Siêu Cấp Trà Xanh Ở Niên Đại Văn Nằm Thắng

Chương 42: Chương 42: Ngoại tình




--- 30/05/2022 ---

Mã Mai và người đàn ông lén lén lút lút. Mã Mai còn liên tục đi đường vòng. Hành vi của hai người thực sự khiến người khác không thể không nghi ngờ.

Cuối thu, thời gian trở thành ngày dài đêm ngắn. Lúc này trời đã nhá nhem tối, nhưng trong ngõ vẫn không thấy bóng người qua lại.

Đồng Tuyết Lục dò xét xung quanh, phát hiện hai bên cạnh vẫn chưa có ánh đèn, không biết là chủ nhà chưa về hay là không có người ở.

Cô nằm trong góc một lúc đã bị muỗi đốt mấy dấu lên mặt.

Ngứa ngáy đến phát khùng, cô dùng móng tay gãi đủ kiểu lên các vết muỗi đốt trên tay vẫn không ăn thua.

Đợi chừng 10 phút, Mã Mai vẫn chưa ra khỏi phòng, Đồng Tuyết Lục đành đi ra khỏi góc khuất.

Tường sân nhà của người đàn ông hơi cao, tuy là có thể trèo vào, nhưng lỡ như có người phát hiện thì cũng khó chạy thoát.

Vì vậy, cô chỉ đứng ngoài cửa liếc nhìn một cái, sau đó đi vòng ra sau nhà.

Cô vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ khi phát hiện ở sau nhà có một cái cửa sổ. Cửa sổ là cửa kiểu cũ làm bằng gỗ, lúc này đã được đóng chặt.

Cô rén chân bước lại gần, áp tai vào cửa sổ nghe ngóng.

Chỉ nghe được bên trong có tiếng rên ư ử, chỉ nghe tiếng giường kẽo kẹt từng hồi.

- -- Hừ, bẩn hết cả tai cô.

Đối với một người đã đọc qua vô số sách sắc tình như cô, vừa nghe đã biết bên trong đang diễn một màn ân ái long trời lở đất.

Sau khi xác định được bên trong đang xảy ra chuyện gì, Đồng Tuyết Lục không tiếp tục nghe nữa, quay trở về góc lúc nãy để nuôi muỗi.

Lại qua 10, 20 phút, Mã Mai cuối cùng cũng đi ra.

Trăng đêm nay rất sáng. Ánh trăng chiếu lên gương mặt của Mã Mai, thấy rõ sắc xuân tràn trề trên mặt và đôi mắt đa tình. Như thể thân cây khô vừa được mưa xuân tưới mát.

Mã Mai liếc ngang liếc dọc chung quanh, rõ ràng là không có ai vẫn nói: “Đại Nha, dì Mai đi nhé. Lần sau lại đến thăm con!”

Lần này, người đàn ông đi ra, trên tay bồng một bé gái.

Bé gái trông có vẻ vẫn chưa tỉnh ngủ, phờ phạc vẫy tay với Mã Mai: “Tạm biệt dì Mai.”

“Tạm biệt Đại Nha.” Mã Mai nháy mắt với người đàn ông: “Anh Phủ, tôi đi đây.”

Người đàn ông: “Ừ, đi đường cẩn thận.”

Mã Mai cười với anh ta rồi ngoáy mông bỏ đi.

Đợi cho Mã Mai ra khỏi ngõ, người đàn ông mới đóng cửa, bế bé gái vào nhà.

===

Đồng Tuyết Lục ngồi yên như mèo rình. Đợi chung quanh trở nên thật yên tĩnh, cô mới ra khỏi góc đi về nhà.

Theo thông tin mà cô nghe ngóng được thì Mã Mai đã có chồng và 2 đứa con, một trai một gái.

Vừa rồi người đàn ông bế con trên tay cho thấy rõ ràng cũng đã có gia đình, cũng tức là cả 2 người này đều ngoại tình.

Thời đại này tội thông dâm có hậu quả rất nghiêm trọng. Một khi bị phát hiện sẽ thân bại danh liệt, mấy năm trước còn bị bắt ra đấu tố công khai trên đường phố.

Nếu cô muốn vạch mặt Mã Mai, việc tiếp theo cần làm là:

1. Điều tra đơn vị công tác của chồng Mã Mai và lấy được số điện thoại của đơn vị đó.

