Sở Thích Của Sùng Ninh

Chương 22: Chương 22: Say rượu




Edit:Yann.

Beta: Đậu Xanh

*

Đường Sùng Ninh dẫn Thẩm Hòe An tới quán bar. Hai người ăn mặc thành thục hơn nên đi vào dễ như trở bàn tay.

Thẩm Hòe An không phù hợp với hoàn cảnh xung quanh.

Anh đứng thẳng tắp, dựa vào bức tường, tuy không hồi hộp nhưng vẻ mặt lại rất nghiêm túc.

Đường Sùng Ninh ngựa quen đường cũ cầm hai ly rượu, đưa cho Thẩm Hòe An một ly.

Bên tai vang lên tiếng nhạc ầm ĩ, dưới ánh đèn mờ ảo anh có thể nhìn thấy khẩu hình miệng của cô, cô nói: "Uống hết đi!"

Anh không biết rõ lắm về tửu lượng của mình.

Anh từng uống rượu trắng trên bàn cơm tất niên, nhưng khi đó chỉ cảm thấy đầu hơi nóng.

Đường Sùng Ninh cho anh rượu trái cây, số độ chắc chắn không cao, cho nên anh nghe lời uống hết toàn bộ.

Đường Sùng Ninh thấy anh đặc biệt khí phách uống hết, cười giơ ngón tay cái lên, sau đó kéo anh tới sàn nhảy khiêu vũ.

Thẩm Hòe An trước nay chưa từng nhảy múa, tự nhiên cũng không biết nên nhảy như thế nào, anh chỉ biết đi sau Đường Sùng Ninh, ánh mắt theo sát cô.

Cô đi đâu, anh đi theo đó, giống như kỵ sĩ bảo vệ cô.

Nhưng số người trên sàn nhảy rất đông, anh bị người ta đụng vài cái đã bắt đầu chóng mặt, người xung quanh nóng hừng hực, vai chạm vai, không khí vẩn đục đến đáng sợ.

Anh có cảm giác muốn nôn mửa.

Anh kéo cổ tay Đường Sùng Ninh, nói bên tai cô: "Anh ở ngoài sàn nhảy đợi em."

Đường Sùng Ninh đang nhảy vui vẻ, gật gật đầu bảo anh đi đi.

Thẩm Hòe An đi đến chỗ vắng người nghỉ ngơi một lúc mới cảm thấy thoải mái hơn, anh uống một ngụm nước, đè nén thần kinh đang nhảy không ngừng trong đầu xuống.

Bên ngoài Đường Sùng Ninh mặc một cái áo khoác, khi vào sàn nhảy náo nhiệt mới cảm thấy nóng, cô lập tức cởi áo khoác, bên trong chỉ còn áo croptop.

Cô buộc áo khoác mỏng ngang hông, để lộ cái bụng nhỏ và eo thon.

Đây là bộ đồ mà cô thường xuyên mặc khi tới sàn nhảy.

Ngay khi Thẩm Hòe An vừa tỉnh táo lại, thì nhìn thấy mảng lớn da thịt ở bên hông mà Đường Sùng Ninh để lộ ở giữa sàn nhảy.

Thần kinh đang dần dần bình tĩnh đột nhiên lại kịch liệt nhảy dựng lên.

Anh đặt ly nước xuống, chen vào trong đám người, nắm lấy cánh tay đang vặn vẹo lung tung của Đường Sùng Ninh, cô quay đầu nhìn anh, trong mắt chỉ có hưng phấn.

"Mặc vào." Anh chỉ chỉ áo khoác của cô.

"Nóng." Đường Sùng Ninh làm động tác quạt gió, nhưng Thẩm Hòe An lại không quan tâm, vẫn lặp lại một lần nữa: "Mặc vào đi."

Đường Sùng Ninh nhíu mày, một lát sau lại giãn mày ra, "Lớp trưởng, anh ghen à!"

Thẩm Hòe An hơi sững người, nhưng anh không chút ngượng ngùng, nhanh chóng thừa nhận, gật gật đầu nói: "Anh không thích."

