Ngay khi Trương Văn Trọng lái xe từ từ biến mất trong màn đêm, Ngô Phẫn
cũng không ở lại nơi này quá lâu, sau khi cung kính cáo từ Xích Hà đạo
trưởng và Thanh Liên, liền lái chiếc xe của hắn rời khỏi Ba Hà sơn.
Xích Hà và Thanh Liên cũng rời khỏi đây, hướng Hà Phi Quan trên đỉnh
núi đi lên. Bọn họ cũng không ngồi xe, cũng không ngự kiếm phi hành, chỉ dọc theo bậc thang đá đi lên núi, đi bộ quay trở về Hà Phi Quan.
Trong lúc đi lên bậc thang, Thanh Liên biểu tình lạnh lùng, dò hỏi:
“Sư tôn, con nghĩ không ra, Trương Văn Trọng kia chỉ bất quá là một phàm phu tục tử mà thôi, vì sao sư tôn phải khách khí đối với hắn như vậy?
Còn có, vì sao chúng ta không giết hắn? Nói vậy chúng ta sẽ không uổng
phí bất cứ thứ gì, đoạt được ba bình đan dược. Cần gì phải giống như bây giờ, đem linh tài liệu chúng ta phải tích lũy cả trăm năm, phân ra một
nửa cho hắn?”
Xích Hà lắc đầu than thở: “Thanh Liên
nha, tuy rằng con ở con đường tu chân đích thật là kỳ tài trăm năm khó
gặp, có được thiên phú cùng ngộ tính rất cao. Thế nhưng con cũng không
hiểu được đạo lý làm người xử thế. Giết một Trương Văn Trọng, đích xác
không phải việc khó gì, nhưng sẽ làm tức giận đan đỉnh đại phái ở sau
lưng hắn. Hiện tại chúng ta không có chút nào hiểu biết về đan đỉnh đại
phái có thể luyện chế ra Tụ Khí Đan, Ngưng Khí Hoàn, Ngưng Thần Đan và
Hồi Dương Đan kia, không rõ ràng lắm đến tột cùng bọn họ có bao nhiêu
thực lực và năng lực, nếu như tùy tiện chọc giận bọn họ, đối với Hà Phi
Quan chúng ta mà nói, chỉ có trăm hại mà không một lợi. Huống chi, dùng
linh tài liệu trao đổi ba bình đan dược, đối với Hà Phi Quan chúng ta mà nói, vẫn rất có lời. Chỉ cần vận tác thỏa đáng, chúng ta chỉ cần dùng
phân nửa đan dược là có thể kiếm lại được toàn bộ linh tài liệu đã cấp
cho Trương Văn Trọng trong ngày hôm nay!”
Biểu tình
Thanh Liên vẫn lạnh lùng, chỉ có vùng lông mày hơi nhíu lại, giọng nói
không thay đổi hỏi: “Ba bình đan dược này trân quý như vậy?”
Xích Hà đạo trưởng đắc ý nở nụ cười, hồi đáp: “Nói không chừng, so với con tưởng tượng càng thêm trân quý. Dù sao bút buôn bán này Hà Phi Quan chúng ta chỉ kiếm nhiều chứ không phải bồi vào!”
Trong lúc đó, Xích Hà và Thanh Liên cũng đã bước nhanh trở lên đỉnh núi. Rất xa, đã có thể trông thấy Hà Phi Quan sừng sững ở dưới đêm trăng,
nhưng ngay lúc này, có ba đạo sĩ vội vàng từ trong Hà Phi Quan chạy ra,
rất xa nhìn thấy Xích Hà đạo trưởng, liền khẩn cấp kêu lên: “Sư tôn, sư
tôn, không hay, đã xảy ra chuyện…” Nhìn dáng dấp của bọn họ, sợ là đã
sớm chờ lâu ở đây.
Xích Hà đạo trưởng nhướng mày, tay phải kháp pháp quyết, thân hình chợt lóe, tiếp theo đã xuất hiện ngay
trước mặt ba đạo sĩ, trừng mắt quát hỏi: “Đã nửa đêm, các con hô to gọi
nhỏ cái gì? Nói đi, rốt cục đã xảy ra chuyện gì, không ngờ làm cho ba
đứa không nên thân các con thất kinh như vậy.”
Đạo sĩ đi trước thở hổn hển vài hơi, sau đó nhanh miệng nói: “Sư tôn, mới vừa
thu được tin tức, nói là người của Tượng Quận Triệu gia cũng không biết
từ con đường nào biết được trong buổi đấu giá hôm nay, họ đã biết thân
phận và phương hướng rời đi của người đã tung ra mười viên Tụ Khí Đan.
