Siêu Sao Trở Lại

Chương 120: Chương 120: Ai là hung thủ đứng phía sau?




Bóng tối dần dần bao trùm, ánh sáng cũng từ từ ảm đạm. Cố An Kỳ không bật đèn, vẫn lặng lẽ ngồi ở tầng một tối tăm. Cô không muốn đứng dậy, cũng không muốn làm chuyện khác. Hiện tại đầu óc cô hoàn toàn trống rỗng, chỉ muốn đợi Tiêu Thắng Hinh ở trên tầng tỉnh lại.

Cố An Kỳ không rõ tâm trạng hiện giờ của mình ra sao, thần sắc cô phức tạp nhìn khắp ngõ ngách phía xa, trong đầu không biết suy nghĩ gì.

Cô chưa bao giờ nghĩ cái chết của mình có liên quan đến Tiêu Thắng Hinh, cũng chưa bao giờ nghĩ Tiêu Thắng Hinh lại giấu diếm một bí mật lớn như vậy.

Cố An Kỳ thật sự rất muốn lay tỉnh Tiêu Thắng Hinh, lôi kéo cô ấy hỏi cho rõ ràng, hỏi tất cả mọi chuyện là như thế nào. Cô rốt cuộc vì ai, vì chuyện gì mà bị hại chết, nhưng khi nhìn vào hình ảnh phản chiếu của mình trên cửa sổ sát đất, cô lại day day huyệt thái dương, cảm thấy phiền chán.

Cô nên lấy thân phận gì để hỏi? Lấy thân phận của một người được coi là đã chết để chất vấn? Hay dùng thân phận một hậu bối vô danh?

Từ trước tới nay cô luôn che giấu bản thân, che giấu sự tồn tại của mình. Sau khi trùng sinh, Cố An Kỳ cũng không dám liên lạc với bạn bè trong quá khứ, sợ những rắc rối của mình sẽ chuyển lên người họ, người duy nhất biết được thân phận của cô cũng chỉ có Tiểu Bảo —— người không hề có quan hệ huyết thống với cô, nhưng lại còn thân thiết hơn cả em trai ruột.

Hậu quả khi chất vấn Tiêu Thắng Hinh chỉ có một, đó là bại lộ thân phận. Nếu Tiêu Thắng Hinh áy náy thật sự và cô ấy biết được nội tình bên trong, như vậy khả năng cô bắt được hung thủ đứng phía sau rất cao, nhưng nếu Tiêu Thắng Hinh định bán đứng cô thì tình hình lúc đó của cô đúng là họa vô đơn chí, song nếu cô không hỏi Tiêu Thắng Hinh, lượng công việc dồn lên người Tiết Tiểu Bảo lại càng nặng hơn, hơn nữa Cố An Kỳ có dự cảm, khả năng Tiết Tiểu Bảo có thể tìm thấy những thông tin này vô cùng nhỏ bé.

Thật ra, trước khi đi vào khu biệt thự này, Cố An Kỳ đã biết thân phận của mình sẽ bị bại lộ, camera phòng bảo vệ chắc chắn đã có hình của cô. Nếu không phải cô ngựa quen đường cũ biết lối ra vào cũng như nhớ chính xác vị trí giấu chìa khóa, nói không chừng bảo vệ đã sớm tìm tới cửa. Trên đường tới đây Cố An Kỳ đã suy nghĩ rất nhiều, cô rất lo cho Tiêu Thắng Hinh, cũng rất muốn thẳng thắn với cô ấy chuyện “mình chính là Lâm Huyên Di”.

Buồn cười ư? Lúc này cô đánh bậy đánh bạ lại biết được Tiêu Thắng Hinh lúc trước đã biết cô sẽ xảy ra chuyện. Cố An Kỳ tự giễu lắc đầu, chỉ cảm thấy mình thật buồn cười.

Cố An Kỳ vẫn lặng lẽ ngồi ở tầng một, hòa mình vào trong bóng tối, cô đang chờ đợi, cũng đang tìm kiếm đáp án. Nói ra thân phận bản thân, hay không nói; lựa chọn tin tưởng, hay giấu diếm tra xét.

Đây là một canh bạc, thua thì vạn kiếp bất phục, mà thắng cũng là một sự tổn thương.

Cũng không biết đã qua bao lâu, đèn trên tầng đột nhiên sáng lên, Cố An Kỳ đứng lên, cho dù như thế nào chuyện này cô cũng muốn đích thân giải quyết.

Chuyện giữa cô và Tiêu Thắng Hinh, để tự các cô giải quyết ngay bây giờ là được.

“An Kỳ? Sao em lại ở đây?” Tiêu Thắng Hinh thấy Cố An Kỳ, hiển nhiên lắp bắp kinh hãi, “Không đúng, sao em có chìa khóa vào đây?”

