Siêu Quậy Trường King World

Chương 79: Chương 79




Thử thách cuối cùng

Kêt từ sau cái đêm Long tuyên bố như vậy với Mỹ Hương xong thì ngày nào Long cũng đi theo Mỹ Hương, bám lấy Mỹ Hương k dời và trở thành tên “đáng ghét” suốt ngày chếu chọc Mỹ Hương như xưa làm nó vừa tức vừa buồn cười mà chẳng biết đã hết giận tên ngốc này lúc nào rồi ý….và cũng chẳng biết cái con người lạnh lùng của “Ông trùm Kevin” nhà ta đã đi đâu mất rồi mà những ngày qua suốt ngày thấy Long cười toe toét và bám theo Mỹ Hương k dời nửa bước làm bọn kia cũng thấy lạ, mắt tròn ngạc nhiên nhìn sự thay đổi nhanh đến chóng mặt cả về tính cách lẫn cách cư sử của 2 đứa luôn….

Hôm nay cũng vây, mới sáng sớm ra tên Long đã chạy vèo cái từ nhà Triệu Gia sang nhà Trương và chạy thẳng vào phòng 2 anh em nó gọi 1 con heo đang ngủ vùi trong đống chăn gối hỗn tạp kia dậy với tinh thần cực kì hưng phấn…..

_Mỹ Hương….Mỹ Hương dậy đi, mau dậy đi…._Long lay mạnh Mỹ Hương dậy khi nó đang ở trog chăn

_Cút…..Biến…. Đồ điên, biến đi để ta ngủ _Mỹ Hương nhăn mặt vơ gối ném vào mặt Long rồi lại rúc vào chăn ngủ tít mít tiếp

_Này, làm cái gì mà mới bảnh mắt ra đã sang đây gọi Mỹ Hương vậy???_ Anh Thắng bước ra từ trong phòng tắm, tựa lưng vào cửa nhìn Long khó hiểu

_Kệ ta, Mỹ Hương mau dậy đi…. Ta đưa mi đi chơi, đi ăn nè_ Long lay lay Mỹ Hương + dụ dỗ nó bằng đồ ăn

_Đi chơi, đi ăn hả?_ Mỹ Hương chui từ trong chăn ra, 1 mắt nhắm 1 mắt mở hỏi Long nhìn hắn bằng ánh mắt đầy nghi ngờ

_Phải_ Long gật đầu quả quyết

_Ok, đợi 15’ thôi _ Nói xong Mỹ Hương vùng dậy chạy cái vèo vào trong phòng tắm với vận tốc ánh sáng

Long nhìn theo cái sáng đó mà k khỏi phì cười, h hắn mới phát hiện ra rằng Mỹ Hương cực kì trẻ con luôn à, 19t rồi mà cứ như trẻ con mới lên 5 lên 6 ý, ham chơi ham ăn ==.

_Ha, tui cứ tưởng cậu k gượng dậy được mà giữ khoảng cách với Mỹ Hương chứ? _ anh Thắng nhìn Long cười cười

_Tui k nhường Mỹ Hương cho cậu đâu. Mà ý vậy là sao ??_ Long nhíu mày nhìn Thắng khó hiểu

_Đồ ngốc, nhớ hôm đó tui nói gì với cậu chứ?_ Anh Thắng lắc đầu

_NHớ, vậy nên mới bảo là k thua mà _ Long nhăn mặt

_haha, thằng ngốc. Mi quên mất 1 điều rằng cuộc đời ta còn có 1 người con gái nữa khiến ta phải ddien đảo sao? Mỹ định để người đó đi đâu vậy, ta nghĩ mi biết rõ hơn ai hết chứ _ Anh Thắng nhìn Long tự dưng lại bật cười

_Ý mi là….._Long bỏ lửng câu nói nhìn Thắng đầy ngờ vực

_Thật là, thế mi nghĩ với ta Băng Băng là gì vậy? Mi nghia ta yêu Mỹ Hương thật sao? Vậy còn Băng Băng là gì chứ? Mi biết tính ta sẽ k bao h đi lấy người con gái mình k yêu, mà người đó còn là chị của mi đó _Thắng nhìn Long cười đầy ẩn ý

