Solo Leveling - Thăng Cấp Một Mình

Chương 197: Chương 197: Cái kết của “Vị cứu tinh” (Phần 1)




“Họ ở trong đó bao lâu rồi?”

Jin-Woo vội hỏi.

Càng ở trong đó lâu, họ càng đi sâu vào trong hầm ngục. Nghĩa là, họ càng khó có thể trở về an toàn

Nữ nhân viên của hiệp hội trả lời lo lắng.

“Có lẽ là khoảng hai giờ”

Hai giờ

Không thể nói là quá trễ, nhưng cũng không còn sớm nữa.

Sau đó

“Anh là ai? Anh đến từ hội nào?”

Các nhân viên của bang hội nọ xôn xao. Một cô gái nắm lấy vai Jin-Woo và cố gắng xoay anh lại.

Có vẻ như cô không thích bị người khác ngó lơ

Lực nắm trên vai không mạnh, nhưng Jinwoo vẫn quay lại

Trong tình huống này, để người khác nhìn thấy mặt anh thì hiệu quả hơn là giải thích anh là ai

“Khinh nhau à? Sao không trả lời…”

Và những người đó im bặt ngay khi họ nhìn thấy khuôn mặt anh

‘Đợi một chút, mình đã nhìn thấy anh ta ở đâu đó’

‘Ở đâu nhỉ?’

Các nhân viên lắp bắp, không tin vào mắt mình.

“Khoan, đây là… thợ săn Sung Jinwoo?:”

Họ đang đối mặt với một Thợ săn hạng S trước cổng hạng C.

‘Chết cha… Mình vừa làm gì thế này…’

Nữ nhân viên bang hội rụt tay và lùi lại vài bước

“Tôi xin lỗi”

“…”

Lúc này, thời gian vẫn tiếp tục trôi

Anh ta không thể lãng phí thời gian vì những chuyện nhỏ nhặt này. Jin-Woo quay lại, nhìn nữ nhân viên Hiệp hội.

“Tôi sẽ mang họ ra ngoài”

Nữ nhân viên bối rối

Ngay cả khi cánh cổng hạng B biến thành Xích môn, người đàn ông này vẫn cười

Nhưng bây giờ anh ta đang nói rằngnhững người trong Cổng hạng C bình thường đang gặp nguy hiểm.

“Chuyện quái gì đang diễn ra vậy? Hãy giải thích cho tôi với”

“Không có thời gian cho chuyện đó”

Jin-Woo trả lời thẳng thừng.

Trên thực tế, anh ta có thể đã sử dụng Tàng hình và đi ngay vào.

Có nhiều cách để thoát khỏi tầm nhìn của họ và đi vào cổng.

Nhưng anh không làm như vậy, vì không muốn bị vướng vào các tranh chấp không cần thiết.

Đôi môi của nữ nhân viên Hiệp hội run rẩy.

Cô đang nhớ lại những quy tắc của Hiệp hội và lo lắng.

‘Có ổn không khi cho phép anh ta chen vào giữa cuộc đột kích của một bang hội khác? Anh ta lại không có giấy phép nữa…’

Thông thường chuyện này sẽ không bao giờ xảy ra

Nhưng khi cô nhìn thấy đôi mắt của Jin-Woo, cô không thể ngăn anh lại.

“…đi đi”

“Gặp lại sau”

Jin-Woo gật đầu và nhanh chóng lao vào cổng.

[Bạn đã vào một hầm ngục]

Bên trong hầm ngục, có rất nhiều lỗ hổng, cho thấy nhiều ma thạch đã được khai thác

Không giống như các Hầm ngục cấp cao, nơi mà mấy cái xác của ma thú cũng có giá trị. Tại những hầm ngục cấp thấp, ma thạch là thứ duy nhất có thể bán được tiền.

Đó là một cảnh tượng quen thuộc.

Jin-Woo nhắm mắt lại và tập trung.

Anh không thể tìm thấy vị trí của đội đột kích.

‘Họ chết hết rồi à?’

Jin-Woo lắc đầu.

‘Không phải vậy…’

Dù họ có chết, anh vẫn cảm nhận được mana tuôn ra từ những cái xác.

