Sư Huynh, Rất Vô Lương

Chương 68: Chương 68: Xúi giục ly gián




“Ai, các ngươi còn đứng ở nơi này làm gì, còn không nhanh đi ra ngoài hỏi thăm xem Tần cô nương luyện chế đan dược có tốt không? Luyện tốt các ngươi liền sớm một chút lấy lại đây, đừng ở trên đường trì hoãn thời gian.” Vu trưởng lão cũng cười, trên mặt như trút được gánh nặng bình thường thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Nghe tới tiểu cô nương tuổi tác có chút nhỏ, bất quá nếu cùng Thanh Vân đại sư nói giống nhau, chắc là người có bản lĩnh.

“Chuyện tình luyện đan này thực ra cực kỳ phí công phu cùng linh lực,thời gian hai ngày luyện ra hai viên đan dược cao giai, cũng không phải đơn giản...Vạn nhất thời gian thành đan chậm,có các ngươi nhanh chân đem đến,có thể vì chủ tử nhà ngươi tranh thủ không ít thời gian.” Thanh Vân đại sư cũng cười phụ họa nói.

Ánh sáng trong mắt Giản Ngọc Diễn tối sầm lại,ý cười trên khóe môi nhẹ nhàng thu liễm lại.

Vài người Hùng Sát vẻ mặt ảo não ngậm miệng.

“Làm sao vậy?” Vu trưởng lão phát hiện không thích hợp, hơi hơi nhíu mày nói.

“Chúng ta...Chúng ta không biết Tần cô nương đang ở nơi nào.” Dịch Cô Vân nhấp nhấp môi mỏng, ở bên trong chỗ sâu nhất trong ánh mắt sắc bén của trưởng lão, thất bại mở miệng.

“Cái gì? Các ngươi làm việc như thế nào vậy?” Vu trưởng lão nghe vậy, rốt cuộc kiềm chế không được cơn tức giận trong lòng, lớn tiếng chất vấn.

Mắt thấy Giản Ngọc Diễn sắp độc phát, cách giờ hợi chỉ còn vài canh giờ, mà người duy nhất có thể giải độc, bọn họ không biết hầu hạ ăn ngon uống tốt liền thôi, cư nhiên ngay cả người ở nơi nào cũng không biết, quả thực buồn cười!

Tần Lạc Y cũng thực bất đắc dĩ.Vì có được bản phù chú bách khoa toàn thư kia, còn có khối ngọc giản luyện chế phù chú cao giai, nàng cũng không dám trì hoãn quá lâu, ngày hôm sau cả ngày đều ngâm mình trong tu luyện thất -- kỳ thật là ngâm mình ở trong không gian bên trong vòng tay ngọc.

Thất giai xích hỏa đan cùng lục giai dung cốt đan đối với những người khác mà nói, có lẽ là phẩm giai rất cao, rất khó thành đan, lại có khả năng phế đan,nhưng đối nàng mà nói, thật sự không tính là cái gì. Hai viên đan dược, nàng chỉ mất vài canh giờ là có thể luyện chế ra được,thời điểm đi ra,trời còn chưa tối.

Nguyên bản muốn vội vàng mang đi đưa cho người ta -- nhưng thời điểm đang chuẩn bị xuất môn, lại vừa lúc đụng phải Tạ Như Yên đang đến Ánh Tuyết viên.

Trên khuôn mặt ung dung mỹ lệ của Tạ Như Yên không dấu được vui mừng,liền kéo tay nàng hướng chính phòng vương phủ đi đến, vừa đi vừa nói: “Y nhi,giá y của ngươi đã làm tốt, mau cùng nương đi thử xem.Nếu có chỗ nào không thích hợp,phải sớm sửa lại.”

Đến chính phòng,nha đầu,bà tử trong phòng đều hướng nàng hành lễ, sau đó cười hì hì đem một kiện giá y màu đỏ tinh xảo dị thường hướng trên người nàng.

