Sổ Tay Thượng Vị Hậu Cung

Chương 51: Chương 51: Chân tướng bại lộ (cuối)




Editor: Chôm chôm

Xung quanh một mảnh yên tĩnh, Quế ma ma khó có thể tin mà nhìn Đông Sanh, bà ta không nghĩ tới, nha đầu này lại có tâm tư như vậy.

“Bản than ngươi muốn bò lên giường của Hoàng thượng, nhưng lại thấy trong mắt Hoàng thượng chỉ nhìn thấy bản tần, mà không thấy ai khác, nên trong lòng hụt hẫng. cho nên ngươi muốn lợi dụng Tam hoàng tử, dù sao Tam hoàng tử cũng là huyết mạch tiên hoàng hậu lưu lại, Hoàng thượng tất nhiên yêu thương hắn, dù chỉ là chút gió thổi cỏ lay, Hoàng thượng căn bản không thể nghĩ điều gì khác, chỉ nghĩ đến Tam hoàng tử.”

“ Quế ma ma là vú nuôi của Tam hoàng tử, nhưng cũng là người của tiên hoàng hậu, tình cảm của ngươi và bà ta rất tốt, lừa gạt bà ta rất dễ đạt được mục đích.”

“Chỉ là bổn tần không biết, Quế ma ma không biết ngươi muốn bò lên long sàng của Hoàng thượng, đã hoàn toàn trở thành công cụ của ngươi, nhưng cũng là do bị ngươi lừa, không muốn bổn tần quá đắc sủng. Nhưng bất kể vì điểm gì, chỉ bằng việc bà ta dám ra tay với Tam hoàng tử, đã có thể thấy bà ta là lão hồ đồ, đến cả chủ tử cũng dám động tay.”

Viên Diệu Diệu không buông tha ai, từng câu từng chữ phân tích hành động của Đông Sanh lúc trước, trên mặt mười phần ý cười lạnh.

Đông Sanh mở to hai mắt, thần sắc hung ác nham hiểm mà nhìn nàng, bộ dạng nghiến răng nghiến lợi làm người khác có chút cảm giác sợ hãi.

Quế ma ma hít sâu một hơi, ngoài sự khiếp sợ bên ngoài, bà ta còn cảm thấy sợ hãi trong nội tâm.

“Đông Sanh, lời nàng ta nói là sự thật sao? Ngươi căn bản không muốn giúp Tam hoàng tử tranh sủng, mà muốn thong qua Tam hoàng tử để đạt lực chú ý của Hoàng thượng, sau đó bò lên long sàng?”

Giọng nói bà ta tràn ngập sự run rẩy, hiển nhiên là khó có thể tin, thậm chí mang theo vài phần chờ đợi, dường như hy vọng có thể cho bà ta một đáp án phủ định.

Đông Sanh do dự một lát, nàng quay đầu nhìn thoáng qua Quế ma ma, liền nhìn thấy cặp mắt đầy chờ đợi kia, lời biện minh đã tới miệng, lại không thể nào thốt ra được.

“Ma ma, ta không có tâm tư đó, ta chỉ muốn làm thật tốt, bảo vệ Tam hoàng tử. Tam hoàng tử là huyết mạch tiên hoàng hậu lưu lại, cho dù lần này đạp đổ Miêu tần, sau này sẽ có những Trương tần Lý tần, biện pháp tốt nhát là có một người chúng ta quen biết làm phi tần, sau đó đem Tam hoàng tử nuôi ở bên người, như vậy nhất lao vĩnh dật (vất vả một lần, yên tâm suốt đời), không bao giờ sợ có người ra tay với Tam hoàng tử.”

Đông Sanh ấp ủ một chút ròi nói ra đáp án đó.

Chân Quế ma ma mềm nhũn, lui về sau hai bước, thần sắc khó có thể tin hiện rõ trên mặt, thậm chí còn mang theo khủng hoảng.

“Lời ngươi nói là có ý gì,lúc trước sao ngươi không nói rõ rang với ta. Nếu ngươi nói với ta mấy lời hôm nay, ta sẽ không đồng ý, các phi tần khác đều là lang sói, dã tâm mười phần nên sẽ muốn hại Tam hoàng tử, vậy chẳng lẽ ngươi biến thành phi tần thì là cừu sao?”

