Siêu Quậy Trường Học SM

Chương 15: Chương 15




Ngày thi giữa hai trường cuối cùng đã đến, Mc đứng lên tuyên bố thể lệ

- thể lệ cuộc thi là mỗi trường sẽ có khoảng 100 học sinh trong TOP bảng 100 của trường thi đấu (Tính cả 2 trường là 200 học sinh). mỗi học sinh sẽ được phát cho 1 tập giấy 200 câu hỏi. Mỗi trường sẽ lấy 10 học sinh trả bài và làm đúng sớm nhất.

Thời gian được giới định là 5 tiếng.

Sau khi nghe giới thiệu xong phần giới thiệu bọn nó ai ngồi chỗ nẫy (Cả bọn ai cũng thi, Anh em Saka hay Lyo và Kyo đều thi). Thanh nhìn nó với ánh mắt kiêu ngạo chắc thắng, còn nó thì nở 1 nụ cười chế nhạo. Trước khi vào h’ thi 10′ trong đầu nó nảy ra 1 ý chọc tức Thanh. Nó đến gần Hắn, vòng tay qua cổ hắn rồi hôn hắn, ban đầu hắn cũng ngỡ ngàng nhưng liếc nhìn thấy Thanh nên hắn chợt hiểu ra vấn đề liền đáp lại nụ hôn của nó. Thanh nhìn thấy tức kinh khủng chỉ muốn lao lên bóp chặt lấy nó, còn cả lũ còn lại nhìn thấy nó và hắn hôn nhau thắm thiết liền 1 lượt cảm thấy da gà đang nổi lên từng đợt.

- Thôi đi 2 cái đứa này! – Kino khó chịu

- Bộ anh 2 ghen với em ak? – Hắn ôm nó nhìn Kino với vẻ mặt gian

- Oh’! Rồi sao? – Kino đáp thản nhiên mà không để ý đến Ruby

- Anh Kino! Chị Ruby sắp phát khùng rồi kìa – Soka bước đến nói thầm vào tai Kino.

Kino nở nụ cừoi giả lả quay ra nhìn Ruby nhà ta giỗ giành khiến cả bọn bật cười.

- Cuộc thi sắp bắt đầu! Các hs vào chỗ chuẩn bị. – Đang cừoi vui vẻ thì MC lên tiếng làm cả bọn mất hết cả cảm xúc.

Bước về chỗ ngồi, nó nở nụ cừoi xảo quyệt khiến ai cũg hãi

- Mày đã làm gì? – Berin tiến đến

- Lại đây nói cho nghe – Nó

Cả lũ xúm lại nghe nó nói mà mắt trợn ngược. Lắc đầu thở dài nhìn nó rồi ai cũng về chỗ nấy.

H’ thi bắt đầu cả lũ cắm đầu cắm cổ vào làm, thỉnh thoảng lại có tiếng kêu ai oán vì bài khó. Đang ngồi thi thì tự dưng con nhỏ Thanh cứ ngứa ngáy khắp người, ai nhìn cũng nghĩ chắc con nhỏ này bị…ghẻ. Bọn nó nhìn Thanh mà nín cửoi đến bể bụng, Thanh bị như vậy chính là trò của Nó, ban nãy nó nói với mọi người là nó đã dùng đến mắt mèo để chơi Thanh. Không cừoi nữa bọn nó cúi xuống làm bài, trong vòng 2 tiếng sau cả 10 đứa bọn nó (3 chúng nó, 3 người hắn, anh em Saka, Kyo và Lyo. Vừa đúg 10 người) đều làm xong bài, tất cả các học sinh đang làm bài lẫn giám khảo đều trợn mắt há mồm nhìn tụi nó không thốt lên lời.