Tần Lạc Y trong nháy mắt liền lâm vào bên trong một mảnh hải dương màu đỏ...Y phục thoát lại xuyên,xuyên lại thoát,hoa hoa lộng lộng nửa canh giờ, còn chưa thử hết!

Nguyên bản khuôn mặt mang tươi cười liền suy sụp đi xuống, rất muốn nói cho các nàng, không cần phiền toái như vậy, dù sao giá y này nàng cũng sẽ không mặc, nàng sẽ không gả cho Tam hoàng tử phong thần tuấn lãng,hoàn mĩ không có một khuyết điểm ở trong mắt bọn họ.

Nhưng nhìn đến Tạ Như Yên hưng phấn bận rộn không ngừng, khóe môi thủy chung không dấu được tươi cười vừa lòng,lời này nàng lại không nói ra được.

Đợi ăn cơm xong trở lại Ánh Tuyết viên, đã là hai canh giờ sau.Sắc trời đã tối muộn, trong ngoài vương phủ thủ hộ càng thêm nghiêm ngặt, hơn nữa chính nàng cũng không nghĩ động, liền nghỉ ngơi hôm nay để mai đem giải dược đưa qua,nghĩ dù sao còn có một ngày ngày mai.

Hừng đông hôm sau, nàng còn chưa tìm được cơ hội xuất môn, Tần Lạc Hàn cư nhiên đem Mạnh Uyển Tình cùng Vân Khinh La thỉnh vào trong phủ, nói là đối với chuyện tình nha đầu của chính mình hại các nàng rơi xuống nước,nên cảm thấy thập phần có lỗi,muốn đích thân mời cơm bồi tội, sau đó lại tự mình lại đây thỉnh nàng đến Thấm Hương viên.

Bất quá nói là bồi tội,để nàng đến Thấm Hương viên, cư nhiên thấy biểu muội Đỗ Ngữ Điệp của Sở Dật Tu, liền trực giác được mấy người này không có ý tốt.

Quả nhiên,sau khi giới thiệu bọn họ nhận thức, Tần Lạc Hàn giống như hảo tâm đề điểm nàng bình thường, nói ra thân phận Đỗ Ngữ Điệp là biểu muội Sở Dật Tu.

Tần Lạc Y cười nhạt.

Vị trí của nàng, vừa hay bị an bài đối diện Đỗ Ngữ Điệp, không cần cố ý tìm kiếm,chỉ cần vừa ngẩng đầu,là có thể nhìn đến Đỗ Ngữ Điệp đối diện.

Cùng hai ngày trước nhược liễu phù phong gặp lại bất đồng, hôm nay Đỗ Ngữ Điệp trước khi đến hiển nhiên cố ý trang điểm qua,một thân váy dài hải đường hồng lưu vân tinh xảo vô cùng, trên đầu cài kim châu,khuyên tai ngọc bích trên tai lay động,khuôn mặt kiều diễm cười nhẹ.

*(liễu nhược phù phong:liễu rủ trong gió)*

Ngạo nghễ ngồi ở chỗ kia, toàn thân mang theo tinh thần phấn chấn, lại có phong thái cao quý ưu nhã của nữ tử hào môn thế gia, khẽ nhếch cằm,ánh mắt tối đen ngẫu nhiên rụt rè từ khăn che mặt trên mặt nàng xẹt qua, đáy mắt hiện lên ẩn ẩn ghen tị, còn có hèn mọn cùng khinh thường.

Trong lòng vừa động,lại nghĩ đến bộ dáng nàng cùng Sở Dật Tu thân mật ở Tiên Linh phường, không khó đoán được, Đỗ Ngữ Điệp này, chỉ sợ là đối với Sở Dật Tu có vài phần ý tứ.

Biểu ca...

Biểu muội...

Ha ha, thật sự rất ý tứ a!

Khoé môi Tần Lạc Y cười xán lạn hiện lên ý tứ hàm xúc dưới lớp khăn che mặt.Nhìn nàng cười cong hai tròng mắt,trong tâm Tần Lạc Hàn lại kinh nghi bất định.

