Sử Thượng Tối Cường Chuế Tế

Chương 128: Chương 128: Nữ quỷ Thiên Thiên! Trả giá toàn bộ! Bảo bối lớn




- Trương lang, vì sao chàng lại làm thế? Vì sao phải thế chứ?

Bên trong truyền đến chất giọng đau thương buồn bã đến cùng cực của Từ Thiên Thiên.

Trương Tấn đứng trong sân, mặt không chút thay đổi.

- Trương Tấn, không phải chàng đã đồng ý với thiếp cùng sống bên nhau hạnh phúc đến già sao?

- Rõ ràng chàng có thể từ hôn mà, vì sao phải như thế, vì sao phải thế?

Bên trong truyền đến Từ Thiên Thiên Từ Thiên Thiên liều mạng đập cánh cửa.

Trương Tấn thản nhiên sai thủ hạ:

- Đừng cho nàng ra được.

- Dạ! - Mười mấy người võ sĩ chợt rút đao ra.

Một khi bên trong Từ Thiên Thiên chạy trốn ra ngoài, liền lập tức ném nàng trở lại trong đám cháy ấy.

Trương Tấn bày tỏ:

- Thiên Thiên, thế gian con người quá mức khổ sở, nàng có thể không cần tiếp tục chịu khổ nữa cũng là một loại may mắn, buông tha đi! Ngủ một giấc thật ngon, đau đớn gì cũng không còn nữa.

- Trương Tấn, ngươi thật độc ác, ngươi còn độc ác hơn cả Thẩm Lãng!

- Ta rõ ràng mắt bị mù, mắt bị mù!

Tiếng của Từ Thiên Thiên như chim quyên khấp huyết.

Ngay sau đó, truyền đến tiếng ho khan kịch liệt tiếng một hồi.

Lại ra sức đập cửa.

Thế lửa rất lớn.

Trong nháy mắt, toàn bộ tú lâu tinh mỹ đều bị cắn nuốt.

Bên trong không còn bất luận tiếng giãy giụa gì nữa, cũng chẳng còn tiếng kêu thảm thiết.

Trương Tấn im hơi lặng tiếng rời đi.

Ước chừng sau một hồi, người hầu nhà họ Từ mới vọt tới, kêu hoảng lên:

- Đi lấy nước, đi lấy nước.

Sau đó, mấy người hầu luống cuống tay chân cứu hỏa.

...

Bên trong phủ Bá Tước Huyền Vũ!

Tên Vua Hải Tặc con Cừu Kiêu thừa dịp chiến mã còn chưa có ngã xuống, nhảy xuống đất rất nhanh.

- Kim Sĩ Anh, quả nhiên lực lớn vô hạn, vô cùng cương mãnh.

Kim Sĩ Anh đáp:

- Cừu công tử quả nhiên đao thế ác độc.

Cừu Kiêu nói:

- Ngươi cũng hiểu được ta đao thế ác độc ư? Vậy ngươi cảm thấy ta cầm loan đao này, có thể xách tên tiểu bạch kiểm Thẩm Lãng cắt xén lột da sao? Kim Mộc Lan đã lập gia đình, vì lấy nàng, ta chỉ có thể biến nàng thành quả phụ.

Kim Sĩ Anh không nói gì.

Cừu Kiêu đòi:

- Bá Tước Huyền Vũ, nếu vợ ta không ở đây, vậy ngươi vội vàng trả tiền đi.

Bá Tước Huyền Vũ Kim Trác nhìn tên hải tặc phách lối tàn ác hết sức trước mắt, trong lòng nhớ lại lời Thẩm Lãng nói.

Nhạc phụ đại nhân, Cừu Kiêu này là một bảo bối đó.

Là thứ bảo bối để phủ Bá Tước Huyền Vũ chúng ta một đòn đánh bại Trương Xung, là thứ bảo bối của phủ Bá Tước ta triệt để thoát khỏi tân chính vĩnh viễn.

Nhất định phải giữ chân gã lại.

Nhưng lại vừa không thể giết chết gã sớm.

Nhất định phải vào thời gian thích hợp hẵng giết chết.

Bá tước đại nhân gần như có thể thấy thần sắc Thẩm Lãng thèm nhỏ dãi ba thước.

