Sinh Tồn Thời Tận Thế

Chương 112: Chương 112: Sương độc tận thế 09




Edit: Trang Nguyễn

Trịnh Trạch Quỳ ngồi ở trên chăn, kéo lên một nửa che ở trên người, đánh giá Du Hành tựa ở trên tường: “Kỳ quái, mặt cậu thoạt nhìn rất trẻ tuổi, nhưng tôi lại cảm thấy cậu rất chững chạc.”

Du Hành không nói chuyện, lại nghe Trịnh Trạch Quỳ nói: “Hơn nữa có chút thần bí.”

Cô thở dài một hơi, không nói tiếp nữa. Ánh mắt lại rơi qua bên ngoài —— mặc dù nhìn không đến nơi để thi thể, nhưng dường như cô nhìn thấy một gương mặt nam trong đống thi thể đó.

Vị hôn phu không đáng tin cậy, cô tình nguyện tin tưởng dùng lợi ích gắn bó quan hệ cùng có lợi.

Cô còn sống, mà anh ấy đã chết rồi, a.

Du Hành đợi ở nhà ga ba ngày, vào lúc định rời đi thì rốt cuộc chờ được thông báo hạng nhất.

Buổi sáng sau khi rời giường, anh sẽ rèn luyện thân thể ở bên ngoài, sau đó anh nghe được âm thanh vù vù vù, ngẩng đầu nhìn lên, một điểm nhỏ bay bay trong không trung, rơi lả tả xuống không biết là thứ gì.

Anh dừng lại động tác đứng ở nơi đó nhìn xem, điểm đen tán loạn từ từ tiếp cận mặt đất, cách gần đó, nhìn ra được đó là trang giấy.

Có một tờ giấy rơi phía trước cách Du Hành không xa, anh đi qua đó nhặt lên.

Trang giấy này khoảng chừng tờ giấy A4, trên đó viết đầy chữ. t r u y ệ n c h ỉ đ ă n g t ạ i w a t t p a d: h o n g t r a n g 3 0 1 v à w o r d p r e s s: h o n g t r a n g 3 0 1 w p

Đồng tử anh co rút nhanh, cẩn thận đọc kỹ nội dung bên trên:

“... Theo dự đoán, tiếp theo (ngày hai tháng năm) sương độc rất có thể sẽ phá vỡ kỷ luật ba mươi lăm ngày này, vì giữ gìn an toàn tính mạng nhân dân cả nước, ngay hôm đó cả nước tổn cộng mở một trăm năm mươi chín khu cách ly an toàn.

Bao gồm: sân vận động quốc gia Hà Cai, khu vực an toàn Minh Thái, căn cứ quân sự Vân Mậu, thiên đường băng tuyết thành phố Lộc Dương dưới mặt đất... nơi đóng quân quân đội thứ sáu Lan Nguyên của quốc gia, khu vực an toàn nhà tù Đại Chấn...

Không cần bất cứ điều kiện gì (Người nước ngoài cũng có thể), sau khi thông qua kiểm an có thể lập tức tiến vào khu cách ly an toàn.

“... Hi vọng mỗi một nhân dân nước nhà có thể ghi nhớ kỹ địa chỉ cụ thể của tất cả các khu vực an toàn, khi sương độc xuất hiện lập tức lựa chọn khu cách ly an toàn gần nhất!”

“Xin sắp xếp thời gian hợp lý, trước khi sương độc tiến đến hãy đến khu cách ly an toàn gần đây nhất!”

“Sẽ không đợi bất cứ người nào! Máy phân tích khi phát hiện rõ độc tố sẽ tự động đóng cổng, xin mọi người ngàn vạn lần chú ý cẩn thận!!”

“Còn mười một ngày!” Du Hành đọc hết toàn bộ địa chỉ bên mặt sau, ghi nhớ kỹ, đã có người chạy như bay đến: “Đó là cái gì?!”

“Đừng có gấp, vừa rồi tôi đã xem, gần chúng ta nhất chính là thiên đường băng tuyết thành phố Lộc Dương dưới mặt đất.”

“Lộc Dương?! Đó không phải là cách đây hai trạm sao!”

Trịnh Trạch Quỳ khó dấu kinh hỉ: “Tôi đã đi qua thành phố Lộc Dương dưới mặt đất kia, vô cùng vô cùng lớn, toàn bộ đều là cảnh băng!”

“Tôi đến hỏi thăm trạm trưởng thử xem.”