- Chà! Trường SM đúng là thiên tài! Chỉ trong vòng 2 tiếng đồng hồ mà đã đủ số ngừoi nộp bài – MC lên tiếng phá vỡ bầu không khí

Con Thanh nhìn thấy cũng phải khiếp đảm nhìn nó, nó quay lại nhìn nhỏ Thanh với vẻ mặt thách thức như muốn nói ” Thách đấu với tôi ak? Không có cửa đâu”. Cả lũ tụi nó ngồi đeo Headphone đợi 3 tiếng đồng hồ. Cuối cùng cuộc thi cũng kết thúc, sau khi thảo luận ban giám khảo đưa ra kết quả

- Chúng tôi xin thông báo kết quả lần này – MC đứng lên nói trong sự mong đợi của tất cả hs (Trừ tụi nó)

- Trường SM có: Bạch Thiên Anh, Bạch Minh ANh, Bạch Duy Anh, Bạch Hiểu Anh (Cả nhà Bạch, nhà toàn thiên tài), Hoàng Minh Khánh, Lý Trọng Kiệt, Trịnh Thảo Ly, Trần Linh Đan, Nguyễn Anh Thắng và Nguyễn Duy Khả là những bạn lọt vào. – MC đọc đến mỏi cả mồm vì đọc đến 4 ngừoi họ Bạch

- Và trường Suly có : Đoàn Nhật Nam, Mai Thiên Thanh,……. – MC

- Vào 8h ngày mai chúng tôi mời 20 em vừa được đọc tên thi đấu để chọn ra 1 ngừoi thắng, H’ các em có thể về. – Giám khảo bước lên nói

Nó tiến đến chỗ Thanh

- Cũng may mắn quá nhỉ – Nó mỉa

- Grrrr! Tôi sẽ thắng cô! – Thanh

- Tôi sẽ chờ xem cô làm như thế nào! Còn nữa đừng kêu như thế, giống chó lắm đó – Nó hồn nhiên bước đi khiến con Thanh càng bực hơn.

*****

Sáng hôm sau, tại nơi diễn ra cuộc thi, chúng nó nhận được mỗi đứa 1 bản thiết kế khác nhau, nội trong thời gian sớm nhất phải làm xong mo hình bản thiết kế đó, thời gian làm bản thiết kế chỉ có 3 ngày và bản nào đẹp nhất sẽ đạt giải.

Ở nhà nó

- AAAAA! KHó quá – Kyo hét ầm lên

- Bản của mày như thế nào vậy – Lyo chúi đầu xem bản của Kyo

- Trời ơi! Thiết kế kiểu gì h’? – Key

- Kino! Mày làm được không? – Hắn

- Bản của tao còn khó hơn bản của bọn mày gấp đôi – Kino bực

- Vậy ở đây không ai biết làm ha? – Soka hét

- Có! – Ruby

- Ha? AI vậy chị? – Saka

- Nhớ rồi! Trong chúng ta có 1 người rất giỏi thiết kế! Bản của người đó khó gấp 5 lần của chúng ta đấy – Kino chợt nhớ ra điều gì đó

- Ai? – Hắn ngơ ngác

- Là Saphia – Cả bọn hét lên

- Saphia đâu? -

Cả bọn h’ mới phát hiện ra Saphia không có ở đây

- Chị ý trên phòng kìa – Kyo

Cả bọn chạy lên phòng nó, mở cửa bước vào, chúng nó ngạc nhiên đến suýt lòi 2 hột nhãn ra. Nó đang ngủ, trên bàn là bản thiết kế của nó và cái mô hình phải nói là siêu siêu siêu hoàn hảo, siêu siêu siêu đẹp (Mô hình không phải nhỏ đâu ạ)

- Trời đất! Mới có 8 tiếng đồng hồ kể từ khi phát bản thiết kế thôi mà – Hắn sock

- Bái phục quá – Anh em Saka, Lyo và Kyo nhìn mà muốn bật khóc

- Không nói nữa! ANh Kino! Lôi nó dậy! Bắt nó chỉ dẫn chúng ta – Ruby

- Sao không phải là Ken mà là Kino – Berin nhìn Ken

- Ô cái con điên này! Tao thách mày bảo Ken gọi được con kia dậy đấy – Ruby

- ANh Ken! Gọi thử đi! – Berin hất mặt

Hắn tiến đến phía giường vừa lay vừa gọi nó mãi mà không được, hắn hôn nó mà vẫn không được đã thế còn được khuyến mãi thêm 1 cái đạp. Cả bọn nhìn bật cừoi sặc sụa

- Thấy chưa! – Ruby

- Haizz! Trước h’ chỉ có Kino làm được! Tưởng Ken có thể nhưng ai dè – Berin thở dài

Kino bước đến, trèo lên giường của nó, dựng nó dậy để nó dựa vào lòng Kino. Kino nhẹ nhàng gọi

- Pé Saphia! Dậy đi nào! Dậy đi anh đưa Pé đi rồi anh đưa Pé đi chơi nha!

