Sếp, Dè Dặt Một Chút!

Chương 47: Q.2 - Chương 47: Chương 17.1: Bắt lấy dạ dày của anh




"Nào, uống chút nước nào." Hàn Dập Hạo bưng cốc nước, để sát vào bên miệng Tòng Thiện, dịu dàng nói.

"Cảm ơn." Nước khoáng ấm áp thấm vào cổ họng, lập tức làm dịu cơn khô khốc thời gian dài, Tòng Thiện muốn đón lấy cốc nước, thế nhưng anh lại không cho.

Cô uống nước xong, Hàn Dập Hạo ngồi ở bên cạnh cô, kéo cô vào trong ngực, nói: "Ngày mai anh xin nghỉ một ngày với em."

"Như vậy không tốt." Tòng Thiện hơi giật mình, nói.

"Không sao, mấy thủ trưởng bên quân khu đều là cấp dưới của bác cả anh, anh nói một tiếng là được." Hàn Dập Hạo xoa tóc của cô, nhẹ giọng nói.

"Vậy thì càng không được." Tòng Thiện ngẩng đầu lên, nhìn vào mắt của anh, có điều băn khoăn nói, "Bọn họ đều là người nhà của anh, ngộ nhỡ chuyện của chúng ta bị bại lộ thì làm sao?"

"Em sợ người nhà của anh?" Hàn Dập Hạo nhìn lại cô, dò hỏi.

"Không phải em sợ, mà là anh đã từng nói, bố mẹ anh là tương đối bảo thủ, nếu như bây giờ để cho bọn họ biết đến sự tồn tại của em, cũng không phải là chuyện tốt." Truyện chỉ được đăng tại dîễn đàn lê qµý đôn.

"Vậy em cảm thấy lúc nào thì mới nên để cho bọn họ biết?" Đôi mắt Hàn Dập Hạo sâu xa mang theo cảm xúc nhìn mà không hiểu, hỏi tiếp.

"Em." Tòng Thiện suy nghĩ một chút, lắc lắc đầu, nói, "Không biết."

"Anh nghĩ." Anh đột nhiên đè cô ở trên giường, bàn tay ấm áp cách bởi quần áo của cô đặt ở trên bụng bằng phẳng của cô, trong giọng nói thuần phát mang theo tí ti khát khao, trêu ghẹo nói, "Chờ chỗ này có con của anh là được rồi."

Vẻ mặt Tòng Thiện ửng đỏ như say rượu, bọn họ cũng còn chưa có chuyện ấy, làm sao có thể có đứa nhỏ.

Hàn Dập Hạo thu tay về, nằm ở bên cạnh cô, ôm lấy cô, hôn lên trán cô, nhưng không có tiến thêm một bước nữa.

Tòng Thiện cho rằng anh sẽ tiếp tục hôn tiếp, không nghĩ tới một lát sau, anh đứng lên, nói câu: "Anh đi tắm trước." Sau đó sãi bước đi vào phòng tắm.

Đợi đến Tòng Thiện tắm xong nằm lại trên giường, Hàn Dập Hạo chỉ giúp cô dịch chăn, sau đó đi ngủ.

Tòng Thiện có chút nghi ngờ, chẳng lẽ anh để ý chuyện tối nay, cho nên không có "nhiệt tình" như ngày thường sao?

Ngày hôm sau, ở sự kiên trì của Tòng Thiện, Hàn Dập Hạo vẫn tiếp tục trở về quân khu, trước khi đi, anh gọi điện cho Thẩm Tòng Nghĩa, nhờ ông đến chăm sóc cho Tòng Thiện.

Thẩm Tòng Nghĩa vội vàng chạy tới, nhìn thấy Tòng Thiện thì ân cần hỏi thăm xảy ra chuyện gì.

"Không có chuyện gì lớn, chỉ là một đám côn đồ gây phiền phức, làm cảnh sát thường xuyên gặp phải khó mà tránh khỏi." Tòng Thiện tránh nặng tìm nhẹ nói.

"Vậy con có bị thương không?" Thẩm Tòng Nghĩa kéo cô ngồi ở trên sofa, vẻ lo lắng là không lời nào có thể miêu tả nói được.

"Không sao." Tòng Thiện lắc đầu cười nói, "Con không có bị thương."

