Sự Nham Hiểm Của Tiêu Đồ

Chương 19: Q.1 - Chương 19




Sáng sớm của ngày thứ hai, Duy Duy tỉnh rượu, chống tay ngồi dậy. Đầu nhức nhối như búa bổ, phía dưới hạ thân có một cảm giác kì lạ, nhưng may mắn không có đau đớn.

Duy Duy đưa tay vuốt nhẹ khuôn mặt nhỏ nhắn của mình, cảm giác cả mặt nóng bừng. Quả thật chỉ là một giấc mơ của những cô gái mới lớn, nhưng để xảy ra giấc mộng xuân đến mức độ này thì làm cho cô xấu hổ chịu không nổi.

Đặc biệt giấc mơ tối qua rõ ràng là hư ảo lại gây ra thách thức ý chí và ham muốn của cô. Chẳng lẽ nó có quan hệ với việc gần đây cô lén lút xem phim cấp ba hay sao?

Á, nhức đầu quá đi thôi! Xem xét kĩ thì giấc mơ tối qua và động tác trong phim người lớn rất giống nhau. Nhưng nhân vật nam chính trong mơ không có đủ sức để đem cô nuốt luôn vào bụng.

Cô cất tiếng cười lớn. Cho rằng có lẽ do hàng ngày mình thường bị người ta bắt nạt, nên nằm mơ mới mong muốn có một chàng trai yếu ớt dễ dàng đá bay đến như vậy.

Cô cúi đầu xuống, phát hiện ra quần áo của mình hơi xốc xếch nhưng những chỗ nhạy cảm đều được che kín. Cô cũng không hoang mang lo sợ chủ nhân căn phòng này xuất hiện. Dù sao ở trong lòng cô, Thỏ Thỏ luôn luôn là người nhà, không phải là người lí tưởng mà cô ao ước.

Lạ thật! Phần giường bên cạnh đã lạnh tanh như không có ai nằm. Thỏ Thỏ đi đâu rồi? Chẳng lẽ tối qua anh đã l máy bay? Không phải sáng nay mới đi sao? Sức khỏe của anh kém, không thể tùy tiện muốn đi là đi! Có rất nhiều chuyện cô không thèm so đo cùng Thỏ Thỏ bởi vì anh có bệnh, cô muốn yêu thương và nâng đỡ tinh thần cho anh.

Đợi chút! Tối hôm qua, chắc không phải là Thỏ Thỏ chứ? Một ý niệm chợt lóe lên, Duy Duy dùng tay vỗ lên đầu mình một cái…

Biến thái! Cô lầm bầm mắng thầm!

Cô còn buồn ngủ, mắt nhắm mắt mở bước xuống giường, đem giấc mơ còn in đậm đuổi ra khỏi tâm trí. Sau đó cố gắng thanh tỉnh, suy ngẫm cách nào để giải quyết những vấn đề trước mắt. Ví dụ như làm sao để quay về phòng mà không bị mẹ bắt lại mắng cho một trận?

Dù sao cô cũng đã ở tuổi dậy thì, mặc dù sức khỏe của Thỏ Thỏ yếu ớt không đủ lực để gây ra những hậu quả nghiêm trọng nhưng anh vừa là anh trai vừa là người khác phái với cô. Hai người ngủ chung giường thật sự không phù hợp, tất cả là do tối hôm qua cô uống hơi quá chén mà thôi.

Mới đi được vài bước thì cô nhìn thấy một tờ giấy đặt ở trên bàn, trên đó viết:

‘Duy Duy! Tối qua Tiêu Đồ phát bệnh khẩn cấp phải đưa qua Mỹ ngay, con đừng lo lắng quá. Mẹ và chú Tiêu đã thu xếp ổn thỏa mọi việc rồi, sẽ quay trở về nhanh chóng thôi.’ Đây là nét chữ của mẹ cô.

Cô kinh ngạc mở tròn hai mắt, Thỏ Thỏ lại phát bệnh? Trời ơi! Tại sao không có ai gọi cô thức dậy vậy?

Grừ! Nhất định là ý kiến của cái tên chết bầm kia rồi! Tên đó mỗi lần phát bệnh đều cẩn thận che mắt không cho cô hay, sợ cô biết thì đem anh ra chế giễu! Nhưng cô thật sự lo lắng cho anh mà…

Khuôn mặt Duy Duy nhăn nhúm lại khó coi cực kì. Không biết điện thoại của mẹ và chú Tiêu có chuyển vùng quốc tế [1] không nhỉ? Có thể liên lạc với họ được không đây? Tình anh em trỗi dậy, cô gấp gáp đến mức như kiến bò trên chảo dầu nóng, nhào vào phòng chuẩn bị lấy điện thoại gọi thì…

“Bíp bíp…” Có tiếng điện thoại từ trong phòng truyền ra.