Bảo bối, bảo bối lớn nha!

- Cừu Kiêu, khoảng cách thời gian đền tiền hàng năm còn chưa tới, phủ Bá Tước Huyền Vũ chúng ta lập tức không cách nào kiếm ra số tiền lớn vậy. - Bá Tước Huyền Vũ bày tỏ:

- Chúng ta trả ngươi trước ba nghìn lượng, còn lại sáu ngàn, vừa đến kỳ hạn liền đưa ngay.

Tiếp đó, Bá Tước Huyền Vũ vung tay lên.

Kim Hối ôm một cái rương qua đây, bên trong chứa ba nghìn đồng vàng.

Cừu Kiêu dùng mũi đao gẩy một phát, liếc đống vàng bên trong.

Cơ bản gã không phải tới đòi tiền, mà đến xem trò vui, cũng là tới ăn hôi.

Phủ Bá Tước Huyền Vũ sắp bị diệt tới nơi, những quý tộc quan lại lớn đều ăn thịt mỡ từ cổ thi thể này? Lẽ nào hải tặc chúng ta liền ăn không được chắc?

Đừng quên, gia tộc họ Kim còn thiếu tiền chúng ta nhé.

Không đề cập tới chuyện khác, đồng muối của phủ Bá Tước Huyền Vũ trên đảo Vọng Nhai Diêm Trường, họ Cừu chúng ta ít ra muốn lấy được một nửa.

- Lấy vàng đi.

Tức khắc, một hải tặc tiến lên, vác ba nghìn lượng vàng đặt lên lưng ngựa.

Cừu Kiêu nhẹ nhàng nhảy lên phía sau một nữ hải tặc, bàn tay trực tiếp mò vào trong lưng quần nàng.

Tiếp đó, hắn dùng loan đao chỉ vào Kim Kiếm Nương nói:

- Cô gái kia, đừng chết, chờ ngày phủ Bá Tước Huyền Vũ bị huỷ diệt, ta sẽ dẫn ngươi và Kim Mộc Lan cùng nhau trở về thành Nộ Triều, sẽ không để cho ngươi vào Giáo Phường Tư.

- Đi!

Đám Cừu Kiêu nghênh ngang phóng ngựa lao điên cuồng.

- Bá Tước Huyền Vũ, ta liền ở trong thành ngắm nhìn nhà ngươi hủy diệt đấy.

...

Hỏa hoạn nhà họ Từ, toàn thành khiếp sợ.

Thành chủ Liễu Vô Nham tự mình dẫn đầu mấy trăm tên lính cứu hoả.

Mặc dù ngăn trở thế lửa lan tràn, nhưng khu nhà cao cấp họ Từ đốt trọi hơn phân nửa thành đất trống.

Trương Tấn vài lần nhảy vào biển lửa, nỗ lực cứu ra vợ chưa cưới Từ Thiên Thiên.

Lửa sém toàn thân, tóc cháy rụi, toàn thân nhiều vết bỏng.

Vậy mà gã thất bại.

Mắt mở trừng trừng dõi nhìn vợ chưa cưới táng thân trong biển lửa.

Tức khắc, Trương Tấn khóc thét.

Ngay trước mặt của mọi người, hộc máu bất tỉnh.

Ngay sau đó, những người khác phát hiện xác gia chủ Từ Quang Doãn, còn có di thư của ông ta.

- Thẩm Lãng hại ta cửa nát nhà tan, hiền tế vì ta báo thù, vì ta báo thù!

Liễu Vô Nham trước hết kiểm tra tú lâu bốc cháy của Từ Thiên Thiên.

Phát hiện phụ cận có dấu vết tưới dầu.

Đành kết luận, tự thân Từ Thiên Thiên phóng hỏa đốt tú lâu.

Nàng không chịu nổi đả kích khổng lồ, lựa chọn phóng hỏa tự sát.

Từ gia chủ, Từ Thiên Thiên, con trai thứ ba họ Từ, hoặc là tự sát, hoặc là bị lửa lớn thiêu chết.

Toàn bộ già trẻ nhà họ Từ chỉ còn lại mẹ già của Từ Quang Doãn, còn có một đứa con út do người thiếp của Từ Quang Doãn sinh ra, chỉ năm tuổi mà thôi.