Đường Sùng Ninh bật cười đồng ý, cô đương nhiên muốn dỗ Bồ Tát vui vẻ.

Thẩm Hòe An lúc này mới cảm thấy mỹ mãn rời đi.

Anh nhìn chằm chằm ly rượu trong tầm tay, không muốn để Đường Sùng Ninh uống say đi nhảy, vì thế anh thuận tay uống hết luôn ly rượu của cô.

Đường Sùng Ninh tận hứng quay về, đột nhiên phát hiện bạn trai mình hình đã như say mất rồi --

Hai má ửng hồng, đôi mắt ướt át, làn da trắng nõn như phả ra hơi nóng, cô chỉ hơi đến gần đã cảm nhận được hơi thở nóng hừng hực.

Vốn dĩ không muốn đưa anh về nhà cô, vì sợ mẹ anh sẽ lo lắng, nhưng...

Do đó cô đưa ra kiến nghị với Thẩm Hòe An đang không thanh tỉnh lắm: "Đến nhà em ở một đêm nhé?"

Thẩm Hòe An cúi đầu, im lặng hồi lâu, hình như đang thật sự nghiêm túc tự hỏi.

Tim Đường Sùng Ninh nhảy thình thịch.

Anh đã đồng ý.

Trái tim Đường Sùng Ninh đập loạn --

Bồ Tát ngoan ngoãn có thể mặc cô xâu xé.

*

Trong nhà Đường Sùng Ninh không có người.

Đường Bân công tác ở nơi khác, ngày bình thường trừ dì giúp việc tới quét dọn theo thời gian cố định, trên cơ bản trong nhà chỉ có một mình cô.

Lúc ngồi trên xe taxi, Thẩm Hòe An vẫn không nhúc nhích dựa vào chỗ tựa lưng phía sau.

Ánh đèn đường vàng cam ngoài xe nhanh chóng phản chiếu lên mặt anh, sau đó dời đi, hình thành một lớp mặt nạ loang lổ trên nửa khuôn mặt. Đôi mắt ngập nước cũng chứa đựng đầy tia sáng cam dịu dàng.

Đường Sùng Ninh đột nhiên cảm thấy khoảng khắc đó anh giống như yêu tinh, cô bị anh mê hoặc mất hồn.

Nắm tay anh, chậm rãi đánh vòng trên cổ tay anh, anh nhìn cô cười, sau đó mí mắt từ từ khép lại.

Về đến nhà cô, anh đã tỉnh táo hơn một chút.

Anh đi từ tầng một lên tầng hai, sau đó vững vàng nằm xuống giường mà Đường Sùng Ninh đã chuẩn bị.

Nhưng anh vừa nằm xuống, lập tức ngủ luôn.

Thậm chí Đường Sùng Ninh còn không kịp nói với anh một câu.

Cô đứng ở mép giường ngắm nhìn vẻ ngoài điềm tĩnh lúc ngủ của anh. Rất an tĩnh, ngay cả lông mi cũng không nhúc nhích, tư thế ngủ ưu nhã như công chúa Bạch Tuyết.

Anh thật sự quá tốt đẹp.

Đường Sùng Ninh chỉ cần tưởng tượng anh là của mình, lại có xúc động muốn khua chân múa tay.

Cô không ngăn được tiếng lòng muốn tới gần anh, vươn tay nhẹ nhàng vén tóc mái hơi ướt của anh lên, thấy môi anh hơi khô, lại ân cần xuống tầng rót nước.

Không nỡ đánh thức anh, nhưng sợ anh khát nước, cho nên cô vẫn nhẹ nhàng gọi anh tỉnh lại.

Lông mi run rẩy, anh chẫm rãi mở mắt, vẻ mặt mơ hồ, sau khi thấy rõ mặt cô, anh đột nhiên ngồi dậy, xoa xoa trán, nhìn quanh một vòng trái phải phía sau, ý thức được mình đang ở nhà Đường Sùng Ninh, anh quẫn bách im lặng một lúc lâu.

