Siêu Sao Trở Lại

Chương 114: Chương 114: Kì lạ và khác thường




Edit: Sabj

Không thể không nói, mặc dù Cố An Kỳ và Chu Á Kiệt có sự khác biệt trong cách vận dụng thủ đoạn, nhưng tính cách thì vẫn có những điểm giống nhau. Cùng cao ngạo, để đạt được mục đích không từ thủ đoạn như nhau.

Quá trình giành được vị trí đại diện cho “Octavia” tuy rằng không phải quá thuận lợi, nhưng dù gì kết quả cuối cùng vẫn khiến họ hài lòng.”Octavia” ký kết hợp đồng hai năm với Cố An Kỳ, trong hợp đồng bao gồm những điều khoản yêu cầu Cố An Kỳ luôn giữ hình tượng hoàn hảo, tương lai phải phối hợp tham gia các hoạt động quảng bá, đồng thời không được nhận đại diện cho các hãng mỹ phẩm khác. Mặc dù điều đó sẽ làm Cố An Kỳ tổn thất vài khoản thu nhỏ, nhưng xét về thù lao, “Octavia” coi như vẫn cho Cố An Kỳ mặt mũi.

“Octavia” đưa ra mức giá cao hơn năm mươi lần giá trị con người Cố An Kỳ hiện tại, ước chừng vào khoảng một trăm vạn. Sẽ đánh giá hiệu quả trong hai năm, nếu việc dùng Cố An Kỳ làm người đại diện cho “Octavia” làm tăng doanh số sản phẩm thì có thể tiếp tục kí hợp đồng trong tương lai, mà thù lao cũng sẽ được xác định lại.

“Octavia” khá xem trọng Cố An Kỳ, điểm này người sáng suốt đều nhìn ra. Thời gian hai năm mặc dù ngắn, nhưng lại đủ để khảo nghiệm Cố An Kỳ.”Octavia” không giống các thương hiệu khác, thường xuyên đổi mới người đại diện, họ vẫn thích sử dụng người cũ, thích một nghệ sĩ cố định đại diện cho nhãn hiệu của họ.

Thù lao khá hào phóng, trừ đi khoản phải nộp cho công ty và quản lý thì Cố An Kỳ vẫn còn bốn mươi vạn. Đây đã là một khoản tiền rất lớn đối với cô, mặc dù ngày thường Cố An Kỳ quay phim vất vả nhưng thù lao của cô không có nhiều, chỉ cần là nhân vật hay, cô có thể chấp nhận quay mà không cần trả công.

《 Tình yêu cuối cùng》Cố An Kỳ vốn định không nhận thù lao. Đơn giản chỉ là cô thích vai diễn đó nên muốn quay mà thôi. Sau này “Hoa Dương” đầu tư một khoản tiền lớn, cải thiện đoàn làm phim, Trần Văn Nhã mới đưa ra gợi ý trả thù lao cho cô.

Trở thành gương mặt đại diện cho “Octavia” đương nhiên là nên mở tiệc ăn mừng, tối hôm đó, Cố An Kỳ hẹn đám người Liêu Nhã Hân, Tạ Vũ Phỉ đã lâu không gặp đến nhà hàng bên cạnh công ty ăn uống. Cố An Kỳ vốn cũng mời Chu Á Kiệt và Âu Dương Thừa , nhưng hai người kia thần thần bí bí nói còn phải chuẩn bị cho việc khác nên không đến.

Trong lúc nói chuyện phiếm, Cố An Kỳ mới biết Tạ Vũ Phỉ và Liêu Nhã Hân sống cũng tốt. Tạ Vũ Phỉ chuẩn bị quay một bộ phim thần tượng, mà album của Liêu Nhã Hân đã thu xong, khoảng tháng tư sẽ lên kệ. Thu đĩa tuy rằng vất vả, nhưng cuộc chiến ác liệt nhất lại nằm ở phía sau. Đối với tân binh quan trọng nhất chính là lượng tiêu thụ, nếu không cho dù hát hay hơn nữa cũng chẳng để làm gì. Chỉ cần không ai mua, làm cho công ty tổn thất, như vậy công ty sẽ không cho cô ra album nữa.

Liêu Nhã Hân tất nhiên cũng bị áp lực, nhưng động lực lại càng nhiều hơn. Cô là người tự tin không sợ hãi, cô tin tưởng bản thân, cũng tin nhóm mình có thể nhận được kết quả tốt nhất.

“Chúc sự nghiệp của chúng ta luôn thuận lợi” Cố An Kỳ giơ cốc đồ uống lên, chạm cốc với Liêu Nhã Hân và Tạ Vũ Phỉ.

