Sư Huynh, Rất Vô Lương

Chương 65: Chương 65: Lấy hay bỏ




“Ha hả,Tần cô nương nếu có thể đem độc trên người Giản mỗ giải trừ,Giản mỗ tất có thâm tạ!”Nhìn cô nương tuyệt mĩ kiều nhan trước mắt,trên người ẩn ẩn tản ra một cỗ lực lượng làm người ta tin phục,Giản Ngọc Diễn khẽ mở môi mỏng,mở miệng ưng thuận hứa hẹn.

Chính hắn chúng độc tự bản thân cũng biết đến,gần hai tháng này,độc đã xâm nhập cốt tuỷ,đừng nói là ở tại Sở quốc không quen thuộc,cho dù ở Giản gia,nếu muốn giải độc cũng thập phần khó khăn!

“Thâm tạ không cần,các ngươi chỉ cần đem phí dược liệu luyện đan trả ta liền tốt!Còn có khối ngọc giản kia cùng bản phù chú bách khoa toàn thư đã nói lúc trước!”Ánh mắt Tần Lạc Y đen nhánh nhìn chằm chằm hắn,lạnh nhạt nói.

“Ngọc giản?”

Ánh mắt Giản Ngọc Diễn nghi hoặc chuyển đến trên người Hùng Sát,Hùng Sát cầm bản phù chú bách khoa toàn thư còn có một chút dược liệu phẩm chất thấp lên không được mặt bàn chạy đến phường thị,biết đâu vận khí tốt có thể gặp được kỳ nhân.

Bất quá ngọc giản! Là ngọc giản gì? Cư nhiên có thể làm cho vị cô nương này đáp ứng giải độc cho hắn! Hơn nữa luyện ra lục giai đan dược cùng thất giai đan dược mà chỉ lấy ngân lượng vốn?

Thân thể Hùng Sát vừa động,xuất ra ngọc giản,quỳ gối trước mặt hắn,trầm giọng nói:“Chủ tử,thời điểm lúc trước gặp được Tần cô nương,Tần cô nương đối với phù chú cảm thấy thực hứng thú,cho nên thuộc hạ tự tiện làm chủ,đáp ứng đem khối ngọc giản phù chú cao giai chủ tử luyện chế vài năm đưa cho cô nương!”

Hắn biết thiếu chủ thực coi trọng khối ngọc giản này,nhưng cùng mệnh thiếu chủ so sánh,hắn thà rằng lấy khối ngọc giản này đi đổi mệnh thiếu chủ về!

Tần Lạc Y nhếch môi một cái,bên trong phượng mâu tối đen hiện lên một đạo u quang...Nàng sợ rằng Hùng Sát này có lẽ tự tiện làm chủ.Vạn nhất sau khi độc giả xong,chủ tử hắn luyến tiếc đem khối ngọc giản kia cấp nàng,nàng không phải mệt lớn?

Cho nên mới muốn thừa dịp lúc này còn chưa giải độc,mọi người nên nói rõ ràng,càng miễn đi những tranh đấu không cần thiết sau này.

Bằng vào trực giác nhạy bén của nàng,nàng biết tu vi đám người này không thấp,bất quá nàng cũng không e ngại bọn họ.

Nếu có thể giải độc cho hắn,nếu bọn họ không tuân thủ hứa hẹn...Nàng không ngại tốn nhiều điểm công phu,làm cho chủ tử bọn họ lại tiếp tục trúng độc!

Giản Ngọc Diễn nhìn nhìn Hùng Sát quỳ xuống đất,sâu thẳm trong mắt có chút không tha.

Nguyên lai thứ nàng muốn chính là khối ngọc giản chế tác phù chú.

Nguyên tưởng rằng ngày chết của chính mình đã đến gần,hắn mới đưa khối ngọc giản dương chi bạch ngọc giao cho Hùng Sát,để hắn mang về đưa lại cho phụ thân...

Có khối ngọc giản kia,lại có một đệ tử tư chất xuất chúng,Giản gia ngày khác,nhất định có thể ở trên Thánh Long đại lục phóng ra tia sáng rực rỡ!

“Thiếu chủ!”

Hùng Sát nhìn hắn trầm ngâm không nói,không khỏi có chút nóng nảy,trừng lớn mắt chờ mong nhìn hắn,sợ thiếu chủ vì khối ngọc giản,uổng phí tính mạng chính mình.

“Thiếu chủ,giải độc quan trọng hơn!”

“Hùng Sát,ngươi hồ đồ!”

“Chính là,ngươi như thế nào có thể tự tiện làm chủ,đem ngọc giản tặng người khác?”

“Tần cô nương,ngươi muốn bao nhiêu ngân lượng,cứ việc mở miệng mới phải!”

Đám người Cao Hạ,Dịch Cô Vân tiến lên từng bước,sắc mặt có chút lạnh lẽo.Bọn họ cũng đều biết thiếu chủ có bao nhiêu yêu thích đối với khối ngọc giản này,vì khối ngọc giản,lúc trước ngay cả mệnh cũng thiếu chút nữa vứt bỏ!Không nghĩ tới Hùng Sát khen ngược,cư nhiên hứa hẹn muốn đem khối ngọc giản này tặng người khác.

Muốn giải độc,Giản gia có rất nhiều bạc,tuy rằng lục giai,thất giai đan dược vô cùng sang quý,nhưng vẫn có thể dùng bạc đến mua được.Nhưng khối ngọc giản này,cho dù nhiều bạc hơn nữa cũng không mua được!

Tần Lạc Y tựa tiếu phi tiếu nhìn bộ dáng bọn họ kích động không thôi,trong mắt hiện lên không kiên nhẫn,khoé môi nhếch lên một cái:“Như thế nào,các ngươi luyến tiếc?”

Không ai nói chuyện.

Giản Ngọc Diễn nhìn nàng chăm chú,thần sắc trong mắt thay đổi.Trong lòng Hùng Sát càng thêm nôn nóng.

“Không được liền thôi,ta từ trước tới giờ không làm khó người khác!”Tần Lạc Y đối diện cùng nam tử nằm trên giường vẫn đang mím môi không nói lời nào một lát,nở nụ cười,không chút do dự xoay người hướng cửa đi đến.

Hùng Sát “tạch” một tiếng,từ trên mặt đất nhảy lên,một phen ngăn ở trước mặt Tần Lạc Y,hai tròng mắt chân chất đen nhánh tràn ngập khẩn cầu nhìn nàng:“Cô nương,ngài đừng đi,cầu cô nương cứu chủ tử nhà ta.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.