Solo Leveling - Thăng Cấp Một Mình

Chương 146: Chương 146: Cuộc đoàn tụ cảm động




Note: Từ chương này mình sẽ đổi cách gọi Jinwoo từ “cậu” thành “anh”. Vì Jinwoo đã trưởng thành hơn nhiều so với những chương đầu, và khi Jinwoo lên hạng S, mọi người cũng dùng từ ngữ mang tính tôn trọng cậu hơn.



Tại Bệnh viện.

“Cái gì!?!?”

Lee Seung-Chul, giám đốc bệnh viện Seoul, nhìn chằm chằm vào bác sĩ Choi với vẻ bị sốc.

“ Anh có chắc đây là sự thật không? “

“ Đúng vậy, thưa sếp, tôi đã chứng kiến điều đó. Chính mắt tôi nhìn thấy bệnh nhân tỉnh dậy. “

Lee Sung-Chul ngồi im lặng, sững sờ. Bằng một phép màu nào đó, một trong những bệnh nhân rơi vào trạng thái hôn mê đáng sợ của “ Giấc ngủ vĩnh cửu“ đã tỉnh lại.

“ Điều này chưa từng có tiền lệ phải không? “

“Vâng thưa sếp.”

Bác sĩ gật đầu, và một nụ cười rộng mở trên khuôn mặt Lee Sung-Chul. Dù điều này xảy ra trong bất kỳ bệnh viện nào, nó cũng sẽ thu hút sự chú ý của cả cộng đồng y tế. May mắn thay, nó đã xảy ra trong bệnh viện của ông!

“ Không ngờ tôi lại may mắn như vậy! Làm tốt lắm, bác sĩ Choi! ”

“ Err, cảm ơn ngài? Thực ra tôi chẳng làm gì cả…”

“ Ah, cái tên này cứ khiêm tốn“

Lee Sung-Chul quay đầu lại và cười một cách chân thành, trước khi nói lại với bác sĩ Choi.

“Bất kể quá trình là gì, kết quả mới quan trọng phải không? Một bác sĩ chắc chắn nên được khen ngợi nếu bệnh nhân hồi phục hoàn toàn! Thậm chí, ngay cả bệnh viện nơi bác sĩ làm việc cũng nên được khen ngợi, đúng chứ? ‘

“ À vâng … err … cảm ơn, sếp “

Bác sĩ Choi miễn cưỡng cúi đầu trước Lee Sung-Chul.

Mặc dù phản ứng của bác sĩ Choi có vẻ hơi lúng túng một cách kỳ lạ, nhưng với phép màu vừa xảy ra, Lee Sung-Chul vẫn đang rạng rỡ trước “phép màu” bất ngờ này.

‘Nếu chúng ta tiết lộ rằng bệnh viện của chúng ta là những người đầu tiên chữa được “Giấc ngủ vĩnh cửu”, chúng ta sẽ có được sự chú ý của cả thế giới! Chà, dù chúng ta không khao khát sự chú ý và nổi tiếng, nhưng mà, không có hại gì khi được nói về những việc tốt phải không? Ngay khi có thông tin, các nhà báo từ khắp nơi trên thế giới sẽ đổ xô đến đây để tìm kiếm những tin sốt dẻo. Thế là chúng ta được quảng cáo miễn phí!

Chà, giới truyền thông có lẽ sẽ muốn biết làm thế nào chúng ta chữa khỏi bệnh nhân này … à, nhưng điều đó cũng đơn giản thôi nhỉ. Chúng ta chỉ cần giữ bệnh nhân lại và điều tra xem đã cho người đó uống gì, ăn gì, chăm sóc ra sao. Không có gì sai khi giữ họ trong bệnh viện bây giờ cả…‘

Suy nghĩ của anh bị gián đoạn bởi bác sĩ Choi, người đang nói với giọng điệu bối rối:

“Tôi rất tiếc, nhưng … anh thấy đấy, người thân của bệnh nhân đang yêu cầu cho bệnh nhân xuất viện ngay lập tức.”

“Cái gì?!“

‘Không, không, không. Không thể được …!’

Lee Sung-Chul nhíu mày và thầm nguyền rủa trong tâm trí. Hiện tại, dù điều kỳ diệu đã xảy ra trong bệnh viện của ông, nhưng các nhà báo sẽ quan tâm nhiều hơn đến bệnh nhân. Nếu bệnh nhân rời bệnh viện thì họ và bất cứ nơi nào họ đến sẽ trở thành trung tâm của sự chú ý.

Không, vì lợi ích của bệnh viện Seoul, anh phải giữ bệnh nhân ở lại.

