Sự Trả Thù Đầy Đam Mê

Chương 3: Chương 3




Rose bối rối ngước lên nhìn anh chằm chằm vẻ sửng sốt. Một tia sáng nhấp nháy rọi vào những đường nét nổi bật nơi anh, và trong thoáng chốc anh trông như một ác ma.

“Cảm ơn cô. Cô nhảy rất tuyệt,” anh nói với vẻ lịch sự vốn có, bàn tay anh rơi khỏi bờ vai của cô.

“Cảm ơn anh,” cô lầm bầm, khuôn mặt nóng bừng lên vì xấu hổ.

Chuyện gì đang xảy ra với cô vậy? Làm thế nào mà cô lại ngu ngốc nghĩ rằng một người đàn ông như Xavier Valdespino lại sắp hôn cô ngay giữa sàn nhảy đông đúc chứ? Cô đã phát điên hay sao ấy? Vừa quay mặt về hướng khác, cô vừa lùi lại một bước.

“Anh cũng vậy,” cô buộc mình nói thêm vì đó là tất cả những gì cô có thể nghĩ tới, nhưng cô tự nhủ điều ấy cũng là sự thật. Và cô cũng biết rằng bản thân anh đang sở hữu tất cả những bước nhảy cũng như thân hình mà cô khao khát.

“Đi thôi nào, tôi nghĩ chúng ta đã làm xong phận sự được giao rồi. Bọn trẻ có thể tự lo cho chúng tốt thôi, và tôi cần uống cái gì đó thật mát.”

Giữ lấy cánh tay cô, anh dẫn cô đi về phía lối ra và trở lên lầu đến quầy rượu khá yên tĩnh. Vì Rose đang ở trong trạng thái bối rối nên cô đã để anh làm thế.

Anh gọi hai ly nước chanh từ người hầu bàn đi qua, rồi giục Rose ngồi xuống ghế trường kỷ dài. “Quá nhiều sâm banh cộng với việc khiêu vũ có khả năng làm chúng ta bị mất nước đấy,” anh vừa nói ôn tồn vừa đặt mình ngồi xuống bên cạnh cô.

Cô khẽ quay đầu lại, ép mình nhìn vào đôi mắt đen của anh. “Tôi biết rõ chứ. Tôi là bác sĩ kia mà,” cô nói, cảm thấy khó chịu bởi cô đang thực sự rất nóng, tóc cô bị lỏng ra khỏi kiểu cách gọn gàng, buông thành những lọn xoăn lộn xộn, trong khi đó Xavier vẫn có vẻ lạnh lùng và tự chủ lạ thường. Ngay cả cái cà vạt chết tiệt của anh cũng vẫn nằm đúng chỗ, cô cay đắng nghĩ.

Người hầu bàn đem thức uống tới cho họ và Rose vội vàng cầm lấy ly rồi uống cạn chỉ trong giây lát. Người bạn đi cùng với cô cũng vậy.

“Tôi khát nước quá,” Cô thú nhận rồi đặt ly trở lại bàn.

“Tôi biết,” Xavier đồng tình sau khi uống cạn ly của mình trong khi ngồi uể oải dựa vào tay ghế. Có một khoảng cách đứng đắn giữa họ, và anh vẫn quan sát cô bên dưới hàng mi rậm.

“Một bác sĩ rất người Anh mà có thể nhảy như dân La tinh!” Đôi chân mày sẫm màu của anh nhướng lên vẻ ngạc nhiên chế giễu và anh mỉm cười. “Cô có thể kể cho tôi bí mật của cô không? Cô học nhảy Salsa ở đâu vậy?”

Câu hỏi đó chẳng hại tới ai cả, và Rose lấy cơ hội tự cho mình có được một cuộc nói chuyện bình thường. Mong rằng điều đó sẽ làm tan đi sự căng thẳng về nhục dục đang nuốt chửng lấy cô hàng giờ qua, mặc dù việc thấy được vẻ hứng thú nhưng lại lạnh nhạt kiêu ngạo nơi anh cho cô biết rằng anh không hề chịu bất cứ sự khổ sở nào như cô.

“Ở châu Phi,” cô nói thành thật rồi dừng lại trong giây lát; những kỉ niệm hạnh phúc ùa về làm mắt cô ánh lên tia nhìn hồi tưởng hóm hỉnh.

“Và,” anh nhắc.

“Dominic, một nhà khảo cổ học đến từ Buenos Aries được đưa tới bệnh viện của chúng tôi ở Somalia. Hình như là anh ta đã bị cướp khi đang du lịch một mình và may mắn thoát chết. Không tiền, không đồ đạc chỉ còn lại một con mắt đen và một cái sọ nứt, nhưng kì lạ thay anh ta đã cố giữ chặt lại được một chiếc đĩa CD nhạc Salsa. Anh ta mở cái đĩa đó suốt ngày ở trung tâm âm nhạc nơi anh trú lại. Trước lúc anh ta rời khỏi đó ba tháng sau, tôi đã biết nhảy điệu Salsa, Tango và Samba. Anh ấy hát cũng rất hay nữa đấy,” Rose cười nói thêm.

Nước chanh làm cô bình tĩnh trở lại, và đêm cũng sắp qua đi - Xavier đã đặt xe cùng lúc anh đặt đồ uống. Cô vẫn còn đủ sức để tỏ ra thân thiện và từ bỏ sự cảnh giác của mình.

Cô không biết mình có sức lôi cuốn với người đàn ông đang nhìn cô như thế nào. Khuôn mặt nhìn nghiêng trong tối của anh nghiến lại, và anh nhìn cô với ánh mắt đen lóe lên sau hàng mi cong dày.

Những sợi tóc xoăn dài màu đỏ cuộn lại bao quanh khuôn mặt trái xoan; cổ chiếc áo dài màu xanh của cô hơi trễ xuống, để lộ bầu ngực màu kem căng tròn hơn là vẻ đoan trang hoàn hảo. Với thân hình cô ngồi quay về phía anh và đôi chân quyến rũ bắt chéo, một bên đùi cô trải ra như đang chờ được vuốt ve bởi một bàn tay nam tính, mà cô lại có vẻ hoàn toàn không biết gì về điều đó.

“Anh ta đã quay trở về Bazil và lần cuối mà tôi nghe tin về anh ta, ảnh đang ở đâu đó trên vùng cao Andes, chăm sóc cho nghĩa trang liệt sĩ,” Rose nói thêm với chút đượm buồn phủ lên đôi mắt màu lục rực rỡ.

Dominic từng đem lòng yêu cô, và trong một đêm không thể quên được, cô chấp nhận lên giường với anh. Đó là một sai lầm mà gần như đã hủy hoại tình bạn tuyệt vời họ từng có được.

“Một nghĩa trang dường như là nơi tốt nhất dành cho anh ta,” Xavier lè nhè vẻ mỉa mai.

“Sao anh lại nói như thế được?” Rose hỏi trong sự ngạc nhiên thành thật. “Anh ta rất là tử tế; anh có lẽ cũng sẽ thích ảnh.”

Và rồi khi cô nói ra điều đó, cô nhận ra nó đúng thật. Dominic cùng một loại người giống Xavier, mặc dù anh ta không hề có vẻ nhẫn tâm của Xavier. Từ sâu thẳm bên trong, cô thừa nhận rằng có lẽ đó là lý do tại sao mà trong vòng mười năm Dominic là người đàn ông duy nhất có thể lôi cuốn cô vào giường với anh ta. Anh gợi cô nhớ tới Xavier! Dominic, may là anh đã sớm nhận thấy những cảm xúc của cô không phải dành cho anh và đã tử tế rút lui, không còn theo đuổi cô nữa.

“Thôi được, nếu cô đã nói như vậy,” Xavier nói vẻ khó chịu. Anh gật đầu cộc lốc với ai đó đằng sau Rose rồi đứng dậy. “Xe taxi của chúng ta hình như đã tới rồi đó.”

Anh đưa tay vẻ độc đóan về phía cô và có cái gì đó trong tư thế cũng như tia nhìn từ đôi mắt rậm đó nói cho cô biết rằng cô không nên tranh cãi, nên cô đặt tay mình vào bàn tay anh.

Nhưng anh ta cũng không nên giật mạnh mình đứng dậy như vậy chứ, Rose nghĩ, cô gần như vấp té khỏi đôi giày cao gót. Nhưng rồi với cái nhìn thoáng qua khuôn mặt đáng yêu của cô, anh nắm chặt bàn tay cô kéo ra khỏi buổi tiệc chiêu đãi vào trong không gian ban đêm mát mẻ.

“Cái gì làm anh vội như vậy?” Cô không thể không chỉ trích, thoáng rợn xương sống, nhưng cô không biết đó là vì trời lạnh hay là do tác động từ bàn tay đang quấn lấy tay cô.

“Vào xe đi,” Xavier nói lạnh lùng, thả tay cô ra. “Hôm nay là một ngày dài và đêm nay cũng dài không kém, với tôi, một ngày là đã quá đủ rồi. Tôi rất mừng được trở về nhà ngày mai. Dĩ nhiên là cùng với cô, Jamie và Ann.”

