Song Sinh

Chương 56: Chương 56




Rốt cuộc tôi cũng phải rời khỏi thành phố A- nơi mà tôi đã sinh sống nhiều năm, mang theo hành lý và đồ đạc không nhiều ngồi trên máy bay sắp bay khỏi thành phố B, đứng ở đại sảnh của sân bay, không biết đến khi nào tôi mới lại trở về nơi đã lưu giữ rất nhiều kỷ niệm này, mặc dù những ký ức không nhất định đều là tốt đẹp nhưng trong đó lại có rất nhiều điều làm cho cả đời tôi khó có thể quên.

Tôi nhớ lúc tôi đứng thật lâu ở trước cửa nhà cũ nhìn những vật dụng gia đình quen thuộc thì anh đã nói với tôi "Nơi ở mới, cuộc sống mới, tất cả đều sẽ có một khởi đầu mới."

Lần này rời đi tôi không nói cho bất kì ai biết, bởi vì tôi cũng không nghĩ ra sẽ có ai muốn tới tiễn tôi đi.

Cầm vé máy bay trong tay, anh xách hành lý đi tới cổng kiểm an, tôi đi theo phía sau anh cảm thấy có chút lưu luyến, tôi không biết rốt cuộc tôi có bỏ quên thứ gì ở đây hay không.

"Tiểu Uyển Uyển, Tiểu Uyển Uyển." Cả người bị một sức mạnh kéo về phía sau, sau đó bị một vòng tay gắt gao ôm vào một lồng ngực mềm mại.

"Tiểu. . . . . . Tiểu Nhã?" Tôi có chút không thể tin được vào mắt của mình, tôi cho là khi Tiểu Nhã biết được chuyện kia thì sau này sẽ không để ý đến tôi nữa, không ngờ hôm nay khi tôi rời đi thế nhưng cô ấy lại xuất hiện ở sân bay.

"Tiểu Nhã, cậu tới tiễn ai sao?" Giọng nói rõ ràng rành mạch nhưng hơi run rẩy, biểu hiện tâm trạng có chút kích động của tôi.

"Cái đồ đáng ghét không có lương tâm này, chuyện lớn như vậy mình cũng là nghe được thư ký Phùng không cẩn thận lỡ miệng nói mới biết. Đi cũng không nói với bọn mình một tiếng liền muốn lặng lẽ rời đi, cậu còn coi mình là bạn không hả." Tôi há miệng vừa định nói thì liền bị Tiểu Nhã quở trách một hồi không lưu tình.

Hốc mắt có chút nóng nóng, tôi cho là Tiểu Nhã sẽ không để ý, sẽ không nói chuyện với tôi nữa, thật không ngờ cô ấy lại đến tiễn tôi lúc tôi rời đi.

"Tiểu Nhã. . . . . ." Lời nói nghẹn ở trong cổ họng không nói ra được.

"Tiểu Uyển Uyển, ở bên kia phải giữ gìn sức khỏe cho tốt, thường xuyên gọi điện thoại cho mình, lúc nào rãnh rỗi mình và An Đằng sẽ đến thăm các cậu." Tiểu Nhã lại ôm tôi thật chặt sau đó xoay người lại bước lên phía trước hai bước đứng ở trước mặt anh.

"Mặc dù mình không thể hiểu rõ lắm tình cảm của các cậu nhưng mình lại hi vọng Tiểu Uyển Uyển có thể vẫn luôn được vui vẻ và hạnh phúc, nếu như Uyển Uyển không vui thì dù cho có vị trí địa lý có xa hơn nữa mình cũng sẽ không bỏ qua cho cậu đâu." Vẻ mặt Tiểu Nhã hơi đe dọa.

"Tiểu Uyển Uyển, vui vẻ lên nào, có chuyện gì thì nhớ gọi điện thoại cho mình đó nha, đừng có giữ buồn bực ở trong lòng, lúc rãnh rỗi cũng có thể trở lại tìm mình chơi, lúc rảnh mình cũng sẽ đến thành phố B tìm cậu." Đi về phía cửa kiểm an, quay đầu lại vẫn thấy Tiểu Nhã đang không ngừng vẫy tay tạm biệt với tôi, bên cạnh còn có An Đằng vẫn đứng đó với nụ cười mỉm, mặc dù An Đằng vẫn không nói gì, nhưng từ vẻ mặt của cậu ấy tôi có thể thấy được cậu ấy đã không còn để ý tới chuyện của chúng tôi, nụ cười trên mặt còn mang theo chúc phúc.

Thông qua lối đi kiểm an, tôi vươn tay nắm lấy tay anh, tôi tin tưởng tôi sẽ được hạnh phúc, mặc dù để có được hạnh phúc này mà chúng tôi đã mất đi rất nhiều thứ, nhưng mà tôi lại nghĩ tới tôi đã có được thứ mình cần tìm, cho nên mặc dù bỏ lỡ nhiều thứ thì ít nhất tôi vẫn giữ được thứ tôi muốn nhất.

Tay trái nhẹ nhàng dán vào bụng, bên trong có một sinh mệnh nho nhỏ đang chậm rãi lớn lên, mặc dù một lần ngoài ý muốn kia đã làm cho tôi mất đi quyền lợi trở thành một người mẹ thực sự, mặc dù một nửa kia của sinh mạng nho nhỏ này cũng không phải là do tôi cung cấp, nhưng chắc chắn nó sẽ là đứa bé mà tôi phải hoài thai mười tháng mới sinh ra được, mà nó cũng sẽ có một nửa máu mủ của tôi.

Cho nên bây giờ tôi có được một người yêu tôi tha thiết và sắp nắm giữ được mơ ước tôi vẫn luôn mong đợi mà không dám thực hiện, một đứa con của chính chúng tôi. Tôi đã rất hạnh phúc rồi, mặc kệ con đường chờ đợi tôi phía trước có như thế nào thì ít nhất bây giờ tôi đang rất hạnh phúc.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.