Tiếng chuông điện thoại à? Không phải, đó là tiếng reo của điện thoại di động! Nhưng điện thoại của ai nhỉ? Củ sao? Anh không mang điện thoại theo? Điều ấy có thể cho biết, lần này bệnh của anh tái phát rất nặng.

Để tránh bị mất liên lạc, cô lay hoay tìm kiếm… Duy Duy không dùng điện thoại. Đơn giản chỉ vì có người nào đó nói rằng, thành tích học tập của cô kém, dùng ba cái đồ công nghệ này chỉ làm cô thêm mất tập trung. Mặc kệ lý do có chính đáng hay không, mẹ cô luôn nghe theo ý kiến của anh. Anh nói gì thì mẹ làm theo cái ấy.

Cho nên tuy cô đã vào trung học, hoàn cảnh gia đình không tệ nhưng đến giờ vẫn chưa có điện thoại để liên lạc. Điều này đôi lúc khiến cô cảm thấy bất tiện vì mất đi rất nhiều mối liên lạc tình cảm với các bạn học.

Lần theo tiếng chuông của điện thoại, cô tìm ra nó ở phía dưới giường. Hóa ra là có tin nhắn gởi đến.

Trên màn hình hiển thị tên người gởi là Triệu Dung Hoa, là bạn học của anh sao? Người này tính tình lập dị, chưa bao giờ thấy anh lui tới thân thiết với bạn học chung trường nào.

Khoan đã! Triệu Dung Hoa? Cái tên này như một luồng sét đánh trúng vào đầu cô, cả người Duy Duy bất động kinh ngạc.

Chẳng lẽ… chẳng lẽ… Triệu Dung Hoa này là người mà cô quen biết sao? Tò mò và nghi hoặc, cô mở tin nhắn ra kiểm chứng sự thật… Bên trong chỉ có một tin nhắn rất đơn giản:

‘Hôm nay em có thể đưa anh ra sân bay được không? Yên tâm đi, em tuyệt đối sẽ không quấy rầy anh, chỉ đứng từ xa nhìn anh thôi.’ Ngôn ngữ trong tin nhắn khiêm tốn như lời cầu xin.

Lời lẽ e ấp giống như của một cô gái vừa biết yêu, đối đãi thận trọng với người mình ngưỡng mộ. Đây là trực giác đầu tiên mách bảo cho Duy Duy biết! Thế nhưng làm sao Thỏ Thỏ lại quen biết với ‘nữ King Kong’ Triệu Dung Hoa?

Triệu Dung Hoa sợ anh từ chối, nên nhắn thêm một tin khác:

‘Em vẫn nghe lời anh dặn, sẽ bảo vệ thật tốt em gái của anh, sẽ không cho cô ấy có cơ hội yêu đương mà chậm trễ việc học hành.’ Cô ta khiêm tốn để đổi lấy một cơ hội cuối cùng.

Chăm sóc tốt cho em gái của anh? Khóe môi của Duy Duy ngậm lại thật chặt.

Điện thoại trong tay reo lên, Duy Duy nhíu mày lại chần chờ trong vài giây rồi quyết định bắt máy. Không đợi choầu dây bên kia nói gì, cô đã đánh phủ đầu, gằn giọng hỏi:

“Bạn học Triệu Dung Hoa, có thể cho tôi xin hỏi một câu không? Thế nào được gọi là yêu đương làm chậm trễ việc học hành?”

Quá biến thái! Quá bệnh hoạn! Chỉ vì sự cô đơn của mình mà muốn làm người khác không hạnh phúc mới được sao? Cô bị con thỏ láu cá kia đùa giỡn đến sắp chết rồi!

oOo

Tại nước Mỹ.

Tiêu Đồ luôn luôn cô đơn. Thời gian đối với anh mà nói không có ý nghĩa gì cả. Suốt ngày ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn… cứ lặp lại như thế, chỉ vì duy trì sự sống mà thôi.

Không khí nơi này thật trong lành thoáng mát, rất thích hợp để anh nghĩ dưỡng nhưng trái tim anh vẫn buồn bã, tê liệt. Bệnh của anh vẫn kéo dài thêm từng ngày.

Trong cơ thể của anh, vị trí lỗ hổng ở trái tim đã lan rộng ra, hơn nữa càng lúc càng tồi tệ hơn. Kiểm tra lâm sàng cho thấy, trái tim đã hình nên một ‘rạn san hô’ lớn và động mạch đã bị ngăn cách từng tầng. Các khối huyết tranh nhau bám vào màng tim, làm sức khỏe của anh ngày càng yếu dần. Cơ thể đã bị vi khuẩn xâm nhập vào các bộ phận nội tạng khác.

Anh đã ở đây hơn một năm lẻ chín tháng mà sức khỏe vẫn không khôi phục, sắc mặt luôn trắng nhợt như tờ giấy. Cuộc sống của anh đang chờ đợi cái chết đến từng ngày.