Sao cô lại cho rằng cái câu nói cuối cùng đó cần được suy nghĩ thêm? Rose nhăn mặt khi bước vào xe. Xavier Valdespino đến Yorkshire chỉ vì nghĩa vụ. Anh đã làm tốt vai trò của mình bằng sự tinh vi khéo léo cùng sức hấp dẫn từ bản thân, và anh không thể chờ thêm được nữa để thoát khỏi đây. Rose không có gì phải lo lắng cả, cô sẽ trải qua kì nghỉ cuối tuần cùng Jamie và Ann. Xavier Valdespino không nghi ngờ gì sẽ là một chủ nhà hoàn hảo. Còn về việc anh có nhớ ra cô gái trẻ ngốc nghếch từng qua đêm với anh mười năm trước hay không thì cô cũng chẳng việc gì phải sợ, không việc gì cả.

Lúc quay về nhà, cô từ chối lời mời cộc lốc uống một ly rượu trước khi ngủ của Xavier rồi leo vào giường ngay. Một tiếng sau cô vẫn tỉnh như sáo. Chẳng có ích gì cả, cô vẫn sẽ không thể ngủ được, và với tiếng thở dài đầu hàng, cô mở mắt ra rồi để cho kí ức của mình lang thang trở về quá khứ. Có lẽ nếu cô đối diện với những con quái vật trong cô, mà chính xác là chỉ một quái vật Xavier, cô có thể tìm lại được giấc ngủ mà bấy lâu cô vẫn khao khát.

Nhịp nhạc mạnh mẽ dẫn lối cô đi trên sàn catwalk. Đầu ngẩng cao, cô thả bước dọc theo lối hẹp, khoác trên người bộ vải lụa. Dây áo mảnh trượt trên bờ vai thon của cô không có vẻ gì là giữ được chiếc áo lót đang phủ xuống gần rốn cùng phần váy bên dưới che phía sau cô. Khuôn mặt xinh đẹp của cô trông vô cảm với mái tóc đỏ sẫm cắt ngắn quá vai và duỗi thẳng một cách tàn nhẫn. Đôi mắt to mơ mộng màu lục bảo của cô được kẻ phấn đậm... Với Rose để đạt đến những điều đó chẳng hề khó khăn gì.

Vào tuổi mười sáu, cô được phát hiện tại buổi diễn Birmingham Clothes Show rồi người ta hỏi cô có muốn trở thành siêu mẫu không. Cao 5 feet 8 (khoảng 1m77) và ốm như sậy, cô đúng là khuôn người mà hãng người mẫu đang tìm kiếm.

Cha mẹ cô đều là bác sĩ, đã bàn bạc lời đề nghị đó với cô, và cuối cùng cũng đồng ý để cô làm người mẫu, nhưng chỉ trong kì nghỉ ở trường thôi. Nghệ danh của cô chỉ đơn giản là “Maylyn”, một cách chơi chữ từ chính cái tên Rosalyn May, bởi theo lời cha mẹ, nếu cuối cùng cô cũng xem xét nghiêm túc đến việc trở thành bác sĩ, thì tốt hơn là không nên dùng tên thật làm gì.

Liếc quanh những người xem với vẻ hào nhoáng, Maylyn hoàn toàn không hề nhận biết được cả tràng vỗ tay nhiệt tình. Tối nay tâm trí cô chỉ nghĩ tới việc dọn nhà vào tuần tới, và việc khi nào cô sẽ đóng gói xong tất cả đồ đạc của mình.

Sau cái chết bi thảm của cha mẹ vào tháng một năm ngoái trong chuyến đi từ thiện đến Trung Phi, khi mà vụ rớt máy bay ấy đã làm chết tất cả mọi hành khách trên đó, Rose nhận thấy cô chỉ còn lại một mình với Peggy, người giúp việc đã chăm sóc cô từ lúc lên hai. Sau khi nói chuyện qua với thím Jean và chú Alex, gia đình duy nhất cô còn, họ quyết định Rose sẽ ở lại nhà cô tại Luân Đôn với Peggy cho tới khi hoàn thành xong kì thi chứng chỉ A.

Mùa hè năm đó cô đậu cao với toàn điểm A mặc dù cô vẫn còn nặng lòng với nỗi thương tiếc cha mẹ. Cô được nhận vào học y tại trường đại học Luân Đôn, nhưng cô quyết định hoãn lại một năm và tập trung vào công việc người mẫu với ý định kiếm đủ tiền trang trải cho việc học ở trường y.

Giáng sinh năm trước, Peggy thông báo sẽ kết hôn trong vài tháng tới, và vì vậy Rose đã rao bán căn nhà lớn của gia đình rồi quyết định mua một căn hộ cách đó vài dãy phố. Trớ trêu thay, vì cái chết của cha mẹ mà cô lại còn giảm thêm mấy kí nữa, và nghiệp người mẫu của cô thật sự lại càng thăng tiến, vì thế tiền bạc không còn là vấn đề với cô nữa.

Cô đang ở Barcelona tham dự vào một vài show diễn từ thiện được đồng tổ chức với giải đua Spanish Grand Prix vào tháng Năm. Bản thân cô thích được ở lại Anh với gia đình chú thím tại Yorkshire để ăn mừng sinh nhật hơn. Hôm nay cô vừa tròn mười chín tuổi, thế mà khi nhìn quanh đám đông hoàng nháo, cô có cảm giác mình như chín mươi tuổi vậy. Nhưng sẽ sớm xong việc thôi, cô tự an ủi mình.

Maylyn người mẫu, bước như thể được lập trình về phía cuối sân khấu hẹp rồi với một cái lắc hông, cô xoay vòng. Chiếc váy ngắn bằng lụa xám mà được coi là một bộ đồ dạ hội xòe ra quyến rũ quanh đùi, và cô có cái suy nghĩ phản bội rằng không một người phụ nữ nào có thần kinh bình thường lại mặc thứ này đi ra ngoài cả. Một cách hoàn toàn vô thức, cô mỉm cười bởi ý nghĩ đó. Tuần tới với một căn hộ mới cùng một kì nghỉ dài, rồi đến tháng Chín, cô sẽ lại trở thành sinh viên một lần nữa.

Thả bước trở lại sân khấu, cô cảm thấy tóc gáy mình đang dựng đứng cả lên cùng với sự phấn khích đến rợn người không mong đợi làm cô sửng sốt. Mắt cô mở to và đột ngột nhận thấy có một người đàn ông cao ráo, đẹp trai quyến rũ đang đứng ở một bên sân khấu, đôi mắt sẫm của anh ta dán chặt vào cô ánh lên những cảm xúc mãnh liệt, khuôn miệng rắn chắc ấy cong lên một nụ cười đầy nhục cảm.

Ôi quỷ thiệt! Anh ta nghĩ cô đang cười với mình! Anh đã đến xem buổi diễn ngày hôm qua và Maylyn khó có thể không để mắt tới anh. Anh ta cũng đã xuất hiện ở hậu trường và nói chuyện với cô.

“Maylyn, tôi rất mong được gặp cô. Tối nay cô thật nổi bật.”

Với tính kiêu ngạo của tuổi trẻ đầy trí tuệ, Maylyn đã tránh xa mọi cạm bẫy mà những người mẫu khác từng bị rơi vào. Cô không hút thuốc, và hiện vẫn chưa từng người đàn ông nào có thể thuyết phục cô lên giường cả. Nhưng ngay khi nhìn vào người lạ mặt này, cô như đánh mất toàn bộ bản thân mình vào trong đôi mắt ấm áp tựa sô cô la nóng ấy. Cô cảm thấy như máu mình đang bị tia laze làm cho khuấy động và má cô đỏ bừng cả lên. Cô không thể kéo cái nhìn chằm chằm của mình ra khỏi anh rồi trong phút chốc, mọi ý nghĩ định kiến của cô về tình yêu và đạo đức đều tan biến theo mây khói. Từ sâu thẳm, bản năng cô mách bảo rằng người đàn ông này rất nguy hiểm, nhưng cô phớt lờ tất cả. Ngước nhìn mỉm cười với anh - anh ta cao phải trên mét tám, cô nói “Cảm ơn anh,” giọng cô như khàn đi.

Anh mời cô một điếu thuốc, nhưng cô từ chối. Anh nói rằng có thể tìm cho cô thứ gì đó mạnh hơn. Cô biết ma túy thì đầy rẫy trong giới người mẫu, nhưng cô không hề có liên quan gì tới nó. Bị vỡ mộng một cách cay đắng, cô tưởng anh là tay buôn ma túy nên đã tát anh rồi bỏ đi... Bỗng nhớ ra mình đang ở đâu và phải làm gì, cô dứt cái nhìn ra khỏi tên ác quỷ đẹp trai ấy rồi hoàn thành màn diễn.

“CÔ KHÔNG ĐƯỢC phép cười,” nhà thiết kế Tây Ban Nha đã thuê cô làm mẫu vô cùng giận dữ, cáu với cô ngay khi cô bước vào hậu trường. “Và tôi nghĩ rằng cô đang lên cân đấy.”

Maylyn nhìn vào người đàn ông thấp, da ngăm đen, ẻo lả như đàn bà và cô lại mỉm cười. Mánh khóe của mấy tay thiết kế để giữ những người mẫu tiếp tục đầu quân cho mình là nói với họ rằng họ đang mập ra nhưng cô không còn bân tâm nữa. “Xin lỗi mà, Sergio,” cô cười toe toét. “Tôi không thể ngăn mình được.”

“Cô thiệt là không thể chịu được đó Maylyn; xinh đẹp nhưng không thể chịu nổi,” Sergio tuyên bố. “Chỉ một lần trong đời thôi, xin cô hãy cố gắng làm theo những gì tôi bảo đi. Mặc nguyên bộ váy đó rồi ra đằng trước và hòa đồng vào. Bữa tiệc sắp bắt đầu rồi, mọi người ở Tây Ban Nha cùng tất cả tay đua với nhà tài trợ trên thế giới đều ở đây cả đấy.”