_vậy mi k có tính cảm với Mỹ Hương sao?_ Long vỡ vạc ra; thật là hắn quên mất là Thắng đã yêu chị gái mình như thế nào

_Phải, ta với Mỹ Hương chỉ là tình cảm anh em thôi, 2 đứa qua thân nhau chẳng qua vì ta nuôi Mỹ Hương từ bé mà tính cách 2 đứa lại quá là hợp nhau thôi. Nhưng có lẽ nếu ta và Mỹ Hương k phải là anh em, và Băng Băng cũng k xuất hiện thì ta sẽ yêu nó đấy_ anh Thắng trầm ngâm rồi nhìn Long mặt đang đần ra mỉm cười

_Hừ, vậy mi vẫn còn yêu chị ấy sao?_Long liếc séo Thắng

_ĐƯơng nhiên và sẽ mãi mãi k bao h thay đổi_ Thắng ngước nhìn tấm ảnh người con gái mặc váy trắng, gương mặt xinh đẹp y như thiên thần kia đang mỉm cười hạnh phúc

Long cũng nhìn tấm ảnh người con gái đó, gương mặt đẹp tới thánh thiện vẫn luôn là người chị là hắn hết mực yêu thương và muốn bảo vệ khỏi vòng tay của quỷ giữ. Người chị đẹp rạng ngời nhưng giản dị, hiền hòa vãn luôn chăm cho hắn từng chút 1 khiến cho trái tim hắn chưa từng đi lạc hướng vào con đường xấu 1 lần nào cả….

Có lẽ hắn cũng yêu chị gái mình rất nhiều, yêu nhiều như tình yêu của Thắng dành cho Mỹ Hương vậy….

_mà này Thiên Long, ngày cậu về làm rể nhà họ Trương chỉ là truyện trước sau thôi nhỉ, cũng k còn xa đâu. Cậu cũng nên tính tới truyện gọi tôi 1 tiếng anh Thắng đi, tui hơn cậu tận 4 t lận đó_ Anh Thắng khoác vai Long nở nụ cười đắc trsi và đầy gian tà

_Xì, quên đi. Mi hành ta bao lâu này ta k chấp nhặt mi thì thôi, biến đi _ Long nhăn mặt, hất tay Thắng ra

_Haha..ha….

Thắng cười nhìn tên Long mặt đang đỏ lên vì giận mà k khỏi thấy thú vị…. Anh nghiệm ra 1 đều rằng : “chơi đùa với Triệu Lý Thiên Long là thú vị nhất….”

Mỹ Hương ra nhìn thấy 2 tên này 1 tên thì lườm còn 1 người kia thì cứ nhìn tên lườm mình cười cười làm nó chẳng hiểu giữa 2 con người này có truyện gì nữa cả. Long ném cho Thắng 1 cái nhìn cảnh cáo rồi lôi tuột Mỹ Hương đi lượn chẳng kịp để cho nó hỏi xem có truyện gì đang sảy ra ở đây….

Và nơi hắn đưa nó đến cũng chẳng phải nơi nào xa lạ cả, mất gần 2 tiếng đi oto là tới thôi…. Chinh là thành phố Hà Nội. Đỗ xe ở trung tâm thành phố Hà Nội hắn đưa nó đi dạo vòng khắp nơi, ngắm người ngắm cảnh đường phố Hà Nội thôi.Nó thì k hiểu sao cực kì phấn khởi luôn, cứ như là lần đầu tiên ra Hà Nội k bằng ý, chỉ chỏ khắp nơi trong khi hắn thì cứ nhìn nó cười hiền; trong mắt hắn ngoài nó ra thì chẳng con ai hay phong cảnh đẹp gì cỏ thể lọt vào mắt hắn được cả…..

_Vui chứ? Đói chưa, muốn ăn gì k?_ Hắn nhìn nó trừu mến, nhẹ nhàng hỏi

_KEM….._Nó trả lời k cần suy nghĩ gì luôn

_Được_ hắn khẽ gật đầu

Hắn dẫn nó đền 1 tiệm kem lớn, được bầy biệ khá bắt mắt và hai màu trắng và xanh lá tươi mát trông khá dễ thương…..

