Sở Thích Của Sùng Ninh

Chương 4: Chương 4: Mơ hồ




Edit: Yann.

Beta: Kim Hằng/ Đậu Xanh

- --

Giống như sợ cô hiểu lầm, anh tiếp tục giải thích: “Mọi người vui vẻ cùng nhau đi chơi thu... Tớ cũng không muốn làm cho cậu cảm thấy bị xúc phạm, có lẽ tớ đã làm sai, xin lỗi cậu.” Anh thành khẩn xin lỗi, giọng điệu nhẹ nhàng, đôi mắt phân rõ đen trắng khóa chặt trên người cô.

Đường Sùng Ninh không có biểu cảm gì, vẫn nhíu mày nhìn anh, qua một lúc lâu, cô mới bước sang bên cạnh một bước: “Mấy ngày nữa tớ sẽ trả cậu 300 tệ.” Nói xong, cô nhanh chóng nhấc chân rời đi.

Hương gỗ trên người cô vẫn còn vấn vương trong không khí, thoang thoảng dịu nhẹ, không thể xua tan được.

Thẩm Hòe An đứng ở tại chỗ, một lát sau mới rời đi.

*

Sau khi Đường Sùng Ninh về nhà, cô lập tức cúi đầu xin lỗi Đường Bân, rồi nói với ông chuyện đi chơi cần thêm tiền.

Đường Bân bắt cô hứa rất nhiều chuyện, cô phải đồng ý từng cái một, cuối cùng Đường Bân mới bằng lòng đưa cho cô mấy trăm tệ.

Ngay lúc nhận được tiền, cô chuyển luôn vào tài khoản của Thẩm Hòe An, còn nhấn mạnh thêm: “Tớ chỉ không muốn đòi tiền ba vào lúc ấy mà thôi, không phải không có tiền.”

Qua nửa giờ, Thẩm Hòe An mới nhận tiền, còn trả lời cô: “Ừm.”

Đường Sùng Ninh phân vân suy nghĩ một lúc, cuối cùng vẫn nói với anh một câu: “Cảm ơn.”

Những lời anh nói ngày hôm đó, cô đều nghe hiểu, cô không phải người không nói đạo lý, chỉ vì nguyên nhân bản thân có thành kiến với Thẩm Hòe An, cho nên cảm thấy dù anh làm việc gì cũng là nhằm vào mình.

Nhưng anh có thể vì cảm nhận của cô mà cúi đầu xin lỗi, điều này khiến cái nhìn của cô về anh thay đổi rất nhiều.

Có lẽ anh thật sự không phải nhằm vào cô, chỉ là dùng phương pháp mà anh tự cho là thích hợp để kéo cô về đúng hướng?

Nói chung là muốn tốt cho cô.

Nghĩ đến đây, cô chỉ muốn nói Thẩm Hòe An thật sự mang lòng trách nhiệm muốn phổ độ chúng sinh, nhưng dường như anh không hiểu, cô vốn dĩ không cần và cũng không muốn quay về đúng hướng.

Bồ Tát cũng không độ được yêu quái quyết tâm đi đường ngang ngõ tắt như cô.

*

Đây là lần đầu tiên Đường Sùng Ninh lộ ra cảm xúc thân thiện với anh.

Thậm chí Thẩm Hòe An cảm thấy không chân thật lắm, anh nhìn chằm chằm hai chữ kia hồi lâu, cuối cùng gõ xuống câu trả lời thông thường nhất: “Không có gì.”

Qua một lúc lâu không thấy cô trả lời, đôi mắt anh hơi đỏ, đặt di động xuống, che mặt nhắm mắt nghỉ ngơi.

Trước mắt tối lại, bên tai bắt đầu quanh quẩn những lời anh vừa nói với cô...

“Cũng bởi vì tớ muốn đi chơi thu với cậu thôi.”

Bỗng nhiên anh cảm thấy bối rối, khuôn mặt bắt đầu nóng bừng lên.

Hiện tại nghĩ lại thật cảm thấy khó có thể diễn tả thành lời.

Sao lúc ấy anh lại nói ra những lời như vậy?

Có thể là bởi vì dáng vẻ nghiêm nghị lúc ấy của cô, ánh mắt nóng bỏng như lửa thiêu cháy lý trí của anh.

Khi đó anh có một ảo giác --

Nếu không nói ra, có thể anh sẽ cách cô ngày càng xa.

Vì thế anh mới nói, nhưng sau khi nói ra lại cảm thấy nóng bừng. Anh sợ cô cảm thấy kỳ quái, nhanh chóng bổ sung thêm, cô lại như chưa nghe rõ, sắc mặt vẫn u ám như cũ mà rời đi, hại anh sau khi về nhà còn lo sợ bất an hồi lâu.