2. Tìm hiểu rõ ràng hoàn cảnh xung quanh nhà của người đàn ông để thuận lợi triển khai bước tiếp theo.

3. Làm rõ quan hệ giữa Mã Mai và người đàn ông, nhưng quan hệ không rõ ràng cũng không sao.

===

Trên đường về nhà, Đồng Tuyết Lục vừa đi vừa suy nghĩ. Khi rẽ vào ngõ, cô chợt nhìn thấy một bóng người cao lớn đang đứng trước cửa nhà mình.

Nương theo ánh đèn đường, cô nhìn rõ được khuôn mặt của đối phương. Đó là Phác Kiến Nghĩa.

- -- Tại sao anh ta lại ở đây?

Đồng Tuyết Lục ngập ngừng một lúc mới bước đến.

Phác Kiến Nghĩa nghe tiếng bước chân thì ngẩng đầu lên. Trông thấy Đồng Tuyết Lục thì thở phào: “Đồng chí Đồng, cuối cùng cô cũng đã về!”

Nghe câu này, Đồng Tuyết Lục càng thêm tò mò: “Đồng chí Phác tìm tôi có việc gì sao?”

Phác Kiến Nghĩa định trả lời, nhưng khi Đồng Tuyết Lục tiến đến gần thì lập tức sững người: “Đồng chí Đồng, mặt của cô bị sao vậy? Sao có nhiều vết muỗi đốt thế này?”

Đồng Tuyết Lục: “......”

- -- Thật là cái hay không nói, nói cái dở!

Phác Kiến Nghĩa bật cười: “1, 2, 3, 4, 5. Hay thật, cô lại để mặt mình bị muỗi chích năm đốt vậy! Mắt cô cũng sưng húp trông buồn cười quá đi. Ha ha ha......”

Nghe tiếng cười hả hê của Phác Kiến Nghĩa, Đồng Tuyết Lục nhìn mà khinh bỉ cùng cực.

Phác Kiến Nghĩa đến đây hiển nhiên có chuyện muốn nói. Hai người đứng ở ven đường nói chuyện cũng không hay nên Đồng Tuyết Lục mời anh ta vào nhà.

Mấy anh em Đồng Gia Minh ở nhà vẫn chưa ăn cơm mà đợi cô về để cùng ăn. Lúc trông thấy cô về lại có thêm Phác Kiến Nghĩa theo sau thì đều ngẩn cả người.

Đồng Tuyết Lục giải thích: “Đây là bạn của chị. Anh ta đến tìm chị có chút việc. Mọi người ăn cơm trước đi, không cần đợi chị.”

Bởi vì phòng khách đã có đám Đồng Gia Minh ngồi, Đồng Tuyết Lục đành phải đưa Phác Kiến Nghĩa vào phòng sách.

Phác Kiến Nghĩa vừa bước vào đã ngầm đánh giá phòng sách.

Phòng sách không lớn nhưng vì chẳng có nhiều đồ đạc nên có vẻ trống trải. Trong phòng chỉ có một bộ bàn ghế cũ. Trên bàn đặt một bình hoa đã bị mẻ một miếng có cắm vài đóa hoa dại.

Phòng sách đơn sơ cũng nhờ mấy đóa hoa dại này mà đột nhiên trở nên có sức sống hơn.

Đồng Tuyết Lục đến nhà bếp rót hai cốc nước rồi quay lại: “Đồng chí Phác tìm tôi có chuyện gì không?”

Phác Kiến Nghĩa cầm lấy cốc nước cô đưa cho, ngửa cổ uống mấy hớp lớn rồi nói: “Tôi có nghe nói về chuyện của gia đình cô. Sau này mọi người có dự tính gì không?”

- -- Chuyện tốt không ra khỏi cửa, chuyện xấu truyền ngàn dặm.

Mọi người đều cùng ở Thành Nam, Phác Kiến Nghĩa biết được chuyện của anh em Đồng Gia Minh, Đồng Tuyết Lục cũng không lấy làm lạ.

“Đi được bước nào hay bước đó vậy.”

Tuy rằng Phác Kiến Nghĩa là bạn của Ôn Như Quy, nhưng Đồng Tuyết Lục không hoàn toàn tin tưởng anh ta.

Phác Kiến Nghĩa vừa nghe đã biết cô chỉ nói cho qua chuyện: “Hôm nay tôi có đi ngang tiệm ăn nhà nước mà cô đang công tác. Tiệm ăn bảo cô xin nghỉ phép khá nhiều ngày. Đồng chí Đồng, rốt cuộc cô đang định làm gì?”

Anh ta cũng không muốn xen vào chuyện người khác, nhưng trước lúc đi Ôn Như Quy đã đặc biệt gọi điện thoại nhờ anh ta quan tâm đến Đồng gia nhiều hơn.