“Tôi phải đi thật sao?” Maylyn rên rỉ.

“Nếu cô muốn được trả lương thì câu trả lời là, phải đi.”

Lấy cho mình một ly sâm banh từ người phục vụ đi qua nhưng cô không hề có ý định uống chút nào. Maylyn lách người đi qua đám đông. Cô đáp lại vô số lời chào gọi mình với một nụ cười thoáng qua cùng cái gật đầu. Cuối cùng thì cô cũng thấy được chỗ mà cô đang tìm kiếm; một góc nhỏ yên tĩnh đằng sau cây cọ lớn được trồng trong chậu, rồi cô nghiêng người dựa vào tường. Cô rút một chân ra khỏi đôi giày cao gót đến kì cục, và thở dài nhẹ nhõm. Với chút may mắn thì trong chốc lát nữa cô sẽ có thể thoát khỏi đây để trở về khách sạn, rồi vừa liếc quanh vẻ cảnh giác, cô vừa trút hết sâm banh trong ly vào chậu cọ.

“Tôi thấy rồi đó nha. Thật là tàn nhẫn - cô tàn phá cái cây vô tội ấy cũng dễ dàng như cô đã phá hủy niềm hy vọng của tôi ngày hôm qua.”

Cô sửng sốt đánh rơi cái ly vào trong chậu và quay đầu lại, cô ngạc nhiên khi thấy người đàn ông da ngăm cao ráo, người đã thu hút sự chú ý của cô lúc trước trên sân khấu, đang lướt đi về phía sau ở bên kia cây cọ.

Cô đỏ bừng tới tận chân tóc. “Tôi không cố ý... Tôi không...” cô lắp bắp vẻ tuyệt vọng, nhịp tim đập nhanh hơn khi cô nhìn vào anh.

Anh thậm chí còn ấn tượng hơn những gì cô đã nhớ. Anh có khuôn mặt của một thiên thần nơi hạ giới, cô suy nghĩ viển vông. Anh đẹp trai đến khó tin với làn da màu ô liu của đàn ông vùng Địa Trung Hải. Đôi chân mày cong màu đen mọc hoàn hảo trên đôi mắt nâu sẫm với chút ánh vàng. Anh có chiếc mũi không quá thẳng với lỗ mũi hơi phồng lên cùng xương gò má cao, làm hầu hết phụ nữ đều vì đó mà chết mê chết mệt.

Cộng thêm bờ miệng rộng gợi cảm, anh hấp dẫn đến không tưởng. Maylyn đã cao rồi nhưng anh phải vượt hơn cô cả hơn hai tấc. Bờ vai rộng của anh căng ra trong chiếc áo sơ mi được cắt may khéo bằng vải sợi mảnh, một chiếc thắt lưng chạm trổ làm bằng da thắt ngang hông anh trên chiếc quần xếp ly màu kem. Anh ăn mặc bình thường nhưng cô nhận thấy đó toàn là đồ hiệu được thiết kế riêng.

Anh dựa vào bức tường bên cạnh cô, đứng bắt chéo một chân qua mắt cá chân kia, để lộ ra đôi giày da thủ công loại tốt nhất. “Tôi chỉ giỡn thôi, Maylyn. Tôi chỉ muốn có cơ hội đính chính lại sự hiểu lầm. Tôi không phải là tay buôn ma túy như cô đã tưởng ngày hôm qua, tôi chỉ cố xác thực rằng cô không bị nghiện thôi. Tôi chỉ sợ là những định kiến của mình về giới người mẫu như người ta vẫn đề cập lại xuất hiện, và tôi xin lỗi.”

Maylyn tin anh ta; trong lần gặp thứ hai này anh trông có vẻ quá đàng hoàng so với một kẻ buôn ma túy. “Thôi được rồi,” cô lạnh nhạt đáp, cô biết quá rõ quan điểm của công chúng về người mẫu và ma túy.

“Tôi có thể đảm bảo với cô rằng tôi kiếm sống bằng việc làm chân chính, và tôi thực sự muốn được nói chuyện với cô lần nữa mà không bị tát vào mặt,” anh mỉm cười và cô quên đi mọi nghi ngờ đã dành cho anh.

Cô hoàn toàn bị vẻ ngoài ấy làm cho say đắm, môi cô cong lên thành một nụ cười hoàn hảo với sự khuây khỏa cùng cơn rùng mình vì phấn khích mà cô cảm thấy.“Nếu chỉ là nói chuyện thôi thì anh bắt đầu đi,” cô nói xấc xược.

“À thực ra thì trong đầu tôi cũng có một vài ý định khác,” anh lè nhè giọng khàn khàn.

Với cảm giác thất vọng thực sự, Marylyn đứng thẳng lên rồi trượt chân trở lại đôi giày. Cô không nhớ đã đếm được bao nhiêu tên đàn ông đẹp mã, lớn tuổi hơn từng tiếp cận cô trong cả năm qua. Cô đã hy vọng rằng người này sẽ khác, nhưng rõ ràng là không được như vậy. “Anh tìm sai người rồi,” cô nói lặng lẽ.

“Không phải thế đâu.” Anh nắm lấy cánh tay cô khi cô sắp đi khỏi. “Làm ơn đi. Ý tôi là tối nay tôi chưa ăn gì cả, và tôi rất lấy làm vinh dự nếu cô chịu dùng bữa tối với tôi.”

“Tôi thậm chí còn không biết tên anh kia mà,” Maylyn nhắc, rất thèm được đồng ý lời mời ăn tối cùng anh.

Những ngón tay của anh quanh cánh tay trần của cô làm khắp người cô nổi lên một cảm giác tê rần, thứ khoái cảm mà cô chưa từng trải qua trong đời trước đây. Đôi mắt sẫm trầm mặc như xuyên thấu qua cái mặt nạ người mẫu cô đang đeo và vươn tới chạm được vào người con gái trong cô, vậy là cô sẵn sàng tin vào anh.

“Không sao.” Một bên chân mày của anh nhướng lên vẻ mỉa mai. “Tôi cho rằng cô biết...”

Anh dừng lại giữa câu, cái nhìn chăm chú của anh nheo lại vẻ hoài nghi trên khuôn mặt cô, và những gì anh đọc được qua nét mặt trẻ trung, cởi mở từ cô dường như đã làm anh đổi ý. “Cho phép tôi tự giới thiệu, tôi là Xavier Vadespino, hai mươi chín tuổi và còn độc thân. Thêm nữa, tôi là người Tây Ban Nha, chính xác là người vùng Sevillano. Hiện tại tôi đến Barcelona để tham gia cuộc đua.”

Giọng nói khẽ nhấn êm tai của anh chảy qua người Maylyn như sự vuốt ve, mơn trớn. Anh có vẻ đẹp tự nhiên đầy thu hút; cô nghĩ có lẽ là anh đã hoàn toàn nói thật. Và trong phút giây đó, cô quyết định mình không cần thận trọng với lời mời từ anh làm gì nữa. Xét cho cùng thì hôm nay cũng là sinh nhật của cô...

Cô đưa tay mình ra. “Maylyn, tôi mười chín tuổi và còn độc thân. Ngoài ra, tôi là người Anh và đến Barcelona để diễn thời trang.” Cô lặp lại cách anh giới thiệu, bờ môi đầy đặn của cô tách ra để lộ hàm răng trắng ngà với nụ cười thanh thản.

“Liệu điều này có đồng nghĩa với việc cô sẽ đi ăn cùng tôi không?”

Bàn tay nhỏ bé của cô chìm trong lòng bàn tay to lớn hơn nhiều của anh, còn bàn tay kia của anh thì rơi xuống vòng quanh eo cô. Cô cảm thấy như bị điện giật xuống đến cả gót chân, nhưng đôi mắt cười anh dành cho cô đã làm cô mờ mắt trước nguy cơ rình rập.

“Đúng vậy,” Cô đồng ý, bị nụ cười sáng chói của anh mê hoặc.

“Tôi sẽ không bao giờ nhìn thấy chậu cọ nào mà không nghĩ tới cô,” Xavier nhận xét khi anh đưa cô ra khỏi phòng.

“Tôi từng có những lời khen thậm chí còn hay hơn nữa kìa,” Maylyn khúc khích cười khi ngước lên nhìn anh qua hàng mi dày.

“Nhưng tôi đoan chắc với cô là không cái nào thành thật như vậy đâu,” Xavier nói với vẻ khá nghiêm túc.

Đôi mắt họ gặp nhau rồi tan chảy vào nhau, một màu xanh ngây thơ hòa lẫn cùng một màu sô cô la sành sỏi, rồi trong khoảnh khắc, đám đông cùng tiếng ồn như biến mất còn trái đất thì như ngừng quay.

“Maylyn,” Xavier thì thầm, đưa một ngón tay dài vuốt má và xương hàm cô. “Một cái tên dễ thương dành cho một cô gái xinh đẹp.”

Dạ dày cô cuộn lên một tia nóng rực từ bụng cô, rồi lan dần xuống nơi thầm kín hơn của cơ thể cô. Cô bị cái nhìn trong mắt anh làm cho hoảng hốt nhưng lại không thể thoát ra khỏi đó. Cô không biết điều gì đang xảy đến với mình, chỉ biết rằng nó có ý nghĩa rất trọng đại. Maylyn hé miệng ra định làm dịu đi sự căng thẳng bao quanh họ. Nhưng anh đã đặt một tay lên đôi môi khẽ mở của cô.