“Tôi đi cùng cậu!”

Người phụ trách nhà ga Dân Điền sớm đã bị vây quanh rồi!

“Tôi thật sự không biết! Tôi không nhận được thông báo bên trên! Mọi người đừng nên kích động!”

“Vậy ông nói xe lửa có thể xuất phát được hay không? Đến cùng có thể đi đến Lộc Dương không vậy?”

“Chúng tôi còn không nhận được tin tức đường sắt bên kia, không cách nào xác định đường ray có thể vận hành được bình thường hay không —— “

“Chỉ có hai trạm! Con đường ngắn như vậy chẳng lẽ không thể xuất phát được hay không?”

“Chúng tôi cần cân nhắc đến góc độ an toàn —— “

Được, không cần hỏi. Du Hành không chen vào đi hỏi nữa, nghe trong chốc lát phát hiện không có tin tức gì hữu dụng, anh trở về tấm đệm trước đó của mình bắt đầu gấp chăn lại, đem chăn đệm xếp gọn nhét vào bên trong túi ống, vừa dễ dàng mang theo.

Trịnh Trạch Quỳ đã chạy tới hỏi anh: “Cậu còn nhớ rõ tên các khu cách ly an toàn khác không?”

Anh vừa gấp chăn vừa niệm, thẳng đến khi đọc ra ba cái tên trong đó, Trịnh Trạch Quỳ càng ngày càng vui mừng: “Ba nơi này đều trong thủ đô đấy!” Biết được cha mẹ của mình có thể có được sự viện trợ, cô vô cùng cao hứng.

Sau khi hưng phấn, lý trí của cô từ từ bình tĩnh lại, nhìn chàng trai trẻ tuổi trước mắt đã thu dọn xong chăn đệm, cô hỏi: “Lục Hằng, cậu còn muốn đi đến thủ đô không?”

Du Hành lắc đầu: “Không đi, đi thẳng đến Lộc Dương.”

Anh đi thủ đô, chỉ vì sớm muốn muốn biết phương hướng chính sách mới nhất, bây giờ nơi này đã có khu cách ly an toàn, nơi có đầy đủ tin tức để anh tìm hiểu đến tột cùng, xem cái này có phải là “thành” hay không? Hay là “thành” kiếp trước?

“Thật xin lỗi, giao dịch giữa chúng ta chấm dứt.”

Trịnh Trạch Quỳ hơi thất vọng, nhưng nhớ đến lời trạm trưởng vừa nói, đến Lộc Dương cũng không thể bảo đảm có chuyến xuất phát, như vậy đừng nói chi đến nhà ga Lam Ngọc rồi.

Không cách nào đến Lam Ngọc, cô cũng không có cách nào bắt chuyến Cao Thiết bên kia để về thủ đô.

Thế nhưng phải nói lại, ai có thể đảm bảo nhà ga Lam Ngọc bên kia có thể xuất phát đến Cao Thiết đây?

Tất cả những điều này đều không chắc chắn!

Trải qua hơn ba mươi lăm ngày bị sương độc ăn mòn, khắp các nơi đều gồ ghề, muốn trong thời gian mười ngày ngắn ngủi sửa chữa hoàn tất, là không thể nào.

Nghĩ như vậy, khiến mọi người vô cùng ủ rủ.

Mà bên kia, người phụ trách cũng rất sốt ruột, sau khi thoát thân vòng vây tầng tầng hành khách, hắn gọi tất cả nhân viên nhà ga đến, sắp xếp từng công việc, rất nhanh nhà ga đã điều động lên.

Cách nghĩ của người phụ trách cũng rất lưu manh: “Bọn hắn nói đúng! Mặc kệ đường ray phía trước có thể chạy được hay không, một đoạn này biết đâu có thể sử dụng được! Chúng ta đừng lái quá nhanh, chạy được đến đâu thì tính đến đó vậy.”

“Đem tất cả vật tư lên xe hết đi, trong nhà ga không cần để lại bất kỳ vật gì.”

Sau khi sắp xếp xong công việc, có người do dự hỏi: “Thế những thi thể kia... làm sao bây giờ? Còn chưa thông báo đến nơi đến chốn nữa.”

Một trận lặng im, cuối cùng người phụ trách trầm giọng nói: “Thân phận đã xác minh xong hết rồi đúng không? Trực tiếp hoả táng đi, mang tro cốt lên xe, cùng đi.”