Chơi chung với nhau từ nhỏ đến lớn, đây là lần đầu tiên anh ta thấy Ôn Như Quy quan tâm đến một đồng chí nữ như vậy. Trước đây anh ta vẫn luôn cho rằng Ôn Như Quy đời này sẽ sống một mình đến già.

- -- Không ngờ rằng cây vạn tuế nở hoa rồi.

Anh ta đương nhiên sẽ không từ chối, huống chi sau này anh ta vẫn còn phải vay tiền Ôn Như Quy nữa.

Chuyện của Đồng gia anh ta đã nghe được từ anh rể. Anh rể anh ta hiện đang làm việc ở Cục Giáo dục.

Sau khi biết chuyện, anh ta đặc biệt xin cơ quan cho nghỉ nửa ngày để chạy đến tiệm cơm nhà nước tìm cô. Không ngờ lại nghe được chuyện cô đã xin nghỉ phép rất nhiều ngày.

Sau đó, anh ta lại từ chỗ đồng nghiệp của cô mà biết được địa chỉ nhà. Đến nơi thì mới biết cô đã ra ngoài rồi.

Anh ta ở bên ngoài đợi rất lâu cuối cùng cũng đợi được cô trở về. Hay thật đấy. Ra cửa là đi hơn nửa ngày, lại còn trở về với khuôn mặt đầy vết muỗi đốt.

Ngẫm lại lúc trước cô đưa Đồng Chân Chân đến nông trường, lại làm người làm chứng cho hai mẹ con Hà gia được đến nông trường. Anh ta dùng đầu ngón chân cũng có thể nghĩ ra chuyện mà cô định làm.

Đồng Tuyết Lục hơi nhướng mày: “Đồng chí Phác muốn giúp tôi sao?”

Phác Kiến Nghĩa: “Tôi cũng chẳng muốn nhiều chuyện đâu nhưng Như Quy đã dặn tôi chăm sóc cho cô. Tôi và Như Quy quen biết đã lâu, lần đầu tiên tôi mới thấy cậu ta lo lắng cho một đồng chí nữ đến vậy. Cô nói xem tôi có thể không giúp sao?”

Con gái bình thường nghe được câu này nhất định sẽ xấu hổ đỏ mặt.

Đồng Tuyết Lục thì chỉ chớp mắt cười rồi nói: “Thì ra là đồng chí Ôn nhờ anh giúp. Vậy thì tôi tin anh.”

Phác Kiến Nghĩa: “......”

- -- Hóa ra vừa rồi cô không nói gì là vì vẫn xem anh ta như trộm mà đề phòng.

Đồng Tuyết Lục nói: “Chuyện tôi muốn làm rất đơn giản. Tôi chỉ muốn 2 em trai được đi học lại.”

Đồng Gia Minh cùng Đồng Gia Tín vì 'chống đối giáo viên, cứng đầu khó dạy' nên đã bị nhà trường đuổi học. Về phần ẩu đả thì không một ai nhắc đến vì muốn bảo vệ cho Khương Minh, cháu trai của chủ nhiệm Cục Giáo dục.

Theo cách nói này, nếu bọn Đồng Gia Minh muốn trở lại trường, nhất định phải chứng minh được chúng không cứng đầu, không khó dạy.

Và cách tốt nhất để chứng minh chúng không phải học sinh hư chính là chứng minh được vị giáo viên đó mới là kẻ đạo đức suy đồi.

Chỉ cần danh tiếng của Mã Mai không còn, cô có thể lợi dụng chuyện này để Đồng Gia Minh và Đồng Gia Tín được trở về trường học.

Phác Kiến Nghĩa im lặng một lúc rồi nói: “Cho nên cô muốn đối phó cô giáo họ Mã kia?”

Đồng Tuyết Lục: “Không phải đối phó, là giương cao chính nghĩa. Cô giáo như vậy không xứng dạy dỗ người khác.”

Phác Kiến Nghĩa: “Vậy rốt cuộc là cô muốn làm thế nào? Nói ra có lẽ tôi có thể giúp một tay.”

Đồng Tuyết Lục suy nghĩ một chút nói: “Tôi nghĩ tốt hơn anh không nên nhúng tay vào chuyện này, sẽ không hay cho anh.”

Phác Kiến Nghĩa là Đại đội trưởng của Đội điều tra hình sự, không phải là công an nhỏ chỉ xử lý những tranh chấp dân sự. Nếu anh ta can dự vào chuyện này thì rất dễ làm to chuyện.