Nhưng lúc này, Jin-Woo không thể cảm nhận được mana của nhóm đột kích.

Anh cẩn thận nhìn vào sâu bên trong hầm ngục và cảm thấy một cảm giác bất ngờ

Một cảm giác quen thuộc

Đó là một hầm ngục mà anh đã thấy ở đâu đó trước đây

‘Ah’

Chính là hầm ngục đã xảy ra sự cố khi anh còn ở hạng E.

Hầm ngục kép

‘Nếu vậy…’

Jin-Woo đi đến nơi mà hồi đó anh tìm thấy lối vào hầm ngục kép

‘Chính là chỗ này…’

Có một lối vào khác trong hầm ngục.

‘Ra là vậy’

Đây chính là lí do khiến Jinwoo không thể cảm nhận được sự hiện diện của các thợ săn kia.

‘Cái hầm ngục này…nó rộng một cách lố bịch’

Nó cũng giống với trường hợp hầm ngục kép

Khi Jin-woo còn ở hạng E, anh đã phải đi bộ gần một giờ để đến điểm cuối cùng.

Nếu hầm ngục này có cấu trúc tương tự, không có gì lạ khi nhóm đột kích đang ở rất xa anh.

Gần như không thể tìm thấy vị trí của những thợ săn hạng thấp, những người có sức mạnh ma thuật yếu.

Jin-Woo nhìn vào bên trong hang động.

Chỉ có một con đường.

Đó là một hành lang tối, giống như lúc trước.

Nhưng anh không lo lắng.

Các chỉ số giác quan của Jinwoo đã được tăng cường đến mức anh dễ dàng tìm thấy đường đi trong bóng tối

Mắt Jin-Woo lấp lánh như những con thú hoang trong đêm.

‘Thấy rồi’

Đôi mắt thích nghi với bóng tối đã nhìn thấy mọi thứ.

hoo-

Jinwoo nín thở, rồi lao về phía trước như một viên đạn

Khung cảnh xung quanh nhanh chóng bị đẩy lùi về sau

Đó là một khoảng cách dài.

Nhưng anh đã chạy rất nhanh, nên không mất nhiều thời gian để đến nơi.

‘Lần đó, mình phải mất đến một giờ…’

So sánh với lần trước, đây quả là một sự đột phá.

Ngay sau đó, anh cảm thấy sức mạnh ma thuật.

Họ là những thợ săn.

Mọi người đang đứng túm tụm một chỗ.

Lúc đầu, anh nghĩ rằng họ đang chiến đấu hoặc đã chết, nhưng không phải vậy.

Khi đến gần, anh nghe thấy một giọng nói.

“Vậy làm thế nào để vào trong đây?”

Cạch

Cạch

Khi dừng lại, anh có thể nghe thấy một vài từ mà ai đó đang nói

Jinwoo mừng rỡ.

Dường như họ chưa thể vào được bên trong.

Nếu vào trong đó, họ sẽ không có thời gian để trò chuyện như thế này.

Lần này là giọng của một người phụ nữ.

“Làm sao đây? Cánh cửa này không thể mở bằng phép thuật.”

“Không phải tốt hơn là ra ngoài và liên hệ với một bang hội lớn hoặc Hiệp hội sao?”

“Tôi cũng nghĩ đó là một ý tưởng hay.”

Họ đang cãi nhau, vì cánh cửa không thể mở được.

Cũng dễ hiểu

“Đã đi hàng giờ để đến chỗ này, vậy mà mọi người lại định trở về tay không sao?”, Một thợ săn khác gắt gỏng.

Nhưng ở đây, có một nhân chứng sống.

Jin-Woo nói với sự tự tin.

“Đó là một cái bẫy”

Những người thợ săn đã không chú ý đến Jin-Woo cho đến khi anh tiến lại gần họ. Nghe giọng anh, họ giật nảy mình.

“Ah! Anh làm tôi hết hồn”

“Hả? Anh là ai?”

Jin-Woo chỉ vào cánh cổng sắt khổng lồ mà anh đã thấy một lần trước đó, nhận ra nó trong nháy mắt.

“Người sống sót từ hầm ngục kép”

‘Người sống sót từ hầm ngục kép?’

