Sở Tiêu

Chương 15: Chương 15: Vân Tiêu, đêm khuya tưởng niệm




Phía trước Vân Tiêu Vương gia bước nhanh tiêu sái, cũng không xem Vân Sở, đáng thương thân mình nhỏ nhắn của Vân Sở, chỉ phải đuổi theo hết sức, một đường chạy chậm.

Xem ra Vân Tiêu tựa hồ khí còn không có tan, một đường đều không nói chuyện. Vân Sở đoán không ra giờ phút này y khí cái gì, chỉ cảm thấy chính mình có lỗi, không căn dặn một tiếng liền bỏ đi. Tuy rằng nhìn thấy Tiêu tự mình tìm đến hắn thì có chút kinh hỉ, nhưng lúc trước thương tâm một trận lại rõ ràng như vậy, Vân Sở cũng chỉ phải thấp đầu đi theo, đáy mắt một mảnh thương tâm.

Môn chi nha một tiếng, mở, thì ra đã tới phủ rồi. Lúc này Vân Sở mới nhớ tới Trầm di, đêm qua đều do chính mình không cẩn thận, không biết Trầm di hiện tại ra sao, đại khái cũng không tốt đi. Khi đó Tiêu khẩn trương đến như vậy, Vân Sở chỉ cảm thấy một mảnh thê lương, chậm rãi mở miệng hỏi:

_Phụ thân, Trầm di khá hơn chút nào không? Nàng ở nơi nào? Ta đi xem nàng.

Vân Tiêu lạnh mặt, không đáp lời, nhưng trong lòng khó chịu lại càng nhiều, tăng thêm một vòng. Chẳng lẽ Vân Sở nhìn thấy chính mình không có lời gì muốn nói, nửa ngày không nói lời nào, khi mở miệng, lại còn hỏi chuyện không phải về y, khẩu khí vẫn thân thiết như vậy, thật giống như chính mình mới là người ngoài cuộc.

Cứ như vậy, Vân Tiêu cúi mặt, không thèm quan tâm đến Vân Sở, vừa đến phủ, liền hướng phòng ngủ của chính mình đi đến, không quay đầu lại, một chút cũng không dừng lại.

Vân Sở biết Vân Tiêu đang không vui, đứng tại chỗ, ngưng mắt nhìn Vân Tiêu từng bước một bước đi, bóng dáng cao gầy, dần dần bao phủ ở hành lang gấp khúc.

Vân Sở cảm thấy có chút ảo não. Xem ra hôm nay Tiêu không muốn nhìn thấy mình, nói vậy mình cũng không nên qua sắp xếp lại phòng, nhưng bảy năm qua, mỗi đêm đều làm như vậy, đã muốn thành thói quen, hiện tại không cho hắn đi, hơn nữa nguyên nhân lại như vậy, ngược lại hắn không biết nên làm cái gì. Quên đi, vẫn là đi xem Trầm di thôi! Nhưng, chiến tranh lạnh khi nào mới có thể chấm dứt đây?

Vân Sở gọi gã sai vặt, thế mới biết từ lúc sáng nay Trầm di đã được thái hậu phái người tiếp vào cung, sẽ có thái y tài giỏi khám và trị cho nàng, tin tưởng sẽ không có vấn đề gì.

Vân Sở thở dài nhẹ nhõm một hơi, nhưng là bây giờ lại nhàn rỗi rồi.

Sắc trời còn sớm, Vân Sở trở lại phòng, trèo lên giường, xuyên thấu qua vải thưa ngóng nhìn bên ngoài. Đối diện cửa sổ là núi giả trong phủ, núi giả có đá lởm chởm chênh lệch không đồng đều, có dài như kiếm chỉ mây xanh, lại có ngang phẳng như ghế dài, còn có nước ngoằn ngoèo theo núi giả chảy xuống.

Đàm thủy (= hồ nước) ở đấy duy trì cho cây cỏ xanh um tươi tốt, bên cạnh cây cỏ là đá. Dần dần cảm thấy nhàm chán, từ ngồi sang nằm, từ nằm sang ngủ say sưa.

Không biết qua bao lâu, Vân Tiêu trở lại.

Cũng không biết khi nào thì y đi ra ngoài, chính là trên người nồng đậm mùi vị son phấn. Qua một hồi, liền phân phó gã sai vặt chuẩn bị một dục dũng lớn, đem quần áo xé thành mảnh nhỏ để qua một bên, ra sức tắm rửa. Nhắc lên tay của mình ngửi ngửi, phát hiện mùi vẫn còn, lại dùng lực trạc trạc (= đâm), lặp lại mấy lần, trong lúc tắm lại đổi nước, mới vừa lòng mặc y phục. Mùi thơm ngát trên y phục làm cho y cảm thấy được thoải mái không ít. Không hiểu sao, lại nghĩ tới Vân Sở.

Theo ánh trăng, Vân Tiêu đi ra. Đi đến đẩy cửa vào phòng Vân Sở. Vân Tiêu đi qua dựa vào mép giường ngồi xuống, nhìn thấy khuôn mặt khi ngủ yên tĩnh của Vân Sở, tay không khỏi xoa mặt hắn.

Gần nhất, chính mình một khi đụng tới chuyện của hắn, liền không hiểu sao lại sinh khí, nghĩ rằng chính mình không bình thường, ba lượt năm lần sinh khí đối với hắn, không để ý tới hắn, kỳ thật trong lòng rất khó chịu, giống như có rất nhiều lời muốn nói, rồi lại nói không nên lời, từ trước đến nay chưa từng cảm thấy phiền toái như hiện tại.

