Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma

Chương 183: Chương 183




Tiêu Mộng cảm nhận được một bàn tay nào đó thò về phía cô, dừng ngay eo cô.

Tiêu Mộng lườm Trần Tư Khải nhưng người nọ không nhìn cô mà làm như không có chuyện gì xảy ra.

Haiz, eo thì eo, kệ anh vậy, ngủ cũng đã ngủ rồi, còn sợ anh sờ eo sao?

Tiêu Mộng để mặc cho động tác ‘xâm phạm’ này của Trần Tư Khải.

Nhưng ngay sau đó…

Tay kia của anh đột nhiên lướt qua váy cô, chui vào dưới váy cô rồi chạm vào giữa chân cô!

Ôi trời ơi, không phải chứ… Anh muốn làm gì thế?

Tiêu Mộng nhanh chóng nhìn Khang Tử trước rồi mới hoảng hốt ngăn lại.

Cô tóm lấy tay anh.

Tiêu Mộng sửng sốt đến mức mí mắt cũng run lên.

Ông trời ơi, tên này to gan quá!

Không ngờ một giây sau, Trần Tư Khải đã dùng bàn tay đó vặn lấy cánh tay cô, cánh tay cô lập tức tê dại không cử động được, tay bên này muốn giúp nhưng lại bị anh kẹp ở phía sau.

Cứ thế, Trần Tư Khải dùng ngón võ cơ bản của anh dễ dàng khống chế Tiêu Mộng, sau đó trắng trợn thò tay anh tới.

Vài phút sau… lại thêm vài phút nữa…

Tiêu Mộng nuốt vài ngụm nước bọt, đôi môi run rẩy nhìn Trần Tư Khải.

Dường như Trần Tư Khải cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng của cô, anh nhìn cô bằng ánh mắt vô cùng mờ mịt, làm ra vẻ rất tò mò, hỏi: “Em sao thế? Muốn nói gì à? Có gì em cứ nói đi, sao phải tỏ ra vẻ khó dằn được lòng vậy?”

Tiêu Mộng cắn chặt môi.

Mẹ kiếp!

Trần Tư Khải chết tiệt!

Anh là đồ khốn!

Anh bảo tôi phải nói thế nào! Nói thế nào!

Chẳng lẽ muốn tôi nói, này tên khốn, bỏ cái tay của anh ra khỏi hai chân tôi!

Lẽ nào muốn tôi nói, Trần Tư Khải, lấy cái tay đang di chuyển trong chân tôi của anh ra!

Hu hu hu, lời này sao mà nói được?

Tên khốn này, rõ ràng biết ánh mắt của cô là ý gì, đó là chinh phạt, là chỉ trích, là tức giận!

Nhưng anh lại cố ý ra vẻ không biết, cứ thế hỏi cô, hu hu hu…

“Anh… anh không thấy nóng sao?”

Tiêu Mộng nhịn, cơ mặt giật giật, lắp bắp nói.

Chết tiệt, tay anh đúng là ghê tởm, cứ thế rúc vào trong váy cô, vén nội y của cô lên, xâm phạm vào nơi vốn đang đau của cô!

Lông mày Tiêu Mộng run lên vì động tác của anh.

“Nóng? Đâu có nóng, tôi thấy vừa đủ, cảm giác rất thoải mái. Sao vậy? Em nóng à?”

Trần Tư Khải cười xấu xa.

Đột nhiên tay anh hơi mạnh hơn.

Tiêu Mộng ‘ưm’ một tiếng, cơ thể lập tức mềm nhũn, nhào vào lòng Trần Tư Khải.

Bên dưới… tê dại, cô không còn mặt mũi nào mà sống nữa!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.