Các thợ săn khiếp đảm khi họ trao đổi ánh mắt với nhau

Vì trên trong rất tối, họ cần một chút thời gian để nhận ra khuôn mặt của Sung Jinwoo

“Hả?”

“Tại sao…?”

“Không phải anh ấy là Sung Jinwoo sao?”

“Cái gì?”

Mọi người đều hướng mắt về phía người nói điều đó.

Tất nhiên, không lâu sau họ đều nhận ra khuôn mặt của Jin-woo.

“…”

“Anh chắc không?”

“Khoan đã, một thợ săn hạng S đang làm gì ở đây?”

Jin-Woo đi về phía cửa.

Những người thợ săn quanh cửa tự nhiên lùi lại để nhường đường.

Jin-Woo nói, trong khi cẩn thận chạm vào cánh cửa:

“Tôi biết thứ gì ở phía sau”

Sau một thời gian rất dài, đây là lần thứ hai Jinwoo đứng trước cánh cửa này. Nhưng anh không có thời gian để cảm động

Đây là nơi hệ thống mời anh đến

Đối với các thợ săn, và đối với bản thân mình, anh không thể bỏ mặc những người không được mời

Quay trở lại, Jin-Woo nhìn các Thợ săn xung quanh và nói với giọng trầm.

“Nơi này vô cùng nguy hiểm. Tôi sẽ lo liệu từ đây, vui lòng quay lại”

Lẩm bẩm, lầm bầm

Có một sự xáo trộn xung quanh họ

Jin-Woo là một thợ săn hạng S rất nổi tiếng, và anh đang đứng ngay trước mặt bọn họ

Tuy nhiên, một trong số họ cảm thấy bực dọc

Người đàn ông không muốn quay về, chậm rãi bước lên.

“Này, ngài thợ săn”

Đó là chủ của bang hội đang thực hiện cuộc đột kích này

“Hầm ngục này là nơi bang hội chúng tôi được phép đột kích. Anh không có quyền yêu cầu chúng tôi rời đi”

“Đúng vậy! Hạng S thì sao chứ?”

Trong khi các thợ săn đang phản đối, Jinwoo im lặng.

‘…’

Anh đang cố cứu họ.

Tuy nhiên, anh không có ý định thuyết phục họ bằng cách giải thích từng tý một.

‘Mình không có nghĩa vụ phải làm vậy’

Anh đã làm đủ rồi.

Vì vậy, Jin-Woo quyết định cho tự lựa chọn.

Trước đây, anh muốn can ngăn họ vì biết kết cục của những thợ săn cố tình bước vào căn phòng này. Anh cũng từng nằm trong số đó.

Jin-Woo quay lưng về phía cửa và nắm lấy tay cầm.

Bump!

Anh vận sức, nhưng sức mạnh của anh cũng không thể làm cánh cửa nhúc nhích

‘Là do ma thuật sao?’

Không thể có cánh cửa nào cứng ngắc như đống sắt thế này.

Sau đó

Một âm thanh quen thuộc vang lên, và thông báo Hệ thống đã được hiển thị

[Cửa của Đền Cartenon hiện đang bị khóa.]

[Vui lòng tra khóa vào]

‘Đó là lí do tại sao mình cần chìa khóa’

Jin-Woo gọi chiếc chìa khóa đen từ kho đồ.

Ngay khi anh đặt chìa khóa vào lỗ khóa, cánh cửa tự động mở ra.

Cảnh tượng đó khiến không khí trở nên náo loạn.

Đội đột kích của hội Anh dũng tròn mắt. Trước đó, họ cũng làm đủ cách mà không mở được cửa.

‘Ugh!’

‘Hả? Làm sao nó mở ra được?’

Jin-Woo phớt lờ lời thì thầm của họ và lạnh lùng nói

“Tôi sẽ không cản các người. Nếu ai muốn vào trong đó, cứ việc vào”

Tất nhiên anh không quên lời cảnh báo.

“Nhưng nếu các người đi qua cánh cửa này, tôi không thể đảm bảo rằng các người có thể sống sót trở ra”

Lời nói lạnh lùng của anh khi

Trans: Trần Lâm

Edit: Linye

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.