_Nè, nè….. trỗ này mắc lắm đó_ Nó nhìn tờ menu rồi đẩy tay hắn. Đúng là trỗ này đẹp, bắt mắt thật nhưng giá cả thì chẳng bắt mắt chút nào luôn.

_Nhưng kem lại ngon phải k? Cứ gọi đi k phải lo đâu_Hắn mỉm cười hiền với nó

_Ha, nhớ đó đừng ân hận…. Vậy chị ơi chi em 5 kem socola, 5 kem dâu, 5 kem sữa, 5 kem hoa quả, 5 kem vani,…. Um….Tạm vậy đã đi _ Nó cầm tờ menu đọc 1 lèo còn bà chị nhân viên đó cứ đừng nhín nó trố mắt ra ngạc nhiên

_Đúng là đồ con heo mà_ Hắn thở dài

_Kệ tui _ Nó chu mỏ xinh của mình lên chêu tức hắn

Thế là nó ngồi oánh chén nó nê tất cả đống hem đấy mà chẳng mất nhiều thời gian trong khi hắn ngồi nhin nó chỉ biết lắc đầu bái phục khả năng ăn thiên tài của nó cùng cái bụng k đáy…Nhưng tên này hơi lo, đương nhiên k phải lo vì thiếu tiền rồi (ví tiền tên này k bào h có dưới 10 triệu, đấy là k tính thẻ ==. )mà lo nó ăn tới cả tá kem thế kia viêm họng mà ốm mất……

Rồi hắn con đưa nó đi khắp nơi trong thành phố Hà Nội từ: công viên, vườn thú, siêu thị, shopping,….. đưa nó đi tới tất cả những nơi trong thành phố Hà Nội này nhưng đặc biệt ở những nơi đó là đều là nơi các cặp đôi thường hẹn hò….

Và hình ảnh 1 chàng trai bảnh bao, thân hình cao to mặc bộ đồ đơn giản với áo phông đen, quần bò mài xanh và giầy thể thao trắng tay trong tay nắm 1 cô gái ăn mặc cũng đơn giản mà cá tính k kém với áo 2 lỗ ôm sát người màu xanh biển sậm có mũ phía sau, quần jean đen mài rách đằng trước và bạc trắng đằng sau, đi giầy thể thao trắng, đội 1 chiếc mũ le nửa đầu màu đen đi dạo vòng vòng khắp thành phố Hà Nội khiến cho k ít người phải thầm ngưỡng mộ bởi họ quá đẹp đôi, đều là trai tài gái sắc cả…..

Mà đi với nó đúng là vừa vui nhưng cũng mang họa vào thân lắm, nó quậy tưng bừng luôn ý. Đi đường có gặp cặp đôi nào là nó nhìn chằm chằm khiến người ta khó chịu luôn, mà gặp anh nào đẹp trai ăn chơi tý hay em nào nhìn dễ thương tý là nó ngồi bình phẩm cho thì thiên nga cũng biến thành vịt con xấu xí hết mới khổ chứ, mấy người đơ tức lắm nhưng ngặt nỗi nhìn nó đúng là hơn người thật mà nhìn hắn đi với nó thì có cho tiền cũng chẳng giám ai bắt nạt nó được…. Mỹ Hương nhà ta hồn nhiên vô đối à.

Nhưng thế chưa là gì, đi mà thấy cặp đôi nào nhìn cũng được cả nam lẫn nữ, đẹp đôi thì nó chê ỏng chê eo làm nhỏ người yêu cứ nhìn nó lườm nguýt; nhìn cặp nào như đôi đũa lệch hay túm lại 1 câu là k hợp đôi thì nó khen lên khen xuống, khen thành hoa thành bướm thành công thành phượng luôn làm cho mấy cặp đó sướng rơn còn hắn thì k thể nhịn được mà ôm bụng cười sặc sụa…….Nó đúng là quái chiêu mà…..