Riêng dòng chính của họ Từ, toàn bộ gần như chết hết.

Tin tức này quá thảm thiết, bởi thế con dân thành Huyền Vũ đều chấn động than thở.

Nguyên bản bọn họ thù ngững nhà giàu có, cũng không đoái hoài tới ngắm nghía cho hả hê gì, chỉ cảm thấy từng đợt phát lạnh.

Thái Thú Trương Xung quận Nộ Giang trong thời gian ngắn nhất chạy về, tự mình đi an ủi góa phụ họ Từ.

...

Ba canh giờ sau đó!

Hai cái đại nhân vật lại viếng thăm phủ Bá Tước Huyền Vũ.

Sứ giả Tổng đốc hành tỉnh Thiên Nam Ngôn Vô Kỵ, Thái Thú Nộ Giang Trương Xung.

Nét mặt Thái Thú Trương Xung mang theo vẻ bi thương, giống như bị thảm kịch nhà họ Từ cảm hoá.

Thế nhưng thân làm Thái Thú, ông ta không thể lấy tư phế công, vẫn cẩn thận tỉ mỉ thực hiện chính vụ.

- Bá Tước Huyền Vũ, lúc này chúng ta tới đây, chủ yếu là muốn điều giải lần cuối tranh chấp đất phong giữa ngài cùng Bá Tước Tấn Hải.

- Hai nhà các ngài, lẽ nào liền thật không có cách giải quyết hòa bình, nhất định phải dùng vũ lực ư?

- Xung cảm thấy chia làm đôi, vẫn có thể xem là thượng sách.

- Ngài cùng Bá Tước Tấn Hải cũng là thành phần trung kiên với nước, canh giữ biển Đông cho quốc quân, dĩ hòa vi quý.

Đây là chính trị.

Tranh cấp đảo Kim Sơn, rõ ràng chính là vũ khí sắc bén của Trương Xung cắn giết phủ Bá Tước Huyền Vũ, lại muốn hết lần này tới lần khác làm ra một bộ giả mù sa mưa tới hòa giải.

Trương Xung kỳ thực chẳng thích diễn trò chút nào.

Nhưng mà không còn cách nào, vẫn phải đi vì con đường dài hơn.

Bá Tước Huyền Vũ thờ ơ đáp:

- Khâm sứ truyền chỉ của quốc quân đến chỗ Tổng đốc hành tỉnh Thiên Nam rồi sao?

Vừa nói xong, Trương Xung cùng Ngôn Vô Kỵ tức khắc không nói.

Tất cả mọi người đều mang mặt nạ diễn trò, Bá Tước Huyền Vũ nhà ngươi một mực không thèm diễn, còn nói huỵch toẹt ra thế kia.

Vậy... cũng chả còn ý nghĩa gì sất.

Diễn trò phải do mọi người cùng nhau diễn mới giống y thật được chứ, có một người không phối hợp, liền có vẻ rất giả dối.

Nhìn xem có vô số đàn bà rõ ràng trong lúc làm chuyện kia chẳng đạt đến cao trào, lại diễn xuất tựa như sóng lớn vỗ bờ, để trên người đàn ông trên người nàng cảm thấy mình hùng phong vô cùng.

Kêu cũng chẳng muốn kêu còn đi làm gái gì hả?

Diễn cũng chả muốn diễn, còn làm quý tộc gì chứ?

- Cáo từ!

Trương Xung cùng Ngôn Vô Kỵ lại tạm biệt.

Ôm một lần hòa giải cuối cùng thất bại, quận Nộ Giang cùng hành tỉnh Thiên Nam đã tận lực.

Kế tiếp!

Liền chính thức thổi lên tiếng kèn cắn giết cuối cùng với phủ Bá Tước Huyền Vũ.

...

Họ Từ.

Đám người hầu và con ở đã bắt đầu chạy trốn, hơn nữa cuỗm theo tiền của nhà họ Từ bỏ chạy.

Chủ nhân xong đời, người hầu lập tức liền biến thành chó đói sẵn sàng xâu xé.

Ngay từ đầu còn lén lén lút lút chạy, sau đó dứt khoát quang minh chính đại, ngay trước mặt mẹ già của Từ Quang Doãn cướp giật tiền của.

Ngắn ngủi chưa đến hai ngày.

