Sử Thượng Tối Cường Chuế Tế

Chương 191: Chương 191: Quyết chiến thành Nộ Triều kết thúc! Trương Tấn thất bại thảm hại




Kỳ thực Bá tước Huyền Vũ Kim Trác cũng không phải là nhất định phải đánh chiếm đảo Kim Sơn.

Đại chiến đảo Vọng Nhai thắng, chiếm được thành Nộ Triều xong xuôi, vấn đề đảo Kim Sơn liền không lớn.

Ông là một người bảo thủ, cũng sẽ không bởi vì thắng cuộc chiến đảo Vọng Nhai mà ở trong lòng coi khinh thiên hạ.

Đảo Kim Sơn Thủ tướng là Cừu Thiên Nguy nghĩa tử Cừu Hào, có thể chưa nói tới cái gì danh tướng, nhưng là tuyệt đối không phải đèn cạn dầu.

Huống hồ, trên đảo này còn có năm nghìn quân phòng thủ.

Bá tước Huyền Vũ trong tay mặc dù có hơn một trăm chiếc thuyền hải tặc, hơn nữa có bốn ngàn người, thế nhưng lính già chỉ có chính là không đến năm trăm người, còn lại không phải tân binh chính là dân quân.

Đảo Kim Sơn một trận chiến này không có tám phần mười chắc chắn hắn chắc là sẽ không đánh, dù cho có Đường Luân nơi tay, chỉ sợ bọn họ có thể giả trang biến thành hải tặc.

Thậm chí vì bảo thủ để..., Bá tước Huyền Vũ hạ lệnh hơn một ngàn người lái mấy chục chiếc hải tặc thuyền trở về họ Kim bến tàu.

Lúc này đây đi đảo Kim Sơn, chỉ đến không đến ba nghìn người mà thôi.

Kỳ hạm trên boong thuyền, Đường Luân nói:

- Kim Trác huynh, ngươi đã muốn thắng thật lớn, vì sao trên mặt không thấy được nửa điểm nụ cười?

Kim Trác đương nhiên là đang lo lắng an nguy Thẩm Lãng, lo lắng cuộc chiến thành Nộ Triều.

Đó mới là mấu chốt nhất.

Cuộc chiến thành Nộ Triều thắng, gia tộc họ Kim mới có tương lai. Nếu là thua, cuộc chiến đảo Vọng Nhai dù có thắng đi nữa thì tác dụng vẫn không nhiều.

Thế nhưng những lời này không có cần thiết cùng Đường Luân nói.

Đường Luân lại nói:

- Kim Trác huynh, khi huynh đối mặt ta, vì sao trong mắt không có bất kỳ thù hận nào?

Bá tước Huyền Vũ Kim Trác nói:

- Ân oán của ngươi và ta là tổ tông truyền xuống tới, cũng là thân bất do kỷ, ta vì sao phải hận ngươi?

Nghe những lời này, Đường Luân không khỏi kinh ngạc.

Kim Trác không hận ông, thế nhưng ông lại đặc biệt hận Kim Trác, hận không thể lột da rút gân.

Kim Trác hận rất ít người, kể cả với Thái Thú Trương Xung nội tâm ông đều không có bao nhiêu hận ý.

Người ông hận nhất chỉ có một, đó chính là Hầu tước Tô Nan cùng phủ Bá tước Vũ An họ Tiết. Hai nhà này cũng là quan hệ thông gia, cũng là minh hữu. Kết quả cũng chính là hai nhà này tổn thương gia tộc họ Kim sâu nhất, thậm chí gần như đưa họ Kim vào chỗ chết.

Bá tước Huyền Vũ Kim Trác cho tới nay cũng là lấy chân thành đối với người khác, tuyệt đối quân tử.

Năm đó ý đồ gia tộc họ Tô đầu nhập vào đại vương tử Ninh Nguyên Vũ, còn chuyên viết một phong mật thư cho phụ thân Bá tước Kim Vũ, khuyên bảo gia tộc họ Kim cùng sẵn sàng góp sức. Ninh Nguyên Hiến lên ngôi làm vua xong xuôi, phong mật thư này liền trở thành một uy hiếp đáng sợ của gia tộc họ Tô. Lời nói lời khó nghe, gia tộc họ Kim hoàn toàn có thể cầm phần mật thư này với gia tộc họ Tô muốn làm gì thì làm.

Thế nhưng Bá tước Kim Trác không có làm như vậy.

Tô Bội Bội gả cho ông xong xuôi, mới vừa nhắc tới phong mật thư này, Kim Trác ở trước mặt vợ đã đốt rụi phong thư, tỏ ý mình tuyệt đối không phải cầm phong mật thư này đi áp chế bất luận kẻ nào.

Thật không ngờ đây ngược lại để gia tộc họ Tô không có sợ hãi, khi quốc quân lộ ra ý đồ đối phó gia tộc họ Kim, gia tộc họ Tô không kịp chờ đợi cùng ông phân rõ giới hạn, xé bỏ hôn ước hai nhà, sau càng là không chút kiêng kỵ tổn thương gia tộc họ Kim.

