Sư Phụ, Không Cần A

Chương 47: Chương 47: Sư phụ, hoa viên Minh Nguyệt, Trúc lý quán




Đang miên man suy nghĩ chợt nghe

“Sưu”

một tiếng, ta nhìn lại, một cái phi tiêu xuyên qua cửa sổ, cắm ngay trên cây cột chạm trổ hoa văn. Ngay lập tức ta xoay người đứng dậy, chạy tới cửa sổ, sau một hồi tìm kiếm không thấy bóng dáng ai cả. Một đội binh lính tuần tra cách đó không xa, lòng ta khẽ động, nhẹ nhàng khép cửa sổ lại.

Xoay người trở về bên giường, ta ngưng mi nhìn phi tiêu kia, bên trong gắn một mảnh giấy nhỏ. Cũng đúng, nếu là thích khách, ta đã sớm chết. Ta nhẹ nhàng rút phi tiêu ra, mở giấy ra, mặt trên chỉ viết ba chữ ── “Trúc lý quán” . Thấy nội dung sơ sài tâm có chút hoang mang, sau đó dần bình thản lại, chuyện này có liên quan tới sư phụ.

So với hai vị sư phụ văn võ song toàn, ta thật không giống như đồ nhi của bọn hắn. Võ công vẫn không có sự tiến bộ lớn, sư phụ lại lơ đễnh, an ủi ta, nói rằng nữ tử luyện võ chỉ để cường thân kiện thể, tuổi còn trẻ chỉ cần luyện từ từ là được.

Cho nên ta tu luyện mấy năm nay, trừ bỏ thân thể coi như khá tốt, cũng chỉ có khinh công được coi như là chân truyền của sư phụ. Còn văn thơ khá bình thường, phụ hoàng từng tán thưởng sư phụ trong lồng ngực có Cẩm Tú văn vẻ( ý nói văn hay chữ tốt), có thể làm quan, làm rường cột nước nhà, cùng so sánh với bọn họ, ta cũng chỉ có thể miễn cưỡng làm chút thơ ngắn thương xuân tiếc thu thôi.

Nhớ rõ một ngày sư phụ Ôn Nhai giảng kinh cho ta, chợt hỏi ta coi trọng vị thi nhân nào nhất, ta kỳ thật vẫn chưa nghĩ tới vấn đề này, nhưng cảm thấy sư phụ đặc biệt hỏi, không nói được quả thật càng không xứng với tư cách đồ nhi của bọn họ. Thế là nói năng lung tung, Linh Tê nghĩ đến, tiên sinh Vương Duy Vương được xưng là “Thi Phật” hợp ý ta nhất. Sư phụ phe phẩy chiếc quạt, cười cười nhìn ta lại hỏi:

“Tê Nhi cảm thấy, bài thơ nào của Vương ma cật hay nhất?”

Ta lập tức hoảng hốt, nói là Vương ma cật bất quá bởi vì bài thơ gần nhất thôi miên ta vào giấc ngủ là của hắn, đến nỗi bài thơ hay nhất cũng khó nhớ nổi, ta hồi tưởng một chút, bỗng nhiên nghĩ đến buổi tối hôm trước đọc ba lần bài thơ Trúc lý quán.

Ngày ấy đúng là tiết Đoan Ngọ, sư phụ không bắt ta luyện công, đến buổi tối mà ngay cả một điểm buồn ngủ cũng không có, ta thấy trên bàn có quyển sách để sẵn,《 Trúc lý quán 》kia vừa khéo để ngay bên trên.

Ta cũng không thật sự hứng thú với thơ ca, mỗi khi xem đều buồn ngủ, vừa có ý định dùng để thôi miên. Vì để thôi miên nên ta tự nhiên không quản quyển nào liền cầm lấy đọc ba lần, tuy chỉ có hai mươi chữ, lại dễ dàng khiến ta ngủ say.

Lúc này sư phụ hỏi, ta liền nói ngay,

“Thưa sư phụ, là 《 Trúc lý quán 》.”