Ba người ăn uống rất vui vẻ, đến mười một giờ đêm mới chia tay nhau, bọn cô đều có công việc trong người, còn phải chuẩn bị cho công việc của ngày mai.

Cố An Kỳ ra khỏi nhà hàng, đứng trên đường chờ tuyến xe buýt cuối cùng, thời tiết đầu xuân không quá rét nhưng vẫn hơi lạnh, Cố An Kỳ rùng mình co người lại, ôm chặt quần áo tiếp tục chờ xe.

“Két…” Một chiếc xe màu đen dừng lại trước mặt cô, lúc Cố An Kỳ còn đang tự hỏi đây là ai thì cửa kính bị hạ xuống.

“Cố An Kỳ, sao cô vẫn còn ở đây?” Âu Dương Thừa vừa rời công ty, không ngờ đã muộn thế này Cố An Kỳ vẫn còn ở bên ngoài.

“Chờ xe.” Cố An Kỳ đơn giản nói.

“Muộn rồi, để tôi đưa cô về.” Âu Dương Thừa nhìn thời gian rồi nói.

“Thôi, tôi đợi thêm một lúc nữa là được, chắc xe cũng sắp đến rồi, không cần phiền Âu Dương tiên sinh.” Cố An Kỳ mỉm cười khéo léo từ chối. Cô không muốn ở cùng một không gian với Âu Dương hồ ly, từ sau lần ngồi chung một chiếc xe với Tô Dật Phàm lần trước, cô không bao giờ muốn đi nhờ xe người khác nữa.

Sự xấu hổ, phiền phức ngày đó vẫn còn mới mẻ trong trí nhớ cô.

“Ồ, thế sao, vậy cô cứ chờ đi, tôi đi trước đây.” Âu Dương Thừa cũng không phải người thích lảm nhảm, tùy tiện nói một câu rồi đi.

“Âu Dương tiên sinh đi thong thả.” Cố An Kỳ nói.

Kỳ thật gặp Âu Dương Thừa lại làm cô nhớ ra một việc rất đặc biệt, hôm nay sau khi cơm nước xong cô nhận được điện thoại của Tiểu Bảo, nói đã tra được người luôn tìm thông tin về cô, nghe nói chính là Âu Dương Thừa.

Cố An Kỳ cực kỳ khiếp sợ, cũng cực kỳ khó hiểu, Âu Dương Thừa muốn điều tra sự sống chết của cô làm gì?

Cả đời cô có bao nhiêu giao tình với Âu Dương Thừa cô hiểu rõ. Nhiều nhất cũng chỉ gặp qua rồi chào hỏi vài lần ở “Thời đại tinh thượng”, sau khi Âu Dương Thừa rời khỏi “Thời đại tinh thượng”, tự lập công ty riêng, cô không hề gặp anh ta.

Âu Dương Thừa là địch hay là bạn Cố An Kỳ vẫn chưa thể phân biệt, vì vậy cách tốt nhất hiện tại là cố gắng cách càng xa càng tốt.

Ngày hôm nay đã xảy ra không ít chuyện, Cố An Kỳ về đến nhà đã mệt đến chóng mặt, sau khi nằm xuống giường lập tức ngủ say. Mặc kệ Âu Dương Thừa gì đó, chỉ cần ngáng đường cô, cô sẽ không khách khí.

Cố An Kỳ ký hợp đồng với “Octavia” chẳng những thể hiện thu nhập của cô tăng lên, mà còn chứng tỏ sự nghiệp của cô bắt đầu lên dốc. Ai hiểu chuyện đều biết “Octavia” vô cùng nghiêm túc trong việc lựa chọn gương mặt đại diện, thế hệ đầu tiên chính là Lâm Huyên Di đã qua đời. Năm đó Lâm Huyên Di vẫn chưa nổi tiếng, chỉ có thể xem như một tân binh mới ra mắt không lâu, nhưng “Octavia” lại ký hợp đồng với cô. Sau vài năm Lâm Huyên Di lập tức phất lên trong cả ba lĩnh vực, điện ảnh, truyền hình và ca nhạc, đồng thời danh tiếng cũng tốt.

Cho nên, từ khi nghe nói Cố An Kỳ ký hợp đồng quảng cáo với “Octavia”, không ít nhà sản xuất đua nhau tìm đến Cố An Kỳ, trong khoảng thời gian ngắn Chu Á Kiệt và Âu Dương Thừa nhận cho Cố An Kỳ không ít công việc, nhận tiện lăng xê giá trị con người cô.

Cố An Kỳ thật ra cũng không quá để ý mấy chuyện này mà tập trung vào quay phim, vì chuyện của “Octavia” mà mấy lần cô đã vắng mặt trong buổi thảo luận phim 《 Tình yêu cuối cùng 》, nay chuyện của “Octavia” đã giải quyết xong, cô cũng phải chuẩn bị tập trung cho bộ phim này.