Vợ Tô Bội Bội mỗi khi đưa ra chuyện này, đều phải dùng nắm đấm đấm ông hai cái, trách ông quá ngu, năm đó vì sao phải thiêu hủy phong mật thư này, bằng không cũng có thể nắm được gia tộc họ Tô.

Đương nhiên là Tô Bội Bội đưa ra sự việc mật thư, Kim Trác mới ở trước mặt bà thiêu hủy. Nhưng mà đàn bà luôn luôn không giảng đạo lý, trong lòng các bà rất rõ ràng, nhưng ngoài miệng không giảng đạo lý. Tô Bội Bội sở dĩ trách cứ Kim Trác, kỳ thực càng nhiều hơn chính là sự hối hận trong lòng của chính bà.

Thế nhưng bà lúc đó còn trẻ, hơn nữa mới vừa gả sang, trong lòng nhất định là hướng về nhà mẹ đẻ. Theo thời gian trôi qua, dần dần chứng kiến bộ mặt thật hai nhà, bà mới toàn tâm toàn ý xem mình làm người gia tộc họ Kim, hôm nay càng là cùng nhà mẹ đẻ trở mặt thành thù.

Sau Tô Bội Bội liền đã nhiều lần chuyện trò câu chuyện tiếc nuối này với Thẩm Lãng, cho nên Thẩm Lãng mới suy nghĩ biện pháp, làm nhái ra phong mật thư này. Dù sao hai nhà từng có quan hệ thông gia, gia tộc họ Kim có rất nhiều lá thư do Hầu tước Tô Tiễn đích thân viết.

Đương nhiên, Thẩm Lãng cũng không có xemphong mật thư này như là vũ khí quan trọng, chẳng qua là lo trước khỏi hoạ mà thôi.

- Chủ nhân, lập tức sắp đến đảo Kim Sơn. - Kim Trung nói.

Bá tước Kim Trác nói:

- Đánh trước dò hư thật, chưa chắc phải đánh.

Kim Trung nói:

- Vâng!

Hạm đội còn chưa có tới bến tàu gần đảo Kim Sơn, bọn hải tặc trên đảo lại lớn tiếng hoan hô lên.

Bởi vì những thứ tàu chiến này bọn họ quá quen thuộc, chính là hạm đội đại vương Cừu Thiên Nguy.

- Đại vương hạm đội đến.

- Các huynh đệ, đại chiến đảo Vọng Nhai kết thúc? Kết thúc hồi nào hả?

- Đúng vậy, ba vạn người đánh mấy nghìn người sao lại lâu vậy kia chớ?

- Mỏ vàng có lớn hay không?

Đám hải tặc trên đảo tuôn ra như bầy ong vỡ tổ.

Vẫn là Bá tước Tấn Hải Đường Luân lộ diện, ông ta rời thuyền leo lên đảo Kim Sơn.

- Làm sao lại chọn người như thế - Đường Luân kinh ngạc nói:

- Cừu Hào ở đâu? Tàu chiến trên bến tàu ở đâu?

Mấy tên đầu sỏ hải tặc trên đảo muốn nói lại thôi.

Lời này gã không dám nói, bởi vì đại thủ lãnh mang theo hạm đội đi.

Mệnh lệnh của đại vương là để Cừu Hào đóng giữ đảo Kim Sơn, kết quả hắn lại dẫn đầu hải tặc chủ lực đi.

- Đại thủ lãnh Cừu Hào thân thể có chút không thoải mái, bị nhiễm bệnh thương hàn, sợ lây cho người khác, cho nên tự giam mình ở trong một cái sơn động. - Một hải tặc thủ lĩnh vội vàng nói.

Cuối cùng, đại thũ lĩnh Cừu Hào đã cãi mệnh lệnh của đại vương ra đi.

Mặc dù gã cảm thấy Đại thủ lĩnh Cừu Hào làm không sai, đảo Kim Sơn này an toàn vô cùng, đánh rắm không có, căn bản không có cần thiết phóng năm nghìn người coi chừng tại đây, một nghìn người là đủ rồi.

Đường Luân lớn tiếng nói:

- Ngươi không nên dỗ ta, đại vương các ngươi không có tới, nói cho ta biết chân tướng không có gì lớn.

Dứt lời, Đường Luân trực tiếp ném qua một túi lượng vàng.

Tên hải tặc kia thủ lĩnh nói:

- Đại thủ lĩnh Cừu Hào không biết nghĩ như thế nào, ngài ấy lại cảm thấy thành Nộ Triều gặp nguy hiểm, cho nên mang theo hạm đội đi thành Nộ Triều. Cho dù có người muốn tiến đánh thành Nộ Triều cũng đánh chẳng được, nữ ma đầu thiên hạ vô địch.

Đường Luân nói:

- Đừng nói nhảm, ngươi gọn gàng dứt khoát nói cho ta biết, bây giờ đảo Kim Sơn còn có bao nhiêu người?

