Sự Nhầm Lẫn Tai Hại

Chương 13: Chương 13: Tôi mất trí rồi




Nếu Tâm My có được cây đèn thần của Aladin, nhất định cô sẽ ước: Một, ước rằng trong cuộc đời mình chưa từng có tên khốn Tống Thư Ngu xuất hiện; hai, ước cho dù có xuất hiện tên Tống Thư Ngu kia thì cũng xin để hắn biến mất ngay lập tức; ba, nếu hắn xuất hiện, tồn tại, không biến mất được, vậy thì, hãy để cô biến mất đi!

Cô nghĩ tới bộ dạng cười rũ rượi của hắn chỉ hận một nỗi không tự cho mình một phát tát. Nghĩ tới lúc luống cuống đi tìm băng vệ sinh trong tiếng cười xâu xa của hắn, lại hận không thế choáng váng ngã lăn ngay ra đấy cho xong chuyện; nghĩ tới việc mới chuyển nhà mà trong nhà chẳng có thứ gì, chỉ biết cuống cuồng lấy mấy tấm gạc cứu thương và giấy vệ sinh mà dùng tạm, cười trừ tạm biệt hắn vội, rồi phá cửa lao ra, thật đúng là... Tự biến mình thành đầu heo, chẳng quen biết ai có phải hơn không!

“Chị Đỗ...”

“Mới đến hả? Tôi biết hôm qua cô uống nhiều thế hôm nay nhất định đến muộn. Đừng giả bộ đáng thương, chẳng phải mới hơn nửa tiếng sao? Mà dù hôm nay cô có trốn làm, sếp tổng cũng không dám làm gì cô.”

Tàm My chớp chớp mắt.

“Hôm nay sếp tổng phấn khởi lắm, đến chỗ cô lượn lờ mấy lần liền. Thấy chỗ trống trơn còn cười tít mắt như Lão Phật Gia.”

“Liệu có phải hôm qua sếp tổng lên đỉnh rồi?”

“Chả có nhẽ? Hôm qua ông ấy uống không ít rượu, không chừng lúc về nhà liền phấn khích mà vào trận luôn”, chị Đỗ gật gù vẻ cảm thông, “Haizzz, ý tôi, tối qua cô lên...”.

Đừng, đừng nhắc đến tối ngày hôm qua. “Chị Đỗ, chị có băng vệ sinh không? Em quên rồi”, Tâm My tranh thủ tiêu diệt những phỏng đoán đang manh nha trong đầu chị Đỗ.

“Có, đợi chút.”

Trên đường lao vào nhà vệ sinh, Tâm My không ngừng chửi rủa tên lưu manh Tống cá trê, hại cô suýt chút nữa bị mất tiền thưởng, báo hại cô mải nghĩ đến tiền thường mà quên mua cả băng vệ sinh.

Bên ngoài cửa sổ nhà vệ sinh mưa bay lất phất, cảm cảm thương thương nhớ nhớ. [Trích câu thơ trong bài Thanh Thanh mạn của Lý Thanh Chiếu]. Hà Tâm My ôm đầu khổ sở, bị trúng tà mới đi đọ kỹ thuật hôn với một lão già. Đọ thì đọ, bị người ta hôn thì có thể nói cuộc sống của hắn không phải là vô ích sao? Nếu không nhờ “khúc hành quân”, chắc lúc này đã bị đánh chén sạch không chừa lại miếng nào rồi. Hà Tâm My, dù có muốn kết thúc sự nghiệp trinh nữ của mình, cũng đâu thể tìm tên lưu manh già đó chứ! Đấu với hắn mười năm nay còn chưa biết thắng thua, giờ thanh danh cả đời đã hủy hoại chỉ trong một đêm, sau này biết làm thế nào đây?

Điện thoại réo, giật mình kinh hãi cô nhìn cái tên quen thuộc trên màn hình. Hắn còn muốn gì nữa?

Ngắt máy ngắt máy.

“Thịt thà hơi nhiều cũng có ngấy chút xíu, nhưng mùi vị không đến nỗi nào.” Tống Thư Ngu ngồi trên đầu giường vẻ mặt phóng đãng đắc thắng, hai tay khoanh trước ngực, liếm mép, khóe miệng khẽ nở nụ cười nham hiểm.