Kino vừa nói xong nó liền từ từ mở mắt ra nở 1 nụ cười rồi vòng tay ôm lấy Kino

- Anh 2! – Nó nũng nịu

Cảnh tượng này làm hắn hoá đá lại, mắt hiện lên những tia long sòng sọc. Kino nhìn thấy hắn như vậy liền nháy mắt với Ruby rồi nở nụ cười đắc thắc nhìn Hắn làm hắn càng tức hơn.

- Saphia! Anh cho kẹo này! – Kino lấy trong túi ra 1 cây kẹo mút làm nó cười tươi

- Anh Ken! Đừng buồn! Từ trước đến nay vốn vậy rồi! ANh phải theo học hỏi anh Kino thôi! – Saka vô lưng Hắn

- Anh tưởng em không thích ăn kẹo – Hắn nhìn Saphia

- Em chỉ thích ăn 1 loại kẹo thôi! Kẹo này do anh 2 tự chế nên em rất thích ăn – Nó nói làm hắn càng tức hơn, còn cả bọn nhìn mà chỉ biết cười thôi

- Anh sao vậy? Sao sắc mặt trông khó coi quá vậy? – Nó tiến lại gần hắn, áp trán nó và chán hán lại hỏi với vẻ mặt lo lắng. Trông nó bây h’ thật đáng yêu khiến nỗi bực của hắn bay mất luôn.

- ANh không sao? Em hướng dẫn bọn anh thiết kế nhé? – Hắn cừoi nói xoa đầu nó

- Ấy! Nhắc mới nhớ ak nha – Key

Nó xuống nhà ngồi, nhìn từng bản thiết kế

- Những bản thiết kế này dễ mà! Sao mọi ngừoi không làm được? – Nó nhìn cả bọn nói tỉnh bơ làm cả lũ phải xấu hổ mà không biết dấu mặt đi đâu. Nó chợt như nhớ ra liền hắng giọng – Lấy dụng cụ ra đây! Chỉ gì thì phải làm nấy! Cấm làm việc không liên quan!

Cả bọn nghe lời lấy dụng cụ ra, nó chỉ dẫn tận tình cho từng người từng người 1 rất kỹ, ai cũng phải nói là khâm phục nó đến sát cả đất. Chỉ trong vòng 5 tiếng đồng hồ tất cả cũng đã hoàn thành

- Oa!!! Mệt quá! – Key

- Chị Saphia là nhất! – Anh em Saka

- Thôi! Đi ăn cơm! Hôm nay tui bao! Bản thiết kế thì để mai nộp! – Kino cười (Mới hết có 1 ngày mà sao đã làm xong ui’)

cả bọn tý tởn kéo nhau đi ăn. Trong khi đó ở ký túc xá trường Suly

- Trời ơi!!!!!!! Trả hiểu gì sất – Hs1

- Thanh! Nam! Các cậu làm được chưa? – Hs2

- Ax! Đã làm được cái gì đâu – Thanh bực dọc

- Khó kinh – Nam

- Trời đất! Không làm được chứ h’ tính sao? – Hs3

- Cố mà làm chứ muốn gì nữa! – Hs4

- Nghe nói là bản thiết kế của bên SM còn khó hơn như thế này nữa – Hs5

- Ô! Nếu chúng ta làm được cái này thì thắng chắc rồi còn gì! – Hs6

- ĐÚng vậy! Làm thôi! – Hs7

- Thanh! Nam! làm thôi – Hs8

- Uk! – Thanh nói trong lòng thầm mừng vì biết được bản thiết kế của nó khá là khó.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.