Lúc này, đệ tử của Triệu gia đang đuổi theo người nọ, sợ là sẽ bất lợi
đối với hắn…”
“Con nói cái gì?” Xích Hà đạo trưởng
nghe vậy cả kinh, nhanh miệng truy hỏi: “Tin tức này có xác thực hay
không? Đã truyền lại từ lúc nào?”
Đạo sĩ kia hồi đáp: “Tin tức vô cùng xác thực, đã truyền lại từ mười lăm phút trước…”
Xích Hà đạo trưởng giận tím mặt, nhấc bổng tên đạo sĩ lên, lớn tiếng
quát hỏi: “Nếu truyền lại từ mười lăm phút trước, vì sao hiện tại mới
cho ta biết? Hừ, sao ngươi không đợi Trương Văn Trọng bị người của Tượng Quận Triệu gia giết chết rồi hãy báo cho ta biết tin tức này luôn?”
Tên đạo sĩ bị dọa đến mức nói chuyện cũng không rõ ràng. Hai đạo sĩ
phía sau vội vã giúp hắn giải thích: “Sư tôn, cũng không phải chúng con
không muốn thông tri ngài, thật sự bởi vì liên lạc không được. Điện
thoại của sư tôn luôn tắt máy, mà điện thoại di động của Thanh Liên sư
tỷ lại không ai nghe máy…”
Lúc này Xích Hà đạo trưởng mới nhớ tới, điện thoại của hắn đã bị rớt hỏng, hắn không khỏi quay đầu nhìn Thanh Liên, nhưng chỉ được một câu trả lời: “Con rất ít đem theo
điện thoại di động trên người, bởi vì trước đây con có nghe một tin tức
nói, trong điện thoại có phóng xạ, đối với thân thể không tốt…”
Nghe xong Thanh Liên nói, Xích Hà cũng không biết nên cười hay nên
giận, cuối cùng đành bất đắc dĩ lắc đầu, cười khổ nói: “Nếu không mang
theo điện thoại trên người, cần gì phải tốn tiền mua làm chi? Hơn nữa,
con đường đường là một người tu chân, không ngờ còn đi sợ phóng xạ của
điện thoại di động? Lời này truyền ra, chẳng phải làm trò cười cho người đồng đạo hay sao?” Dứt lời, hắn quay đầu trừng mắt nhìn đạo sĩ bị hắn
nhấc bổng, cùng với hai đạo sĩ phía sau, lớn tiếng quát: “Gọi không
được, chẳng lẽ không có biện pháp nào liên lạc được ta sao? Ta dạy
Truyền Âm Phù, Phi Hạc Phù các loại phù chú thuật cho các ngươi, lẽ nào
dùng để trưng bày à? Tốt rồi, xem ra các ngươi cũng phạm vào mao bệnh ỷ
lại vào trang bị khoa học kỹ thuật mất rồi, từ hôm nay trở đi, ta lập
một quy định, Hà Phi Quan chúng ta từ nay về sau, cũng không cho dùng
trang bị khoa học kỹ thuật…ngoại trừ một mình ta.”
“A?” Ba đạo sĩ nhất thời trợn tròn mắt, trong đó một đạo sĩ còn kêu lên
thảm thiết, thê lương kêu rên: “Không nên a, ngày mai còn có hoạt động
nghiệp đoàn, con là người chủ lực, không thể vắng họp nha…”
Xích Hà đạo trưởng nhấc chân đá vào trên người đạo sĩ kia, nổi giận
mắng: “Kêu la cái gì? Nếu như ngươi còn dám kêu la quỷ quái như vậy, ta
sẽ đá ngươi cho khóc sướt mướt!”
Thẳng đến lúc này,
Thanh Liên vẫn đang nghiêng đầu suy nghĩ sự tình, đột nhiên khoan thai
phun ra một câu nói: “Ân, sư tôn nói cũng có lý. Con tốt xấu cũng là một người tu chân, chút phóng xạ của điện thoại di động hẳn không cần phải
sợ. Được rồi, sau này con sẽ mang điện thoại theo bên người.”
Trên mặt Xích Hà đạo trưởng nhất thời đen thui, cười khổ nói: “Thanh
Liên, ta vừa mới nói cấm sử dụng trang bị khoa học kỹ thuật, con lại đòi mang theo điện thoại trong người, con không phải tát vào mặt ta hay
sao? Được rồi, nể tình đệ tử đắc ý nhất của ta, ta đặc biệt chấp thuận
cho con được sử dụng trang bị khoa học kỹ thuật…”
Ba
đạo sĩ tuy rằng đầy ngập ước ao cùng đố kỵ, nhưng cũng không dám đem tâm tình của mình biểu đạt ra ngoài, chỉ đành tuyển chọn trầm mặc không
nói, trong lòng bất mãn nói thầm: “Chỉ có phép quan phóng lửa, không cho dân chúng đốt đèn! Sư tôn nha sư tôn, thầy không đi làm quan chính
giới, quả thực là lãng phí nhân tài nha!”