"Vậy là tốt rồi, hù chết cậu." Thẩm Tòng Nghĩa vỗ vỗ ngực, thở phào nhẹ nhõm, vừa rồi nghe giọng Hàn Dập Hạo ở trong điện thoại, làm hại ông tưởng là có chuyện gì lớn xảy ra, mới hốt ha hốt hển chạy tới.

"Con cũng đã nói con không sao, Hàn Dập Hạo cứ nhất định muốn gọi điện cho cậu tới." Tòng Thiện ảo não nói.

"Tên kia là coi trọng con." Thẩm Tòng Nghĩa khoát khoát tay, lơ đãng nói.

Tòng Thiện cười cười, sao cô lại không biết Hàn Dập Hạo đối tốt với cô cơ chứ, chỉ là ở trước mặt Thẩm Tòng Nghĩa, cô không tiện biểu lộ ngọt ngào, vì vậy chuyển đề tài: "Đúng rồi, cậu, đã lâu rồi con không có về nhà, mọi người đều khỏe chứ?"

"Con cũng biết mình lâu rồi không có về nhà sao? Người trong nhà đều rất nhớ các con." Thẩm Tòng Nghĩa giận trách nói.

"Thật ra là cậu muốn để Hàn Dập Hạo chơi cờ với cậu thôi." Tòng Thiện cười vạch trần nói, tính chất công việc của cô đã định trước thường xuyên đi sớm về trễ, liên tục nửa tháng không có ngủ ở nhà cũng không phải chuyện gì hiếm, bây giờ Thẩm Tòng Nghĩa mới nói nhớ bọn họ, nguyên nhân nhất định là vì Hàn Dập Hạo rồi.

Thẩm Tòng Nghĩa sờ sờ gáy, cười ngây thơ nói: "Mợ con cả ngày chơi mạt chược, Tòng Như lại thường về nhà muộn, một mình cậu ở nhà, quả thật có chút buồn chán."

"Tòng Như lại thường xuyên về nhà muộn?" Tòng Thiện ngẩn người, chẳng lẽ Thẩm Tòng Như trải qua chuyện lớn như vậy cũng còn không học được?

Thẩm Tòng Nghĩa vội vàng giúp con gái nói tốt: "Thời gian trước nó vẫn ở nhà, và cũng không có liên lạc với bạn bè của nó, bây giờ bắt đầu đi học, cho nên đã thường xuyên đi ra ngoài chơi, bác sĩ tâm lý cũng nói nên để cho nó tiếp xúc nhiều với người bên ngoài, như vậy mới có lợi cho việc hồi phục bệnh tình. Tòng Thiện, con yên tâm, trải qua chuyện lần trước, nó học được, sẽ không tiếp tục kết giao với những người chẳng ra gì nữa đâu."

"Em ấy nói với cậu?" Tòng Thiện hỏi.

"Đúng vậy." Thẩm Tòng Nghĩa nhanh chóng gật đầu, nói, "Bây giờ nó không trang điểm đậm, ăn mặc cũng như học sinh bình thường, cậu tin rằng nó không có liên lạc với đám bạn bè xấu trước kia nữa."

Tòng Thiện suy nghĩ, nhắc nhở cậu nói: "Bất kể nói thế nào, cậu vẫn là nhìn chặt em ấy một chút, thường đi sớm về muộn thì nên đặc biệt chú ý."

"Tòng Thiện, con cảm thấy con bé nói là nói dối sao?" Thẩm Tòng Nghĩa vừa nghe, lập tức sốt ruột, cho tới nay ông đều tin tưởng lời Tòng Thiện nói hơn là Thẩm Tòng Như, cho rằng từ nhỏ đến lớn, Tòng Thiện đều sẽ không nói một câu nói dối nào với ông, hơn nữa cô lại là cảnh sát hình sự, dễ dàng nhìn thấu sơ hở hơn những người bình thường, bây giờ vừa nghe nói như vậy, liền cả kinh thiếu chút nữa đứng bật dậy.

