Siêu Quậy Trường King World

Chương 54: Chương 54




_Gì cơ? _Sandy đứng hình. Thực sự mấy ngày qua Sandy cũng suy nghĩ nhiều lắm chứ, nó lo cho con bạn thân yêu quý của mình lắm chứ nhưng k nó k muốn gặp con bạn ngang bướng, ương ngạnh của mình lúc này chút nào cả….nó thực sự vẫn giận lắm,giận vì nhỏ bạn nó lúc nào cũng là con người hiểu biết mà h lại để cho tình yêu làm mù mắt…….

_Này Lee Sandy, cô giận gì thì h cũng là lúc làm lành được rồi đó. Tình bạn 10 năm của 2 người mà cô cứ định để như thế à? Cô ngốc thật hay là ngu vậy hả? Cô cũng thừa hiểu rằng để Anna đi như thế này thì tình bạn của cả 2 sẽ mãi mãi chấm dứt chứ?_Kevin lắc mạnh Sandy

_Kệ tui, để tui yên đi _Sandy cũng gắt lên, đẩy mạnh Kevin ra

_Hư, được rồi , tùy cô thôi.Cô cứ ở đây mà nghỉ ngơi cho tỉnh hẳn rượu đi, rồi quyết định sao thì tùy cô. 11h đêm nay máy bay chở Anna sẽ cất cánh đấy, bye_Kevin thở dài nhìn Sandy rồi thẩy cho nó tấm thẻ màu đen _ tấm thẻ đóng mở cánh cửa phòng “cấm” này rồi bỏ ra ngoài

Kevin bỏ lại Sandy ngồi đấy 1 mình….. Cảm giác chán nản, mâu thuẫn, khó chịu cứ tràn ngập tâm trsi Sandy, nhìn dáng người dong dỏng cao to của Kevin bước ra ngoài, xa dần rồi chìm vào bóng tối mất hút. Sandy thở dài mệt mỏi buông mình xuống ghê salong tay vắt lên chán, miệng lẩm bẩm cái gì đó k nghe thấy được…………

SÂN BAY TOKYO:

_Anna đi cẩn thận nhé_Kyu Min nhẹ nhàng ôm Anna

_Rảnh lại qua Nhật chơi với tụi này nha_Mika cười hiền

_Um, nhất định rồi, nếu có cơ hội_Anna ôm cả Mika và Kyu Min

_Sắp tới h rồi, vào đi Anna_Ryan đưa vé máy bay kẹp vào hộ chiếu cho Anna

_Um, dạ _Anna khuôn mặt buồn thiu đeo ba lô lên lưng, tay kéo vali đi vào bên trong

Dù chân vẫn bước đi nhưng Anna vẫn ngoái lại mong chờ 1 cái gì đó, 1 người nào đó. Xuốt mấy ngày nay cô liên lạc với người đó nhưng người ấy đều tắt máy, tìm cũng chẳng biết được ở đâu…. Chẳng nhẽ đã kết thúc thật rồi sao???....

Tới cửa phòng cách li Anna cũng chẳng con lí do gì để níu giữ được nữa nên đành ngậm ngùi quay đi, đành chờ người đó ở Việt Nam vậy…..

_Mỹ Hương, tạm biệt …._Anna khẽ nói rồi quay đầu bước vào, đưa vé cho người soát vé

_LINH………….._Tiếng gọi lớn vang vọng cả dãy nhà,thu hút rất nhiều ánh mắt to mò của mọi người nhưng với riêng Anna thì có bao lâu đi nữa giọng nói đó cũng k bao h quên được…..

Dáng 1 cô bé máu tóc xoăn xoăn vàng , gương mặt thanh tú, trán lấm tấm mồ hòi, mặc chiếc áo phông đen cùng quần loang đi giầy đế kết đeo chiếc cặp chéo màu đen trắng của hãng LV đang hớt hải chạy tới…….