Bây giờ đối với anh mà nói, động lực để sống dường như ‘tất cả’ chỉ có buổi tối thứ bảy cuối tuần. Anh và cô có hẹn cố định vào ngày đó sẽ gặp nhau trên MSN, nếu không gặp sẽ không về.

Hơn một năm trôi qua vẫn như thế, ngoại trừ lúc vừa đến Mỹ hai tháng, Duy Duy vẫn còn giận anh nên không tiếp điện thoại, không trả lời email. Hai người suýt chút nữa thì mất liên lạc, sau đó bọn họ hòa giải và tiếp tục ‘tương thân tương ái’.

Một năm qua, cuộc sống của mọi người đều không có gì biến đổi. Sức khỏe anh vẫn yếu ớt như cũ, Duy Duy vẫn chỉ yêu thích những chàng trai có cơ bắp nhưng lại hầu như vô duyên với tình yêu.

Anh luôn tự tin vững chắc rằng, đến một ngày nào đó anh sẽ trở nên mạnh mẽ, sẽ trở thành khẩu vị ‘đồ ăn’ mà cô

Anh sẽ là người chiến thắng! Cho đến một ngày kia, niềm tin vững chắc ấy hoàn toàn sụp đổ.

“Thỏ Thỏ à! Em đang yêu, em gặp được tình yêu đích thực rồi!” Trên webcam, cô nói với vẻ mặt thật vui sướng.

Cô đang yêu ư? Cô gặp được tình yêu đích thực à?

Mặt của anh trở nên ảm đạm, trái tim anh trỗi lên từng ngọn sóng đau đớn. Bởi vì cô mãi mãi không thể hiểu được, anh đã sớm gặp được ‘tình yêu đích thực’. Vì vậy làm sao anh có thể để cho bất kì kẻ nào cướp đi ‘tình yêu đích thực’ của anh?

“A Thiết ơi! Tới đây chào anh trai của em đi.” Cô quay đầu vui sướng gọi bạn trai lại trước webcam, giống như muốn chia xẻ hết những hạnh phúc ngọt ngào với anh ta.

Sau đó một người cao to như con ‘Kinh Kong’ đang leo trên Empire State Building xuất hiện trước tầm mắt anh… Khẩu vị ‘đồ ăn’ của cô ngày càng nặng đô!

Con ‘King Kong’ kia trên thân trần trụi, cơ bắp rắn chắc bóng láng, thân thể thật mạnh mẽ đến nỗi một nắm đấm thôi cũng có thể giết chết một con khủng long bạo chúa. Cho dù anh có hao phí thời gian cả đời, cũng không thể nào ‘to bự’ đến như thế.

“Anh trai! Em nói cho anh biết nha, cơ ngực của anh ấy có thể kẹp luôn cây bút bi đó. Để em gọi anh ấy biểu diễn cho anh xem nhé.” Vẻ mặt cô đơn thuần, vui vẻ huyên thuyên nói chuyện không ngừng.

Trên thân anh ta trần trụi mà còn ở trong khuê phòng của cô? Bọn họ vừa mới làm cái gì trong đó? Nào đâu phải là một sự nghi ngờ vô căn cứ, sự thật trước mắt như một quả cầu tuyết đè nghẹt hơi thở của anh. Anh bắt đầu ho khan, càng lúc cơn ho càng nặng nề thêm cho đến khi cả khuôn mặt đều xanh tím một mảnh.

Trên lưng, trên vai, trên cánh tay đều liên tục run rẩy, đau đớn… Mà màn hình bên kia như đang trả thù anh, vẫn không ngừng vui vẻ biểu diễn trò chơi dùng cơ ngực kẹp lấy cây bút bi.

“Kẹp lấy! Kẹp lấy!” Tiếng vỗ tay trong niềm vui sướng.

‘Chu Duy Duy, tôi nhất định, nhất định sẽ không tha cho em!’

Kề cận với cái chết trước mắt vì hít thở không được, trong đầu anh chỉ thì thầm duy nhất một câu nói ấy.

oOo

Đó là năm cô 17 tuổi và anh 20 tuổi.

Lần đầu tiên trong cuộc đời anh nếm trải hương vị của những ngày tháng ‘cách xa’.

Thời gian trôi đi càng dài, anh càng nếm đủ vị đắng cay của đau buồn.

Sau đó là hối tiếc… Quả nhiên khi mọi việc nằm ngoài tầm tay, một ‘con khỉ đột’ đã thừa cơ hội nhảy vào.

Anh liếm vết máu trên môi mình cũng nếm luôn hương vị chua chát của nỗi xót xa.

Đối mặt với cái chết, lần đầu tiên anh hiểu được: Bạn yêu một người, không nhất định người đó sẽ yêu lại bạn. Có lẽ cô ta còn hận không thể giết chết bạn.

Điều quan trọng nhất là: Người bạn yêu không nhất định phải thuộc về mình.

~*~

[1] Dịch vụ roaming.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.