Nhiều người khóc ra thành tiếng, trong đám người tử vong có đồng nghiệp sớm chiều ở chung với bọn hắn.

“Tất cả mọi người giữ vững tinh thần, chúng ta nhất định có thể đến khu vực an toàn Lộc Dương, còn sống sót mới nói đến những chuyện khác được!”

Hiệu suất làm việc của bọn hắn rất nhanh, đến ngày thứ ba liền chuẩn bị chuyến xuất phát.

Hai ngày này người đến nhà ga càng nhiều hơn nữa, lợi dụng phương tiện giao thông có thể dùng được, mang theo người nhà túi lớn túi nhỏ leo lên xe lửa.

Một nhóm hành khách của Du Hành đã nhận được giường nằm với tư cách đền bù tổn thất, hành khách mới đến giá tăng lên gấp ba, vẫn bán được rất nhiều.

Đợi đến lúc xuất phát, khoang xe lửa đã ngồi đầy tám phần, có thể thấy lực hành động của mọi người rất mạnh. t r u y ệ n c h ỉ đ ă n g t ạ i w a t t p a d: h o n g t r a n g 3 0 1 v à w o r d p r e s s: h o n g t r a n g 3 0 1 w p

Vào lúc xe lửa mới vừa chạy, tốc độ khá chậm, còn có người mới từ cửa kiểm vé nhảy xuống —— đứng ở nhà ga đã không còn một người bán vé nào, bọn họ đều trực tiếp chạy xuống, vừa chạy vừa hô, thật vất vả đuổi theo, cửa xe mở ra cho bọn họ nhảy lên, sau đó mua vé bổ sung.

Về sau còn có người đến nhà ga hay không, bọn hắn cũng không biết.

Xe lửa tu tu tu kêu chạy về phía trước, cũng may vận khí không tệ, tuy ngẫu nhiên trên đường các toa xe lửa xóc nảy vô cùng nghiêm trọng, thậm chí có một lần thiếu chút nữa chệch khỏi đường ray, nhưng cuối cùng biến nguy thành an.

Lúc ấy toa xe kịch liệt cuốn lên, tiếng hét trong xe lửa vang lên không ngừng.

Du Hành bám chặt lấy khung giường, thuận tay giữ chặt Trịnh Trạch Quỳ bên cạnh.

“Cứu mạng!”

“Trời ạ làm sao bây giờ, muốn lật xe rồi!”

“Nắm chặt! Mọi người nhanh nắm chặt!”

Bên tai đều tiếng cọ xát chói tai, cùng tiếng hoảng sợ, tiếng quát tháo của hành khách, Du Hành sử dụng sức lực toàn thân... sức mạnh phản ứng đều đạt đến mức tốt nhất, vẫn luôn cố định thân hình mình.

Cũng may cuối cùng xe lửa ổn định lại, sau tiếng nổ mạnh bình bịch đã về lại quỹ đạo vốn có.

Trên xe tiếng loa phát thanh đứt quảng truyền đến: “... Đừng hoảng sợ...... Đã... An toàn... Sắp... đến Ô trấn...”

Sau biến cố dẹp loạn, chính là cảm xúc cực nhanh tìm đường sống trong chỗ chết, trong xe khắp nơi đều là tiếng khóc, tiếng chửi rủa, có người hối hận đã leo lên chiếc xe này, có người thì lo lắng con đường an toàn phía trước...

Sau khi đến Ô trấn, trạm tiếp theo chính là nhà ga Lộc Dương rồi, sau khi xuống xe con đường đến thiên đường băng tuyết dưới mặt đất thành phố Lộc Dương.... Bản đồ anh tải về không có con đường kỹ càng đến thiên đường băng tuyết, anh hỏi Trịnh Trạch Quỳ: “Cô biết rõ đến Lộc Dương đi thế nào đến thiên đường băng tuyết không?”

Trịnh Trạch Quỳ lắc đầu: “Lúc ấy... tôi... người khác lái xe chở tôi, trên đường đi tôi say xe nên không nhìn đường.”

“Nha.”

“Trên xe này có nhiều người như vậy, chắc chắn có người biết đường.” Trịnh Trạch Quỳ an ủi một câu, còn nói: “Đúng rồi, cậu đói bụng không? Tôi có lòng đỏ trứng này, cậu ăn không?”

Biết rõ đây là cô cảm ơn, Du Hành liền nhận một cái, hai người ngồi trên giường Du Hành lặng yên ăn đồ ăn.