Hơn nữa, 2 người họ đều còn độc thân. 2 gia đình cũng không phải họ hàng thân thích. Để chuyện này truyền ra ngoài, mọi người nhất định sẽ suy đoán đủ kiểu.

Trước đây cô từng nghĩ đến dùng việc Mã Mai tham ô để tố cáo cô ta, nhưng đã nhanh chóng phủ định biện pháp này vì không dễ thực hiện.

Muốn có tang chứng rành rành thì nhất định phải có mặt công an ở hiện trường. Tuy nhiên, làm vậy sẽ kéo Phác Kiến Nghĩa xuống nước. Nếu không có công an thì rất dễ bị phản tác dụng.

Phác Kiến Nghĩa hỏi: “Vậy một mình cô có làm được không?”

Đồng Tuyết Lục gật đầu: “Tôi đã nghĩ ra cách rồi. Tuy nhiên nói ra đúng là có việc này cần anh giúp đỡ.”

“Là gì?”

“Tôi muốn phiền anh giúp tôi tìm hiểu về chồng của Mã Mai, bao gồm cả thông tin về đơn vị công tác của ông ta.”

Phác Kiến Nghĩa nhất thời không đoán ra được cô muốn làm gì, nhưng chuyện điều tra thì không khó khăn gì với anh ta.

Anh ta gật đầu nói: “Không thành vấn đề. Tôi sẽ cung cấp thông tin cho cô sớm nhất có thể. Tuy nhiên cô phải bảo đảm với tôi không được làm chuyện gì phạm pháp!”

Đồng Tuyết Lục hứa: “Đồng chí Phác yên tâm. Tôi là một công dân tốt luôn tuân thủ luật pháp. Tuyệt đối sẽ không làm ra bất kỳ hành vi nào trái pháp luật!”

- -- Cô là trà xanh. Không sai.

Tuy nhiên, trà xanh cũng phân chia tốt xấu. Cô không bao giờ làm những việc phạm pháp, càng không làm kẻ thứ ba phá hoại gia đình người khác.

- -- Cuộc sống tuyệt vời biết bao, sao lại muốn tìm đường chết chứ?

Phác Kiến Nghĩa hài lòng gật đầu, trong bụng bỗng phát ra tiếng 'ọt ọt'.

Anh ta cười toe: “Đồng chí Đồng, nghe Như Quy nói cô nấu ăn rất cừ. Cô xem, hôm nay tôi vì đợi cô đến cả cơm tối cũng chưa ăn...”

Có thực mới vực được đạo, dù Phác Kiến Nghĩa không lên tiếng, cô cũng sẽ hỏi.

Cô đứng dậy và nói: “Đồng chí Phác muốn ăn gì? Có phải kiêng món nào không?”

Nụ cười của Phác Kiến Nghĩa sắp đến mang tai: “Tôi ăn gì cũng được, cũng chả kiêng kỵ gì!”

- -- Chẳng trách to xác như vậy, quả thực là rất dễ nuôi.

Đồng Tuyết Lục nghĩ thầm sau đó đi thẳng vào bếp.

Mấy ngày nay, Đồng Tuyết Lục ngoài chuyện yêu cầu hai anh em Đồng Gia Minh mỗi ngày phải học lại bài vở, còn dạy họ dùng đậu nành và đậu xanh để trồng giá đỗ.

Hiện giờ trong bếp đã có kha khá giá đỗ.

Trong nhà còn chút mì sợi của Ngụy gia bên cạnh cho. Cô dùng mì sợi làm hai bát mì trứng gà rau xanh, lại nhanh tay làm một đĩa rau trộn giá.

Có sẵn mì sợi nên làm rất nhanh, chỉ chưa đầy 20 phút đã xong.

Thật ra Phác Kiến Nghĩa chưa từng nghe Ôn Như Quy nhắc đến tài nấu ăn của Đồng Tuyết Lục. Chỉ là lần trước, Ôn Như Quy chẳng chịu cho anh ta một miếng bánh táo đỏ nào, khiến anh ta cứ canh cánh trong lòng đến bây giờ.

Bây giờ, anh ta húp mì sột soạt, lại được ăn giá đỗ vừa tươi vừa giòn, trong lòng cảm thấy thật thỏa mãn.

Đợi Ôn Như Quy trở về, nhất định phải kể chuyện này cho anh biết.

Ai bảo anh không cho anh ta ăn bánh táo đỏ.

Hừ.

===

2 ngày tiếp theo, Đồng Tuyết Lục đều ra ngoài hỏi thăm tin tức.

Cuối cùng, đến ngày thứ ba, cô đã hỏi được thông tin về gã nhân tình của Mã Mai.