Từ bên trong chăn gấm nhẹ nhàng rút ra tay Vân Sở, cho dù là nhẹ nhàng che lên tay mình, cũng có thể cảm giác được nơi bị thương sưng đỏ của Vân Sở, còn có dù là đang ngủ vẫn như cũ nghe được tiếng hút khí rất nhỏ của hắn.

Rất đau đi! Vân Tiêu lại nhíu nhíu mày.

Nhớ tới ngày hôm đó, Vân Tiêu rất hối hận, chính mình như thế nào không sớm một chút phát hiện ra dị thường của Sở nhi đâu, nếu như vậy, cho dù người tiếp nhận chung thang nóng kia là mình, cũng quả quyết sẽ không làm cho Sở nhi tiếp, thà rằng người bị thương là y, chính mình khi đó rốt cuộc đang làm cái gì! Suy nghĩ cái gì!

Vì cái gì chính mình khi đó tự dưng lại sinh khí, chỉ bởi vì nhìn thấy Sở nhi cùng Trầm Thanh Thanh thân thiết với nhau, vẫn là Sở nhi mạc danh kỳ diệu đỏ mặt. Chính là có cái gì đó không đúng, hắn là con của ngươi. Ngươi khi đó suy nghĩ cái gì! Lại đang làm cái gì!

Liền ngay cả lúc ở thanh lâu, trong ngực ôm ôn hương noãn ngọc ( có lẽ là người đẹp đi ), trong đầu lại nghĩ đến cũng là hài tử của mình, nhất cử nhất động của hắn, một cái nhăn mày vui cười.

Ngươi rốt cuộc làm sao vậy?

Nguyên bản nội tâm uấn giận không chỗ phát tiết, liền nghĩ mượn đám thanh lâu nữ tử thư giải, nhưng đến khi chân chính phải làm xuống dưới một khắc kia, nội tâm lại tràn ngập hối hận, trong đầu thoáng hiện như trước vẫn là khuôn mặt động lòng người của Vân Sở. Vì thế, chật vật trở lại, lưu lại đầy ngươi mùi hương làm y ghê tởm cùng với suy nghĩ càng thêm hỗn loạn.

Mặc kệ đi thanh lâu cũng tốt, vẫn là vi phạm nội tâm y tiếp Trầm Thanh Thanh vào cửa, này đó, đều là vô nghĩa, đều là phí công. Hết thảy, đến cuối cùng, đều cho thấy một chuyện thật, thì phải là, Vân Tiêu thích Vân Sở, Vân Tiêu thích Sở nhi.

(Ngưng Băng: Cuối cùng anh cũng thông rồi a~~ (≧∇≦) )

Vân Tiêu buông xuống mắt, cắn cắn môi dưới, nhíu lông mi.

_Sở Sở, bây giờ ta nên làm cái gì?

Qua một thời gian, cuối cùng cũng buông ra, hình như y đã dứt khoát. Nếu đã thích, trốn tránh để làm gì, cho dù người nọ là hài tử của chính mình!

Vân Tiêu khóe miệng kéo ra một nụ cười nhẹ như loan tân nguyệt.

(= loan: cong, tân: non, nguyệt: trăng => Vầng trăng khuyết, trăng non)

Nghĩ đến hôm nay, thời điểm buổi sáng trong phủ tam ca, tức giận thầm nghĩ muốn trực tiếp xách Vân Sở mang về phủ. Tuy rằng biết bọn họ chẳng qua chỉ là đùa vui của tiểu hài tử. Trên thực tế không phát sinh cái gì, bất quá, không hiểu sao, lại khó chịu. Đặc biệt là y phục của Sở nhi thế nhưng vạt áo mở rộng, tóc rối tung, bộ dạng dịu dàng mặc người xâm lược. Hắn chính là không muốn để cho người khác nhìn thấy Sở nhi như vậy, đặc biệt là Vân Dật.

Tiểu tử Vân Dật này, mỗi lần gặp y tuy mặt ngoài luôn tất cung tất kính, nhưng thực tế thường đối y khiêu khích. Lời nói bên trong hay ngoài đều hướng về phía Sở nhi, đều muốn đối với y, tuyên bố giữ lấy Sở nhi. Không thể không nói, tiểu tử kia cũng không có như mặt ngoài thoạt nhìn vô hại, ăn không ngồi rồi, không chịu động não. Tương phản, hắn ẩn tàng thực lực của mình, thực lực của hắn thậm chí vượt qua dự đoán của tam ca, cũng thực làm cho y lắp bắp kinh hãi. Vì Sở nhi, hắn không luyến tiếc khiêu khích y, quả nhiên vẫn là tuổi trẻ khí thịnh, có lẽ đáng giá chờ mong.

Bất quá, chính mình lại như thế nào sẽ thất bại đâu!

Hắn mới sẽ không chắp tay đem Sở nhi cho người ta đâu! Vô luận đối thủ là ai! Vân Tiêu nhếch môi kéo ra một độ cung nhỏ, bên trong con ngươi lóe ra một đạo liễm diễm sáng rọi.

(Liễm diễm: Liễm: sóng nước mênh mông, diễm: nước động sóng sánh ~~~ Không hiểu hai từ ghép lại ra cái gì ╮(╯_╰)╭ )

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.