Cố An Kỳ không trả lời, chỉ lặng lẽ nhìn vào người bạn mà mình đã từng rất tin tưởng.

“Có chuyện gì, em mau nói đi” Tiêu Thắng Hinh thấy Cố An Kỳ lạnh lẽo nhìn mình không nói câu nào, trong lòng đột nhiên lại nảy lên cảm giác chột dạ, cũng không biết tại sao lại thế.

“Thắng Hinh, thật sự cậu muốn mình nói?” Cố An Kỳ lạnh lùng mở miệng, giọng nói hơi khàn khàn.

“Cô… Cô rốt cuộc là ai?” Tiêu Thắng Hinh cau mày, cảm giác người này không giống với Cố An Kỳ trong quá khứ.

“Vẫn chưa nhận ra mình là ai sao? Trên đời này người biết cái chìa khóa để ở đâu, biết đồ đạc trong phòng để ở đâu, trừ cậu ra còn ai nữa?” Cố An Kỳ không nhìn Tiêu Thắng Hinh, chẳng qua cô rất tự nhiên cầm cái cốc cũ của mình rót cốc nước uống.

“Cậu… Huyên Di? Không đúng, Huyên Di đã chết” Tiêu Thắng Hinh hét lên, “Cố An Kỳ, cô có âm mưu gì mà phải giả mạo Huyên Di.”

“Mình giả mạo? Tiêu Thắng Hinh, mình hỏi cậu, từ trước đến giờ cậu thật sự chưa từng có chút cảm giác quen thuộc nào với mình ư? Vì sao mình lại hiểu rõ sở thích của cậu, vì sao biết cậu không ăn được hải sản, cậu nghĩ mình là fan cuồng của cậu nên đi tìm hiểu những thứ này thật sao?” Cố An Kỳ ngồi xuống, nhìn thẳng vào Tiêu Thắng Hinh, “Cậu không tin ư, mình nói chuyện chỉ hai chúng ta biết cho cậu nghe, khi cậu mới ra mắt từng gặp rắc rối, thiếu chút nữa bị đuổi ra khỏi giới giải trí, là mình đưa cậu đi xin lỗi người ta, cuối cùng mặc dù bị vẩy rượu vang lên người nhưng người đó vẫn buông tha cho cậu. Khi album của cậu bắt đầu quảng bá, mình dùng thời gian nghỉ ngơi trong năm ngày liền giúp cậu tuyên truyền, kết thúc đợt quảng bá, vì tinh thần quá mệt mỏi mà mình phải đến bệnh viện tư nhân bí mật truyền nước, cậu còn nhớ không?”

Tiêu Thắng Hinh kinh hãi lắc đầu như trống bỏi, bối rối nói: “Không thể nào, không thể nào, làm sao có thể…”

“Đúng vậy, làm sao có thể, rõ ràng đã bị người ta hại rớt xuống vách núi chết rồi. Sao có thể đứng ở đây?” Cố An Kỳ nở nụ cười như trào phúng, sau đó yên lặng nhìn vẻ mặt cô.

“Mình…” Tiêu Thắng Hinh cũng không biết lúc này mình nên làm gì, đầu óc trống rỗng, lắp bắp nói, “Cậu… Mặt của cậu… Thân thể của cậu… Không, không phải đã vớt lên sao.”

“Đúng vậy, đáng lẽ là mình đã chết, ngã từ vách núi cao như vậy sao còn khả năng sống sót? Chẳng qua có lẽ là ông trời giúp mình, để linh hồn mình nhập vào thân thể này.” Cố An Kỳ bình tĩnh uống trà, lạnh nhạt nói, “Gặp lại bạn cũ không muốn nói gì sao? Tiêu Thắng Hinh.”

Trong chốc lát Tiêu Thắng Hinh vẫn chưa thể xác nhận Cố An Kỳ là thật hay giả, chẳng qua bị thông tin cô cung cấp làm chấn động, cứng người đứng đó không biết nên tiến hay nên lùi.

“Cậu… cậu thật sự là Lâm Huyên Di?”

“Cậu có thể hỏi bất cứ chuyện gì, chỉ cần là chuyện Lâm Huyên Di biết, mình sẽ nói.” Cố An Kỳ thờ ơ trả lời.

Tiêu Thắng Hinh hỏi Cố An Kỳ rất nhiều chuyện chỉ cô ấy và Lâm Huyên Di biết, cuối cùng dần dần xác định cô thật sự là Lâm Huyên Di. Lý trí đã chấp nhận, nhưng tâm trí vẫn vướng phải chướng ngại không nhỏ.