Đường Sùng Ninh hỏi anh: "Uống nước không?"

Anh nhỏ giọng lên tiếng, uống một ngụm, giương mắt nhìn cô, có chút hối hận: "Anh hình như... Uống say."

Đường Sùng Ninh gật đầu: "Không sao, uống không nhiều lắm, anh nghỉ ngơi một lát, ngày mai sẽ tốt thôi, em sẽ chăm sóc anh thật tốt." Cô dựa vào mép giường, cúi đầu nhìn anh cười.

Thẩm Hòe An chỉ cười, buông ly nước nói: "Cảm ơn."

Đường Sùng Ninh đỡ bờ vai anh để anh nằm xuống, "Ngủ đi, ngủ thì đầu sẽ không đau nữa."

Thẩm Hòe An rất nghe lời, sau khi nằm xuống không bao lâu, mí mắt đã từ từ khép lại.

Anh hình như thật sự rất mệt, nhưng Đường Sùng Ninh rất phấn khởi.

Cô vất vả vả lắm mới bắt được Bồ Tát về tay, chắc chắn không thể dễ dàng buông tha cho anh như vậy được.

Cho nên miệng cô bảo anh ngủ đi, cuối cùng vẫn không nhịn được trêu chọc đến mức anh tỉnh lại.

Sau khi cô tắm rửa xong, mặc váy ngủ ra.

Anh vẫn yên lặng ngủ, tư thế chưa từng thay đổi. Cô tay chân nhẹ nhàng bò lên trên giường, làn da của anh có vài chỗ lõa lồ trong không khí, lông mi con bướm run rẩy.

Đường Sùng Ninh nhịn cười, môi dán bên tai anh, "Lớp trưởng... Có nóng hay không?" Cô đè thấp giọng, giống như gió thoáng qua, mang theo hơi nóng ướt át đặc sệt.

Anh mở mắt ra, lông mi khẽ rung động, nghĩ là cảnh trong mơ, nửa mơ nửa tỉnh, ánh mắt cực kỳ mông lung nhìn cô.

Trái tim cô có chút mất khống chế, cố giả bộ trấn định cười với anh.

"Cởi quần áo không?" Cô tiếp tục hỏi, tay lướt qua vạt áo của anh.

Ánh mắt anh theo động tác của cô đi xuống.

Cô thấy anh không phản bác, chạm phải ánh mắt mềm mại như nước của anh tiếp tục nghiệp lớn "ăn đậu hũ" của mình, ngón tay cầm vạt áo, vén dần lên trên.

Để lộ phần dưới của bụng.

Phần bụng của anh không cứng rắn như người tập gym, nhưng cũng không giống những học sinh cấp ba mềm như bông, dưới làn da ẩn ẩn cất giấu cơ bắp.

Cô ngước mắt nhìn anh, trong mắt lộ ra tia hưng phấn.

Cô đè nén kích động, giọng nói run rẩy: "Cởi nhé?"

Anh không phản ứng lại, tuy đôi mắt đang nhìn chằm chằm cô, nhưng suy nghĩ rõ ràng không đuổi kịp.

Đường Sùng Ninh tiện nghi cho rằng anh cam chịu.

Đang lúc cô định trực tiếp vén áo của anh lên, bàn tay nóng bỏng đột nhiên nắm lấy cô.

Cô hoảng sợ, trái tim đập thình thịch một cái, cô ngước mắt nhìn anh --

Ánh mắt ngập nước mông lung, tựa như bị che một tầng sa mỏng mềm mại, chóp mũi có chút ửng hồng. Dáng vẻ giống như bị bắt nạt, nhưng lực anh nắm tay cô cũng không nhỏ.

Cô nhìn anh chăm chú.

Anh nói: "Không được."

Đường Sùng Ninh đã biết thịt Bồ Tát không dễ ăn như vậy.

Nhưng cô cũng không phải yêu tinh bình thường, sẽ không dễ dàng từ bỏ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.