“Không, đừng nói gì cả, không cần thiết đâu.”

Cái nhìn có ánh vàng của anh quét xuống khắp chiều dài thân hình thon chắc của cô, và cô xấu hổ khi nhận ra ngực mình đã sưng lên còn núm vú cô thì cứng lại sau lớp lụa xám. Cô thấy khó thở, tim đập nhanh trong lồng ngực, và rồi không thể cưỡng lại nữa, cô ngước nhìn lại anh.

“Tôi biết,” anh nói với cô, bàn tay anh mạnh mẽ quanh cái eo thon nhỏ kéo cô sát vào anh. Đôi mắt sẫm của anh nhìn như muốn thiêu rụi mắt cô, và cô biết rằng anh sắp hôn cô. Nhưng một người đàn ông đã gọi Xavier bằng giọng bản ngữ và khoảnh khắc ấy biến mất. Mái đầu ngạo mạn của anh quay về phía người kia khi anh đáp lại nhanh chóng bằng một nụ cười.

Sau đó, anh đẩy cô đi qua đám đông. Anh bị nhiều người khác nhau ngăn bước vô số lần, và đáp lại cả hàng tá lời chào hỏi, nhưng tại vì đa số bọn họ đều là người Tây Ban Nha, nên Maylyn không hiểu nổi câu nào cả. Chỉ khi đi gần tới lối ra, Maylyn mới nhớ đến việc cô ở đâu và đang mặc gì trên người.

“Khoan đã. Tôi cần phải thay đồ.”

“Cô trông đã hoàn hảo rồi mà.” Xavier khàn khàn nói vào tai cô.

“Nhưng đây không phải là đồ của tôi,” cô thoát khỏi cái nắm tay của anh và hít vào một hơi thật sâu.

“Maylyn, cô đây rồi. Tôi nghĩ là tôi đã bảo cô hòa nhập vào rồi cơ mà.” Sergio xuất hiện bên cạnh cô. “Liệu việc đó có quá đáng lắm với cô không vậy?” anh ta nhặng xị cả lên. “Tôi muốn mọi người đều nhìn thấy thiết kế này.” Bàn tay anh ta vung vẩy hai bên người cô. “Tôi đặt rất nhiều mong đợi vào việc đem tới chút biến đổi đến thị trường đại chúng, vì thế xin cô đấy, bé yêu, hãy hòa đồng đi.”

“Cô ấy đang làm thế rồi. Với tôi.” Cánh tay dài của Xaveir vòng quanh eo cô lần nữa, rồi trao cho Sergio một ánh nhìn khắc nghiệt. “Còn về bộ váy. Hãy thanh toán cho tôi. Tôi đang đưa Maylyn đi ăn tối.”

“Khoan đã, chờ chút xíu.” Chưa từng có ai mua quần áo cho Maylyn và chắc chắn không thể để một người đàn ông cô chưa biết rõ làm điều đó. Anh có thể đã làm cô say mê nhưng cô chưa hoàn toàn bị đần độn.

“Tôi không hề nhận ra cô đang đi với Ngài Valdespino, cô gái yêu quý à. Thôi cô cứ giữ lấy bộ váy và đi đi.” Sergio gần như đang đẩy cô ra khỏi cửa. “Chúc bữa tối ngon miệng và đừng quên trưa mai có một buổi biểu diễn riêng cho hoàng gia đấy.”

Rồi quay sự chú ý sang Xavier, anh ta nói thêm, “Tôi thực sự cần cô ấy vào mười hai giờ ngày mai.”

Trước khi cô biết đến cô đang đụng phải chuyện gì thì Maylyn đã ở bên trong một chiếc xe thể thao đen dài cùng với Xavier ngồi cầm lái, tăng tốc qua những con phố ở Barcelona.

“Ý của tôi về việc thay đồ là tôi không có ý định mặc bộ đồ này xuất hiện ở nơi công cộng.” Cuối cùng cô cùng tìm lại được tiếng nói của mình. Cô nhấn mạnh thêm. “Đây không phải là kiểu ăn mặc của tôi chút nào cả.”

“Không sao đâu.” Xavier nhìn nghiêng về phía khuôn mặt muốn nổi loạn của cô, đôi mắt tối của anh tràn đầy sự vui thích. “Tôi có một giải pháp hoàn hảo rồi đây. Chúng ta sẽ ăn ở chỗ tôi.”

“Nhưng, nhưng mà...” cô ấp úng không thành lời. Cô khó lòng từ chối được sau khi tuyên bố rằng không muốn bị người ta thấy mình trong bộ đồ chết tiệt này.

Một bàn tay to lớn, mạnh mẽ đặt trên đầu gối cô. “Đừng lo lắng Maylyn à, em sẽ được an toàn khi đi cùng tôi. Tôi hứa đấy.”

ROSE nằm trằn trọc trên giường. Đó là lời đầu tiên Xavier từng hứa với cô trong suốt bấy nhiêu năm trời, và nó cũng giả tạo như người đã hứa. Từ những trải nghiệm của bản thân, cô nhận ra rằng, Xavier đã có được cô vào thời điểm thay đổi trọng yếu trong đời cô.

Sau hơn một năm thương tiếc cha mẹ và làm việc như một cái máy, cô gần như sắp hồi phục lại. Căn nhà của gia đình đã bán đi rồi, còn cô thì đang tiến hành việc mua căn hộ của chính mình. Peggy, cô giữ trẻ thời thơ ấu, sắp sửa đi lấy chồng, và Rose chuẩn bị bước vào thế giới của người trưởng thành, không còn ở trong thế giới đầy ảo tưởng của người mẫu nữa.

Cô đang mong chờ đến ngày được đi học đại học và nghiên cứu về ngành nghề mà cô thực sự muốn theo đuổi. Cô bước dọc sàn catwalk tối hôm đó với sự tự tin cao độ và lần đầu tiên trong hơn một năm qua đã có nụ cười thực sự hiện trên bờ môi đầy đặn của cô. Đó cũng là sai lầm lớn của cô.

Ngắm nhìn những tia ban mai chiếu rọi ngang qua bầu trời, Rose phải thú nhận với bản thân mình. Cô rên rỉ cuộn người trên giường và vùi mặt vào gối, cố ngăn những kí ức cuối cùng tràn về. Nhưng không ích gì cả, đêm hôm đó đã đi vào ám ảnh những giấc mơ của cô trong nhiều năm trời, và từ đó cũng ảnh hưởng đến cách nhìn của cô với đàn ông. Đó là khoảng thời gian trong quá khứ mà cô đã vượt qua và tiếp tục sống. Rút cục thì cô vẫn muốn có một người chồng và gia đình của riêng mình. Liệu cô có để một mối tình một đêm ấy phá hỏng cuộc đời mình mãi không? Xavier, người đã làm tổn thương cô, thậm chí còn không nhớ cô là ai. Phải đối mặt với điều đó, cô kiên quyết tự nhủ. Anh ta có gì tốt đẹp cơ chứ?

Maylyn đứng giữa căn phòng rộng lớn, tự hỏi mình đang làm cái quái gì ở nơi này. Sàn nhà bằng gỗ sáng bóng còn cửa sổ thì chạy dọc theo chiều dài một bức tường; còn cảnh quan bên ngoài là một bức tranh tuyệt vời của Barcelona về đêm. Nhìn xung quanh, cô nhận thấy đồ đạc ở đây đều nhỏ xinh cả, hai chiếc trường kỉ trắng tinh và một chiếc bàn thấp bằng cẩm thạch đen. Ở đó có một lò sưởi thanh nhã bằng đá hoa cương mà đồ vật duy nhất bên trên nó là khung hình bạc nhỏ.

Cô bước ngang qua căn phòng rồi nhìn vào tấm ảnh. Đó là hình Xavier tay quàng qua một người đàn ông khác, và một cô gái xinh đẹp tóc sẫm đứng giữa họ. Tất cả bọn họ đều đang cười và cô gái có đeo một chiếc nhẫn lớn trên tay.

“Bạn của anh đấy ư?” cô hỏi, cố gợi chuyện.

“Đúng vậy, bạn tốt của tôi đấy.” Xavier mỉm cười.

“Anh có một căn nhà thật dễ thương,” cô thốt ra, nụ cười của anh càng làm tăng thêm sự bồn chồn trong cô.

“Em nghĩ vậy thật sao?” Xavier nhìn với vẻ chán nản khắp phòng, rồi quay trở lại ngắm thân mình đang căng lên của cô. Anh nhận lấy cái nhìn chăm chú đầy cảnh giác từ cô, rồi nói thêm, “Đừng trông có vẻ sợ hãi như vậy chứ. Anh sẽ không nhảy bổ vào em đâu.” Và đưa cánh tay giữ lấy cô, anh quay cô lại đối diện với anh. “Anh mời em đến ăn tối, chỉ thế thôi.”

“Anh biết nấu ăn ư?” cô hoài nghi hỏi, lấy lại vẻ ngụy trang tinh vi mà nghề người mẫu đã dạy cho cô trong khi cố lờ đi thân hình nam tính của anh đang áp sát vào cô cùng nhịp tim đập mạnh của chính cô.