“ Tình trạng hiện tại của bệnh nhân như thế nào “

“ À thì, không có vấn đề gì thưa sếp. Bà ấy hoàn toàn ổn. “

“ Là sao? Ý anh là, bà ấy ở trong trạng thái thực vật trong bốn năm qua và giờ bà ấy hoàn toàn ổn? Không teo cơ? Không có thiệt hại cho não hoặc hệ thần kinh? “

“Không, sức khỏe của bà ấy hoàn toàn tốt. Có thể là do máy hỗ trợ sự sống quá xịn?”

Lee Sung-Chul chửi thầm một lần nữa. Trước đây ông rất tự hào khi Bệnh viện Seoul đã nhận được những máy hỗ trợ sự sống tối tân này, được thiết kế đặc biệt để điều trị cho những bệnh nhân rơi vào tình trạng đáng sợ của “ Giấc ngủ vĩnh cửu”. Nhưng giờ đây, Lee Sung-Chul đang nguyền rủa hiệu quả của chúng.

“Nói với người giám hộ của bà ấy rằng chúng ta cần xem xét quá trình phục hồi bệnh nhân, rằng chính sách của chúng ta không cho phép xuất viện mà không có đánh giá cuối cùng, tất cả những điều đó – bất cứ điều gì cần thiết để trì hoãn họ càng lâu càng tốt.“

“Tôi cũng đã cố nói với anh ấy điều đó, nhưng nó vô dụng. Anh ta khăng khăng rằng bệnh nhân phải được xuất viện ngay lập tức. “

“ Chết tiệt! “ Một lời nguyền rủa thoát ra khỏi miệng Lee Sung-Chul.

‘Nghĩa là, mình không thể buộc anh ta ở lại mà không có một lý do chính đáng sao? Đã vậy, mình chỉ còn một lựa chọn duy nhất … ‘

“Được rồi, vậy hãy trì hoãn anh ta trong vài phút, và tôi sẽ thông báo cho giới truyền thông ngay lập tức.“

Bác sĩ Choi tái mặt trước lời Lee Sung-Chul, và anh ta lắc đầu mạnh mẽ.

“Sếp, tôi không nghĩ rằng việc đó là khôn ngoan.”

“Tại sao?”

“Chúng ta… chúng ta không thể làm lộ danh tính của bệnh nhân, thưa sếp, và tôi nghĩ chúng ta sẽ gặp nhiều rắc rối nếu chúng ta… “

Lee Sung-Chul chớp mắt, ngạc nhiên trước lời nói của bác sĩ Choi. Ông quay sang đối mặt với bác sĩ Choi, và nuốt nước bọt khi nhìn thấy những giọt mồ hôi đang lấm tấm hiện lên trên trán anh ta Có vẻ như bác sĩ Choi đang lo lắng về một điều gì đó đáng kể.

Lập tức, Lee Sung-Chul trở nên thận trọng hơn.

“Tôi hiểu … vậy bệnh nhân là người rất quan trọng? “

“Không, xin lỗi, tôi xin lỗi, tôi không giải thích một cách cẩn thận. Không phải là bệnh nhân nộp đơn xin bảo vệ danh tính, mà là người giám hộ của bà ấy. “

‘Người giám hộ của bệnh nhân?’

Khuôn mặt Lee Sung Chul tối sầm lại, pha lẫn cảm giác hoang mang. Người bác sĩ Choi lo lắng, không phải bệnh nhân, mà là người giám hộ của bà ấy. Rõ ràng, bác sĩ Choi sợ rằng việc tiết lộ danh tính của bệnh nhân sẽ dẫn tới những hậu quả nghiêm trọng từ người giám hộ đó, đến mức anh ta hoàn toàn tuân thủ mong muốn của người này.

“ Vậy người giám hộ của bà ấy là tên quái nào? “

“ Anh có biết Sung Jinwoo không? “

“Sung Jinwoo? Hmm…”

Có phải là một chính trị gia? Hay là một ông trùm kinh doanh nào đó?

Lee Sung-Chul cố gắng động não để hình dung ra một khuôn mặt cho cái tên. Ông nhớ rất rõ rằng mình đã nghe cái tên này – thực tế là cách đây không lâu, tức là người đàn ông này khá nổi tiếng. Thế nhưng ông không thể nhớ rằng mình đã nghe thấy nó ở đâu.

Thở dài, Lee Sung-Chul lắc đầu.

Như thể đã dự đoán trước phản ứng của Giám đốc Lee Sung-Chul, bác sĩ Choi nhanh chóng lên tiếng.

“ Anh ta là một thợ săn. Anh ấy là người gần đây đã được công bố là thợ săn hạng S thứ 10 của Hàn Quốc. “

“ Hạng S?!”