"Không phải, cậu, cậu đừng vội." Tòng Thiện vội vàng trấn an nói, "Con không có nói em ấy nói dối, con là nói em ấy tuổi còn nhỏ, lại đã từng trải qua chuyện bắt cóc lớn như vậy, trong lòng bị sự tổn thương trong lúc nhất thời sẽ không dễ dàng khép lại, em ấy lại mới vừa đi học trở lại, lại tiếp xúc với những người ngoài người trong nhà, lúc này là lúc yếu ớt nhất, cho nên phải để ý tới những bạn bè kia của em ấy, đừng để cho bọn họ lại lừa gạt em ấy, làm tổn thương em ấy lần nữa."

"Con nói cậu đều hiểu, chờ hôm nay trở về cậu sẽ hỏi nó một chút." Thẩm Tòng Nghĩa lập tức tỏ rõ thái độ nói.

"Được rồi, cậu, đừng suy nghĩ nhiều nữa, con cũng tin Tòng Như sẽ thay đổi được." Tòng Thiện tiếp tục an ủi nói.

Thẩm Tòng Nghĩa gật đầu, thở dài nói.

"Cậu, chúng ta đi xuống lầu đi dạo một chút đi, chung quanh đây có một công viên rất lớn, bên trong rất đẹp." Tòng Thiện đề nghị.

"Được, trước tiên con chờ cậu một chút, cậu đi hầm gà." Thẩm Tòng Nghĩa nói xong liền xách theo con gà mua được từ chợ đi vào phòng bếp.

Tòng Thiện nhìn bóng lưng hơi khom của ông, trong lòng vừa cảm động vừa chua xót, ở trên thế giới này, ngoại trừ Hàn Dập Hạo, cũng chỉ có cậu là đối tốt với cô, cô nhất định phải hiếu thuận với ông thật tốt.

Chờ làm xong chuyện trong nhà, hai người đi ra ngoài, Tòng Thiện kéo cậu vừa đi vừa tán gẫu.

"Cậu, lần trước con mua thuốc trị thấp khớp cho cậu, cậu đã uống hết chưa? Cậu đừng mỗi lần đều phải chờ con hỏi mới nói cho con biết, nếu để con phát hiện cậu đau khớp còn tiếc tiền mua thuốc, con sẽ bảo Hàn Dập Hạo không bao giờ đến chơi cờ với cậu nữa." Tòng Thiện "uy hiếp" nói.

"Đừng, đừng." Thẩm Tòng Nghĩa vội vàng xua tay, nói, "Con yên tâm, mỗi tháng các con cho cậu nhiều tiền như vậy, cậu không thể không mua thuốc."

"Vậy thì tốt." Tòng Thiện hài lòng gật đầu, cô không có nói cho Thẩm Tòng Nghĩa biết, thật ra thì số tiền kia đều là Hàn Dập Hạo cho, tiền lương của cô vốn không có nhiều như vậy.

"Còn nữa, các con cho cậu nhiều tiền như vậy, lại không cho nói cho Tòng Như và mợ con biết, một ông già như cậu làm sao dùng cho hết? Người trẻ tuổi các con kiếm tiền cũng không dễ, sau này kết hôn lập gia đình còn có rất nhiều chỗ cần chi tiêu, tháng sau cũng đừng cho cậu nữa, nghe không." Thẩm Tòng Nghĩa yêu thương nói, ông nghèo khó quen rồi, tiền trong nhà đều để cho Trương Thục Hiền quản, ngày đó Hàn Dập Hạo đột nhiên cho ông một tấm thẻ ngân hàng, để cho ông đi mua một ít thứ mình thích, ông kiểm tra con số liền giật mình, nhìn vào mấy con số lẻ phía sau còn cho rằng mình hoa mắt, ông vội vàng gọi điện cho Hàn Dập Hạo, nói mình không cần, kết quả Hàn Dập Hạo thành khẩn nói đây là cảm ơn ông những năm qua đã chăm sóc Tòng Thiện, đeo bám dai dẳng hồi lâu trái lại ông lại bị Hàn Dập Hạo thuyết phục. Chỉ có điều tiền trong thẻ ông rất ít dùng, là định giữ lại cho Tòng Thiện làm của hồi môn.

"Đây là tấm lòng của bọn con, cậu cứ nhận đi." Tòng Thiện kéo ông, cười nói. Thật ra thì rốt cuộc Hàn Dập Hạo cho Thẩm Tòng Nghĩa bao nhiêu tiền, ngay cả cô cũng không biết, Hàn Dập Hạo không chịu nói cho cô biết, nên cô cũng không hỏi nhiều.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.