“Dĩ nhiên rồi. Anh có nhiều tài lẻ lắm đấy.” Maylyn thấy mình càng bị anh thu hút hơn với cái nhún vai cùng bàn tay xòe ra của anh.

“Em tin anh,” cô nói, mắt lướt nhìn thân hình cao lớn của anh trong khi trí tưởng tượng của cô buông thả với ý nghĩ về những tài vặt khác mà anh có.

“Em thấy thế nào với món trứng tráng kiểu Tây Ban Nha chính cống và rau trộn, dùng chung với rượu trắng hảo hạng?” anh hỏi, bờ miệng rộng của anh cong thành một nụ cười thỏa mãn, cho cô biết rằng anh đọc được chính xác cô đang nghĩ gì.

“Rất ngon đấy, cảm ơn anh,” cô cứng nhắc đáp lời, và anh bật cười.

“Em thật là ngộ đó Maylyn!” đôi mắt anh nhìn xuống cô vẻ rạng rỡ, bàn tay anh vòng quanh phía trên cánh tay cô. “Đi nào, em có thể làm món rau trộn,” rồi anh dẫn cô vào phòng bếp.

Trong suốt mười lăm phút sau, họ cùng nhau nấu ăn rất vui vẻ. Maylyn như ngưng thở trong chốc lát khi anh chạm nhẹ phải cô lúc di chuyển trong không gian chật hẹp và cô phải cố lờ đi phản ứng của mình. Nhưng sau đó, khi cô ngồi đối diện anh tại chiếc bàn ăn nhỏ với đĩa thức ăn đặt trước mặt, và anh rót đầy rượu vào ly của cô, cô lại bị chấn động bởi một cảm giác thiếu tự tin khủng khiếp. Trước đây cô chưa từng bao giờ ở với người đàn ông nào một mình trong căn nhà của anh ta cả, và giờ đây một cảm giac tội lỗi vì những gì mình đang làm bỗng dâng tràn trong cô.Một người đàn ông xa lạ mà lại còn ở nước ngoài nữa chứ, cô chưa bao giờ cư xử liều lĩnh như thế trong đời. Nhưng một khi cô nhìn vào khuôn mặt đẹp trai đến khó tin, bờ vai rộng cùng với đôi cánh tay màu đồng khỏe mạnh và mái tóc đen mang chút vẻ bụi bặm của anh, cô như đánh mất toàn bộ ý thức thông thường mà mình có.

“Uống mừng nàng Maylyn xinh đẹp nào.”

Nâng ly của mình lên, cô chăm chú nhìn vào anh, anh có vẻ đẹp đầy ấn tượng đến nỗi làm cho tim cô đau nhói. Chậm rãi đưa ly lên môi, Xavier nhấm nháp một hớp rượu, đôi mắt màu sẫm của anh lười nhác lướt qua lớp vải lụa mỏng manh trên nơi ngực cô. Maylyn uống vội một ngụm rượu nhưng cô không tài nào kiểm soát được phản ứng từ cơ thể mình, ngực cô đang căng phồng lên còn núm vú thì se lại gần như là đau đớn dán chặt vào lớp vải.

Cô đột ngột đặt ly xuống và ngượng ngập đưa một tay qua vai che lấy ngực, sửng sốt vì những gì anh có thể đem tới cho cô chỉ bằng một cái nhìn tán thưởng. Nhưng rồi Xavier đã đưa tay qua bàn giữ lấy tay cô lại.

“Không, Maylyn. Đừng bối rối.” Nắm lấy tay cô, anh nói thêm, “Anh cũng như em vậy thôi. Chỉ nhờ có chiếc bàn mới che đậy được nỗi xấu hổ của anh ,” anh nói với nụ cười hài hước châm chọc.

Miệng cô hé mở vẻ sửng sốt khi cô hơi muộn màng trong việc hiểu ra ý anh ám chỉ. “Ôi trời,” cô thốt lên như một trinh nữ thời Victoria, khuôn mặt cô đỏ lên như gấc.

Xavier hất đầu về phía sau và cười lớn. “Thật là ngây thơ, anh không tài nào tin được. Nhưng em đã đúng khi nói về bộ đồ đó, Maylyn. Nó không phải để dành cho bất cứ người đàn ông nào ngoài người yêu ngắm. Bây giờ thì em ăn đi trước khi mọi thứ nguội hết.”

Anh lớn tuổi hơn cô, nhiều kinh nghiệm hơn; anh có thể đùa cợt về phản ứng từ cơ thể anh nhưng Maylyn thì không. Cô ăn hai muỗng đầy thức ăn, rồi lấy nĩa gạt phần còn lại qua bên. Cô không dám nhìn vào anh bởi cô sợ nếu làm như vậy thì mình khó lòng mà thở được.

“Chuyện gì vậy Maylyn? Em không ưa món trứng tráng ư?” Xavier lo ngại hỏi.

Cô ngẩng đầu lên và cố mỉm cười. “Không phải đâu, món này ngon tuyệt, nhưng hình như em đã đánh mất sự thèm ăn của mình rồi ấy.”

“Em là một người mẫu. Anh hiểu đó là công việc của em. Nhưng em đã xinh đẹp hoàn hảo rồi mà Maylyn.” Đôi mắt màu tối nổi bật của anh dán chặt vào cô. “Quá hoàn hảo đến nỗi đó sẽ là một tội ác nếu chỉ vì khát vọng khờ dại được mảnh mai mà phải phá hỏng vẻ hoàn mĩ đó.” Anh kiên nói với cô , “Bây giờ thì em ăn đi.”

Và cô đã làm theo.

Xavier làm cô thoải mái khi nói về niềm đam mê xe của anh. Cô suy ra rằng anh làm việc ở đường đua. Nhanh chóng họ nói chuyện như những người bạn cũ. Cô kể cho anh một vài chuyện vui xảy đến với cô khi làm người mẫu, còn anh đáp lại bằng việc nói cho cô biết cha anh đang quản lý một nông trại ở miền Nam Tây Ban Nha. Anh chọc cho cô cười khi miêu tả về nỗ lực thảm khốc của anh trong việc trở thành dũng sĩ đấu bò ở một đấu trường tại Seville và anh đã bị hất té.

Anh cười theo cô, và cô quên mất ngày sinh nhật của mình, quên đi tất cả trừ sức hấp dẫn tuyệt đối từ người đàn ông này. Nhưng còn hơn thế nữa, cô nghĩ họ như đang giãi bày tâm sự với nhau. Họ chỉ ngồi nói chuyện về tất cả mọi thứ cho tới khi Xavier chỉ ra rằng anh chưa từng ngồi quá hai tiếng trên chiếc ghế cứng nhắc trong bếp như thế này trong đời anh, rồi đề nghị đi qua phòng khách.

Lát sau, cô ngồi vẻ thoải mái bên cạnh anh trên chiếc trường kỷ sang trọng trong phòng khách, uống cà phê anh pha, và liếc trộm khuôn mặt nhìn nghiêng đẹp trai của anh. Cô bất ngờ cảm thấy nỗi bồn chồn không yên làm má cô đỏ ửng cả lên. Bữa ăn đã xong, còn cà phê cũng sắp hết.

Đến lúc cô phải rời khỏi thôi. Anh đã cư xử như một quý ông hoàn hảo. Chính Maylyn mới là người có vấn đề trong việc giữ mình khỏi anh. Cô không biết có chuyện gì với mình nữa, cô từng gặp hàng tá đàn ông đẹp trai trong suốt thời gian làm người mẫu nhưng không ai có ảnh hưởng với cô như cách của Xavier đã làm.

Ngồi dài bên cạnh cô trên chiếc trường kỉ, đôi chân anh trải ra phía trước với vẻ dễ chịu hờ hững, anh trông thoải mái và gợi cảm đầy tội lỗi. Cái nhìn quyến rũ của cô nấn ná nơi chân anh. Những bắp cơ ở đùi anh làm cô đoán rằng anh hẳn phải là một tay đua giỏi hơn cả những gì anh đã nói.

Hơi nóng dâng lên bên dưới làn da cô, tại những nơi mà ý nghĩ ương ngạnh dẫn dắt cô tới, và cô vội đưa mắt nhìn lên. Nhưng cũng không khá hơn bao nhiêu cả; cô chần chừ liếc nhìn vào ngực anh, anh đã cởi một vài nút áo sơ mi trên ra, làm thoáng để lộ đám lông đen và cô gần như bị ngập trong thôi thúc được đưa tay ra lướt xuống bên dưới áo sơ mi của anh. Liệu chúng mềm hay cứng nhỉ? Rồi xấu hổ với những ý nghĩ gợi tình của mình, cô vội đứng dậy.

“Em nên về thôi,” cô nói, giọng cô khàn đi khi cô bồn chồn cố kéo gấu váy xuống. “Đã trễ lắm rồi mà mai em còn phải đi làm nữa.”

Cô đánh liều nhìn xuống anh và bị ngọn lửa vàng trong đôi mắt tối tăm của anh làm cho sửng sốt. Anh đưa tay lên giữ lấy tay cô, rồi trước khi cô biết chuyện gì đang xảy ra, anh đã kéo cô xuống ngồi vào lòng anh. “Em chưa đi được nếu không có một nụ hôn chúc ngủ ngon, anh chắc đấy!”

“Xin anh đấy, anh sẽ làm hỏng chiếc váy mất.” Maylyn nói ra điều đầu tiên xuất hiện trong đầu cô. “Em phải về.”