Không có gì ngạc nhiên khi bác sĩ Choi đã rất thận trọng và đáp ứng toàn bộ nguyện vọng của người đàn ông kia.

‘Cảm ơn trời, mình đã không hành động quá vội vàng. Một sai lầm ở đây có thể sẽ giết chết chính mình…’

Người bảo hộ của bệnh nhân là một thợ săn hạng S, Sung Jinwoo. Không còn nghi ngờ gì nữa, người đàn ông này đã tạo ra ảnh hưởng xã hội to lớn với tư cách của một thợ săn hạng S. Hơn thế nữa, nếu ban nãy Lee Sung-Chul cho phép các nhà báo đổ xô tới đây, nghĩa là ông đã đối đầu trực tiếp những mong muốn của Sung Jinwoo. Nếu người đàn ông này mất bình tĩnh … kết quả có thể là thảm họa.

Lee Sung-Chul nuốt nước bọt, đột nhiên nhận ra cổ họng mình đã khô từ lúc nào nào. Không ai muốn đắc tội với một thợ săn hạng S.

Ông lắc đầu và quay sang bác sĩ Choi.

“Lập tức cho bệnh nhân xuất viện đi.“

Bác sĩ Choi nhìn lại với vẻ mặt ngạc nhiên và nhẹ nhõm.

“ Ngài muốn thế thật sao?? “

“Tất nhiên. Nếu bệnh nhân khỏe mạnh, họ ở trong bệnh viện làm gì? “

‘Điều gì sẽ xảy ra nếu chúng ta bắt một thợ săn hạng S phải đối mặt với truyền thông? Có lẽ anh ấy sẽ cho bạn nếm mùi địa ngục…’

Nghĩ rằng mình đã tránh được thảm họa trong gang tấc, Lee Sung-Chul cười khúc khích.

“Đi đi, cho bà ấy xuất viện ngay lập tức“

“Vâng thưa sếp “

Lúc đó, bác sĩ Choi cúi đầu, và vội vã rời khỏi phòng. Khi bác sĩ ra ngoài, Lee Sung-Chul đóng cánh cửa lại và ngồi xuống ghế, thở phào nhẹ nhõm.

“ Phù……..”

***

Ngay khi Jin-ah nghe thấy tin tức bất ngờ, cô lập tức chạy ra khỏi lớp học trước sự bối rối lớn của các bạn cùng lớp, và vội vã đến bệnh viện.

Jinwoo cảm nhận được Jin-ah đang đến gần, cậu đứng dậy khỏi chiếc ghế bên cạnh mẹ mình. Ngay lúc đó, cánh cửa mở tung và-

“ Mẹ ơi? “

Giọng Jin-ah vỡ òa, và nước mắt đã chảy tràn trề trên khuôn mặt xinh xắn.

“ Ôi con gái tôi, con đã trở thành một cô gái lớn thế này rồi! “

Cảm xúc buồn vui tràn ngập Park Kyung-Hye khi bà thấy cô con gái bước vào phòng. Bà cảm thấy một sự lạ lẫm đau đớn, xuất phát từ thực tế là người phụ nữ trẻ trước mặt khác hẳn với cô gái nhỏ trong ký ức. Dù rất buồn, bà không thể làm gì ngoài mỉm cười khi thấy con gái mình lớn lên. Chỉ có thể kiềm chế nước mắt, bà mở rộng vòng tay ôm lấy Jin-ah.

“ Mẹ ơi! ”

Jin-ah lao thẳng vào vòng tay rộng mở của mẹ cô, nước mắt rơi trên khuôn mặt cô sau mỗi bước chân.

Trong một khoảnh khắc, Jinwoo đã cân nhắc việc tiếp cận để giữ em gái mình khỏi làm mẹ bị thương – sau tất cả, bà đã tỉnh dậy sau cơn hôn mê kéo dài bốn năm. Một cái ôm quá mạnh có thể gây ra một số chấn thương nhỏ. Nhưng khi nhìn thấy em gái mình khóc trong vòng tay mẹ của họ, anh không thể làm thế.

“ Mẹ ơi! ”

Một cảm giác ấm áp lan tỏa từ ngực Jinwoo. Trong bốn năm, Jin-ah đã phải sống già trước tuổi, nhưng sâu thẳm, Jinwoo biết rằng Jin-ah muốn được làm nũng với họ. Hình ảnh Jin-ah mạnh mẽ thường ngày khác hẳn với hình ảnh cô bé yếu đuối hiện tại, và mũi anh bắt đầu cay cay.