- Một nghìn người. - Tên hải tặc kia thủ lĩnh nói.

Đường Luân tức khắc da đầu tê dại.

Mới, mới một nghìn người?

Nói cách khác, Cừu Hào mang theo bốn ngàn người đi, giết trở về thành Nộ Triều?

Vận may của Kim Trác này nên nói là tốt hay không tốt?

Đảo Kim Sơn chỉ còn lại một nghìn người, độ khó khi tiến đánh giảm xuống.

Thế nhưng Thẩm Lãng muốn đoạt thành Nộ Triều, phía trước có Cừu Yêu Nhi, phía sau có Cừu Hào, chẳng phải là chết không có chỗ chôn?

Nhưng mà, Thẩm Lãng này là một tiểu bạch kiểm, nhỡ ra... Nhỡ ra hắn và Cừu Yêu Nhi có một chân thì sao?

Thế nhưng, Cừu Yêu Nhi nghe nói không thích đàn ông, thế nhưng loại chuyện này ai dám chắc, Thẩm Lãng căn bản thì không phải là đàn ông bình thường.

Không thể không nói, khi chuyện không còn liên quan đến mình nữa, tư duy của Đường Luân cũng trở nên lớn mật.

Trí tưởng tượng thiên mã hành không ngược lại mới tiếp cận chân tướng, đương nhiên chẳng qua là tiếp cận mà thôi.

- Mới một nghìn người, các ngươi đây bị điên thật sao? Một nghìn người giữ được đảo Kim Sơn à? Nội thợ mỏ đã có có mấy nghìn người. - Đường Luân nổi giận nói.

Tên hải tặc kia thủ lĩnh nói:

- Một số thợ mỏ cũng là người nhà của ngài, còn có cái gì quan trọng hơn. Phủ Bá Tước Huyền Vũ ngược lại cũng có một hai nghìn tù binh tại đây, nhưng bọn hắn không biết ngoan ngoãn, bảy trăm người chúng ta trông coi ở mỏ này là dư sức.

Bảy trăm hải tặc ở hầm mỏ?

Nói cách khác, hải tặc giữ bến tàu chỉ có ba trăm người?

Vậy Kim Trác đánh chiếm đảo Kim Sơn chẳng phải là dễ dàng sao?

Đánh chiếm đảo Kim Sơn xong xuôi, mình cũng có thể về nhà.

Với nhân phẩm Thẩm Lãng thì Đường Luân là tuyệt đối không thể tin được, thế nhưng với nhân phẩm Kim Trác, ông ta tuyệt đối tin tưởng.

Tay này nói sẽ thả mình về nhà, thì nhất định sẽ thả.

Thế là, ông ta xụ mặt quát lớn:

- Các ngươi rõ ràng quá càn rỡ, chuyến này của ta là vận lương thực cho các ngươi ăn, không ngờ trên đảo chỉ có một ngàn người thôi, để ta suy nghĩ biện pháp một chút, nhìn có thể tăng một ít nhân thủ, tăng cường phòng ngự cho các ngươi hay không.

Tên thủ lĩnh hải tặc trong lòng không cho là đúng, thế nhưng nghe được vận lương ăn, tức khắc mừng rỡ trong lòng nói:

- Làm phiền Bá tước Tấn Hải.

...

Sau khi trở lại buồng nhỏ trên tàu.

Đường Luân nói:

- Kim Trác huynh, ta thực sự không biết nên như thế nào hình dung vận khí của ngươi. Lúc này phía trên đảo Kim Sơn cũng chỉ có một nghìn hải tặc, hơn nữa còn chia làm hai nhóm, bến tàu phía trên ba trăm, hầm mỏ bảy trăm.

Kim Trác không có vui mừng, mà là hồi hộp hỏi lại:

- Cừu Hào ở đâu? Hắn và bốn ngàn hải tặc kia đi nơi nào?

Đường Luân kinh ngạc nói:

- Cừu Hào đi thành Nộ Triều.

Tức khắc Kim Trác sắc mặt kịch biến.

Đường Luân nói:

- Kim Trác huynh, kế tiếp nhìn ta biểu hiện, đánh chiếm đảo Kim Sơn dễ dàng. Thế nhưng ngươi phải giữ lời đấy, thả phụ tử chúng ta về nhà.

Bá tước Kim Trác lắc đầu nói:

- Không, đảo Kim Sơn đừng đánh. Tất cả mọi người chuẩn bị, hạm đội đẩy tốc độ cao nhất đi đến thành Nộ Triều.

Đường Luân kinh ngạc nói:

- Đảo Kim Sơn mắt thấy sẽ phải chiếm được, giống như mỡ dâng tận miệng, vậy mà ngươi nói không cần sao?

Kim Trác run giọng nói:

- So với mạng con rể của ta, đảo Kim Sơn tính là cái gì?

Một lát sau, năm vạn cân lương thực mang đến bến tàu đảo Kim Sơn, bên trong không có độc.