Quế ma ma liên tục lắc đầu: “Con người đều sẽ thay đổi, hiện giờ ngươi còn chưa tới vị trí kia, mà đã biến thành bộ dạng mà ta khôngquen biết, nếu sau này mà lên làm phi tần, chỉ sợ sẽ càng khôngkhông chế được.”

“Ma ma, ngươi đừng để bị Miêu tần mê hoặc, ta sao có thể giống nàng ta, ta là ngườ được một tay tiên hoàng hậu đề bạt lên. Vẫn luôn cùng ngươi ở bên Tam hoàng tử, nhìn hắn lớn lên từng chút một, đến bây giờ biết cười biết bò, làm sao có thể giống nàng ta?” Đông Sanh có vẻ phi thường nôn nóng, vội vàng nâng cao thanh âm giải thích.

Tinh thần Quế ma ma sa sút, bất kể Đông Sanh giải thích như thế nào, biểu cảm trên mặt bà ta vẫn không có thay đổi gì quá lớn.

“Lúc trước ngươi nói nếu Miêu tần làm mẹ kế, sẽ đối xử với Tam hoàng tử ra sao, chẳng lẽ ngươi thì không phải mẹ kế? Cho dù ngươi và Tam hoàng tử có than cận thến nào, cũng không phải do ngươi sinh ra, lúc trước ngươi còn lừa gạt ta, chỉ bằng điểm ấy, đã thấy tâm tư của ngươi chẳng tốt đẹp gì. Tóm lại, ta và ngươi giờ đều đã ở chỗ này, chẳng còn gì để biện minh nữa.”

“Lão nô thẹ với sự tín nhiệm và dặn dò của tiên hoàng hậu, sau này khi về với nền đất, sẽ tạ tội với ngài.”

Quế ma ma phất tay, ngồi xuống cạnh giường, ngậm miệng lại, bộ dạng một câu cũng không muốn nói thêm.

Xung quanh lần nữa rơi và sự yên tĩnh, Viên Diệu Diệu nhướng mày, cứ như vậy ngồi trên ghế xem các nàng cãi nhau.

hiện tại, chủ ý của Quế ma ma là không nói lời nào, chỉ còn lại mộtmình Đông Sanh gấp đến độ dậm chân, nhung dù nàng ta giải thích như thế nào, đều không có ai đáp lại.

“Bản lĩnh của Miêu tần nương nương thật lớn, chỉ cần đơn giản nóimấy câu, đã chia rẽ hoàn toàn ta và Quế ma ma.hiện giò trong long ngươi nhát định đang dương dương tự đắc đi?”

Đông Sanh thấy Quế ma ma không phản ứng với mình, liền đem lửa đạn nhắm vào Viên Diệu Diệu, trong ánh mắt ngày càng chứa hận ý, giống như muốn đem nàng đang sống sờ sờ đi xé nát.

Viên Diệu Diệu nghe lời nàng ta nói, không khỏi cười lạnh liên tục.

“Nếu so sánh với ngươi, thì bản lĩnh này của ta có là gì. Ngươi luôn miệng nói vì suy nghĩ cho Tam hoàng tử, sẽ không giống các phi tần khác, động tâm tư trên người Tam hoàng tử. Còn nói ngươi trọng tình trọng nghĩa, ngươi được một tay tiên hoàng hậu đề bạt, Tam hoàng tử là huyết mạch tiên hoàng hậu lưu lại, dù hy sinh tính mạng cũng phải đối tốt với hắn.” Viên Diệu Diệu lù lù bất động, biểu tình của nàng hiệntại rõ ràng đã tính sẵn trọng lòng.

“Chẳng lẽ ta nói sai sao?” Đông Sanh cười lạnh.

“Đúng hay sai ta không biết, nhưng ta chỉ muốn hỏi ngươi một câu, vì sao ngươi phải lăn lộn Tây Dung? Nàng ấy hiện giờ còn bệnh nặng trong người, hơi thở thoi thóp, mắt thấy hồn sắp về quê cũ, nhưng ngươi trong lúc đó lại tính toán xem làm thế nào để trở thành phi tần, ngươi không cảm thấy chính mình tàn nhẫn độc ác sao?”