Số tiền của còn dư lại ở nhà họ Từ, đã bị những người hầu cướp sạch bách.

Chỉ còn lại một chút người hầu già cỗi, chỉ còn lại có một phu nhân mắt gần mù, một đứa trẻ chưa tới năm tuổi.

Cực kỳ tiêu điều lạnh lẽo, để cho người ta cực sợ.

...

Lễ tang họ Từ rất to lớn, bởi vì là Trương Tấn chủ sự.

Trương Xung, Liễu Vô Nham đều tự mình có mặt.

Toàn bộ quan viên quận Nộ Giang đều tới.

Trương Xung nắm tay mẹ già của Từ Quang Doãn, nước mắt ngắn dài.

- Ta cùng Quang Doãn, tình như anh em, hôm nay hắn đi trước một bước, ta đau lòng quá!

- Lão phu nhân yên tâm, mẫu thân của Quang Doãn, đó là mẫu thân của ta.

- Thiên Thiên tuy rằng còn chưa chính thức gả vào nhà họ Trương ta, nhưng trong lòng ta, đã là con dâu nhà ta.

- Di hài của con dâu tuy rằng chôn tại phần mộ tổ tiên nhà họ Từ, nhưng bài vị của con dâu, sẽ đặt vào phần mộ tổ tiên họ Trương.

Tiếp đó, Trương Xung hướng mẹ già Từ Quang Doãn hai đầu gối quỳ xuống.

- Xung, bái kiến nghĩa mẫu!

Tức khắc, tất cả mọi người đều lộ vẻ cảm động ghê gớm.

Thái Thú đại nhân, thật là có tình có nghĩa ghê.

Con trai út của Từ Quang Doãn chống đỡ không nổi.

Trương Tấn liền đứng ra, lấy tư cách hiếu tử quỳ gối trước linh đường.

Mỗi khi tới một người khách nhân.

Gã liền quỳ xuống hành lễ.

- Có khách tới!

- Lạy.

- Lạy lần thứ nhất, lạy lần hai, lạy lần ba!

- Hiếu tử đáp lễ!

- Trương công tử nén bi thương!

...

Sau ba ngày đặt linh cữu.

Họ Từ chính thức đưa tang.

Vẫn là Trương Tấn mặc áo tang.

Thật sự là khung cảnh hoành tráng, đội ngũ đưa tang vượt qua ngàn người.

Binh sĩ thành Huyền vũ mở đường.

Trương Tấn trên đường kêu gào khóc lớn.

- Từ công, trở về này!

- Thiên Thiên vợ ta, trở về này!

Hình dáng gã tiều tụy, hai mắt đỏ ngầu, thanh âm khàn gần như bể tan tành.

Đây cực kỳ bi thương, để tất cả mọi người lộ vẻ xúc động.

Mỗi một lần tiếng khóc kêu gào, giống như chim quyên khấp huyết.

Để cho người ta nghe thấy mà rơi nước mắt.

- Trương công tử thật là có tình có nghĩa quá.

- Hào kiệt như thế, lại xúc động đến vậy, rõ ràng vô tình chưa chắc hào kiệt thật sự nha.

- Mặc dù Từ Thiên Thiên kia chết sớm, nhưng có thể gả cho hào kiệt có tình có nghĩa như Trương công tử, coi như dưới suối vàng có biết cũng có thể nhắm mắt.

- Dẫu Từ Quang Doãn bị chết thảm chút, cũng coi như đám tang long trọng hết mức.

- Một nhà Trương Thái Thú thực hết lòng quan tâm giúp đỡ, không để nhà họ Từ chịu thiệt thòi.

...

Thi thể Từ Quang Doãn cùng Từ Thiên Thiên xuống mả.

Trương Tấn lại một lần nữa khóc đến ngất đi ngã xuống đất.

Đương nhiên, xác Từ Quang Doãn coi như hoàn chỉnh, mà xác Từ Thiên Thiên hầu như chỉ là một đám tro tàn.

Ngược lại mẹ già Từ Quang Doãn, chẳng có nước mắt gì.

Có lẽ nước mắt của bà đã sớm khô.

Từ đầu đến cuối trong miệng của đều đọc hai câu.

Tài cũng lớn, sản cũng lớn, con cháu kế nghiệp họa cũng lớn.

