Sư Phụ Vô Lương, Ma Nữ Phúc Hắc

Chương 52: Chương 52: Tiểu thụ và tình yêu của tiểu thụ




“Chiến Vương Kiếm quả là không giống vật tầm thường.” Phượng Thiên Sách quan sát một hồi rút ra đánh giá đối với thanh bảo kiếm kia, cầm quạt gõ gõ vào lòng bàn tay, gật đầu nói: “Thoạt nhìn,… ồ, rất đáng giá.”

Mọi người ở chung quanh nhìn dáng vẻ hắn còn tưởng hắn sẽ nói ra những lời có giá trị, ai ngờ, hắn nói ra giá trị của Chiến Vương Kiếm chỉ là giá trị của số vàng đúc ra nó,… Kẻ ngu ngốc chính là kẻ ngu ngốc, không thể nào cứu nổi!

“Tiểu Lam Lam, thích thanh kiếm này không?” Phượng Thiên Sách mỉm cười, hỏi Già Lam.

Già Lam cũng đang quan sát thanh kiếm kia, thở dài từ trong đáy lòng: “Đúng là một thanh kiếm tốt, mặc dù dùng vàng ròng chế tạo, nhưng độ bền của nó không giống độ bền của vàng, hơn nữa còn là thanh kiếm tốt, luyện khí sư rèn ra thanh kiếm này đúng là có tay nghề cao.”

“Nàng thích, ta lấy nó tặng nàng.”

Phượng Thiên Sách ngoéo môi, đột nhiên hướng về bầu trời vỗ tay ba cái, rất có khí thế.

Mọi người tò mò nhìn quanh, hắn như vậy là đang kêu gọi thuộc hạ của mình sao? Chứ dựa vào năng lực của hắn, hoàn toàn không thể lấy được thanh kiếm kia.

Mọi người chờ nửa ngày vẫn không thấy có động tĩnh gì, cả đám lắc đầu ngán ngẩm, vừa nãy bọn họ ôm thất vọng về hắn một lần, vì sao bây giờ lại ôm hi vọng nữa chứ?

Hai cao thủ linh tôn cười phá lên: “Phượng Thiếu, ngươi đừng giả thần giả quỷ nữa, ngươi mau tránh sang một bên, bọn ta cũng không muốn đối địch với ngươi. Nhưng nếu ngươi vẫn cố chấp che chở cho nàng ta, vậy thì đừng trách bọn ta không khách sáo.”

Phượng Thiên Sách cười nhạt, cũng không có bị ảnh hưởng bởi chung quanh, hắn nhìn Già Lam nói: “Đừng có nông nóng, lát nữa ‘Trư Vương Kiếm’ sẽ là của nàng.” (*Trư = heo, lợn hớ hớ)

Hai vị cao thủ linh tôn nghe bốn chữ ‘Trư Vương Kiếm’, sắc mặt liền u ám xuống, người em nói: “Phượng Thiên Sách, ngươi dám vũ nhục Chiến Vương Kiếm? Hôm nay, dù ngươi có cầu xin tha thứ, bọn ta nhất quyết không buông tha cho ngươi. Đại ca, hôm nay chúng ta đại khai sát giới đi, mượn sức mạnh của Chiến Vương Kiếm diệt hết bọn chúng, loại bỏ kẻ địch giúp Chiến Vương của chúng ta.”

“Nhị đệ nói đúng. Những kẻ này đám coi thường Chiến Vương Kiếm, tội đáng chết ngàn lần.”

Hai an hem đồng loạt vận chuyển linh khí, một người lấy linh thuật làm chính, một người điều khiển kiếm, mở ra trận thế.

Mộc Tây Dao lắc lắc ống tay áo, đi ra phía trước lấy thân mình che chở cho Phượng Thiếu: “Sách Sách, ngươi lui ra sau đi, chỉ là hai tên thủ hạ thất bại một mình ta đối phó là được rồi.”

“Mộc Tây Dao, vừa rồi là do bọn ta sơ suất mới bị kết giới của ngươi bao vây, hiện tại bọn ta có Chiến Vương Kiếm, để coi ngươi làm gì được bọn ta?” Cao thủ linh tôn nói.

“Phải không? Vậy thử lại lần nữa xem.”

Mộc Tây Dao chậm rãi xòe hai tay ra, ‘Xoạt, xoạt, xoạt xoạt’, cây xanh bốn phía trong rừng sống động nhảy lên.

Nhóm cây gần chỗ bị Bá Hầu Trường Dã phá hủy, bây giờ, âm thanh xoạt xoạt từ xa truyền tới , sức mạnh cũng không thể khinh thường.