Tiếp đó, cả nhánh hạm đội giương buồm, dùng tốc độ cao nhất nhằm phía thành Nộ Triều.

Cứ như vậy, vì Thẩm Lãng có thể tồn tại nguy hiểm, Bá tước Kim Trác trực tiếp bỏ qua đảo Kim Sơn dễ như trở bàn tay.

Đường Luân trầm mặc.

Có thể, đây cũng là một loại sức hấp dẫn nhân cách?

Bá tước Kim Trác hoàn toàn lòng nóng như lửa đốt.

Bốn ngàn hải tặc Cừu Hào lại giết hướng về phía thành Nộ Triều, đây đối với Thẩm Lãng là nguy cơ khổng lồ.

Hơn nữa điều này có nghĩa là kẻ địch đã nhìn thấu kế hoạch của Thẩm Lãng.

Lãng nhi, ngươi tuyệt đối không nên xảy ra chuyện gì!

Con hãy chịu đựng, vi phụ lập tức tới đây!

...

Bên trong thành Nộ Triều!

Sáu ngàn tinh nhuệ của Trương Tấn, như thủy triều phóng về phía tòa pháo đài phủ Thành Chủ.

Nhìn từ trên trời, như là thủy triều thiết giáp.

Đây là quan quân thành Nộ Triều, tuy rằng thua kém quân vùng biên giới, nhưng là cực kỳ tinh nhuệ, chí ít vượt qua đại bộ phận quý tộc tư quân.

Trương Tấn cưỡi ở trên chiến mã, toàn thân nhiệt huyết sôi trào.

- Phụ thân, người thấy được chưa? Hài nhi kiến công lập nghiệp, ngay sáng nay.

- Bọ ngựa đằng trước, chim sẻ ở phía sau, lập tức sẽ phải thành công.

- Hài nhi nhất định phải giết toàn bộ Thẩm Lãng cùng với đám hải tặc.

- Hài nhi nhất định để cho phụ thân thành lập phong công vĩ nghiệp hiếm có, chuyện hơn một trăm năm trước Bá tước Kim Trụ có thể làm được, ngài cũng có thể làm được.

- Hài nhi nhất định đánh một trận công thành, đưa phụ thân lên chức Hạ đô đốc Diễm Châu, nhất định để ngài phong hầu bái tướng!

- Phụ thân luôn miệng nói Thẩm Lãng xuất sắc đến cỡ nào, con sẽ chứng minh cho phụ thân thấy, con trai của người mới là xuất sắc nhất, trong số ba đứa con trai, Trương Tấn ta đây mới là xuất sắc nhất.

- Thẩm Lãng chỉ là một tên hề nhảy nhót, hắn so với con sẽ chẳng là cái đinh gì cả.

Sáu ngàn tinh nhuệ hành quân, toàn bộ mặt đất đều đang run rẩy.

Cửa hàng hai bên thành Nộ Triều, tất cả nhà cửa toàn bộ đóng chặt cửa sổ.

Đây... Đây là thời tiết muốn thay đổi à?

Thành Nộ Triều sau này chẳng lẽ muốn biến thành lãnh thổ Việt quốc sao?

Tuyệt đối không nên!

Thành tội ác không tốt sao? Thành tự do không tốt sao?

...

Bên trong phủ Thành Chủ.

Truyền đến từng đợt kêu đánh kêu giết..

Nghe vào tiếng giết rung trời, kêu thảm thiết liên tục.

Nhưng trên thực tế, quân hẩm Lãng cùng quân đội Cừu Yêu Nhi đều hướng về phía không khí kêu tào lao, quơ binh khí đập tùm lum.

Một bóng dáng vọt vào.

Nàng được xem là vệ sĩ riêng của Thẩm Lãng, Hoàng Phượng.

Lần này Thẩm Lãng tiến đánh thành Nộ Triều, theo sau hộ tống còn có mấy chục tên cao thủ, mấy chục tên quản sự của hội Thiên Đạo.

Một khi Thẩm Lãng bắt thành Nộ Triều, bọn họ sẽ trong thời gian ngắn nhất tiếp quản thương mại trật tự thành Nộ Triều.

- Trương Tấn đã xuất binh, sáu ngàn tinh nhuệ đang đánh tới!

Thẩm Lãng mừng rỡ trong lòng, rốt cuộc đã tới rồi!

Lúc này, Cừu Yêu Nhi không nói hai lời, nhặt lên hai cây Quỷ Đầu Đao muốn xông ra.

Thẩm Lãng nói:

- Ngươi làm gì thế?

Cừu Yêu Nhi nói:

- Ra giết chứ làm gì.

Thẩm Lãng nói:

- Ngươi điên rồi sao? Có lâu đài thật tốt không thủ, lại muốn chủ động xuất chiến?

Cừu Yêu Nhi nhấn mạnh từng chữ:

- Ta không thích diễn trò, ta không thích phòng thủ!