Ngày hôm qua trinh nữ ngọc ngà luống tuổi Hà Tâm My ngồi thụp dưới chân giường, lòng đầy căm hận, tay vò đám đồ nội y trên mặt đất, thầm gạt nước mắt.

Ôm mặt. Không nghĩ gì nữa, tôi mất trí rồi.

Đúng, đó là phòng của cô, chạy són ra quần để làm gì? Phải lấy chổi đuổi tên lưu manh đi mới phải! Trước sau đều có cảnh sát dân phòng, còn sợ gì anh ta?

Hà Tâm My, mày ngu quá ngu quá. Mày là đồ con lợn! Đồ óc lợn!

Mười phút sau cô dọn vệ sinh gầm lên: Ai làm hỏng cửa nhà vệ sinh hả? Ai?! Đứng ngay ra cho tôi!

Thủ phạm đang ngồi trong phòng làm việc của sếp tổng, chớp mắt nhìn trưởng phòng đại nhân.

Sếp tổng ho một tiếng, rồi nhổ “toẹt” một phát miếng đờm hạ cánh chính xác vào thùng rác đựng giấy: “Tiểu Hà, tới phòng chúng ta bao lâu rồi?”.

“Sắp nửa năm ạ.”

“Không sai không sai, làm việc chăm chỉ tích cực, đối xử với đồng nghiệp hữu hảo khiêm tốn thật thà, đúng là một bông hoa của phòng chúng ta.”

Mắt Tâm My chớp mỗi lúc một nhanh.

“Tối qua...”

Tóc gáy Tâm My chợt dựng đứng: “Tối qua tôi uống nhiều quá, chẳng biết gì hết. Về nhà gục đầu ngủ ngay”.

“Đúng là tuổi trẻ có khác, ngủ một giâc là khỏe khoắn lại ngay. Sức khỏe chính là gia tài của cuộc đời, chúng tôi già cả rồi.”

“Thưa sếp, sếp hẵng còn phong độ lắm. Năm ngoái khi tòa soạn mở cuộc họp báo, biết bao nhiêu thiếu nữ trẻ đẹp tới xin sếp chữ ký, sếp quên rồi sao?” Buổi đó có tặng cả túi quà và ô đi mưa của Thời báo Tế Thành, Hà Tâm My nhớ lại hôm đó phát ô đến nhũn cả tay.

Sếp tổng xoa bụng cười khiêm tốn: “Tiểu Hà, giờ cô là người của phòng chúng ta, cho nên khi có thời gian gặp nhau cũng cần tránh một vài vân đề liên quan đến nguyên tắc. Ví dụ như, trước đây ban tài chính...”.

Sếp tổng cười khó hiểu, bí hiểm khôn lường. Đầu óc Hà Tâm My mù mịt.

“Nghe nói gần đây nội bộ chi nhánh chứng khoán An Thành có chuyển biến lớn?”

Hở?

“Tác phong của tập đoàn đầu tư An Tín xưa nay vẫn luôn kín tiếng, nhưng chúng ta với cương vị phóng viên thời sự nên phải nắm được những tài liệu, thông tin đầu tiên. Tiểu Hà, đối mặt với công việc, chúng ta phải thực sự cầu thị.”

Ông Diệp ở tập đoàn đầu tư An Tín và trang tin tức xã hội có gì liên quan? Chuyển biến lớn? Lẽ nào mỗi người dân trong thành phố đều được nhận phong bì? Tâm My nghĩ ngợi.

“Tiểu Hà, cô biết phòng chúng ta có thành tích cả năm đứng thứ hai trong tòa soạn, chẳng có cách nào khác là chúng ta phải tiếp cận cuộc sông, tiếp cận quần chúng nhân dân bởi các nguồn thông tin là có hạn. Nhiệm vụ quảng cáo hằng năm vẫn luôn là chỉ tiêu khiến tôi đau đầu nhất”, sếp tổng xoa xoa đầu hói, ánh mắt nghi ngại liếc nhìn Hà Tâm My.

Tôi cũng đau đầu lắm chứ bộ, đại ca à, nhưng nói mấy thứ này có liên quan gì tới tôi?

“Chỉ cần thầy Tống của cô chính thức tiếp nhận chứng khoán An Thành, tôi nghĩ năm nay tóc tôi sẽ bớt rụng đi mấy cọng.”