Xích Hà đạo trưởng buông đạo sĩ kia ra, sau đó nhìn Thanh Liên nói: “Không thể để
Trương Văn Trọng chết, chí ít không thể chết ở bây giờ, bởi vì chúng ta
còn phải tạo quan hệ với đan đỉnh đại phái thần bí kia. Thanh Liên, theo vi sư đi một chuyến, đến gặp mặt người của Tượng Quận Triệu gia. Hừ,
Tượng Quận Triệu gia, cũng thật sự là quá cuồng vọng, thật sự xem Tinh
Thành cũng là địa bàn nhà bọn họ hay sao? Tuy rằng bọn họ ở Tượng Quận,
là tu chân thế gia hơn ba trăm năm, nhưng cũng không đại biểu Hà Phi
Quan chúng ta sẽ sợ bọn hắn!”
“Muốn đánh nhau sao?
Con thích!” Nguyên bản ánh mắt lạnh lùng của Thanh Liên chợt lóe tinh
quang khiếp người, nàng cắn môi, vẻ lạnh lùng trên mặt trong nháy mắt
biến mất không còn sót lại chút gì, khóe miệng hơi nhếch lên, lộ ra dáng tươi cười mỹ lệ.
Đáng tiếc chính là khi ba đạo sĩ
định tỉ mỉ thưởng thức nụ cười tuyệt mỹ của đại sư tỷ Thanh Liên thật
hiếm có mới lộ ra, nàng cũng đã đi theo sát sau lưng Xích Hà chạy xuống
Ba Hà sơn.
Đợi khi Xích Hà đạo trưởng và Thanh Liên
rời đi, lúc này ba đạo sĩ mới phục hồi lại tinh thần, hồi tưởng lại lệnh cấm vừa rồi của Xích Hà đạo trưởng, ba đạo sĩ bắt đầu oán giận lẫn
nhau:
“Đều tại ngươi, nếu như ngươi không nhắc tới điện thoại di động, sư tôn cũng sẽ không tuyên bố lệnh cấm này.”
“Hắc, ngươi còn không biết xấu hổ trách cứ ta? Vừa rồi nếu ta không mở miệng nói, nói không chừng ngươi đã bị sư tôn ném xuống núi!”
“Được rồi, được rồi, hai người đừng cãi nữa, nhanh trở lại, gọi các
huynh đệ cùng nhau thương lượng nên làm như thế nào mới có thể ứng phó
cửa ải khó khăn trước mắt. Ai, ta vừa mới làm quen với một nữ đệ tử Ngũ
Vân Tông, đang chuẩn bị gọi điện tấn công, phát triển trở thành song tu
đạo lữ, không ngờ lại gặp chuyện như vậy…đây quả thực là xui xẻo nha!”
Ngay khi ba đạo sĩ than thở đi vào Hà Phi Quan, Trương Văn Trọng đang
lái xe quay về Ung Thành, trên đường cao tốc cũng bị ép ngừng xe lại.
Bởi vì có hai chiếc Audi A4 màu đen đang ngăn trên đường chặn ngang
lối đi. Cùng lúc đó, có thêm hai chiếc Audi A4 màu đen khác cũng chặn
ngang phía sau, không cho hắn trở lui.
Bốn chiếc Audi A4, hình thành một thế vây kín, vây chiếc xe của Trương Văn Trọng ngay giữa trung ương.
“Xảy…xảy ra chuyện gì?” Vưu Văn ngồi bên cạnh tài xế, nguyên đang ngủ
gà ngủ gật, nhưng khi nhìn thấy trường hợp như vậy, vẻ buồn ngủ của hắn
nhất thời không còn sót lại chút gì, vẻ mặt đều hoảng sợ kinh khủng:
“Bốn chiếc xe, rốt cục là muốn gì? Không phải muốn cướp đường đi? Bọn họ định giật tiền hay cướp sắc?”
Ngay khi Vưu Văn còn
đang thất kinh, mặt không còn chút máu, một chiếc xe từ phía sau chậm
rãi chạy tới, dừng phía sau chiếc Audi A4.
Một nam tử mặc tây trang màu đen, từ trên một chiếc xe Audi A4 bước xuống, chạy
chậm tới bên chiếc xe kia, đưa tay cung kính mở cửa xe, đồng thời mở ra
một cây dù màu đen, che chắn trận mưa to vừa đổ xuống trong đêm khuya.
Một nam tử toàn thân mặc quần áo màu trắng, từ trong xe bước xuống,
đưa tay chỉ về hướng xe của Trương Văn Trọng và Vưu Văn, vẻ mặt kiêu
ngạo nói: “Giao ra phương pháp luyện chế Tụ Khí Đan, hay là chết, các
ngươi tự chọn đi!”