Mạnh Uyển Tình đối với phản ứng của Tần Lạc Y cũng có chút ngoài ý muốn. Nghĩ đến lúc trước ở trong Vọng Hà đình, chính mình bị Tần Lạc Y liên lụy, đầu tiên là bị hắt chén trà nóng, sau lại rơi vào trong hồ sen,bộ dáng chật vật như vậy còn bị Tam hoàng tử vừa vặn nhìn đến...

Càng nghĩ càng không cam lòng, mâu quang chợt lóe, cùng Vân Khinh La trao đổi một ánh mắt kỳ dị, hai người thân thiết lôi kéo Đỗ Ngữ Điệp, cười duyên cố ý vô tình đem đề tài chuyển dời đến trên người Tam hoàng tử.

Đương nhiên,tự nhiên là nói Tam hoàng tử đối với vị biểu muội này cỡ nào yêu thương, các nàng có bao nhiêu hâm mộ nàng có một vị biểu ca như vậy...vân...vân.....Sau đó coi Tần Lạc Y như người tàng hình bình thường, còn giống như đùa giỡn nói, nếu không phải do Hoàng Thượng tứ hôn,thì thanh mai trúc mã Tam hoàng tử cùng Đỗ cô nương chính là một đôi trời đất tạo nên,lưỡng tình tương duyệt.

Đỗ Ngữ Điệp cũng là một diệu nhân, mâu quang chợt lóe, tựa tiếu phi tiếu nhìn thoáng qua Tần Lạc Y,đỏ mặt nhìn như ngượng ngùng, kì thực thập phần đắc ý thuận thế nói ra rất nhiều chuyện thú vị của Tam hoàng tử ít người biết, đương nhiên,nhân vật chính bên trong câu chuyện thú vị chỉ có mình nàng...

Trong phòng tràn ngập tiếng cười duyên như chuông bạc.Ánh mắt Tần Lạc Hàn vẫn luôn lưu ý nhìn muội muội chính mình.

Thấy nàng vẫn mỉm cười lắng nghe, giống như người hiện tại các nàng nói đến không phải vị hôn phu Tam hoàng tử của nàng, mà là một người không liên quan đến mình.

Bàn tay tại bên người không khỏi nắm chặt, thừa dịp Đỗ Ngữ Điệp cùng các nàng nói đến thập phần cao hứng, nàng lặng lẽ tiến đến bên tai nàng nói nhỏ: “Muội muội, ngươi đừng sinh khí,nàng tuy rằng cùng Tam hoàng tử có loại tình cảm thanh mai trúc mã,nhưng người gả cho Tam hoàng tử vẫn là ngươi, Hoàng Thượng đã tứ hôn, ai cũng không được thay đổi, cho dù Tam hoàng tử yêu thích nàng, về sau ngươi cũng là chính phi, nàng chỉ là trắc phi, càng không vượt qua được ngươi! Đừng cùng nàng so đo...”

Tần Lạc Y mỉm cười,trong phượng mâu yên lặng xẹt qua tinh quang, nàng(Tần Lạc Hàn) đây là khuyên bảo nàng(Tần Lạc Y) đừng cùng Đỗ Ngữ Điệp so đo? Hừ, rõ ràng là xúi giục ly gián!

Nàng cũng giống như Mạnh Uyển Tình cùng Vân Khinh La, thậm chí là Đỗ Ngữ Điệp, sợ là đều ước gì chính mình đố kị đến phát cuồng, lập tức đập bàn đứng lên đi?

Tao nhã cầm lấy chén trà trên bàn nhấp một ngụm, cố tình cảm kích nhìn nàng một cái: “Nhị tỷ tỷ nói phải, ta tự nhiên không cùng nàng so đo!”

Tần Lạc Hàn thất vọng, lập tức miễn cưỡng cười nói: “Muội muội hiểu được...Vậy là tốt rồi!”

Tần Lạc Y cười lạnh.

Muốn nhìn nàng bị chê cười?

Quả thực là người si nói mộng!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.