Đã nhìn ra, bằng không ta làm sao ngươi ngủ đến nửa chết nửa sống?

Ánh mắt của Cừu Yêu Nhi trông về phía Từ Thiên Thiên, lộ ra vẻ ôn hòa hiếm có.

- Từ Thiên Thiên, kẻ thù của ngươi là Trương Tấn đúng không? Ta đây phải đi báo thù cho ngươi!

- Thẩm Lãng lâu đài này giao cho ngươi, ta không bao giờ vào đây nữa.

Tiếp đó, nữ ma đầu này liền mang theo hai nghìn chính quy tinh nhuệ, trực tiếp ra ngoài giết..

Hai cái chân siêu dài chạy, so với chiến mã còn nhanh hơn.

Ngươi hỏi nàng tại sao không cưỡi ngựa?

Hai cây Quỷ Đầu Đao của nàng cộng lại hơn hai trăm cân, chiến mã thực sự không chạy nổi.

Thẩm Lãng nhìn Từ Thiên Thiên nói:

- Cô gái này não có bệnh.

Từ Thiên Thiên mắt đỏ lên nói:

- Đầu óc ngươi mới có bệnh, nàng là người ghê gớm nhất thế giới, căn bản cũng không có đàn ông xứng đôi nàng, ngươi càng thêm không xứng!

Dứt lời, nàng phóng về phía trên tường thành, nàng muốn đứng ở chỗ cao nhất quan sát Cừu Yêu Nhi đại chiến Trương Tấn.

...

Sáu ngàn tinh nhuệ của Trương Tấn cách pháo đài Thành chủ càng ngày càng gần!

Trong lòng gã càng ngày càng hưng phấn, toàn thân nhiệt huyết gần như muốn tuôn ra như cơn bão.

Khoảng cách pháo đài còn có mấy trăm mét, gã lại lên tiếng hét lớn:

- Thằng nhóc Thẩm Lãng, ngươi ra đây chịu chết cho ta!

- Thẩm Lãng, nạp mạng đi!

- Thẩm Lãng, ngươi tự cho là diệu kế yên thiên hạ (*), cũng không biết mọi cử động của ngươi đã được phụ thân ta đi guốc trong bụng cả rồi.

(*) Đây là điển tích lần ngã bệnh thứ hai của Chu Du, sau khi Cam phu nhân qua đời, Chu Du hiến kế cho Tôn Quyền gả em gái Tôn Thượng Hương cho Lưu Bị, nhằm dụ Bị tới Đông Ngô rồi bắt giết. Nào ngờ Ngô Quốc Thái, mẹ Tôn Quyền lại yêu mến Lưu Bị. Chu Du lại bày kế khác tách Lưu Bị khỏi các huynh đệ và Gia Cát Lượng, dùng thanh sắc mê hoặc Lưu Bị vui hưởng lạc mà quên đi ý chí đánh lấy thiên hạ, nhưng kế sách này cũng không thành công. Trong khi đó, Gia Cát Lượng lại bày kế để Lưu Bị bình an trở về Kinh Châu, lại còn khiến Chu Du trúng kế mai phục. Gia Cát Lượng cho binh sĩ đọc vang hai câu thơ “Chu Lang diệu kế yên thiên hạ, Đã mất phu nhân lại thiệt quân”. Chu Du nghe xong uất quá, vết thương sắp lành lại tái phát.

- Ở đây, sẽ là tử địa của ngươi.

- Hôm nay, sẽ là ngày chết của ngươi!

- Phủ Bá Tước Huyền Vũ, gia tộc họ Kim, kể từ hôm nay hoàn toàn xóa khỏi cái thế giới này!

- Ngày mà gia tộc họ Trương của ta quật khởi, ngay sáng nay!

- Giết, giết, giết!

Trương Tấn điên cuồng hét lên, sát khí tận trời!

Tiếp đó...

Gã thấy được tiếng giết tận trời từ cổng của pháo đài Vua Hải Tặc, tuôn ra tới một đường sáng!

Tốc độ ánh sáng này quá nhanh.

Khí thế quá mạnh!

Gần như thấy không rõ bóng người.

Thế nhưng, sát khí ngất trời này.

Vóc dáng nổ tung thế này.

Đôi chân siêu dài như thế này.

Nhất là hai cây Quỷ Đầu Đao, đã bán đứng thân phận của người đến rõ ràng.

Ma La Sát!

Nữ ma đầu!

Cừu Yêu Nhi dũng mãnh vô địch!

Thế nào lại là cô ta?

Cô ta không phải đã chết rồi sao?

Rất nhiều thủ hạ của ta nhìn tận mắt cô ta chết hả?

Lẽ nào, lẽ nào cô ta đang diễn trò?

Dũng tướng vô địch như cô ta mà cũng biết diễn trò à?

Tại sao cô ta phải phối hợp Thẩm Lãng diễn trò? Chẳng lẽ... Chẳng lẽ cô ta cũng bị Thẩm Lãng ăn nằm sao?