_Mỹ Hương _Đôi mắt Anna bỗng sáng hơn,khuôn mặt cũng rạng ngời niềm vui vì ít ra là có thẻ gặp Sandy lần cuối dù Sandy có k chịu tha thứ cho cô đi chăng nữa thì như thế này là tốt rồi

_Linh….tui……._Sandy vừa nói vừa thở dốc

_Mỹ Hương, k cần nói gì đâu. Cám ơn đã tới tiễn tui, thế là quá đủ rồi _Đôi mắt Anna đỏ hoe, tay siết chặt bàn tay của Sandy

_Ngốc _Sandy cười, cốc nhẹ vào đầu cô bạn mình

_Hì…._Anna nhìn Sandy cười toe toét

_Đồ ngốc, từ h tui sẽ trống mắt ra mà coi cậu với tên kia rồi sẽ ra sao nghe chưa? Có truyện gì cũng phải điện thoại kể cho tui biết liền đó, rõ chưa? _Sandy cười, ôm chặt Anna vào lòng

_Um, ok _Anna nở nụ cười hạnh phúc

2 đứa cứ quyến luyến nhau mãi nhưng rồi tốt cục vẫn phải chia tay nhau vì thới gian Anna ở lại Nhật Bản đã hết rồi, dù có muốn ở lại thêm cũng k được nữa nên đành phải hẹn lần khác vậy….

Sandy đứng đõ vẫy chào Anna mãi cho tới khi Anna đi khuất vào trong phòng thì đành ngậm ngùi quay đi nhưng sao thấy lòng thanh thản thế, rất thoải mái chứ k khó chịu như mấy ngày hôm nay…..có lẽ Sandy đã quyết định đúng đắn

_Đồ ngốc, tui cứ tưởng là cậu k thèm tới luôn chứ_Kyu Min thẳng tay đập vào đầu Sandy

_Úi, đau đó nhá_Sandy quay lại nhăn mặt nhìn Kyu Min

_Vậy nó mới ngấm_Kyu Min lè lưỡi chêu ngươi Sandy

_Này, có muốn tui sử đẹp cậu k hả? _Sandy gầm gè lườm Kyu Min

_Haha, thách đó_Nói rồi Kyu Min chạy biến nấp sau Koon Ham

_Hì, anh cứ nghĩ là em sẽ k tới cơ, vậy là tốt rồi_Koon Ham cười hiên xoa đầu Sandy

_Hì, thanks anh _Sandy nhìn Koon Ham nở nụ cười rạng rỡ

_Về thôi, đi ăn cái gì đi mọi người, tui bao_Ren hô to

_Nhớ lời mình nói nhé_Sandy nhìn Ren cực đểu

_Ực (Ren nuốt nước bọt) um _Ren e dè gật đầu. tên này quên béng mất là có Sandy với cái bụng k đáy ở đây

_hahaha, được , yên tâm đi ta sẽ k phụ lòng tốt của mi đâu, ăn thiệt tình luôn _Sandy cười đắc trí vỗ vai Ren

Ren quay qua nhìn Mika tìm sự trợ giúp nhưng ai dè hôm nay Mika nhà ta k đánh vì tội ngu lại càng k bao h giúp mà nhìn Ren nở 1 nụ cười nửa miệng mà theo Ren diễn tả là cực kì đắc trí đi qua trỗ Sandy vỗ vai nói:

_Sandy, cứ ăn nhiệt tình vào nha

Rốt cục sau câu nói đấy của Mika thì Ren nhà ta đi ra 1 góc tự kỉ ngồi đếm tiền…. và tình hình là bất thình lình,sau vụ này thì Ren nhà ta phải ăn cơm trắng uống nước lã là cái chắc rồi……

“Muốn khóc quá” _Ren nghĩ………..

TẠI QUÁN BAR KEVIN

Kevin mệt mỏi bước vào dãy hành lang với ánh đèn mờ nhạt để đi tới phòng “cấm” nghỉ ngơi….. dạo này k hiểu sao mà thế giới ngầm cứ lộn xộn hết cả lên. Mấy bọn bang mới nổi k biết là ăn phản gan hùm mật gấu hay chưa nghe tới tiếng “ ông trùm Kevin” hay thế nào mà liên tiếp làm phản khiến hắn phải đích thân ra tay mà toàn là những truyện chẳng đâu vào với đâu cả….thực mệt mỏi….