“Huyên… Khụ khụ…” Tiêu Thắng Hinh nhìn khuôn mặt xa lạ này, vẫn không thể gọi ra ba chữ “Lâm Huyên Di”, chỉ ho nhẹ một tiếng, từ từ ổn định lại, “Nếu còn sống, vì sao cậu không trở lại?”

“Mình có thể trở về sao? Ha ha ” Cố An Kỳ đứng thẳng lên, đi về phía Tiêu Thắng Hinh, “Tiêu Thắng Hinh, chẳng phải cậu đã biết lúc đó mình bị người ta hại chết sao?”

“Mình…” Tâm tình Tiêu Thắng Hinh rất phức tạp, quay đầu nói, “Mình không biết.”

“Thắng Hinh, cậu còn nhớ ai dạy cậu diễn xuất không?” Cố An Kỳ thản nhiên ném ra một câu, “Cậu nghĩ mình sẽ không nhìn ra sơ hở trong đó sao?”

“Xin lỗi, Huyên Di, mình vô cùng xin lỗi cậu.” Tiêu Thắng Hinh cúi đầu, chỉ nghẹn ngào lặp lại một câu.

“Mình không muốn nghe xin lỗi, mình muốn biết lúc đó đãx xảy ra chuyện gì? Vì sao cậu biết có người muốn hại chết mình?” Cố An Kỳ hỏi.

“Không phải như vậy, Huyên Di, cậu tin mình. Mình…” Tiêu Thắng Hinh khó xử lo lắng nhìn Cố An Kỳ.

“Rõ ràng cái gì cậu cũng biết nhưng cái gì cậu cũng không nói. Cậu bảo mình phải tin tưởng cậu như thế nào? Cậu muốn bao che cho người đã hại chết mình, để anh ta hay cô ta lại hại mình một lần nữa sao?” Cố An Kỳ hỏi.

“Không, không phải như thế” Tiêu Thắng Hinh khổ sở cúi thấp đầu, “Huyên Di, cậu tin tưởng mình, mình thật sự không bao che cho bất kì ai, cũng không muốn bất luận kẻ nào hại cậu.”

“Vậy tự cậu nói rõ mọi chuyện đi.” Cố An Kỳ ung dung ngồi, đợi câu trả lời thuyết phục.

“Ngày đó mình chuẩn bị tham gia một chương trình, thời gian không kịp nên phải đi đường tắt, khi đang định tắt máy thì nhận được một tin nhắn cảnh báo. Nói dây treo của cậu hôm nay đã bị người ta động tay động chân, sẽ có nguy hiểm. Mình quá hoảng sợ, lập tức gọi điện thoại cho cậu, nhưng điện thoại của cậu vẫn tắt máy, gọi cho Dương tiên sinh cũng như vậy. Sau đó mình sợ cậu gặp chuyện không may nên đến đoàn làm phim, mình mới đứng ở cửa phòng trang điểm đang định đi vào thì bị đánh ngất, sau đó không biết gì nữa. Cho đến lúc dây treo của cậu xảy ra vấn đề, cậu bị ngã xuống dưới vách núi mình mới tỉnh lại. Xin lỗi Huyên Di, mình thật sự không biết làm thế nào để thông báo cho cậu.”

“Cậu nói điện thoại của mình và Văn Lâm đều tắt máy?” Cố An Kỳ nhíu mày, cảm thấy không thể tin được.

Điện thoại của cô lúc nào cũng bật, chỉ đôi khi để chế độ rung mà thôi, sao có thể tắt máy? Nếu một mình cô không để ý đến pin nên bị tắt máy, Tiêu Thắng Hinh không gọi được thì còn có lý, nhưng Dương Văn Lâm là quản lý của Cố An Kỳ, vì mấy chuyện thỏa thuận hợp đồng nên lúc nào cũng phải dùng đến điện thoại, sao có thể tắt máy được?

“Là thật, mình có thể mở nhật kí cho cậu xem, cậu chờ một chút.” Tiêu Thắng Hinh vội vàng chạy lên tầng tìm di động.

Cố An Kỳ ngồi dưới tầng một chữ cũng không nói, trên mặt không có biểu cảm gì nhưng đáy lòng lại đang nổi lên sóng to gió lớn.

Nếu những lời Tiêu Thắng Hinh nói đều là sự thật, như vậy chuyện này càng ngày càng phức tạp. Người đứng phía sau chắc chắn đã khống chế được đoàn làm phim lúc đó, thế lực của người này khổng lồ đến mức nào mà ngay cả những người xung quanh Cố An Kỳ cũng nắm rõ ràng?

Cố An Kỳ kinh hãi, nắm chặt lấy tay vịn sô pha, đợi Tiêu Thắng Hinh xuống lầu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.