“Chào buổi sáng, mọi người vất vả rồi.” Cố An Kỳ mua một đống đồ ăn sáng đến, cô biết phòng làm việc của Dư Quả không hề thiếu đám cú thức đêm ngủ ngày, sáng tin mơ thế này khả năng đói bụng là rất cao.

“An Kỳ cậu đến rồi à? ” Sắc mặt Dư Quả không tốt lắm, do thức đêm nên dưới mắt còn có quầng thâm đen dưới mắt.

“Rửa mặt rồi ăn nhanh đi. Dáng vẻ này của cậu có khác gì đang ở trong nghĩa trang không hả.” Cố An Kỳ cười cười, không chút khách khí trêu đùa Dư Quả.

“Hứ.” Dư Quả cao ngạo hất đầu, bước qua Cố An Kỳ đi về phía phòng làm việc.

Kỳ thật phòng làm việc của Dư Quả đối với cô rất đa tác dụng, là nhà, là nơi ăn uống ngủ nghỉ, ngoài ra còn là nơi hoàn thành công việc.

Không lâu sau, Dư Quả rửa mặt xong đi tới, vừa cắn một miếng bánh lớn vừa nói: “Hai ngày trước cậu không đến đây đúng là phí.”

“Không phải đã nói với cậu phải giải quyết chuyện quảng cáo sao? Có chuyện gì mà cần mình phải có mặt?” Cố An Kỳ cười hỏi.

“Hai ngày trước mụ buồn nôn Hứa ngớ ngẩn lại đến, vẫn thần kinh muốn mình cho cô ta vị trí nữ phụ.” Dư Quả uống một ngụm sữa đậu nành, “Cậu nói đầu cô ta có bệnh hay không? Mình đã nói sẽ không cho cô ta nhân vật này nhưng cô ta cứ đến đây quấy rầy mình.”

Hứa Toa Toa vẫn cố chấp không ngừng đến đây tìm Dư Quả? Vì sao? Nhân vật kia Cố An Kỳ đã xem qua, không phải nhân vật quan trọng gì, nói đúng hơn không có nhiều cảnh diễn. Lý do gì khiến cô ta phải hạ cố đến đây nhiều lần?

“À, đúng rồi, cái mụ ngớ ngẩn đó đến đây luôn đứng cạnh Kiều Trí Viễn để biểu thị công khai chủ quyền, sau đó nhìn qua một lượt những người xung quanh. Chẹp, không thể hiểu nổi cô ta đến để quấy rối hay làm gì nữa, làm chậm cả tiến độ.” Dư Quả được gãi đúng chỗ ngứa nên nói không ngừng, “Cái mụ ngớ ngẩn đó vốn bị thần kinh, không hiểu sao Kiều Trí Viễn bị úng não thế nào mà lại đi chọn cô ta.”

Không thể không nói những lời của Dư Quả đều mang thành kiến rất nặng, vì hai người kia có lỗi với thần tượng Lâm Huyên Di cô yêu thích, vì vậy cô không muốn thấy họ, phóng đại khuyết điểm của họ lên vô tận, nhưng Cố An Kỳ lại có thể thu được không ít tin tức từ những lời nói đó.

“Cậu nói chị Toa Toa luôn tới đây sao?” Cố An Kỳ nhíu nhíu mày.

“Gọi cô ta là ngớ ngẩn đi, chị Toa Toa gì chứ.” Dư Quả vừa nghe thấy chữ Hứa Toa Toa, lửa giận lại tăng theo cấp lũy thừa, “Cái mụ ngớ ngẩn kia hình như chưa bao giờ đựợc nhìn thấy con người hay sao ý, khi đến đây săm soi từng nhân viên chỗ mình, đặc biệt là nữ đều bị cô ta nhìn ra hai cái lỗ luôn rồi. Mình rất nghi ngờ cô ta là les cố ý lấy Kiều Trí Viễn ra làm lá chắn.”

“Xì.” Cố An Kỳ bật cười, lá gan Dư Quả đúng là lớn, chuyện Hứa Toa Toa đồng tính luyến ái cũng đoán được, “Sao cậu không nói cô ta đang nhìn tình địch chứ?”

“Có ai nhìn tình địch như cô ta không? Ánh mắt cô ta giống nhìn con mồi thì đúng hơn.” Dư Quả vô tư nói.

Cố An Kỳ biết Dư Quả mặc dù có lúc nói chuyện không đâu vào đâu, nhưng thực ra là người rất sâu sắc, khá nhạy cảm với mọi thứ xung quanh. Hứa Toa Toa tới đây không phải thăm Kiều Trí Viễn mà tìm người?

Lòng Cố An Kỳ chùng xuống.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.