“ Được rồi … “

Jinwoo lại gần đến để kéo em gái mình khỏi mẹ, nhưng Park Kyung-hye mỉm cười ấm áp với Jinwoo, ngăn anh lại. Bà đưa ngón trỏ lên môi và khẽ lắc đầu, trong khi tay kia tiếp tục vỗ nhẹ vào lưng con gái.

Jinwoo thở ra một hơi nhỏ và lùi lại, mỉm cười trước khung cảnh đoàn tụ của mẹ và em gái.

‘Rốt cuộc, những nỗ lực của mình không hề vô ích.’

Anh cảm thấy một cảm giác ấm áp lấp đầy ngực mình, như thể có thứ gì đó đang tan chảy và thấm vào tận tâm can.

‘Cứ để hai người như vậy thêm chút nữa, cho đến khi Jin-ah bớt kích động hơn.’

Rốt cuộc, cô bé là một cô gái thông minh, và sẽ sớm hiểu rằng cô ấy không nên đặt một gánh nặng lớn như vậy lên mẹ. Sẽ chỉ mất một chút thời gian thôi.

Jinwoo mỉm cười trước cảnh tượng ấm áp và nhìn ra ngoài cửa sổ. Đó là một buổi sáng đầy nắng và ánh sáng rực rỡ chiếu xuống các tòa nhà chọc trời, chiếu rọi mọi thứ trong ánh vàng lấp lánh, như thể thời tiết đang vui mừng cho cuộc hội ngộ của gia đình anh.

Lơ đãng, anh lấy điện thoại ra để xem thông báo. Lông mày anh khẽ nhướn lên vì ngạc nhiên. Rõ ràng, anh đã rời xa điện thoại của mình hơi bị lâu, và một loạt tin nhắn vô tận hiện ra chào đón anh. Ban đầu anh định trả lời các tin nhắn, nhưng sau đó Jinwoo cảm thấy nản chỉ.

‘Nếu nó thật sự khẩn cấp, họ sẽ liên lạc lại với mình thôi.’

Mặc dù Jinwoo cảm thấy lời biện minh hơi hời hợt, nhưng anh đã xóa hết thông báo của mình và mở trình duyệt lên.

CHÁT!

Jinwoo tự vỗ vào trán mình khi đọc qua các tiêu đề tin tức.

[Một sinh vật ma thuật chưa xác định đang bay trên trung tâm thành phố Seoul?]

[Đích đến của nó là gì? Sức mạnh của nó là bao nhiêu? Mối đe dọa của nó lớn đến mức nào? Đọc thêm…]

[Tại sao Hiệp hội thợ săn không phản ứng với con thú ma thuật này? Có phải Hiệp hội thợ săn chỉ đơn giản là lãng phí tiền của người nộp thuế? Các chuyên gia của chúng tôi tranh luận: bấm vào đây.]

Những bức ảnh mờ tương tự được đăng khắp các trang web và diễn đàn: một con quái vật có cánh màu đen, bay vút qua bầu trời đêm, suốt quãng đường từ gần nơi Jinwoo sống đến Bệnh viện Seoul.

Không nghi ngờ gì nữa, chính là Kaisel

Mặt Jinwoo đỏ bừng vì xấu hổ

‘Nó bay rất nhanh, lại còn bay trong đêm khuya nữa. Mình cứ nghĩ rằng không ai chú ý… Nhưng trời ạ, họ đã chụp rất nhiều ảnh chỉ trong phút chốc. Chà, ít nhất thì cũng không ai chụp được hình ảnh mình cưỡi Kaisel‘

Jinwoo dừng lại, cau mày trầm ngâm.

Khi mình gọi Kaisel để đưa mình đến bệnh viện, mình không thực sự quan tâm đến chuyện bị ai nhìn thấy… Mình chỉ cần đến thật nhanh. Nhưng mà, giờ nó đã trở thành tiêu điểm của báo chí. Tệ thật. Mà cũng phải thôi, bất cứ ai nhìn thấy một con quỷ như thế bay qua bầu trời có lẽ sẽ rất kinh hoàng. Nó mà là một con ma thú thật thì sao?’

Như để xác nhận sự nghi ngờ của mình, Jinwoo đọc qua một vài bài báo. Tất cả đều tràn ngập sự lo lắng và hoảng loạn.

“ Yeaaaa, có lẽ mình nên cẩn thận hơn một chút trong tương lai. Mình đâu có ý định đi khắp nơi để dọa mọi người chứ. Chỉ mỗi Kaisel đã khiến thiên hạ xôn xao rồi, nếu họ nhìn thấy Tusk khổng lồ thì sẽ điên đảo đến mức nào???.