Trương Tấn cảm giác được từng đợt run rẩy.

Thế nhưng rất nhanh, gã càng thêm dâng lên chiến ý tận trời.

Đều nói Cừu Yêu Nhi nhà ngươi thiên hạ vô địch, ta ngược lại muốn nhìn, ngươi đến tột cùng có thật lợi hại như vậy hay không.

Trương Tấn ta đây sẽ “chăm sóc “ nữ ma đầu này.

Thế nhưng, còn chưa chờ kịp đến khi gã xông ra.

Chung quanh tướng sĩ l trung thành ập tức liền bảo hộ gã ở sau lưng.

- Bảo hộ tướng quân.

- Bảo hộ nhị công tử!

Mấy trăm tên tướng sĩ, tức khắc bảo vệ xung quanh Trương Tấn.

Tốc độ xung phong của Cừu Yêu Nhi quá nhanh.

Mấy trăm nữ võ sĩ chính quy của nàng cưỡi ngựa, nàng lấy tư cách chủ tướng mặc kệ mà dùng đôi chân dài lao điên cuồng.

Nhưng lại nhanh hơn so với cưỡi ngựa rất nhiều.

Trong giây lát!

Một mình nàng, trực tiếp xông về sáu ngàn đại quân Trương Tấn.

Tư thế kia thật sự quá kinh người!

Cái loại khí thế có mỗi mình ta mà bao vây hết sáu ngàn người các ngươi.

Giống như mộ con khủng long bạo chúa (Tyrannosaurus) thời tiền sử, chợt xông vào giữa bầy sói.

- Xoẹt!

Hai cây Quỷ Đầu Đao trong tay nàng, điên cuồng mà xoay tròn.

Không có chiêu thức.

Con mẹ nó muốn chiêu thức gì hả?

Chính là quạt điện.

Thậm chí tốc độ này nhìn qua, so với quạt điện còn nhanh hơn.

Trận chiến vũ khí nghịch thiên!

Cứ như vậy!

Chỉ mỗi mình Cừu Yêu Nhi đã nghiền ép khí thế.

Nơi nàng đi qua!

Kẻ địch đừng nói gì đến làm tổn thương một cọng lông tơ của nàng.

Ngay cả tiến đến gần nàng cũng không được.

Hai cây Quỷ Đầu Đao gần như xoay tròn kín không kẽ hở.

Xung quanh trong vòng hai mét, toàn bộ biến thành địa ngục!

Không địch nào cản trở.

Nơi đi qua, bất luận kẻ nào cũng là tan nát.

Chết không toàn thây!

Chính là giết, giết, giết!

Đây căn bản không phải dũng tướng vô địch, đây cơ hồ là một cỗ máy chiến tranh, giống như một chiếc xe tăng mẹ, cứ như vậy càn đến.

Mặc kệ ngươi có mặc áo giáp hay không, mặc kệ ngươi mặc giáp dày đến cỡ nào.

Ta chính là một cây đao.

Mặc kệ bổ trúng nơi nào, toàn bộ một đao chém làm hai.

Ở dưới đao Cừu Yêu Nhi ta đây, không có toàn thây!

Nơi đi qua, chỉ có đầy xác chết la liệt.

Lầu trên thành Từ Thiên Thiên, còn có Thẩm Lãng, hoàn toàn nhìn ngây người.

Da đầu từng đợt tê dại.

Nhất là Từ Thiên Thiên, lại thấy như có một con sóng ập tới.

Trong thiên hạ, vẫn còn có người nghịch thiên như thế này, hơn nữa còn là một nữ nhân.

Thẩm Lãng cũng cứng cả người.

Dựa vào!

Loại nữ chiến thần này, lại ngủ qua ta?

Tại sao ta cảm thấy có cảm giác tự hào ấy nhỉ?

Hơn nữa lại còn sống? Còn chưa có bị nàng giết chết?

Mà Kim Sĩ Anh cũng hoàn toàn thấy toàn thân run rẩy.

Gã lúc đầu cảm thấy danh tiếng Cừu Yêu Nhi mặc dù lớn, thế nhưng gã vẫn có thể đánh một trận.

Cuối cùng, gã cũng từng giao thủ với Cừu Kiêu mà.

Hiện tại gã hoàn toàn hiểu ra, may là cô gia bị Cừu Yêu Nhi ngủ qua, may là cô gia sắp xếp xong xuôi tất cả.

Bằng không!

Gia tộc họ Kim mang tới hai ngàn người này, căn bản cái rắm dùng cũng không dùng, chưa tới một canh giờ, cũng sẽ bị giết sạch.

Thảo nào Cừu Yêu Nhi chưa bao giờ hỏi kẻ địch có bao nhiêu người, chỉ hỏi kẻ địch ở chỗ nào.

Cũng căn bản không hỏi kẻ địch là người nào, hai cây Quỷ Đầu Đao vung vẩy đi tới, người nào đều trở thành ác quỷ, tên gì cũng chẳng còn vấn đề.