Hai cao thủ linh tôn căng thẳng, chuẩn bị thế trận nghênh đón địch, biết được thực lực chân chính của Mộc Tây Dao, bọn họ không dám khinh địch.

Trận chiến sắp bùng nổ…

Đột nhiên, Phượng Thiên Sách bước lên, xía mỏ vào: “Mọi người đừng tức giận như vậy, ở đây núi xanh nước biếc phong cảnh rất đẹp, vì sao không ngồi xuống uống rượu, nướng thịt thỏ, như vậy chẳng vui sao? Cần gì phải động đao động kiếm, thật là giết phong cảnh!”

Phần lớn mọi người có mặt đều ngửa lên trời, giả vờ như chẳng nghe thấy gì hết. Hai cao thủ linh tôn cũng không ngoại lệ, gặp phải một tên cực phẩm hoang đường lại ngu ngốc thế này, thật là đau đầu.

Mộc Tây Dao lại rất nể mặt, gật đầu phụ họa: “Nếu Sách Sách thích, ta cùng ngươi đi uống rượu nướng thịt, Sơn Hà Thư cái quỷ gì cũng không cần, hai chúng ta tìm một nơi yên tĩnh, ngồi nướng thịt, uống rượu, thật là rất thú vị.”

Không ngờ thật sự có người tiếp lời? Già Lam lé mắt đánh giá Phượng Thiên Sách và Mộc Tây Dao. Tầm nhìn chuyển qua lại trên người bọn họ, trong đầu vẽ ra một bức tranh thú vị, tiêu đề bức tranh gọi là: Tiểu thụ và tình yêu của tiểu thụ… Hình ảnh này là tình cảm mãnh liệt bắn ra bốn phía, nàng không khỏi có chút chờ mong.

Phượng Thiên Sách cảm nhận được ánh mắt khác thường của Già Lam, vừa quay đầu liền bắt gặp nụ cười xấu xa trên mặt nàng, mắt phượng hẹp dài khẽ híp lại.

Nếu Phượng Thiên Sách biết được hình ảnh hớ hớ kia trong đầu Già Lam, chẳng biết hắn cảm thấy thế nào?

Lúc này, hai cao thủ linh tôn đột nhiên kêu lên: “Chiến Vương Kiếm của ta!”

Đột nhiên, dưới chân bọn họ có một luồng lực lớn, mạnh mẽ hút thanh kiếm, sức lực

cực mạnh, dường như muốn kéo người cầm kiếm xuống đất luôn.

“Ra đây, đừng có ở dưới đất giả thần giả quỷ!”

Hai cao thủ linh tôn, một túm chặt khiến Vương Kiếm, một dùng linh thuật thủy công kích ngầm, cột nước lớn cọ rửa không ngừng, khiến mặt đất tơi xốp dần bị rửa trôi, hiện ra một cái hố to. Một đầu người lộ ra, hắn đang dùng chất liệu đặc biệt làm lưới bao Chiến Vương Kiếm kín bưng, dùng sức kéo nó xuống đất…

Cái gì?

Hai cao thủ linh tôn vận chuyển linh thuật vào Chiến Vương Kiếm, cố gắng dùng uy lực của nó hù dọa đối phương, ai ngờ, bọn hắn thử mấy lần cũng không thành công. Vẻ mặt càng kinh ngạc, khiếp sợ nhìn cái lưới bằng chất liệu đặc biệt kia, trong lòng sinh ra cảm giác không tốt… Cái lưới này sẽ không là vật chuyên dùng để khắc chế mức độ gây sát thương của đạo khí chứ? (đạo khí: công cụ có linh khí… ờ, hiểu đại khái thôi.)

Mặc dù ở dưới lòng đất, nhưng trên thân ngươi kia không hề bị dính một chút bùn đất, trên người hắn được một tầng linh khí nhàn nhạt bao phủ, ngăn cản nước và đất ở bên ngoài.

Rất nhanh, Già Lam liền thấy rõ diện mạo của người nọ, nhỏ giọng kêu: “Tần quản gia.”

Đúng, người nọ chính là tùy tùng đi theo bên cạnh Phượng Thiên Sách – Tần quản gia.

Hắn cư nhiên có thể im hơi lặng tiếng đi vào lòng đất, trốn dưới chân hai cao thủ linh tôn, còn dùng lưới đặc biệt ‘bắt’ Chiến Vương Kiếm.

Hai cao thủ linh tôn tức giận, bắt đầu tấn công Tần quản gia một cách mãnh liệt.