Cô biết mình nói nghe như một con ngốc, nhưng với đôi tay rắn chắc quanh eo cô, mông cô vừa vặn trong lòng anh, còn bàn tay kia của anh thì đang siết chặt bờ vai trần của cô, cô cảm thấy mình yếu ớt như một con mèo con.

“Chưa được đâu, em hãy xem nụ hôn này như một món quà vậy.” Bàn tay mạnh mẽ của anh trêu chọc vạch lên gáy cô, kéo mặt cô gần hơn vào anh, và cô cứng người lại trước sự thích thú bừng lên đột ngột khắp người mình. Những ngón tay dài của anh luồn vào trong tóc cô, đẩy đầu cô về phía anh một cách chậm rãi như không muốn làm cô sợ. Nhưng ánh mắt anh lại nói lên ý hoàn toàn khác.

“Em không thể nhận.” Cô không biết là mình đang từ chối cái gì nữa, bộ váy hay nụ hôn của anh.

“Em hãy xem nó như một món quà sinh nhật.” Bờ môi gợi cảm của anh lướt nhẹ qua đôi môi cô. “Maylyn ngọt ngào của anh.”

Một nụ cười rạng rỡ làm mắt cô rực sáng, và cô khẽ nghiêng người khỏi anh. “Làm cách nào mà anh biết hôm nay là sinh nhật của em?” cô hỏi, trong chốc lát bỗng quên đi tình huống nóng bỏng mà cô đang mắc phải.

Anh đón nhận câu nói của cô bằng một tiếng cười trầm khàn. “Anh không hề biết. Chúng ta thật đúng là thần giao cách cảm!” Đưa hai tay vòng quanh người cô, anh đem tới cho cô một cái ôm thật chặt. “Chúc mừng sinh nhật cưng à, nhưng sao em không nói cho anh biết trước? Một miếng trứng tráng khó có thể là bữa tiệc ăn mừng hoành tráng được, nếu biết trước, anh đã dẫn em ra ngoài ăn rồi,” Xavier nói vẻ thân mật. “Nhưng còn gia đình, bạn bè em đâu cả rồi, họ không muốn chung vui với em ư?”

Đôi mắt xanh rực rỡ của Maylyn nhòe đi. Anh thực là một người tử tế và chu đáo. “Cha mẹ em chết gần được mười tám tháng rồi.”

“Tội cho em quá.”

Lúc này, mái đầu đen của anh cúi xuống, môi anh chiếm lấy cô trong một cái hôn dài ngọt ngào, đê mê, nụ hôn từ nguồn an ủi và lòng trắc ẩn. Miệng cô hé mở mềm mại trước áp lực tinh tế của đôi môi anh, và với tiếng rên khàn đột ngột, Xavier quay người cô xuống bên dưới anh trên chiếc trường kỉ, môi anh vẫn không rời khỏi cô.

Maylyn không biết cái gì đã ảnh hưởng tới cô. Một phút trước đây cô còn cảm thấy rất an toàn và dễ chịu trong vòng tay anh nhưng phút sau cô lại lao mình vào dòng xoáy nhục cảm mà chính cô còn không hiểu hết về nó. Bị kẹp chặt dưới cơ thể dài rắn chắc của anh, đôi bàn tay anh to lớn ôm lấy khuôn mặt cô, bờ môi anh chuyển động đòi hỏi trên môi cô, lưỡi anh chìm trong miệng cô, ngấu nghiến lấy sự ngọt ngào trong đó bằng nỗi đam mê đói khát làm cô quay cuồng đầu óc. Cánh tay thanh mảnh của vô vòng quanh anh, cơ thể mềm mại trẻ trung ôm riết lấy anh, anh đùa giỡn với những giác quan của cô còn hơn bất kì loại ma túy nào từng có.

Những ngón tay linh hoạt của cô trượt lên bờ vai rộng của anh rồi ngây ngất lướt vào đám lông đen mượt trên đó. Cô có cảm giác như chưa từng được hôn cho tới giây phút này, điều đó giống như một tia chớp, một sự giác ngộ. Cô sinh ra là để dành cho khoảnh khắc này. Theo bản năng, cô đáp lại với sự khẩn thiết, một nỗi khát khao đã mong chờ cả đời người để bộc phát. Cô rùng mình bởi sự mãnh liệt từ nỗi đam mê của chính cô; cô không chỉ đơn giản là đầu hàng trước những đòi hỏi nam tính từ Xavier mà cô còn hân hoan đáp lại và đòi hỏi thêm nữa.

Cuối cùng Xavier cũng nhấc đầu mình lên, đôi mắt nâu sẫm của anh tan chảy khi gặp đôi mắt màu lục của cô, lúc này cả hai đều cố lấy lại hơi thở của mình. Bàn tay anh âu yếm lướt từ mặt xuống bờ vai cô, một dây áo của cô bị kéo trễ xuống cánh tay, và anh lui người lại nhìn vào nhìn chằm chằm vào khuôn ngực màu kem căng phồng hoàn mỹ.

“Em thật là tuyệt,” anh nói, rồi dịu dàng ôm lấy ngực cô, ngón cái của anh quét ngang qua núm núm vú hồng, mắt anh nhìn theo ngón tay mình trong sự say mê khi đầu ngực cô vểnh lên căng cứng dưới sự mơn trớn đầy kinh nghiệm của anh.

Maylyn run rẩy, mắt cô dán chặt vào khuôn mặt nghiêng mạnh mẽ của anh trong sự say mê mù quáng, đôi bàn tay nhỏ nhắn của cô luồn trong tóc anh, kéo miệng anh trở xuống với cô. Khắp người cô cháy lên cùng sự kích thích hoang dại, mùi xạ hương đầy nam tính từ anh tràn ngập mũi cô, và cô thèm khát đến đau đớn được nếm vị của anh.

“Không phải ở đây, Maylyn.” Xavier cất giọng, rồi nâng người cô trong vòng tay, anh đưa cô qua phòng ngủ.

Cô lẽ ra phải kháng cự lại, nhưng mọi tia hy vọng cho sự sáng suốt quay về đều lạc mất khi miệng anh lại một lần nữa tìm đến cô. Rồi cô nằm trên giường và Xavier lăn người lên trên cô, đôi mắt tối của anh ánh lên những mảnh vàng của nỗi khao khát nồng cháy, lúc này anh trượt chiếc đầm ra khỏi vai cô, để lộ ra đôi bờ ngực cao, săn chắc trước cái nhìn của anh.

“Lạy Chúa, em thật hoàn hảo.” Trong giây lát anh đã cởi áo sơ mi và quần dài, rồi lên giường cùng cô.

Không phải là trước đó Maylyn chưa từng bị quyến rũ bởi vẻ đẹp từ thân thể anh. Cái nhìn e thẹn nhưng đã bị làm cho mê hoặc của cô lang thang khắp người anh, từ bờ vai rộng đến lồng ngực vạm vỡ được che phủ bởi đám lông đen mọc tự do rải rác. Sự phấn khích sôi lên trong máu cô như thứ sâm banh tuyệt hảo nhất, nỗi tò mò thúc đầy cô nhìn xuống thấp hơn, nơi bản chất đàn ông của anh hội tụ rõ ràng đã cương cứng lên giữa cặp đùi rám nắng rắn chắc.

Cô nuốt khan xuống và anh đã lăn lên trên cô, bàn tay mạnh mẽ của anh cởi đồ cho cô, rồi lướt dọc theo chiều dài đôi chân, bằng một cử động khéo léo anh đã lột bỏ quần tất cùng giày cô. Khỏa thân trên giường, hoàn toàn bị phơi bày trước ánh nhìn chằm chằm của anh, cô thở hổn hển khi anh chậm rãi lê đầu ngón tay dọc lên trên chân cô, đem đến cho cô những cơn sóng gợn khắp da thịt nhạy cảm, làm cô run rẩy trong nỗi khao khát khẩn thiết như nhu cầu được hít thở.

“Xavier,” cô rên rỉ gọi tên anh.

“Anh thích cái cách em gọi tên anh,” anh gầm gừ, bàn tay anh vuốt ve hông cô, đến chỗ cong lại nơi thắt lưng, lên trên bầu ngực rồi đến cổ họng của cô.

Anh chống người mình lên trên một khuỷu tay, bờ vai rộng của anh chồm lên trên cô, rồi sau đó đến mái đầu đen của anh cúi xuống và miệng anh một lần nữa lại tìm đến cô. Họ hôn nhau với niềm đam mê nguyên sơ làm máu trong huyết quản của cô sôi cả lên. Bàn tay anh lướt khắp người cô, những ngón tay linh động xoay tròn phần đỉnh mượt mà, một bên trước rồi đến bên kia và sau đó vuốt ve phần thấp hơn bên dưới vùng bụng phẳng của cô, đến những lọn quăn mềm mại nơi giao nhau giữa đùi cô.

Chưa từng có người đàn ông nào đụng chạm vào cô quá thân mật đến vậy và trong giây lát, vẻ ngoài đứng đắn bao phủ lấy cô, nhưng nó liền bị dập tắt ngay khi đầu anh chìm sâu vào một bên núm vú căng cứng rồi mút cái nụ hồng ấy trong hơi nóng từ miệng anh. Cô bật ra tiếng rên rĩ, thân thể cô run lên với khoái cảm gần như là đau đớn, và rồi anh dùng lưỡi mình xoa dịu cô, làm cho trái tim cô nện thình thịch trong lồng ngực.