“Ừ, nói thử xem?”

Ta thật sự ăn phải quả đắng, sư phụ Ôn Nhã bình thường thực tùy tính lần này nhất quyết hỏi cho bằng được làm ta ăn đắng. Ta không biết trong lòng hắn suy nghĩ gì, chỉ có thể làm ra một bộ dáng xin khoan dung, dùng đôi mắt tội nghiệp nhìn hắn, mặt khác lôi kéo tay áo hắn.

“Sư phụ, Tê Nhi không biết !”

“Ngươi nha đầu kia!”

Sư phụ điểm điểm cái trán. Hắn chấp khởi bút lông trong tay vừa múa bút trên tờ giấy trắng vừa nói,

“Độc tọa u hoàng lý,

Đánh đàn phục thét dài.

Thâm Lâm nhân không biết,

Minh Nguyệt đến tướng chiếu.”

Tình cảnh trong thơ Vương Duy Vương này, giống như ngươi ở phiến rừng trúc trong hoa viên kia. Khi vầng trăng lên cao, thi nhân ở rừng trúc trúng đạn Cầm, thét dài, dương dương tự đắc. Ý cảnh này không hổ danh xưng “Thi Phật”. Vương ma cật cả đời sống trong vinh hoa phú quý, sợ là đến già mới mong muốnhướng về Phật!” Dứt lời liền buông bút xuống.

Ta cúi đầu nhìn tờ giấy trắng, vài nét bút ít ỏi nhưng lại đem ý cảnh trong thơ phác họa vô cùng nhuần nhuyễn. Trong đó xuất hiện một vầng trăng tròn, trước rừng trúc có một khối thạch đầu(đá) thiên nhiên, trên tảng đá có khắc tên khi ta mới vào phủ tùy tiện nghĩ ra, Tiêu Diêu Thúy. Ta vỗ tay tán thưởng, tưởng rằng sự việc này đã kết thúc mĩ mãn, ai ngờ sư phụ còn muốn phạt ta trở về phòng chép hai mươi lần 《 Trúc lý quán 》.

Sau đó nói,

“Lúc này Tê Nhi có thể đem thơ nhớ rõ chứ?”

Ta miết miết đôi môi, âm thanh ậm ờ nói, “Nhớ kỹ ── ” Chuyện xưa này bất quá chỉ mới xảy ra năm trước, lúc này nghĩ đến lại giống như đã xảy ra một thế hệ. Ta lúc này vô cùng mong nhớ sư phụ, hi vọng bọn họ có thể trở về ngay lập tức. Trúc lý quán, ta đem toàn bộ bài thơ đọc qua một lần, trong lòng dần dần sáng tỏ. Lúc ấy sư phụ cùng ta luận thơ ở thư phòng, trừ bỏ hai người chúng ta, không có người nào khác biết, lấy võ công của hai vị sư phụ, không có khả năng bị người khác nghe trộm, cho nên tờ giấy này nếu không phải sư phụ viết, chắc hẳn cũng là người mà bọn hắn tin tưởng nhắn dùm. Mà ý đồ trong đó cũng trở nên rõ ràng.

Khi vầng trăng lên cao, ngự hoa viên, rừng trúc, Tiêu Diêu Thúy. Ta vò nát tờ giấy hơi ẩm ướt, lại nhìn vài lần, lấy hương Cao Nhiên từ trăm loài hoa ở trong phòng ra. Nhiên hương đỉnh dần dần đem mép giấy thiêu cháy đen, sau đó khuếch tán từng chút một, dần trở thành tro bụi rực hồng. Ta nhẹ nhàng thổi giấy, kiên nhẫn chờ nó dần châm to hơn. Tro tàn bị ta nghiền nát từng chút một, bỏ vào lư hương, ta tháo xuống một cây ngọc trâm trên đầu, cẩn thận để đến phía dưới hương tro. Ta đứng dậy, phủi phủi quần áo, chậm rãi đi tới trước cửa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.