Cũng may, cô đã không né tránh anh.

*

Trong lớp, Đường Sùng Ninh không có bạn bè nào, trừ hơi quen thân với Trần Nhất Chu ra thì những người khác chỉ từng nói chuyện hời hợt. Ngoài mặt mọi người ai nấy cũng thân thiện tốt bụng, sau lưng thì bàn tán về tác phong của cô.

Cô biết hết, nhưng không thèm so đo, bởi vì lời bọn họ nói, đều là sự thật.

Trừ chuyện cô và Lương Chí Hoằng.

Trời đất chứng giám, cô chẳng có ý nghĩ gì khác với Lương Chí Hoằng.

Tuy rằng, bề ngoài Lương Chí Hoằng trông có vẻ là một người cao ráo, ngay thẳng, nhưng thực chất là vừa phong lưu vừa đen tối, mày rậm mắt to cũng không phải gu của cô.

Cô thích nam sinh mắt một mí, da trắng.

Ngược lại cậu ta biết chơi rất nhiều thứ, biết lái moto, đánh bida, chơi game giỏi, có thể dễ dàng hòa trộn trong quán bar, cho nên Đường Sùng Ninh rất thích đi chơi với cậu ta.

Đến nỗi quan hệ nam nữ, cô không có cảm giác gì với Lương Chí Hoằng, Lương Chí Hoằng lại như có như không thỉnh thoảng phát cho cô vài tín hiệu, cô giả bộ không nhìn thấy, không nghe hiểu.

Cô không phải là người phân chia giới hạn rạch ròi về mặt tình cảm, cũng không muốn phân rõ trắng đen.

Chỉ cần Lương Chí Hoằng không làm ra chuyện khác người, cô có thể tiếp tục chơi với cậu ta. Hai người theo như nhu cầu, cô không quan tâm mối quan hệ mập mờ giữa hai người, cũng không cố tình làm sáng tỏ quan hệ hai người, dù sao cũng không ai làm trò trước mặt hỏi cô: “Cậu yêu đương với Lương Chí Hoằng phải không?”

Nhưng nghĩ lại, nếu thực sự có người hỏi cô như vậy, có lẽ cô sẽ trừng mắt lên với người đó, sau đó nói: “Liên quan gì đến cậu.”

Tại sao phải nói cho cậu ta sự thật, dù sao sở thích của cô chính là --

Đối nghịch với tất cả mọi người.

*

Đường Sùng Ninh gần đây an phận hơn rất nhiều, mỗi ngày đi học đầy đủ, bài tập miễn cưỡng xem như nộp đủ, chủ nhiệm lớp và Thẩm Hòe An đều rất vui vẻ.

Trần Nhất Chu thì không vui vẻ như vậy, mỗi khi Đường Sùng Ninh đổi tính ngoan ngoãn học tập, cậu ấy sẽ xuất hiện cảm giác nguy cơ không thể giải thích.

Cậu ấy hỏi vài lần: “Tại sao cậu lại cố gắng như thế?”

Ban đầu Đường Sùng Ninh còn mặc kệ cậu ấy, nhưng sau đó bị hỏi đến phiền, vừa định mắng lại thấy dáng vẻ thấp thỏm lo âu của cậu ấy nên thay đổi giọng điệu: “Cố gắng học tập, tất cả là vì thi đại học.”

“Cậu biết cậu đang nói gì không?” Trần Nhất Chu nghiêm túc hỏi cô.

“Biết chứ.” Đường Sùng Ninh nhún vai.

“Cậu không biết, cậu đang nói dối.” Trần Nhất Chu xoay người không để ý tới cô, tốc độ lật sách nhanh hơn vừa rồi rất nhiều, như có người ở sau vội vàng thúc giục cậu ấy học tập.

Mấy ngày sau, chuyến đi chơi mất 300 tệ đã tới.

Buổi tối trước một ngày đi chơi thu, Đường Sùng Ninh mới biết bọn họ định đi tới một nơi giống chốn đào nguyên ở địa phương, có suối nước nóng, có thể chơi bắn súng nước và chèo thuyền với bạn bè, bữa trưa là tự mình nướng BBQ.

Đường Sùng Ninh và Trần Nhất Chu đều rất hưng phấn.

Đường Sùng Ninh là vì được chèo thuyền, còn Trần Nhất Chu là vì nướng BBQ.

- -

Tác giả có lời muốn nói:

Tôi thẳng thắn luôn, đây chính là câu chuyện lãng nữ quay đầu.

Bồ Tát không độ được, nhưng Bồ Tát cởi quần áo thì có thể.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.