Maylyn chưa hề biết đến những cảm giác này, những khao khát mà cho tới tận bây giờ mới tồn tại với cô. Cô chạm vào anh, đôi tay cô vòng quanh bờ vai rộng của anh, vuốt xuống lưng rồi ôm lấy lồng ngực anh. Cô khám phá ra rằng đám lông mà cô từng thắc mắc lúc trước rất mềm và quăn, và cô bị cái núm sỏi nam tính giấu dưới lớp lông mềm đó làm cho mê hoặc. Cơ thể anh khiến cô say đắm. Anh quyến rũ cô; lúc nào cô cũng cảm thấy mình như đang ở trên lửa, da cô nóng bừng hết lên. Cô không tài nào điều khiển được sự hưởng ứng của bản thân; mà thực ra là cô cũng không hề muốn điều khiển chút nào cả khi mà đôi bàn tay cùng cái miệng thành thạo của anh làm cô chìm sâu hơn vào bùa mê của anh.

“Xin anh...” Maylyn thở hổn hển một cách hoang dại.

Cô nhìn lên khuôn mặt đã bị đam mê làm cho biến dạng của, da anh bị kéo căng qua xương gò má cao còn đôi mắt nâu sẫm của anh thì biến thành hồ nước đầy khát khao mãnh liệt, và cô biết rằng đó là vì cô.

“Lạy Chúa! Em không cần phải cầu xin đâu,” Xavier gầm gừ khi anh di chuyển lên người cô rồi đẩy cái cứng nóng vào thân thể mềm mại của cô.

Trong khoảnh khắc anh điếng người khi nhận thấy một hàng rào đang ngăn cản anh cùng tiếng kêu bị bóp nghẹt từ cô, nhưng bàn tay cô đã siết chặt quanh lưng anh, cô hôn làn da mượt nơi vai anh, và rồi thốt lên cùng cơn khoái lạc khi anh lại đẩy vào nơi nóng ấm mềm mại của cô.

Maylyn khám pha ra ý nghĩa thực sự của ham muốn xác thịt. Cơ thể cô theo bản năng biết làm thế nào để đáp lại khi cong người lên áp sát vào anh, đón nhận mọi cú đẩy từ bộ phận nam tính của anh với niềm khoái lạc nồng cháy rộn ràng, móng tay cô cắm vào lưng anh. Cô như vút bay cao hơn và cao mãi tới một nơi chưa từng biết đến, tim cô nện như sấm, còn đôi tay tham lam của cô thì mãnh liệt giữ chặt lấy anh, chỉ sợ rằng anh sẽ dừng lại và ngăn cản nỗi khao khát của cô chạm được vào sự sung sướng mà cô biết rằng đang chờ cô chỉ ngay phía trước.

Rồi điều đó cũng xảy đến; cơ thể cô run lên trong những đợt sóng của sự giải thoát nóng bỏng nối tiếp lên nhau khi anh đẩy vào cô lần cuối. Âm thanh mà cô còn nghe được chỉ là tiếng rên của chính mình khi cô cảm nhận cơn rùng mình từ cơ thể tuyệt diệu của anh trong cơn cực điểm khoái lạc bùng nổ.

Xavier đổ ập người lên cô, đầu anh gục trên chỗ cong nơi cổ cô, và cô đưa bàn tay run rẩy của mình lên vuốt nhẹ mái tóc đen đẫm mồ hôi của anh, cô yêu cái cách anh dựa vào người cô, yêu hơi ấm của cơ thể rắn chắc ấy lan khắp người cô. Và cô yêu anh...

Xavier thở dài rồi lật người nằm ngửa lên và trượt một cánh tay xuống bên dưới eo cô, nâng người cô lên để cô nằm nghiêng nửa người trên lồng ngực anh. “Anh là người đầu tiên.”

Anh vén sợi tóc xoăn ẩm ướt ra khỏi chân mày cô, đôi mắt tối của anh tìm kiếm khuôn mặt đỏ ửng vì nỗi đam mê trọn vẹn của cô. “Sao em không nói cho anh biết trước hả Maylyn?”

“Anh đừng để tâm đến điều đó nữa” cô vừa nói vừa nâng người lên để có thể ôm ngang ngực anh rồi nhìn vào khuôn mặt đẹp trai chìm trong bóng tối của anh. “Rồi một lúc nào đó việc này cũng phải xảy ra thôi,” cô cố mỉm cười, nhưng cuối cùng lại chỉ có thể cắn môi vẻ bồn chồn. Cô không biết phải cư xử thế nào trong tình huống này; và cất tiếng cười.

“Maylyn, điều đó chẳng đáng vui gì cả, nếu anh biết trước, anh đã dịu dàng và từ tốn hơn.”

“Xin lỗi,” cô nói vẻ lạnh nhạt. “Như anh biết đó, em không quen với những việc như vậy.”

Xavier rên lên, rồi nâng bàn tay vuốt nhẹ tóc cô xuống phía sau bằng một cử chỉ dịu dàng. “Và em nghĩ rằng anh quen chắc” anh thì thầm, làn môi anh lướt qua đỉnh đầu cô. “Thật ra anh phải tự thú là mình chưa từng quen với điều này. Đây cũng là lần đầu tiên với anh. Anh chưa từng ngủ với cô gái trong trắng nào trong đời anh trước đây cả, còn về việc xin lỗi,” anh nâng cằm cô lên để nhìn vào đôi mắt màu lục to tròn của cô. “Anh không xin lỗi đâu Maylyn. Anh rất vui sướng, anh có cảm giác đê mê như ở trên cung trăng. Em là của anh, chỉ của riêng mình anh bây giờ và mãi mãi, và lát nữa thôi, anh sẽ chứng mình cho em thấy điều đó hết lần này đến lần khác.” Môi anh tách ra cùng một nụ cười gợi cảm, đôi mắt anh nhảy múa với vẻ ma mãnh làm tim cô nở ra cùng tình yêu trong lồng ngực.

Cô táo bạo cúi xuống và đặt một nụ hôn nhẹ lên mũi anh. “Để sau đi. Em cần phải đi tắm đã.”

“Chán vậy,” anh cười toe toét. “Anh sẽ đi cùng em.”

“Không,” cô thoát ra khỏi cái ôm của anh, rồi ngồi dậy. Cô có thể đã mất sự trinh trắng nhưng cô không thể để mất luôn lòng tự tôn của bản thân.

“Phòng tắm ở đằng kia kìa.” anh khoát tay chỉ vào cánh cửa ở bức tường đối diện, đôi mắt anh sáng lên vẻ thích thú khi nhìn cô. “Nhưng em phải nhớ lấy việc em là của anh và em sẽ sớm phải chia sẻ mọi thứ cùng anh, kể cà phòng tắm.”

“Em hứa, hứa đấy,” Maylyn giỡn.

Vắt một chân qua phía bên kia giường trong khi liếc nhìn quanh căn phòng đã chứng kiến bước ngoặt lớn của cô khi bắt đầu bước vào thế giới đàn bà. Cô lặng lẽ cười thầm, và rồi bật cười lớn lên. Cô lột bỏ tấm dra giường để quấn quanh người mình, ngắm nhìn Xavier đang hoàn toàn khỏa thân nằm dài trên giường. “Khăn trải giường sa tanh màu đen, Xavier! Anh đúng là quá quắt thật! cô trêu chọc anh rồi bước ngang qua căn phòng đi vào buồng tắm trong khi vẫn còn khúc khích cười.

Lúc cô quay vào phòng ngủ sau khi đã rửa sạch lớp trang điểm và cố chải gọn tóc, cô đứng khựng lại ngay cửa. Xavier đang nằm ngửa, mắt anh nhắm nghiền lại, bờ ngực rộng của anh nâng lên hạ xuống đều đặn, cánh tay anh sải dài, không hiểu sao lúc này thân thể màu đồng của anh lại hoàn toàn mất hết vẻ cảnh giác, và cô bị mê mẩn bởi cảm xúc của tình yêu, cô hầu như không thở được nữa.

“Trở lại giường đi Maylyn, anh có thể cảm nhận được em đang đứng đó,” Xavier khẽ nói mà không hề mở mắt.

“Làm sao mà anh biết em đang ở đây?” cô hỏi khi đi đến giường rồi thả tấm khăn rơi xuống người.

“Em là nửa kia của anh mà.” Mắt anh mở ra giữ lấy cô, ánh nhìn ấm áp từ đó làm cô sững sờ. Cái nhìn chăm chú của anh chậm rãi lướt qua thân hình mảnh mai trần trụi của cô, rồi trở lại khuôn mặt sạch sẽ của cô, một cảm xúc bị giữ lại hiện lên khuôn mặt đẹp trai của anh. “Anh biết là em đẹp rồi, nhưng khi không trang điểm, em thậm chí còn tuyệt hơn nữa. Đến với anh đi,” rồi anh đưa tay mình ra.

Cô tin tưởng đặt bàn tay mình vào trong tay anh, và anh kéo cô xuống vào vòng tay mình. Anh hôn cô với nụ hôn dài vẻ lười nhác, lưỡi anh lướt qua bờ môi cô, vào trong nơi tận cùng sâu kín của miệng cô rồi chậm rãi, họ bắt đầu lại vũ điệu tình yêu của mình.