Tiếng Viên Diệu Diệu vừa nói ra, Quế ma ma và Đông Sanh cùng ngẩn ra một chút.

“Tây Dung bị làm sao? Nàng ấy không phải tự bị sinh bệnh sao? Lúc trước không biết tại sao lại bị mắc bệnh thủy đậu, bên Tam hoàng tử khẳng định sẽ không muốn nàng ấy đén hầu hạ, về sau vẫn luônkhông tốt. Nhưng thái y vẫn kê thuốc cho nàng ấy, nói là sẽ tốt lên…”

Quế ma ma vẫn có tình cảm với Tây Dung, lập tức đứng dậy, nôn nóng dò hỏi.

Đông Sanh và Tây Dung đều là đại cung nữ bên cạnh tiên hoàng hậu, tình cảm lúc trước cuả hai người rất tốt, là phụ tá đắc lực của tiên hoàng hậu.

Chẳng qua tính cách Đông Sanh trầm ổn hơn, nên mới được làm sốmột, hiện giờ nhắc tới Tây Dung, Quế ma ma tất nhiên nghe ra có ẩn ý trong đó, lập tức nôn nóng dò hỏi.

Sắc mặt Viên Diệu Diệu càng thêm lạnh lẽo, ánh mắt không tốt nhìn về phía Đông Sanh.

“Đó không phải là do phát đậu mùa,tính tình Tây Dung ngay thẳng, cho dù vì bất cứ lý do gì, nàng ấy cũng sẽ không đồng ý việc tổn thương Tam hoàng tử để đạt được mục đích. Cho nên để tránh biến cố xaỷ ra, Đông Sanh trực tiếp muốn Tây Dung bị bệnh, để chỉ cần cùng ma ma thương lượng. Quế ma ma rõ rang đã là lão hồ đồ, nên sẽ dễ dàng lừa gạt hơn một chút. Chờ đến khi sự việc thành công, chỉ cần đá văng đi là xong.”

Viên Diệu Diệu trào phúng cười, “Ngươi luôn nói bổn tần là người thủ đoạn, Tây Dung với ngươi tình như chị em, mà ngươi lại dùng đến loại thủ đoạn hạ tiện như vậy, đêm khuya nằm mộng, ngươi không cảm thấy thẹn trong lòng sao?”

Khuôn mặt Đông Sanh vặn vẹo, tới giờ phút này, kế hoạch của nàng tađã bị vạch trần toàn bộ, không còn gì để giấu diếm nữa.

Nàng ta không giải thích, chỉ là sắc mặt nhìn Viên Diệu Diệu có chút dữ tợn.

“Ta chỉ dùng một chút thủ đoạn mà thôi, đợi sự việc thành công, sẽ lập tức khôi phục lại sức khỏe của nàng ấy. Huống hồ tục ngữ có câu, mộtngười đắc đạo gà chó lên trời (ý giống câu một người làm quan cả họ được nhờ). Lúc trước chúng ta đều đi theo tiên hoàng hậu, bây giờ ngài đã đi, tuy rằng tình cảm của Hoàng thượng với ngài ấy vẫn còn, nhưng sự xuất hiện của ngươi đã uy hiếp nghiêm trọng đến đại vị của tiên hoàng hậu. Hoàng thượng quên tiên hoàng hậu chỉ là chuyện sớm muộn, tóm lại, ta mưu sự một phen, nếu có thể một bước lên trời cũng tốt hơn là bị người khác động đến.”

Nàng ta nói ra đạo lý rõ ràng, hiển nhiên là ý tưởng này đã nấn ná ở trong lòng rất lâu, hiện tại bị Viên Diệu Diệu bắt được, mới nói ra.

Quế ma ma sợ ngây người, bà ta giơ tay chỉ vào Đông Sanh, giọng nóirun rẩy.