Lúc đến Ô trấn, ngoài ý muốn phát hiện đứng trên trạm đài có không ít người, bọn hắn vẫy tay hô hào nhảy: “Dừng lại, dừng lại!”

Xe lửa chạy qua rốt cuộc từ từ dừng lại, đợi hơn hai mươi phút, những người kia nhanh đuổi hay chậm đuổi đều đuổi theo.

Sau đó lại là một loạt mua vé bổ sung phân ghế chia toa xe, bên cạnh có một người phụ nữ sắc mặt nôn nóng: “Thật lãng phí thời gian, tại sao phải để bọn hắn lên xe chứ...”

“Nhanh lái xe đi chứ!”

Tu tu tu ——

Xe lửa xuất phát lần nữa, lúc này rất thuận lợi chạy đến trạm Lộc Dương, sau khi xuống xe, Du Hành phát hiện nhà ga này cũng vô cùng rách nát, trên mặt đất sân ga cũng có dấu vết ăn mòn dày đặc chằng chịt, đi vào bên trong nhà ga, giống hệt nhà ga Dân Điền không có một nơi nào còn tốt.

Trong nhà ga không có người, cái gì cũng đều không có. Sau khi đi ra nhà ga, có người biết đường hét lớn: “Đến thành phố Lộc Dương dưới mặt đất mau tranh thủ thời gian đi, chúng ta phải lên đường!” t r u y ệ n c h ỉ đ ă n g t ạ i w a t t p a d: h o n g t r a n g 3 0 1 v à w o r d p r e s s: h o n g t r a n g 3 0 1 w p

Vì vậy một nhóm lớn người cong cong vẹo vẹo đi đến hướng thành phố dưới mặt đất.

Trên đường rất ít nhìn thấy dân cư bản địa, chắc đã chạy đến thành phố dưới mặt đất trước rồi.

“Không biết bên trong còn... vị trí nào hay không...”

“Anh nói bên trong có bao cơm hay không, tôi không mua được đồ ăn trong siêu thị, cửa hàng gì cả.”

“Có lẽ có, nhiều người như vậy mà...”

Lúc xuống xe đã hơn hai giờ chiều, Du Hành bọn hắn đi năm tiếng đồng hồ mới đến được thành phố Lộc Dương dưới mặt đất.

Lúc đó trời đã hoàn toàn tối đen, đủ loại đèn pin, điện thoại mở đèn pin.... Đều được sử dụng. Nếu có thể từ chỗ cao nhìn xuống, sẽ nhìn thấy một con đường đèn nghiêng lệch kéo dài không ngừng, hướng về nơi xa xa có một chỗ tỏa ra chút ánh sáng màu vàng kia.

Du Hành không cần đèn pin cũng có thể đi đường vững vàng, càng đến gần chỗ mục đích, lại càng có thể cảm giác được ánh sáng ấm áp kia ——

“Đó là thành phố dưới mặt đất à?”

“Chắc vậy, có lẽ là hướng đó rồi.”

Lúc đi đến gần hơn nữa, trong đám người có người phát ra tiếng kinh hô: “Đến rồi!”

Thì ra đoàn ánh sáng ấm áp kia thật là thành phố Lộc Dương dưới mặt, sau khi đến gần Du Hành mới phát hiện bên ngoài mặt tường này dường như phun cái gì đó, mới có thể phát ra ánh sáng vàng ấm này.

Thành phố dưới mặt đất mở rộng cổng lớn, sau khi đi vào dưới ánh sáng ấm áp có thể nhìn thấy vài dãy hành lang kiểm an.

“Xếp hàng từng bước từng bước xếp hàng, để vật phẩm của các người ở chỗ này kiểm tra, không được chen lấn!”

Có người vô cùng gấp gáp chen tới chen lui, đã bị bảo vệ bắt lấy kéo sang bên cạnh, tiếng loa vang lên: “Mọi người vui lòng xếp hàng văn minh trật tự!”

Ba lô, túi xách hành lý trên người sau khi thông qua kiểm an, cũng nhận được một tấm thẻ cứng, Du Hành cũng nhận một tấm, lớn nhỏ như tấm danh thiếp, bên trên vẽ sáu điểm.

Có người hỏi: “Đây là cái gì?”

“Trước đừng hỏi, đi đến chỗ đăng ký, chỗ đó sẽ phát cho quyển sổ tay, trên đó đều có ghi cả! Được rồi, mau vào trong, đừng cản đường!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.