2 ngày trước cô đến, nhà hàng xóm của gã nhân tình lúc nào cũng đóng cửa im ỉm. Đến hôm nay rốt cuộc nhà đó cũng đã mở cửa ra.

Chủ nhà bên cạnh là một bà lão tuổi ngoài 60. Lúc này, con gái của gã nhân tình đang chơi trong sân nhà của bà lão.

Đồng Tuyết Lục lấy cớ muốn mua nhà để tiếp cận bà lão, sau đó từ miệng bà lão moi ra thông tin gã nhân tình.

[--- Gã nhân tình: Đoàn Văn Phủ

- -- Nghề nghiệp: công nhân kỹ thuật của một xưởng sắt thép.

- -- Gia đình: có 1 con gái, vợ là thanh niên xung phong.

Anh ta một mình ở Bắc Kinh với con gái. Ban ngày thì giao cho bà lão bên cạnh trông giúp.]

Bà lão không có con cái, chỉ có một đứa cháu ở quê. Chiều thứ bảy hàng tuần bà sẽ xuống quê thăm cháu, đến tối chủ nhật mới về nhà.

Nghe được chuyện này, Đồng Tuyết Lục khẽ giật mình.

Nếu cô đoán không sai, Mã Mai và gã nhân tình hẳn là hẹn gặp nhau mỗi tối thứ bảy.

Bởi vì bà lão đã về quê, nhà bên cạnh còn lại cũng không có người ở. Thế là chuyện tằng tịu của họ sẽ không ai hay biết.

Hỏi thăm tin tức xong, Đồng Tuyết Lục lập tức rút lui.

Ngay sau đó, bên phía Phác Kiến Nghĩa cũng đã có tin tức.

Chồng của Mã Mai làm việc trong đội đào giếng của Cục Thủy lợi. Thường ngày công việc rất bận rộn, thường xuyên phải tăng ca đến 8, 9 giờ tối mới về. Vì Cục Thủy lợi không nằm trong nội thành, nên mỗi tháng ông ta chỉ về nhà một lần.

Cha mẹ chồng của Mã Mai cũng không sống chung với bọn họ mà ở với con trai trưởng. Vì lẽ đó, thứ bảy tuần nào Mã Mai cũng về nhà muộn nhưng không ai nghi ngờ.

Đồng Tuyết Lục thầm chắt lưỡi, phải chuẩn bị để thứ bảy tuần này ra tay.

Đồng Tuyết Lục không thể làm chuyện này một mình, vì vậy cô cho Đồng Gia Minh và Đồng Gia Tín tham gia cùng.

===

Ở khu tập thể.

Đồng gia cũng đã biết chuyện xảy ra với Đồng Tuyết Lục.

Anh cả Đồng nói với vợ: “Em gái chỉ có một mình không biết sẽ giải quyết chuyện này thế nào. Hay là lúc nào đó chúng ta qua thăm em ấy?”

Trần Nguyệt Linh đang định đồng ý thì thấy mẹ Đồng đi vào nói: “Đi cái gì mà đi? Đi rồi có giúp được gì không?”

Anh cả gãi gãi đầu nói: “Kể cả không giúp được gì, thì cũng nên hỏi han một tiếng mà mẹ.”

Mẹ Đồng khó chịu ra mặt: “Có gì mà phải hỏi? Con xem con bé đổi công việc rồi có nói với chúng ta không? Có đến nhà thăm hỏi han gì đến chúng ta không?”

Trần Nguyệt Linh: “Con nghe nói tiệm cơm nhà nước không thể xin nghỉ, Tuyết Lục có lẽ là không có thời gian.”

Sắc mặt mẹ Đồng vẫn không tốt hơn: “Dù sao 2 đứa cũng không được đi đâu hết. Lúc thật sự xảy ra chuyện chúng ta còn chẳng dám lợi dụng chức quyền mưu lợi. Bây giờ chỉ vì một người ngoài mà 2 đứa lại không phân biệt công tư đi giúp con bé sao?

Lời này khiến anh cả và Trần Nguyệt Linh đều im lặng.

Lần đó, mẹ Đồng ở huyện Duyên Khánh trở về, càng nghĩ càng tức giận.

Đồng Tuyết Lục chuyển vào nội thành lại không biết đến thăm viếng. Chẳng lẽ bà là người lớn mà phải chủ động đến thăm cô sao?

Còn ra thể thống gì nữa Cũng vì cục tức này mà bà không thèm đi gặp Đồng Tuyết Lục. Bây giờ xảy ra chuyện, bà càng không muốn qua đó, cũng cấm không cho con trai con dâu đi.