Tầm chém giết được hai phút!

Quân đội chính quy của Cừu Yêu Nhi xông tới.

Hai nghìn tên võ sĩ chính quy, trên cơ bản cũng là nữ.

Mỗi một lần đều oai phong tám hướng.

Điên cuồng xung phong liều chết!

Những cô gái này võ công không tính là cao.

Thế nhưng... Trên người lại lây khí chất Cừu Yêu Nhi.

Cả dòng sát khí tận trời này còn có cả khí khái có ta vô địch, có thể được gọi là phiên bản nhỏ của Cừu Yêu Nhi.

Kim Hối ở bên cạnh nói:

- Cô gia, chúng ta... Chúng ta còn đánh à?

Ý kia là, binh sĩ phủ Bá Tước Huyền Vũ chúng ta phải xông ra trợ chiến Cừu Yêu Nhi à?

Thẩm Lãng suy nghĩ một chút, lắc đầu nói:

- Quên đi, ta sợ nữ ma đầu này giết điên rồi, địch ta chẳng phân biệt được, thuận tiện đem người của chúng ta cũng làm thịt một nhóm.

Đây mới là võ đạo cá nhân cùng võ đạo chiến trường kết hợp đỉnh phong!

Thảo nào Cừu Thiên Nguy không tha cho nàng, phải nghĩ biện pháp diệt trừ nàng.

Người này quá mạnh mẽ, đã uy hiếp nghiêm trọng địa vị gia tộc họ Cừu.

...

Mấy trăm tên tướng sĩ chính quy ra sức bảo hộ Trương Tấn.

Tre già măng mọc mà ngăn cản ở phía trước.

Nhưng mà, hết thảy đều là phí công.

Dễ dàng bị Cừu Yêu Nhi giết mặc.

Người ngăn ở trước mặt Trương Tấn càng ngày càng ít, càng ngày càng ít.

Rất nhanh!

Cừu Yêu Nhi đã xông đến trước mặt Trương Tấn.

Dưới chân của nàng, chi chít cũng là xác người không hoàn chỉnh.

Trương Tấn ngồi trên lưng ngựa.

Nội tâm của gã đang run rẩy, da đầu gã đang tê dại.

Thế nhưng, gã không thể lui về phía sau, gã cũng sẽ không lui về phía sau.

Kẻ hèn nhát mới lui về phía sau!

Cừu Yêu Nhi ngừng lại, ngược lại lui về sau mấy chục bước.

Đây có ý gì?

Đây là để Trương Tấn cưỡi ngựa chạy nước rút đi va chạm nàng.

Nữ ma đầu này, rõ ràng cuồng ngạo.

Trương Tấn cảm giác được mình đã bị nhục nhã.

Cừu Yêu Nhi, ngươi tuy rằng rất mạnh, nhưng Trương Tấn ta đây cũng không phải là không chịu nổi một đòn.

Ngươi lại khinh thường như thế?

Vậy liền chớ có trách ta thắng không anh hùng.

Sức mạnh chiến mã của ta chạy nước rút đâu chỉ mấy nghìn cân?

Ngươi dù cho cường thịnh trở lại, cũng là thân thể bằng xương bằng thịt mà thôi.

Ta không tin ngươi chống đỡ được?

Tiếp đó, Trương Tấn bắt đầu lui về phía sau bến tàu.

Ước chừng lui về sau hơn hai trăm mét.

Đây là khoảng cách thích hợp nhất cho chiến mã chạy nước rút.

Toàn bộ chiến trường đều ngừng lại.

Trống đi một mảng lớn.

Để cho Trương Tấn cùng Cừu Yêu Nhi đánh một trận.

- Giá!

Trương Tấn bắt đầu gia tăng tốc độ, tăng nhanh, tăng nhanh...

Tăng nhanh đến cực hạn!

Trong nháy mắt, tốc độ đạt tới kinh người 20m/s.

Một Thiên Lý Mã này, cộng thêm trọng lượng Trương Tấn, có chừng hơn một ngàn cân.

Cho nên tốc độ xông lên này, gần như tương đương với một chiếc ô tô với vận tốc 72 km/h.

- Giết!

- Giết!

- Giết!

Trương Tấn giơ lên chiến đao, thúc giục chiến mã, mang theo tốc độ kinh người vô cùng, lực lượng kinh người vô cùng, xông về phía Cừu Yêu Nhi, định chém chết nàng.

Tức khắc, tất cả mọi người dừng lại hít thở.

Có người lại có máu liều, ngăn trở Thiên Lý Mã xông tới?

Cừu Yêu Nhi ngươi không né sao?

Cừu Yêu Nhi cứ như vậy đứng tại chỗ, tùy ý Trương Tấn cưỡi Thiên Lý Mã xông lên.

Khoảng cách mười mét.

Năm mét.

Một thước!

Mãnh liệt đánh!

Cừu Yêu Nhi không hề động đao, mà là chợt nện ra một quyền.

- Rầm!