Jinwoo nhăn mặt. Ban đầu cậu không khoái chức nghiệp này cũng vì như thế. Nhận thức của công chúng về anh ấy có thể sẽ… hơi ghê một chút.

Bzzzzz~! Bzzzz!

Suy nghĩ của anh bị gián đoạn bởi một tiếng chuông bất ngờ, khi một số lạ xuất hiện trên màn hình. Bối rối, Jinwoo bước ra hành lang trước khi bắt máy.

“Xin chào.”

“Thợ săn Sung Jinwoo.”

Giọng nói của một ông lão, với âm sắc nhẹ, trầm, nhưng không đục.

Jinwoo nhận ra giọng nói ngay lập tức.

“Ngài Chủ tịch?”

“Phải, tôi là Go Gun-hee từ Hiệp hội Thợ săn đây/“

‘Chủ tịch đang gọi cho mình? Ông ấy gọi cho mình vì lý do gì nhỉ?‘ (Trans: để nhắc chú không nên coi thường người khác:)))

Jinwoo thậm chí còn hoang mang hơn trước. Anh nhìn quanh, và lặng lẽ phóng vào một căn phòng trống, tránh xa đám đông qua lại hành lang bệnh viện.

“Có chuyện gì vậy?“

“ Cậu có thấy những tin tức gần đây không? “

‘Tin tức? Đừng nói với mình là ông ấy đã biết … Không, điều đó thậm chí không thể xảy ra.’

“Tin tức gì?”

“Cậu không xem tin tức sao?“

‘Wow, tin tức được lan truyền nhanh thật.’

Jinwoo quyết định nhận lỗi cho xong.

“Tôi rất tiếc về điều đó và tôi sẽ cẩn thận hơn trong tương lai.“

“Hả? Cậu đang nói về cái gì vậy?“

Jinwoo chớp mắt bối rối. Với giọng điệu ngơ ngác của Go Gun-hee, rõ ràng Jinwoo đã hiểu nhầm. Rốt cuộc ông lão đang đề cập đến tin tức gì.

‘Vậy, ông ấy không nói về Kaisel?’

Jinwoo nhanh chóng nhớ lại những gì khác đã xuất hiện trên trang nhất gần đây. Hầm ngục đôi? Xích môn? Đơn độc xử lý Hầm ngục hạng A? Đá cẩm thạch của Avarice? À khoan, thậm chí cậu còn thôi không bán viên đá đó mà?!

Không, có quá nhiều điều mà Go Gun-hee có thể nói đến.

“ … vậy … chuyện gì đang xảy ra? “

“… có vẻ như cậu thực sự chưa từng nghe bất cứ điều gì sau đó.”

“ Tôi đã ở một nơi không có 4G và sóng rất tệ trong vài ngày qua “

Về lý thuyết, Jinwoo đã nói sự thật.

“Jinwoo.”

Giọng của Go Gun-hee, thật đáng ngạc nhiên, thấp hơn bình thường một chút.

“ Ta có thể gặp cậu không?”

Lúc này, sự tò mò của Jinwoo đã tăng lên rất nhiều.

‘Gọi điện thoại cũng không đủ? Có chuyện gì quan trọng đến nỗi ông ấy cần gặp mình? ‘

Đôi mắt Jinwoo nhanh chóng liếc về phía phòng mẹ mình.

‘Mình không muốn Chủ tịch đến đây; mình sẽ phải giải thích nhiều về tình trạng của mẹ.‘

“Không cần dâu, tôi sẽ đến Hiệp hội.”

“Cậu có chắc không? Ta đến thăm cậu cũng được mà”.

“Cảm ơn ngài đã quan tâm, nhưng chuyện đó không thành vấn đề. Nếu tôi đến Hiệp hội, sẽ tiện cho cả hai chúng ta”.

Jinwoo ngắt cuộc gọi và quay trở lại phòng mẹ của mình, nơi Jin-ah đã chiếm chỗ của anh trên chiếc ghế bên cạnh giường mẹ.

“Con phải đi một lúc, nhưng con hứa sẽ quay lại sớm.”

Jinwoo trốn khỏi phòng trước khi em gái hoặc mẹ anh kịp nói gì

Mắt anh cay xè khi bước vào ánh nắng mặt trời lần đầu tiên trong vài ngày, và anh buộc phải giơ tay che mắt cho đỡ chói.

‘Hay là gọi Kaisel và bay tới đó … ‘

Jinwoo cười thầm, nhớ lại tin tức và bao nhiêu hoảng loạn anh vừa gây ra. Anh bắt một chiếc taxi và nhảy vào.

Trans: Trần Lâm

Edit: Linye

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.