Mua hè k chỉ là mùa với cái nắng oi bức, nóng nực của thời tiết mà nó còn là mùa của những cơn mưa rào đầu hạ chợt đến rồi chợt đi…… Hôm nay cũng vậy, thời tiết oi ả khiến người ta cảm thấy khó chị thì 1 cơn mưa rào kéo đến để nhấn chìm cái oi nóng đấy đi……

Mọi người ai cũng vội vã về nhà hay tránh mưa thì nó với hắn lại tắm mình trong cơn mưa đóm vui đùa với nhau trong công viên trước ánh mắt của mọi người. Nụ cười của nó cũng k thể nào bị làn mưa kia xóa nhòa đi được, cái mát mẻ như ngấm vào từng da thịt của 2 vậy….

_A…….A………….A…………thích quá _ Nó rei lên thích thú, nhảy quanh hắn

_Đồ ngốc, ốm thì làm sao hả? _ Hắn mắng nó nhưng vẫn dầm mưa với nó à

_K ốm đâu, ta khỏe lắm…..a, thích quá……mát ghê_ Nó cười tít mắt, nắm tay hắn quay vòng vòng

_Này Mỹ Hương, nghe ta nói được k??_ Hắn siết chặt tay nó, hướng ánh mắt nó nhìn vào hắn

_ Hử? gì vậy??? Đang nghe đây_ Nó mỉm cười nghiêng đầu nhìn hắn

_ Ta….. ta yêu mi _ Hắn ấp úng nói. Do mưa nên chắc nó k nhìn rõ chứ hiện h mặt hắn đang đỏ lên đấy; từ trước tới nay hắn đều được người ta chủ động tỏ tình cả chứ chưa bao h phải tỏ tình với ai cả, hồi yêu Thanh Thanh thì hắn cũng chưa từng nói yêu cô bé chỉ là cả 2 tự hiểu với nhau thôi …..

_Hở…!!......_Nó đần mặt ra nhìn hắn

_ Ta yêu mi. Triệu Lý Thiên Long yêu Trương Nguyệt Mỹ Hương _ Hắn nói gần như hét lên vậy

Giữa cơn mưa rào sối sả của mùa hè đó,trong làn mưa đó hắn đã quyết định tỏ tình với nó cũng như hắn đã đưa ra quyết định quên đi quá khứ để đón nhận người con gái của tương lai này đây….. Phải, hắn yêu nó nhiều lắm, tù lúc nhận ta tình cảm của mình đối với nó thì hắn đã chẳng biết từ lúc nào, từ bao h đã yêu nó tới vậy rồi, chỉ biết h hắn cần nó hơn bao h hết….. Nó đã làm thay đổi con người của hắn, thay đổi rất nhiều….

Đối với con người chúng tam cơn mưa là sự li biệt, những cơn mưa thường tượng chưng cho sự đau thương, chia lìa vì mưa chính mà nước mắt mặn chát, đớn đau là sự tổn thương mà ông trời khóc thay cho ta, khóc thay cho 1 cuộc đời 1 mối tình…..Vậy, liệu với nó và hắn thì cơn mưa có ý nghĩa gì đây? Mưa sẽ giúp hắn giảm đi đau thương hay mưa đối với hắn sẽ là gì đây????....

Khoảng k gian tĩnh lặng, mọi thứ như ngưng đọng lại, chỉ còn có nó và hắn 2 ánh mắt nhìn nhau k rời và 2 trái tim đập rộn ràng…. 1 cảm giác lo lắng bỗng dưng dâng lên với hắn khi hắn thấy nó cứ im lặng mãi, cứ nhìn hắn mãi thôi mà chẳng nói câu nào cả….. bỗng dưng hắn thấy sợ, lần đầu tiên hắn cảm thấy sợ 1 cái gì đó…..

Cuộc đời hắn, trong cái từ điển của hắn chưa bao h có chữ “ sợ” cả nhưng k hiểu lần này vì sao hắn lại có cảm giác này. Ngày trước, dù có đối mặt với nhưng kẻ tàn nhẫn, tanh mùi máu tới đâu có khi còn cầm trắc cái chết, cán cân giữa cái chết và sự sống của hắn rất mong manh mà hắn cũng chẳng có cảm giác gì của sự sợ hãi cả……..vậy tại sao h hắn lại có cảm giác này??? Tại sao nó cứ im lặng mãi khiến hắn sợ………????


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.