Sự Nhầm Lẫn Tai Hại

Chương 31: Chương 31: Tống Thư Ngu, em yêu anh chết mất




Hà Tâm My cùng ông Hà ăn hết sạch ba gói mỳ, bốn quả trứng chiên rồi hai bố con ngồi trên sofa duỗi chân rên rỉ chẳng ai buồn rửa bát.

Tâm My xoa bụng thở dài: “Đi hết một vòng ở Quý Tây con mới biết, hóa ra đến mỳ gói cũng có thể là mỹ vị”.

Ông Hà cũng phưỡn bụng nói: “Phải nói với mẹ con, ngày mai bắt đầu tập nữ công gia chánh”.

“Hơ?”

“Chẳng dễ gì có người muốn con gái nhà ta, nếu vì lười biếng, không biết nữ công gia chánh mà bị trả lại hàng thì thật oan gia.”

Tâm My nhảy lên: “Con đi rửa bát”.

Ông Hà vẫn hậm hực: “Con đi rửa bát cũng đâu trốn bố được cả đời, nếu không có gì thì nên thành khẩn khai báo. Mau”.

“Không có!”, Tâm My mở vòi nước.

Bố cô đứng ở cửa bếp: “Mẹ con nói mười giờ sẽ về, nhìn đồng hồ đi, chỉ còn hai mươi phút nữa thôi. Tranh thủ thời gian, tổ chức sẽ khoan dung độ lượng”.

“Con không nghe thấy!”

Bố cô vẫn đang ghếch chân xem tivi, Tâm My từ bếp bước ra đi một vòng trong phòng khách, cuối cùng vẫn ngồi xuống hỏi: “Bố, bố đang xem gì vậy?”.

“Xem tên tiểu tử nào dám to gan lớn mật ăn tàu hũ của con gái tôi, eo con gái tôi mà cậu ta cũng tùy tiện ôm sao? Lúc bố xắn tay áo định lao vào, đột nhiên nghĩ ra, con gái nhà ta chỉ vung tay là có thể giết chết hai con mãnh hổ, làm sao lại chẳng có lấy một chút tính thần phản kháng?”

Bố cô trầm ngâm, Tâm My mếu đỏ mặt.

“Liền lén lút bám đuôi phía sau, quan sát kỹ thì hóa ra là người quen. Tiểu tử giỏi lắm, người quen cũng dám hạ thủ, dũng khí khá lắm.”

Tâm My nín lặng, đây là khen hay chê?

Ông vỗ vỗ tay cô: “Mẹ con mấy ngày trước cứ lèm bèm với bố nói thuê nhà ở ngoài vừa không an toàn vừa lãng phí tiền. Yên tâm, bố ủng hộ con. Học trò của bố đầy ra, lũ trẻ bây giờ đều thế cả”.

Đều thế cả? Đều làm sao? “Bố” à, chúng con đâu có sống chung. Chúng con chỉ nắm tay yêu đương mà thôi!”, Tâm My cuống cuồng.

Bố cô cười hi hi: “Chịu nhận rồi sao?”.

Hơ...

“Mẹ có phản đối không ạ?”, cô thấp thỏm.

“Xuất phát điểm của bố và mẹ con đều muốn tốt cho con, nếu người đó tốt, làm sao có thể phản đối.”

“Nhưng, tuổi tác...”

Ông chau mày: “Lớn tuổi một chút, ngọc cũng phải có tì vết chứ”.

Đến bố cũng nói vậy, nước mắt giàn giụa!

“Tổng hợp các tố chất rất được, xem ra cũng rôm rả đây.”

Tâm My nắm lấy cơ hội: “Bố, vậy bố” môi ấp má kề nói với mẹ giúp con”.

Liền bị tát yêu cái bộp.

“Bố đây mới là chủ gia đình.”

Tâm My xoa gáy, oan ức: “Vâng, bố làm chủ bếp”.

Ngày thứ Hai về tòa soạn làm trả phép nên bận tới tận tối, công ty Tống Thư ngu cũng vẫn còn nhiều việc nên anh không thể tới đón cô được. Nghĩ tới câu “Đợi về nhà phát huy” mà Tâm My khóc lóc cầu cho thánh thần phù hộ.

Về đến hang ổ nhìn một lượt, nhân lúc cô đi vắng mẹ đã tới dọn dẹp vệ sinh qua.

Cô chậm rãi mở xấp ảnh ở Quý Tây ra xem, sắp xếp tấm nào ra tấm đó, ghi tên đầy đủ, rồi up lên diễn đàn. Tắm xong lại mất một cơ số thời gian nghe điện thoại, sau đó cô đăng bài “Chuyến đi Quý Tây” rồi đánh dấu lên đầu làm bài viết quan trọng. Thông tin trong nhóm liên tiếp nhảy ra, ai nấy đều đang tìm cô. Tâm My không ngờ tầm ảnh hưởng của nó lại lớn đến vậy, tay đang lau mái tóc còn ướt bỗng dừng lại, mắt đờ đẫn.

Nghĩ cũng bình thường, những người bạn trên diễn đàn mà viết về cuộc sống tình cảm đa phần là phái nữ, không ít người đã làm mẹ. Cứ nhìn thấy con cái người khác thể nào cũng đều đem so sánh với con mình, vì thế đều có sự đồng cảm và thương yêu. Dưới bài viết cũng có rất nhiều lời bình luận hỏi địa chỉ ở đâu, hy vọng có thể gửi chút sách vở và quần áo.