Bà sợ đến lúc đó Đồng Tuyết Lục lại lên tiếng nhờ con trai con dâu bà giúp đỡ.

Mẹ Đồng đã ra lệnh, 2 vợ chồng Trần Nguyệt Linh đành phải thôi.

===

Bệnh đến như núi lở, tình hình của ông cụ Chung hiện tại rất nguy hiểm. Bệnh viện cũng đã phát giấy báo bệnh nguy kịch.

Cũng may cuối cùng cũng qua khỏi.

Chỉ là với tình trạng sức khỏe của ông cụ hiện giờ, mọi người không dám để ông cụ ngồi xe đường dài đến Bắc Kinh.

Vì thế chuyến đi của Ôn Như Quy lại bị hoãn lại.

===

Chiều ngày thứ bảy.

Đồng Tuyết Lục đưa Đồng Miên Miên cho Ngụy gia trông giúp, sau đó dẫn 2 anh em Đồng Gia Minh và Đồng Gia Tín ra ngoài.

Cô bảo Đồng Gia Minh ra Cục Bưu chính gọi điện đến đơn vị của chồng Mã Mai, nói rằng có một căn nhà bị sập, Mã Mai đang bị đè bẹp ở dưới nhà đó.

Người nhận điện thoại bị một phen hoảng sợ, cũng chẳng hỏi người gọi đến là ai, chỉ hỏi địa chỉ của nhà bị sập sau đó cúp máy.

Đồng Tuyết Lục và Đồng Gia Tín đến Đoàn gia trước để canh chừng. Bọn họ nhặt củi khô và cành cây để sẵn một bên.

Tất cả đã sẵn sàng, chỉ còn chờ 'gió Đông'.

===

Trời bắt đầu tối dần.

Trong ngõ yên tĩnh không một tiếng động.

Đồng Gia Tín trên mặt đã bị đốt vài dấu, liên tục đưa tay gãi: “Rốt cuộc người phụ nữ đó có đến hay không vậy?”

Lần trước Đồng Tuyết Lục bị chích đến cả mặt toàn là dấu muỗi đốt. Lần này có Đồng Gia Tín ở bên cạnh, thế là muỗi không cắn cô nữa.

Cô liếc nhìn những dấu muỗi đốt trên mặt Đồng Gia Tín, thông cảm nói: “Sẽ đến mà, chúng ta đợi thêm chút nữa đi.”

10 phút trôi qua, đúng lúc Đồng Tuyết Lục ngờ rằng hôm nay có thể Mã Mai sẽ không tới thì bóng dáng của Mã Mai cuối cùng cũng xuất hiện.

So với lần trước, Mã Mai dường như đặc biệt ăn diện hơn. Trên người mặc một chiếc váy bằng sợi tổng hợp có phần eo được xoắn lại bằng một sợi dây đan.

Mã Mai gõ lên cửa gỗ vài lần.

Gã nhân tình nhanh chóng ra mở cửa. Nhìn thấy cô ta trang điểm như vậy thì hai mắt sáng quắc: “Mai, hôm nay em thật là đẹp.”

Mã Mai trừng mắt với anh ta: “Nói gì vậy, mau vào trong đi. Phải rồi, Đại Nha đã ngủ chưa?”

“Ngủ rồi. Lát nữa con bé cũng không thức giấc đâu.”

Nói rồi cả hai đi vào nhà.

Đồng Tuyết Lục đến cả tiếng ân ái cũng đã nghe qua, đối với cuộc nói chuyện của họ chẳng có cảm giác gì.

Nhưng Đồng Gia Tín ở bên cạnh thì trợn to mắt, dường như cách nhìn cuộc sống đều bị đảo lộn hết.

Đồng Tuyết Lục đẩy cậu ta một cái: “Đừng có ngây ra đó nữa. Hành động đi.”

Đồng Gia Tín lúc này mới tỉnh táo lại, cùng Đồng Tuyết Lục vác theo củi khô đi đến Đoàn gia.

Đồng Gia Tín trèo tường nhảy vào, Đồng Tuyết Lục thì ở ngoài chuyền củi khô cho cậu ta.

Sau đó, cô đi vòng ra sau nhà nghe ngóng. Đợi cho trong nhà phát ra âm thanh 'ưm ưm a a' cô mới vòng lại bảo Đồng Gia Tín đốt đống củi khô lên.