Giàu có đại quý đại họa lớn hơn nữa!

Sau khi chấm dứt lễ tang.

Mẹ già họ Từ tự mình lấy ra giấy hôn thú đưa cho Trương Xung ngỏ ý:

- Thái Thú đại nhân, Thiên Thiên chết sớm, nàng và lệnh công tử cũng chưa chính thức thành hôn. Đoạn hôn sự này đến đây từ bỏ thôi, sau khi về nhà, ta liền mang sính lễ trả.

Trương Xung không đồng ý.

Trương Tấn sâu kín tỉnh lại nghe nói thế, cơ hồ dập đầu chảy máu.

- Tổ mẫu, đừng nhẫn tâm như vậy chứ.

- Thiên Thiên một ngày là vợ cháu, cả đời là vợ cháu.

- Ngài chớ có huỷ hôn, như vậy cháu còn có thứ để nhớ nhung, nếu ngài huỷ hôn, cho dù ngay cả muốn nhớ cũng không còn gì.

Mẹ già họ Từ phải xé bỏ giấy hôn thú ngay chỗ đông người, trả cho Trương Tấn một thân chưa kết hôn.

Trương Tấn đoạt lấy giấy hôn thú, cất giữ vào ngực như châu báu vậy.

Rồi gã vọt tới trước mộ bia Từ Thiên Thiên.

- Nhất bái thiên địa.

- Nhị bái cao đường.

- Phu thê đối bái!

Tiếp đó, Trương Tấn ngay trước mặt của mọi người lớn tiếng la lên:

- Từ nay về sau, Thiên Thiên không còn là vị hôn thê của ta, mà là vợ đã chính thức xuất giá cho ta, cả đời như thế, đời đời kiếp kiếp đều thế.

Nhất thời, tất cả mọi người, hoàn toàn rung động!

Tình sâu nghĩa nặng như thế này, thật là cảm động trời đất!

...

Màn đêm buông xuống!

Người tham gia lễ tang đã sớm tản đi.

Trên đất chôn cất vị hào phú Từ Quang Doãn cùng Từ Thiên Thiên, không một bóng người.

Ban ngày ồn ào náo động, đã sớm tản đi.

Ngay cả một người giữ mộ cũng chẳng có.

Lúc nửa đêm!

Hai bóng người lặng lẽ đi tới nghĩa địa.

Đào mộ kiếm của.

Theo bọn họ thấy, Họ Từ giàu có một vùng, hơn nữa phần mộ này xây cất xa hoa thế kia, trong quan tài chắc chắn chôn rất nhiều kho báu.

Lần này khẳng định có thể kiếm một khoản tiền phát tài!

Thở hồng hộc, thật vất vả làm việc quần quật một canh giờ, đào mộ, bật nắp quan tài.

Kết quả phát hiện trong quan tài, chẳng chôn báu vật gì sất.

- Xì!

- Xui tận mạng.

- Nhà họ từ lại nghèo kiết hủ lậu đến thế.

Hai tên trộm mộ nhịn không được giơ lên cái xẻng đập phá linh tinh cho hả giận.

Tiếp đó, hai người không quan tâm rời đi.

Còn lại hai cái đống mả hỗn độn bi thảm, bị người quật mở bừa bãi, xác phơi ra đất trống.

Lại không biết qua bao lâu.

Một cô gái thanh lệ lướt tới phần mộ trước mặt.

Cả người ăn mặc đồ tang trắng như tuyết, có vẻ càng thêm xinh đẹp vô song.

Nếu như hai kẻ trộm mộ ở đây, nhất định sẽ kêu lên gặp quỷ!

Nước mắt của nàng đã chảy cạn.

Ngẩn người một lúc lâu, nàng nâng xác Từ Quang Doãn đặt vào trong quan tài lại, tiếp đó hai tay vốc đất, lại chôn cất Từ Quang Doãn lần nữa.

Còn có một cái quan tài cùng nấm mồ khác, nàng liền không để ý đến.

Sau khi chôn cất xong cho Từ Quang Doãn.

Nàng quỳ trên mặt đất, lạnh lùng nói:

- Phụ thân, con phải báo thù cho ngài.

- Vì báo thù, con sẵn lòng trả giá tất cả!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.