Một tiếng vang thật lớn!

Con Thiên Lý Mã này hét thảm một tiếng.

Thân thể đồ sộ nghìn cân của nó bị quăng ngang. Miệng phun máu tươi, gân cốt gãy đoạn, hoàn toàn chết đi.

Trương Tấn, vốn đang ở trên lưng ngựa trực tiếp quẳng bay ra ngoài.

Nhưng... Chỉ bay ra nửa mét, liền trực tiếp bị Cừu Yêu Nhi bay lên nắm trong tay.

Trương Tấn rất mạnh!

Nhưng lúc này... Giống như một chú gà con vậy, bị bắt nâng trên không trung.

Trương Tấn rất mạnh, thế nhưng ở trong mắt Cừu Yêu Nhi, gã và Thẩm Lãng không có gì khác nhau.

Cũng là gà xìu!

Trận chiến, nào có trận chiến gì đâu.

Cho tới bây giờ đều chỉ có hạ gục nhanh chưa từng có!

Một khắc đồng hồ sau đó!

Trận chiến kết thúc!

Cuộc chiến thành Nộ Triều kết thúc!

Thẩm Lãng cùng quân đội của hắn, ngay cả cơ hội xuất thủ cũng không có, trận chiến liền kết thúc.

...

Chú thích của Bánh: Up chương thứ ba, ngày hôm nay ba chương một vạn chín! Các huynh đệ, đảm bảo không thể thấp hơn mức vé tháng cực tiểu cho ta! Cao Điểm sẽ dùng hành động nói cho các ngươi biết, cái gì là ra sức, cái gì là chăm chỉ!

...

Dòng tâm sự tỉ tê của Bánh: Vốn dĩ phần này là Bánh viết riêng một chương nhưng vì truyenyy đánh số tự động nên Mèo đưa nó vào đây luôn một thể:

Kết thúc một tháng ra sách mới, cảm khái muôn vàn, chư quân vào đây xem xét.

Chương ba đã tuyên bố, tháng này ngày cuối cùng vẫn up một vạn chín.

Một tháng cho sách mời cuối cùng kết thúc!

Ta cũng chiến đấu hăng hái đến cuối cùng!

Không có tồn cảo, một tháng viết mới năm mươi vạn chữ!

Năm mươi vạn chữ!

Bây giờ xem ngược trở lại, cũng cảm thấy da đầu tê dại.

Thậm chí viết cái chương này thôi, đều mệt mỏi hết lực.

Một tháng năm mươi vạn chữ, đột phá lịch sử sáng tác của ta.

Ta làm sao làm được vậy?

Ngẫm lại đều có chút không thể tin nổi.

Một tháng ta ra khỏi cửa được bao nhiêu lần? Chắc cũng tầm hai ba lần.

Một lần đi bệnh viện kê đơn thuốc hỗ trợ giấc ngủ, một lần tái khám.

Tiếp đó tất cả thời gian đều ở trước máy vi tinh, kể cả ăn cơm.

Có chút thời điểm, thậm chí ngủ luôn trên tấm nệm ở phòng làm việc.

Không có thê thảm đâu!

Bởi vì trong lòng rất sung sướng.

Tuy rằng bị mất ngủ gây bối rối, nhưng vẫn là rất sung sướng.

Bởi vì tình tiết viết thoải mái, viết trôi chảy.

Thỉnh thoảng đầu óc quay đơ, uống mấy tách trà đậm liền nhẹ nhàng khoan khoái, cà phê thật sự là không dám uống.

Chứng mất ngủ này chính là quen dùng cà phê đậm đặc gây ra đó.

.........

Không lấy được hạng nhất vé tháng sách mất.

Ở hai ngày cuối cùng đã trượt mất.

Mặc dù có tiếc nuối, nhưng cũng không có gì.

Tuy rằng chúng ta đồng thời xuất đạo gần giống nhau, nhưng lão đại Huyết Hồng là thần tượng của ta.

Chí ít thành tích quyển sách này đối với ta mà nói cũng không tệ lắm.

Lên kệ lúc 24 giờ đặt trước tám ngàn.

Một tháng sau đặt trước một vạn chín, đồng đều đặt trước một vạn ba, 24 giờ đặt trước 9650!

Tại nơi này rất cần cảm tạ, chính là áo cơm cha mẹ của ta.

Cũng chính là mọi người đó!

Cảm ơn các vị ân công đã thưởng cơm ăn!

Cảm ơn!

......

Cái tháng này, ta muốn xung phong lên tổng bảng vé tháng top 10.

Khẩn xin mọi người xuất thủ tương trợ!

Cao Điểm duy nhất có thể xuất ra chính là chăm chỉ, chính là ra sức.

Ta chưa bao giờ bạo chương!

Bởi vì, ta mỗi một ngày đều bạo chương!

Khẩn xin mọi người hỗ trợ!

Giúp ta một tay!

Cao Điểm cảm ơn lắm lắm!

Khấu đầu khấu tạ!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.