Sau đó, Đồng Gia Tín lại trèo tường nhảy ra ngoài. Đi đến đầu kia của sân, dùng hai tay chặn lại cửa sổ phía sau, đề phòng lát nữa bọn họ tung cửa sổ chạy trốn.

Đồng Tuyết Lục chạy ra đầu ngõ hô hoán mọi người đến dập lửa.

“Cứu tôi với, cháy nhà rồi!”

“Người đâu, mau đến dập lửa đi, nhà của ai bị cháy rồi!”

Bây giờ đang là mùa thu, thời tiết hanh khô. Một khi xảy ra hỏa hoạn thì rất dễ cháy lan sang nơi khác.

Mọi người nghe có cháy liền vội vàng mang theo thùng nước trong nhà đi chữa cháy.

Đồng Tuyết Lục chạy trước dẫn đường cho bọn họ, chạy chính xác đến trước cửa Đoàn gia.

Mọi người nhìn thấy đúng là trong sân đã bắt lửa rồi. Tuy rằng chưa cháy vào nhà, nhưng nếu không dập tắt kịp thời sẽ bùng cháy rất nhanh.

Mọi người chuẩn bị gõ cửa thì bị Đồng Tuyết Lục ngăn lại: “Mọi người đừng gõ nữa. Lúc nãy tôi đã kêu rất nhiều lần rồi mà không có ai chạy ra. Mọi người mau trèo tường tông cửa vào cứu người đi.”

Không ai nghi ngờ lời của Đồng Tuyết Lục nói, dù sao cô cũng là người phát hiện đám cháy đầu tiên. Trước khi cô gọi mọi người đến ắt hẳn đã gọi người ở trong nhà trước.

Thế là mọi người bỏ qua việc gõ cửa, trực tiếp nhảy tường vào rồi mở cửa từ bên trong.

Sau khi mọi người xông vào, nhanh chóng dập tắt ngọn lửa.

2 người đàn ông trong số họ vội chạy đến tông cửa ra.

“Ầm” một tiếng!

Hai kẻ đang 'nóng bỏng' bên trong đều giật mình sửng sốt.

Sắc mặt Mã Mai tái nhợt nói: “Có... có chuyện gì thế?”

Đoàn Văn Phủ bị tiếng tông cửa vừa rồi làm cho hốt hoảng, vẫn chưa kịp hoàn hồn: “Làm sao anh biết?”

Mã Mai vươn tay đẩy anh ta một cái: “Vậy anh mau ra xem thử có chuyện gì đi...”

Còn chưa dứt lời, lại một tiếng “ầm” nữa vang lên.

Cửa gỗ vốn dĩ đã không chắc chắn, lập tức bị phá tung ra.

Mọi người xông vào, tưởng rằng sẽ nhìn thấy người trong nhà bị ngất xỉu trên giường. Ai có ngờ đâu, chỉ thấy trên giường có hai người còn sống sờ sờ đang nằm chồng lên nhau, không một mảnh vải che thân.

Mọi người đều chết lặng.

Mã Mai hét lên một tiếng, vội vàng kéo chăn che mình.

Đoàn Văn Phủ bị lộ mông ra ngoài cũng vội vàng kéo ga trải giường che thân lại.

Đồng Tuyết Lục đứng ngoài đám đông đang xúm lại, nhéo cổ hô lên: “Trời ạ. Vợ của đồng chí Đoàn chẳng phải là thanh niên xung phong về nông thôn rồi sao? Vậy người phụ nữ này là ai? Bọn họ không phải là đang làm trò đồi bại đấy chứ?”

Mọi người nghe xong lập tức tỉnh hồn.

“Phải rồi. Tôi nhớ rõ vợ anh ta đã về quê rồi, chỉ đến lúc ăn Tết mới về thôi. Người phụ nữ kia chắc chắn không phải vợ anh ta!”

“Thảo nào gọi mãi không mở cửa, thì ra đang làm chuyện xấu hổ!”

“Mọi người đừng đứng như trời trồng nữa. Mau trói bọn họ lại đưa đến đồn Công an đi.”

Ở thời đại này, thông dâm là tội nghiêm trọng, không chỉ là thân bại danh liệt, nói không chừng còn phải đi tù.

Mã Mai nằm dưới chăn sợ tới mức run như cầy sấy, suýt chút thì ngất xỉu. Cô ta run rẩy đưa tay cố véo Đoàn Văn Phủ một cái.

Đoàn Văn Phủ bị đau kêu lên, sau đó mặt mày tái nhợt lên tiếng: “Mọi người hiểu lầm rồi. Tôi không có thông dâm, người trong chăn quả thật là vợ tôi.”