Hả? Lão Tống tới An Thành? Tâm Mi giật mình thon thót, thận trọng hỏi: “Thưa sếp, sếp nói chuyển biến lớn chính là cái này? Nhưng, thầy Tống luôn ở khu nhà phía đông, mà tôi chưa nghe phong thanh gì cả”.

Sếp tổng với vẻ mặt “Ranh con chỉ giỏi giả vờ” nói: “Ban tài chính sớm đã nhận được tài liệu, hay tôi gọi người được cài cắm ở trong... khụ khụ... Tóm lại, không có lửa làm sao có khói, chuẩn bị cho sớm là được, trách nhiệm nặng nề này không có cô không thể hoàn thành”.

“Tôi?”, Tâm My chỉ tay lên mũi, còn tường mình nghe lầm.

Đôi mắt sếp tổng chứa chan thân tình: “Đúng”.

“Nhưng thưa sếp, quen biết Tống Thư Ngu đâu chỉ có mình tôi, ban tài chính...”

Sếp tống gạt phắt đi: “Tuyệt đôi không thể để ban tài chính cướp tay trên của chúng ta, hơn nữa, quan hệ của cô và Tống tiên sinh... Tóm lại, tiền thưởng năm nay thậm chí cả mấy năm tới của cả phòng đều trông cậy hết vào cô”.

Xoảng...

“Sếp ơi, đỡ... đỡ dùm cái ạ, hình như ngã dập mông rồi.”

Tôi mất trí rồi, hôm nay coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Hà Tâm My xoa mông rồi khập khiễng bước ra khỏi phòng, để lại sau lưng nỗi kỳ vọng và ánh mắt mong mỏi của sếp tổng.

Trở về chỗ của mình, cô vội vớ lấy điện thoại, có một cuộc gọi nhỡ.

Con người đó không thấy tội lỗi và day dứt sao? Thông thường trong những tình huống thế này đáng lẽ phải bám theo xin lỗi hàng trăm lần mới phải chứ?

“Tâm My.”

Ngẩng đầu lên là gương mặt ấm áp của chị Đỗ.

“Có người chuyển đồ tới, gửi cho cô”, chị Đỗ lấy ra hai chiếc túi phía sau lưng.

“Cảm ơn.” Chắc hắn không đến nỗi cạn tàu ráo máng, vẫn còn nhớ cô chưa ăn sáng, Tâm My mở túi bánh KFC nhoẻn miệng cười. Còn túi kia là...

Vừa mới đặt mông xuống ghế đã vội đứng phắt dậy, tay run lẩy bẩy chống lên mặt bàn.

Trên mặt đất rơi đầy băng vệ sinh nào là, mặt lụa có cánh, mặt bông có cánh, dùng cho ban đêm, dùng cho ban ngày...

“Tâm My, tôi đã nói hai người không chỉ đơn giản là quan hệ thầy trò. Tối hôm qua trông thấy hai người túm tụm vào một góc sofa môi kề môi má kề má, hôm nay mới bảnh mắt đã gửi cả băng vệ sinh. Được bao lâu rồi? Nha đầu thúi này mọi ngày vẫn lừa chị nói đi coi mặt, vô lương tâm, hại chị già đây đi đâu cũng giúp cô thu xếp tìm người coi mặt.”

Tối qua? Má kề má? Môi kề môi?

Hu hu hu... Hà Tâm My đập đầu xuống bàn. Quỷ thần ơi! Xin để hắn ta biến mất đi có được không?!

Tối đến, tay trái ôm một trái tim đau thương, tay phải đỡ lấy bên mông bị thương, cô bước lếch thếch lên cầu thang trước nhà.

Tên lưu manh thúi kia đáng ra phải đi rồi chứ?

Mở cửa căn phòng trống trơn, chiếc giường đơn đã thay ga sạch sẽ, căn phòng cũng được dọn dẹp đâu đấy. Cô gấp đống quần áo chất thành đụn trên ghế rồi cất hết vào tủ áo, chiếc máy tự sướng cùng hộp ngoài của nó dưới đáy tủ chẳng còn thấy đâu.

“Mẹ kiếp, mượn đồ của mình dùng cũng không thèm ghi lại vài dòng”, cô thở dài.

“Gọi điện để xin lỗi cũng chẳng được một câu”, nhìn chiếc điện thoại bị vứt trên đầu giường, tiếp tục thở dài.

“Chả đâu vào đâu”, tay chống cằm cô nghệt mặt.