“ngươi đã nghĩ như vậy, mà còn dám nói với ta rằng tất cả đều là vì Tam hoàng tử. Ta quả nhiên là lão hồ đồ, vậy mà có thể không suy nghĩ kĩ càng đã đồng ý với ngươi. Tây Dung đối xử với ngươi như tỷ tỷ ruột thịt, thế nhưng ngươi lại hại nàng. Bệnh thủy đậu sao có thể dễ dàng trị khỏi như vậy, tính tình Tây Dung khiêu thoát ( không hiểu nghĩa từ này, nàng nào biết thì góp ý cho ta nha), lại không được đại phu tốt chữa trị, chỉ sợ trên mặt sẽ bị lưu lại sẹo, ngươi hại nàng như vậy, đến khi tới tuổi ra khỏi cung, nàng sao còn đường sống!”

Quế ma ma tức giận đến phát run, nhưng cũng không thay đổi được gì.

Mọi việc đều đã xảy ra rồi, thương tổn của Tam hoàng tử cũng đã tạo thành, tên đã bắn ra không thể quay lại.

Huống chi, giờ hai người các nàng đã bị nhốt ở nơi này, kết cục khôngcần nói cũng biết.

“Từ trước đến giờ ta không phát hiện ra ngươi lại có dã tâm lớn đến vậy.” Viên Diệu Diệu hừ lạnh.

Đông Sanh như bị dẫm phải đuôi, lập tức kích động dị thường, nàng ta trực tiếp gân cổ kêu to: “Ngươi thật đúng là xen vào việc cuả người khác, việc này có liên quan gì đến ngươi!”

Đối với loại rối loạn lên án này, Viên Diệu Diệu chỉ cảm thấy buồn cười, nếu không phải hai ngườ Đông Sanh tìm nàng gây phiền toái trước, nàng sẽ không thể chú ý tới chuyện xung quanh.

Huống hồ, Tam hoàng tử là huyết mạch của nàng lưu lại, nàng tất nhiên sẽ đối xử tốt, nếu không đến lúc nào đó, hối hận cũng muộn.

“Ta thích nhất là vết bớt trên cánh tay Tam hoàng tử, mọi người đềunói nó giống mặt trời, nhưng ta lại thấy nó giống ánh trăng.”

Viên Diệu Diệu mỉm cười nhìn hai người, tiếng nói tinh tế thốt ra mộtcâu này.

Hai người kia ngay lập tức như bị ai đó bóp cổ, một chữ cũng khôngthể nói ra, chỉ ngây ngốc mà nhìn nàng, không biết nên phản ứng ra sao.

“Ánh trăng rất tốt, cũng có thể chiếu sáng khắp mặt đất, mà ánh sáng lại vô cùng nhu hòa, sẽ không làm người ta thấy nóng, giống như bị uy hiếp…”

Hai người đối diện rõ ràng đã vô cùng hoảng loạn, mỗi một câu mà Viên Diệu Diệu nói thêm ra, hai người càng như chim sợ cành cong, tay chân không biết nên để nơi nào.

“Ngươi là ai?” sắc mặt Đông Sanh trắng bệch, run rẩy hỏi ra.

Khó trách hai người khiếp sợ như vậy, chủ yếu là vì mấy lời này đều là lời nói tiên hoàng hậu chỉ nói riêng với bọn họ.

một cái bớt hình tròn trên ngườ của một hoàng tử, đường nhiên càng giống mặt trời càng tốt, nếu sau này có thể lên làm ngôi cửu ngũ, vậy càng có cảm giác tôn quý.

Nhưng mẹ đẻ cảu Tam hoàng tử là tiên hoàng hậu lại ngườ ngầm nóivới các nàng, tình nguyện muốn cái bớt này giống trăng tròn, sẽ khôngchọc người, sẽ không hấp dẫn sự chú ý của người khác.

Đương nhiên cũng chỉ là một cái bớt mà thôi, Viên Diệu Diệu vừa mới sinh xong, tất cả mọi người còn cho rằng tiên hoàng hậu còn chưa phục hồi sau sinh, cho nên chỉ suy nghĩ trong lòng những điều đó.

Vốn chỉ là bí mật nhỏ vài người biết, nhưng hiện giờ một người ngoài như Miêu tần lại nói ra, hơn nữa lại không sai một chữ, như vậy quá kinh khủng.

Các nàng là hai người hầu thân cận bên cạnh tiên hoàng hậu, có thể khẳng định không thể tiết lộ ra ngoài, nên việc Miêu tần làm sao biết được, cũng không thể nào tra ra.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.