Lại được hôm cô bé Anna về thì cái tên bạn thân Ryan trí cốt trời đánh đó vỗ vai hắn mỉm cười rõ tươi mà nói:

“Này Kevin, cậu k muốn biết ai là cô bé hồi đấy à? Kim Linh đã chơi với cả Mỹ Hương và Thanh Thanh 10 năm rồi đấy nên việc biết cô bé hồi đấy là ai đâu có dễ, chắc chắn tụi nó sẽ kể cho Kim Linh nghe à? Cậu k hỏi Kim Linh sao, thật tiếc quá Kim Linh đi mất rồi à……”

Thật là hắn muốn hộc máu mồm mà tức chết mà, rõ ràng là bị tên Ryan này chơi khăm, hắn biết Kim Linh đó biết mà đợi tới lúc nhỏ đó về rồi mới nói, hỏi cách liên lạc thì cấm có cho mà hỏi nó thì chẳng khác nào mang họa vào người…………….

_Haizzzzzz………….._Kevin thở dài chán nản

Vắt cái áo vest đen lên vai, Kevin lôi tấm thẻ đen ra quẹt qua miệng con hổ, 2 mắt con hổ lóe lên màu đỏ thì cánh cửa cũng bật mở….Đẩy cánh cửa bước vào Kevin tý nữa thì trượt chân ngã ngửa bới sự xuất hiện của 1 người mà hắn k bao h nghĩ tới đang ung dung ngồi trên ghế salong kia………..

_Cô….cô làm cái quái gì ở đây vậy ????_Kevin nhăn mặt gắt lên

_hehe, xin chào_Sandy quay lại nhìn Kevin cười toe toét

_Sao cô lại vào được đây? _Kevin bước tới nhìn trừng trừng Sandy

_ớ, sao tui lại k được ở đây chứ nhỉ? _Sandy nghiêng đầu nhìn Kevin khó hiểu, tay dơ tấ thẻ đen ra

_A! Ngu thật, tại sao lại quên mất chứ_Kevin chán nản ôm đầu ngồi xuống đối diện Sandy

_Hehe, ta quyết định rồi, từ h ta sẽ vào đây. Hô hô, rượu ở đây ngon tuyệt luôn, uống k ?_Sandy cười khoái trá, đưa ly rượu vang đỏ sánh cho Kevin

Kevin nhìn cái mặt hơn hở kia của Sandy nghĩ : “Lần sau nhất định phải khóa tủ rượu lại” (=~=)

_Sao cô k về nhà con tới đây làm gì?_Kevin hỏi, nhận ly rượu từ tay Sandy

_k thích_Sandy uống 1 ngụm rượu, thờ ơ trả lời

_Um, tui hỏi cô 1 truyện được k ?_Kevin cũng khẽ nhấp 1 ngụm rượu

_Hừ, gì?_Sandy nghiêng đầu nhìn Kevin

_Cô nói k yêu Koon Ham đúng k? Nhưng tại sao lần đấy khi nhìn thấy Koon Ham và Kyu Min đi cùng nhau trong vườn nhà cô lại khóc vậy ?_Kevin hỏi

_Hả? lần nào cơ? _Sandy nghệt mặt nhìn Koon Ham

_A! Cái đầu cô làm bằng cái gì k biết. Lần cô gặp lại bon Key, Jey, Rey, Leo đó….lúc cùng về nhà cô uống rượu đó_Kevin bắt đầu mất bình tĩnh với cái trí nhớ cực kì ngắn hạn của Sandy

_À há, ra là truyện đó_Sandy gật gù xem chừng đã nhớ ra rồi

_Vậy nói nghe coi _Kevin khẽ nhíu mày

_Thì đó, còn gì nữa đâu…tui đã nói rồi mà, tui với anh Koon Ham chỉ là tình cảm hâm mộ thôi. Còn…còn….tui khóc là vì….vì…… _Sandy bỗng dưng ấp úng lạ thường

_Sao? _Kevin nghiêng mặt nhìn Sandy đang lúng ta lúng túng

_Đừng có dục tui chứ. Tại vì nhìn Koon Ham với Kyu Min sánh bước bên nhau trông giống anh trai ta và người yêu anh ấy hồi trước cũng nắm tay nhau đi dọa ở trong vườn như vậy nên….họ là 1 cặp rất đẹp đôi _Sandy ngẩng mặt lên cười- nụ cười buồn

Rồi mọi thứ chìm vào im lặng, hôm đó Sandy uống hết trai uyt-ki rồi say bí tỷ và nằm ngủ ngon lành trên đùi Kevin 1 cách k thê nào hồn nhiên, vô tư hơn được nữa (==”)


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.