Chuông cửa chợt reo vang khiến cô giật bắn, lao vào bếp vớ vội cây chổi, đứng nép cạnh cửa như sắp gặp địch.

“Mẹ!”

“Ranh con, còn dám dỗi mẹ? Thấy mẹ ruột còn định vung chổi.”

“Con, con thế này chẳng phải là sợ gặp kẻ xấu sao?”

Mẹ cô cẩn thận kiểm tra cửa chống trộm mới yên tâm gật đầu bước vào nhà: “Ăn tối chưa?”.

“Con ăn ở ngoài rồi, mẹ ngồi đi ạ.”

“Đồ ăn ở ngoài không vệ sinh. Này, sườn xào chua ngọt bố con làm.” Mẹ đưa đồ cho cô, cũng không buồn ngồi xuống, đi một vòng từ phòng bếp tới nhà vệ sinh, cuối cùng là phòng ngủ. Kế đó ngoái đầu cười nhạo: “Sâu lười kia! Ở nhà chưa từng thấy con dọn dẹp phòng, mẹ còn tưởng dọn ra ngoài ở một mình sẽ càng bừa bộn hơn, không ngờ lại ngăn nắp thế này”.

Tâm My cười gian giảo.

“... Chiếc quần lót đàn ông ở ngoài ban công...”

“Đó là của lão Tống. Không, không phải, là thầy Tống mua về. Anh ấy nói ở một mình phơi quần áo đàn ông để chống trộm. Mẹ, mẹ đừng hiểu lẩm”, Tâm My luống cuống xua tay.

“Thầy Tống con cũng tinh ý thật, chuyển nhà cũng đừng có làm phiền người ta chứ?”, mẹ trợn mắt mắng cô.

Con cũng mong sau này mãi mãi không phải phiền tới hắn ta!

“Hôm qua định gọi con về nhà ăn cơm, bố nói con đi chơi với đồng nghiệp”, mẹ gõ tay lên trán Tâm My, “Mẹ khổ sở đẻ ra con, hết xi tè đến rặn ị, con cái gì mà đến sinh nhật cũng không gọi cho mẹ được một tiếng”.

“Con có nói với bố gửi lời cho mẹ còn gì.”

“Đúng, từ nhỏ tới lớn, trong lòng con chỉ có mình bố con thôi.”

Tâm My tâm tức, lúc nhớ mẹ mẹ có biết đâu.

“Tiểu Tuyết dọn tới khu ký túc của cơ quan rồi”, mẹ nhìn cô bĩu môi, thở dài nói, “Vẫn còn trách mẹ không giúp con? Mẹ chỉ có mình con, ngày ngày nằm mơ đều muốn có chàng rể yêu thương con hết lòng. Bác sĩ họ Tôn kia nếu nhìn bề ngoài thì rất được, nhưng con người bên trong không hề đáng khen, chia tay vẫn là chuyện tốt”.

“Nhưng chia tay kiểu này quá ức chế, còn nữa, Kiều Tiểu Tuyết ăn ở thật bạc bẽo.”

“Tiểu Tuyết đã sai, nhưng con đánh người ta cũng không đúng. Còn tưởng mình là trẻ con sao? Không giành được đồ chơi liền đánh nhau?”

“Mẹ...”

“Sắp ba mươi tuổi đầu, mẹ còn có thể chăm lo cho con mấy năm nữa? Gặp phải chuyện gì là hấp tấp kích động, đến khi nào mới có thể giải quyết vấn đề bằng lý trí?”

“Mẹ...”

“Mẹ đã quá nuông chiều con. Dọn ra ngoài ở cũng hay, rèn thêm khả năng sống độc lập. Lúc nào muốn về nhà thì cứ về, đừng có coi mẹ như kẻ thù.”

“... Con tưởng mẹ chẳng cần con nữa.”

“Còn nói linh tinh, mẹ chỉ có mình con, không cần con thì cần ai? Đợi tới khi nào con làm mẹ, thì sẽ biết tất cả mẹ làm đều dành cho con.”

“Mẹ”, cô trơ trẽn, “Vậy từ giờ ngày nào con cũng về nhà ăn chực”.

“Không còn tiền tiêu nữa có phải không?”, mẹ cô bực bội gõ lên trán.

Mẹ thật quá... mẹ à, hai trăm đồng bố thí của lão Tống làm sao tiêu đến lúc phát lương được.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.