Đồng Tuyết Lục lại nhéo cổ hét lớn: “Tôi không tin, anh bảo vợ anh đưa mặt ra cho mọi người nhìn thử!”

Đoàn Văn Phủ không còn cách nào khác, đành đưa tay vỗ vỗ Mã Mai: “Vợ ơi, em ra đây đi.”

Lúc này anh ta chỉ hy vọng mình sống ở nơi tương đối hẻo lánh, bình thường cũng không qua lại nhiều với hàng xóm láng giềng. Vợ mỗi năm chỉ về nhà một lần, mong là mọi người sẽ không nhận ra.

Mã Mai cũng nghĩ vậy, khuôn mặt đã tái nhợt của cô ta từ từ chui ra khỏi chăn.

Quả thực không có nhiều người biết vợ của Đoàn Văn Phủ, chỉ có một hai người đã từng gặp mặt. Mã Mai lại chỉ để lộ ra nửa khuôn mặt nên nhất thời cũng không phân biệt được.

Đồng Tuyết Lục bật chế độ trà xanh: “Tôi nhận ra cô ta. Cô ta không phải là vợ của đồng chí Đoàn. Cô ta là giáo viên của trường tiểu học Thành Nam, tên là Mã Mai!”

“Mã Mai là một cô giáo mà lại ngang nhiên làm chuyện thông dâm suy đồi đạo đức. Mọi người mau báo Công an đi.”

===

Chồng của Mã Mai ở đơn vị nghe nói vợ mình gặp tai nạn, lập tức xin nghỉ rồi vội vã chạy về.

Từ Cục Thủy lợi vào nội thành phải ngồi xe hai giờ, lãnh đạo Cục thông cảm nên đã bảo tài xế của đơn vị lái xe đưa ông ta đi.

Ông ta và tài xế đậu xe bên ngoài rồi vội vàng chạy vào, chỉ thấy một đám người đang vây quanh trước một ngôi nhà.

Ông ta càng tin rằng đã xảy ra chuyện thật, ra sức chen vào trong.

Vừa bước vào sân, ông ta nghe thấy tiếng ai đó hét lên: “Cô ta là cô giáo Mã Mai của trường tiểu học Thành Nam, cô ta đang thông dâm!”

Trong đầu ông ta phát ra tiếng ong ong.

Động tác của mọi người cũng thật mau lẹ, có người đã chạy đến đồn công an báo cáo.

Chỉ một lát sau, các đồng chí công an đã đến bắt giữ Mã Mai và Đoàn Văn Phủ.

Lúc Mã Mai bị dẫn ra khỏi nhà, ngẩng đầu lên thì đột nhiên nhìn thấy chồng mình đang đứng ở cửa nhìn cô ta, gương mặt đã tái xanh.

Chồng của Mã Mai lao đến rồi 'chát chát chát', cho cô ta mấy bạt tai cùng lúc: “Đồ đàn bà đê tiện, Vương Bảo Quốc này làm gì có lỗi với cô mà cô lại đối xử với tôi như vậy? Tôi đánh chết cô!”

Mã Mai 2 má đau đớn, nhưng lúc này cô ta cũng chẳng quan tâm đang đau chỗ nào nữa: “Lão Vương, em bị người khác gài bẫy. Em không có làm chuyện có lỗi với anh!”

'Chát'.

Vương Bảo Quốc lại cho cô ta thêm một cái tát: “Đến lúc này rồi mà cô còn muốn lừa tôi sao?”

Mã Mai bị tát đến méo cả mặt, đầu nghiêng sang một bên. Đột nhiên, cô ta nhìn thấy Đồng Tuyết Lục đang đứng trong đám đông.

Trong đám đông dân đen, cô như thể thiên nga trắng đứng trong bầy gà. Cô đĩnh đạc đứng đó, vô cùng dễ thấy.

Mã Mai trợn trừng hai mắt.

'Là cô ta!'

'Là con khốn Đồng Tuyết Lục đó hại cô ta!'

Mã Mai gào thét, giãy giụa lao về phía Đồng Tuyết Lục: “Con khốn nạn, tao liều mạng với mày!”

Vẫn chưa kịp nhào tới, cô ta đã bị các đồng chí công an khóa chặt tay không thể cử động.

Cô ta giống như một con dã thú bị mắc kẹt trong lồng, hai mắt đỏ ngầu nhìn Đồng Tuyết Lục.

Đồng Tuyết Lục chớp chớp mắt nhìn cô ta, môi mấp máy 2 chữ:

'Tạm biệt.'

.

[HẾT CHƯƠNG 42]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.