Tâm My ngồi khoanh chân gặm móng tay, càng lúc càng phấn khích.

“Tống cá trê, em quyết định không kết hôn nữa!”

“…”

“Anh còn đó không? Còn đó không?”, cô lẩm bẩm một mình, “Nói vội quá không diễn đạt cho rõ, chắc anh bị em làm cho choáng váng vì tức hả?”.

“Không, em cứ nói”, Tống Thư Ngu đã quá quen với kiểu trúng gió của cô nên làm sao có thể tùy tiện bừa bãi choáng váng được?

“Năm nay em không kết hôn đâu, hoặc phải muộn hơn.”

“Cứ nói.”

“Ừm... Anh giận hả? Ý em là đột nhiên em nghĩ tới một việc hết sức có ý nghĩa, nhưng để làm tốt cần phải có thời gian. Việc kết hôn, có thể hoãn lại chút được không?”

“Công việc gì có ý nghĩa?”

Tâm My thấy anh không phản đối trực tiếp, lập tức nói ngay: “Lúc chúng ta ở Quý Tây chẳng phải Tiểu My đã nói quỹ tài trợ không đủ phải không? Em đang nghĩ tại sao ta không tận dụng sức lực của xã hội? Chẳng phải quỹ tài trợ có vài chi nhánh ở Quý Tây hơn chục năm nay sao? Người tốt việc tốt như vậy tại sao không tuyên truyền, để tất cả mọi người đều biết? Em đang nghĩ đến việc trở về tòa soạn nói chuyện với sếp tổng xem sao, coi như làm việc công ích, liên kết tòa soạn cùng quỹ học bổng làm một đặc san cho Quý Tây, có nhiều người quan tâm sẽ có cơ hội thêm nguồn tài trợ, không phải sao?”.

“…”

“Tống cá trê?”

“Cách này rất hay, nhưng trở về tòa soạn đề nghị xong thì để người khác làm. Việc kết hôn phải theo kế hoạch chứ...”

“Không đâu! Em ở tòa soạn lăn lộn gần ba năm, lần đầu tiên cảm thấy có chút việc ý nghĩa đáng để nỗ lực. Em không muốn trao cơ hội này cho người khác. Còn nữa, Tiểu My làm nhiều chuyện như vậy, em chỉ biết lười nhác sống cho qua ngày thật chẳng còn mặt mũi nào!”

“Làm những việc như thế cần liên kết nhiều mảng với nhau, còn cần...”

“Khó nữa em cũng làm. Anh sẽ giúp em phải không? Có phải không?”

Tống Thư Ngu bị cô ngắt lời liên tục mấy lần, quả thực rất khó nghĩ: “Em để anh suy nghĩ đã”.

Tâm My cúp máy rồi lập tức bắt đầu lên kế hoạch, cô không giỏi văn nhưng nghĩ lại mọi chuyện xảy ra ở Quý Tây thì chữ cứ như tuôn ra từ mười đầu ngón tay.

Đang bàn luận sôi nổi, thấy nick của Shin sáng, cô tiện tay gửi đi một biểu tượng mặt cười.

Shin: Nhìn thấy bài post ngay trang đầu rồi. Rất khá, mới đi có vài ngày đã trải nghiệm được nhiều đến vậy.

Gấu hung bạo: Oắt con! Thấy mọi người nói chuyện, mấy hôm tôi vắng mặt, anh cũng lặn đâu mất. Nhớ tôi không?

Shin: Toát mồ hôi... cỏ linh chi cuối cùng trong trang giải trí cũng không thu hoạch hả?

Gấu hung bạo: Mặc kệ. Giờ không hơi đâu quan tâm, còn bận việc chính sự nè.

Shin: Đang bận gì thế?

Gấu hung bạo: Bận viết kế hoạch. Haizzz, tôi bảo, đọc bài tôi post có từng nghĩ đến việc sẽ quyên tiền hay gì không?

Shin: ... Có.

Gấu hung bạo: Vậy tốt rồi, có hy vọng! Tôi sẽ tiếp tục nỗ lực phấn đấu.

Cách đó chưa đến mười phút, điện thoại réo lên.

“Em định làm thật sao?”

“Ừ. Anh không muốn quan tâm thì đừng quản em, để em tự nghĩ cách.”

“Giận rồi hả? Anh chỉ nói để anh nghĩ, em đã giận rồi sao?”

“Cả đời em mới có được cảm giác hưng phấn như lần này, anh có tin không? Tống Thư Ngu, em có linh cảm!”

“Một khi đã có ý định thì phải làm thật lớn, ngày mai em báo cáo với sếp tổng xin ông ấy đồng ý, muốn làm như thế nào phải viết một bản báo cáo hoàn chỉnh rồi đưa cho anh. Có thể sẽ phải tới Quý Tây hai ba lần nữa, tốt nhất kéo được cả đài truyền hình cùng đi, mở rộng tầm ảnh hưởng, tất cả những chi phí phát sinh trong quá trình sẽ do tập đoàn đầu tư An Tín phụ trách. Nhưng có hai điểm, một phải bảo sếp bọn em cho hai trang báo miễn phí, hai là không được chụp ảnh đăng hình ông Diệp và Tiểu My.”

“Làm xong việc này, có cần phải gặp phụ huynh không?”, Tống Thư Ngu cười tinh nghịch.

“Tống Thư Ngu, em yêu anh chết mất!”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.