Cũng vào lúc này, bốn phía xuất hiện mùi hương, tám cô gái bay ra, áo trắng thướt tha, cộng thêm hương thơm nồng đậm trên người nàng khiến người ta không khỏi rung động.

Mọi người ở đây đều nhận ra, tám cô gái này chính là tám kỳ nữ của Phượng Thiên Sách, thì ra lúc nãy Phượng Thiên Sách ra ám hiệu chính là gọi bọn họ, thì ra các nàng vẫn âm thầm đi theo bảo vệ Phượng Thiên Sách.

Trên bầu trời, đột nhiên xuất hiện một cái lưới bạc lớn, tám cô gái đồng loạt bay lên, mỗi người nắm một góc lưới, bày ra Thiên Võng, phủ lên đầu hai cao thủ linh tôn.

Hai cao thủ linh tôn chăm chú đối phó với Tần quản gia ở bên dưới lòng đất, đâu có ngờ được trên đầu có cái lưới ụp xuống, ùn ùn kéo tới, bọn họ sử dụng kế hoạch đánh từ hai mặt.

“Nhị đệ, phá lưới!”

Cao thủ linh tôn lớn tuổi, nắm chặt đuôi kiếm Chiến Vương, không có rảnh tay mà đối phó với lưới, cuối cùng đành kêu nhị đệ hắn xử lý.

“Muốn phá Đại La Thiên Cương Võng của bọn ta? Nằm mơ!” Tám cô gái đồng loạt yêu kiều quát lên, động tác đều đặn, cùng nhau đem lưới xiết chặt.

“Phá cho ta!” Cao thủ linh tôn dốc hết sức lực, biến ảo ra một thanh băng kiếm, ánh sáng màu trắng lóe lên muốn xông lên chém vỡ lưới bay ra.

“Coong!” Băng kiếm và lưới bạc va chạm, vang lên một tiếng.

Mặt cao thủ linh tôn đực ra, Đại La Thiên Cương Võng này cứng rắn quá mức rồi, không ngờ lại có thể phá vỡ băng kiếm của hắn?

Một giây thất thần, cư nhiên tốc độ buộc chặt của Đại La Thiên Cương Võng lại tăng nhanh, vững vàng nhốt hai vị cao thủ linh tôn ở bên trong.

“Sao lại có thể như vậy?” Cao thủ linh tôn lớn tuổi có chút không thể tiếp thu chuyện này.

Tần quản gia ở dưới lòng đất ‘hắc hắc’ cười xấu xa hai tiếng. Bất thình lình giơ ống tay áo lên, ba cây ngân châm bắn ra, ngân châm bay vọt về phía cổ tay cao thủ linh tôn cầm kiếm, gần như theo bản năng, cao thủ linh tôn rụt tay lại.

“Hưu!” Chiến Vương Kiếm thoát khỏi tay hắn, chui vào lòng đất.

“Chiến Vương Kiếm! Mau trả lại cho ta!”

Hai gã cao thủ linh tôn bị vây trong lưới, nhìn thấy Chiến Vương Kiếm của mình hoàn toàn biến mất trong lòng đất, tức giận đến muốn phun lửa. Chiến Vương Kiếm mà Chiến Vương cho bọn họ, cứ như vậy không còn nữa, bọn họ trở về ăn nói với Chiến Vương như thế nào đây? Nghiêm trọng hơn chính là, bọn họ bị tấm lưới bao vây, càng giãy dụa lưới càng siết chặt, bọn họ cơ bản không có cách kết ấn, bị kẹt ở trong này rồi.

Cuộc chiến cứ kết thúc như vậy sao? Cứ như vậy mà bao vây hai cao thủ linh tôn? Cái này hình như quá dễ dàng?

Mỗi bạn học nhỏ của học viện Thiên Dực, gần như đều có tiếng lòng thế này, cảm xúc rất khó tin được.

Đất trên mặt đất không có quy luận dãn ra, không hề để lại một dấu vết khả nghi, rất nhanh liền dừng trước mặt Phượng Thiên Sách, một bóng người từ trong đất nhảy ra.

Già Lam chỉ cảm thấy ánh sáng vàng rực rỡ lóe lên, lúc nhìn kĩ lại, Tần quản gia đã cầm Chiến Vương Kiếm đi tới trước mặt bọn họ.

Tần quản gia lộ ra nụ cười rạng rỡ, khom người dâng bảo kiếm: “Phượng Thiếu, Chiến Vương Kiếm đây ạ, mời ngài kiểm tra.”

Phượng Thiên Sách tùy ý liếc một cái, lắc lắc cái quạt, cau mày nói: “Thứ này xung đột với ta, vẫn là nên đưa cho Tiểu Lam Lam.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.