TIẾNG CHUÔNG ĐIỆN THOẠI từ đâu vọng tới đánh thức Maylyn ra khỏi giấc ngủ sâu không mộng mị. Cựa mình cô định ngồi dậy nhưng nhận ra không thể được bởi một bàn tay mạnh mẽ nam tính đã ghim chặt người cô xuống giường. Trong phút chốc, cô như bị mất phương hướng, nhưng rồi kí ức lại ùa về. “Xavier, điện thoại kìa,” cô nói, lay cánh tay đang ôm lấy cô, lòng thầm cầu mong rằng cũng sẽ thấy được tình yêu trong mắt anh sáng nay giống như cô đã thấy vô số lần suốt đêm qua. Cô hồi hộp nhìn, hơi thở bị nghẹn lại trong họng.

“Maylyn.” Anh dịu dàng gọi tên cô, giọng anh trầm khàn trong cơn ngái ngủ, cánh tay anh siết nhẹ quanh cô. Rồi mắt anh vụt mở ra, khuôn mặt anh sáng lên cùng nụ cười rạng rỡ khi anh trông thấy cô đang nhìn mình. “Vậy ra đó không phải là mơ .”

Nỗi sợ hãi của cô biến mất như tuyết tan trên lửa. “Không phải, và tiếng điện thoại kia cũng không,” cô nói với anh, đáp lại bằng một nụ cười trên bờ môi căng mọng đầy tình yêu. Anh ấn vội một nụ hôn lên miệng cô rồi nghiêng người với lấy cái vật đang kêu ồn ào ở chiếc bàn bên cạnh. Maylyn nằm xuống lại và ngắm anh qua đôi mắt khép hờ. Anh trông thật tuyệt; cô muốn cấu vào mình để chắc rằng mọi chuyện xảy ra tối hôm qua đều là thật.

Xavier yêu cô; anh muốn cô ở lại với anh. Anh đã yêu cầu cô ngưng làm công việc người mẫu và cô vui mừng bằng lòng bởi dù sao thì cô cũng sẽ nghỉ làm, nhưng trước khi cô có thể giải thích thêm, anh đã kéo cô trở lại vòng tay anh rồi làm tình một cách tuyệt vời với cô. Nhưng điều đó không còn quan trọng nữa. Không gì cả ngoại trừ những cảm xúc họ dành cho nhau. Cô thấy khuôn mặt anh bỗng tối sầm, đôi chân mày đen của anh cau lại vẻ dữ tợn, anh trông già và khắc nghiệt hơn rất nhiều và một nỗi sợ thể không lý giải chợt xoắn lại, rợn khắp xương sống Maylyn.

Anh dộng mạnh điện thoại xuống rồi vắt đôi chân dài qua phía bên kia giường.

“Có chuyện gì vậy anh?” cô hỏi, đưa tay đặt lên chiếc lưng rộng của anh. Anh quay người lại như thể mới vừa nhận ra cô đang ở đây.

Một nụ cười gượng cong lên trên bờ môi rắn chắc của anh. “Xin lỗi, em yêu nhưng anh phải đi tới đường đua; anh không biết sẽ đi bao lâu nữa.” Đôi mắt nâu sẫm của anh nấn ná trên khuôn mặt hồng hào ngái ngủ của cô. “Cô gái sinh nhật của anh,” rồi vuốt nhẹ mái tóc cô lên khỏi chân mày, anh nói thêm, “Chỉ mới sáu giờ rưỡi thôi, em ngủ lại đi. Anh sẽ để cho em một chìa khóa của căn hộ trên bàn bếp cùng thẻ ghi địa chỉ.”

Anh cúi đầu xuống hôn cô thật nhanh, những sợi râu cứng trên hàm anh cọ vào làn da mịn màng của cô. “Nếu anh về sớm được thì sẽ ghé qua buổi trình diễn của em. Buổi diễn cuối mà,” anh nói với chút thỏa mãn. “Nếu không thì anh sẽ gọi cho em tại khách sạn, rồi đến đón em.” Và đi về phía phòng tắm, anh nói thêm, “Nhưng nếu trước năm giờ anh không gọi cho em thì em cứ dọn đồ từ khách sạn rồi đi đến đây đợi anh, được chứ?” Nói rồi anh biến mất vào trong phòng tắm.

Maylyn kéo tấm dra sa tanh màu đen lên cơ thể trần trụi của cô và mơ màng thở dài, rồi trong phút chốc, cô nhanh chóng chìm lại vào giấc ngủ. Cô không thấy được Xavier quay trở lại phòng ngủ và âu yếm mỉm cười với cô. Nhưng cô khẽ cựa mình trong giấc ngủ khi cô cảm nhận một nụ hôn nhẹ tựa như tơ khẽ đặt trên đôi môi hé mở của cô, và trong giấc mơ ấy, cô tưởng như nghe thấy giọng một người đàn ông nói với cô rằng: Anh yêu em.

Maylyn ngắm nhìn hình bóng mình trong gương trên chiếc bồn rửa mặt ở phòng tắm của Xavier, và mỉm cười toe toét. Cô trông thật khác, khuôn mặt cô mang một vẻ khác lạ còn bờ miệng mềm mại, sưng phồng của cô thì như nói lên tất cả những gì đã xảy ra, nhưng cô không để tâm! Cô đang yêu. “Xavier!” Cô muốn trèo lên nóc nhà gọi to tên anh, Hoàng tử cổ tích của riêng cô. Nhưng thay vào đó cô chỉ một mình ngân nga khi đi về phía bếp. Cô còn thời gian uống một tách cà phê trước khi gọi taxi đưa cô trở về khách sạn.

Cô ôm tách cà phê được rót đầy trong tay mình, hít lấy mùi hương tuyệt vời rồi thở ra, một cái thở dài tràn đầy niềm vui sướng trọn vẹn. Cô chưa từng bao giờ để ý đến những giác quan của bản thân. Mọi thứ trong thế giới của cô đều trở nên rõ nét hơn. Một sự biếng nhác ngọt ngào xâm nhập khắp cơ thể cô, vài nơi trên người cô bị đau, nhưng chúng chỉ làm tăng thêm trạng thái đê mê đã có từ đêm qua.

Cô liếc nhìn chiếc chìa khóa đặt trên bàn cạnh tấm thiếp địa chỉ. Chiếc chìa khóa ánh lên dưới nắng ban mai, chiếc chìa mở đến phần còn lại của đời cô... Một tương lai sáng lạn đang trải ra trước mắt cô cùng Xavier, người cô yêu. Cô quen anh mới chỉ hai ngày nhưng không nghi ngờ gì nữa, anh chính là người tri kỉ của cô. Cô nhặt tấm thẻ lên đặt vào trong ví rồi cầm chiếc chìa khóa trong tay. Cô nghe có tiếng chuông cửa từ ngoài vọng vào, át cả tiếng xe cộ ồn ào. Âm thanh đó càng rõ hơn; rồi khi nghe thấy tiếng cửa mở, cô liền vụt ra khỏi chỗ ngồi. Xavier đã quay về.

Vội vàng đi vào phòng khách, mắt cô sáng lên đầy mong đợi khi nhìn vào người đàn ông đang bước vào cửa. Cô mở miệng định nói nhưng rồi khựng lại. Đó là người hoàn toàn xa lạ... Anh ta có chiều cao trung bình, thân hình nặng nề, và khá hấp dẫn với mái tóc xoăn đen. Anh mặc quần jean cùng chiếc áo len ngắn tay màu trắng, trong tay cầm một cặp tài liệu mà sau đó anh ta đã làm rớt xuống chân mình, đôi mắt anh nheo lại nhìn thẳng vào cô từ đầu đến chân. Rồi anh ta nói cái gì đó bằng tiếng Tây Ban Nha, nghe có vẻ đáng ngờ là tiếng chửi rủa.

“Anh đang làm gì ở đây vậy?” cô chợt hỏi khi nhận ra tình trạng nguy hiểm của mình.

“Tiếng Anh của tôi không được tốt cho lắm, nhưng tôi tên Sebastian Guarda” anh ta tự giới thiệu. “Tôi sống ở đây.”

“Nhưng anh không thể làm vậy, đây là nhà của Xavier mà.”

“À Xavier,” anh lắc đầu rồi đi tới ngồi xuống chiếc ghế sô pha, ngửa đầu về phía sau và nhắm mắt lại. “Xavier ở với tôi tại căn hộ này trong suốt tuần giải Grand Prix: Và đây không phải là nhà của cậu ấy, hay bất kể là cái gì cậu ta đã nói với cô.” Mở mắt ra, anh ta nhìn vào cô vẻ nhạo báng. “Cậu ấy đâu rồi? Vẫn còn nằm trên giường và sai cô đi pha cà phê ư?”

“Không có, ảnh đi làm rồi,” cô nói với anh ta rồi chỉ ước rằng mình đã ngậm miệng lại; thật là dở khi để cho anh ta biết cô đang ở trong căn hộ một mình.

“Đi làm á!” rồi anh ta cười phá lên. “Tôi cho rằng đó cũng là lời biện hộ hay đấy. Nhưng này quý cô nhỏ bé, tôi đang rất mệt, tôi đã đi xe cả hàng giờ đồng hồ, tôi muốn một tách cà phê rồi đi ngủ. Xavier và tôi chia sẻ cùng nhau mọi thứ,” rồi thô lỗ ngước lên nhìn cô, anh ta nói thêm, “nhưng trong tình trạng này, cô trông có vẻ kiệt sức mà tất nhiên là tôi cũng thế. Vậy sao cô không rời khỏi đây luôn đi.”

Maylyn tái nhợt đi như thể nhũng gì anh ta nói đã có tác động đến cô. “Thật đáng ghê tởm, tôi không tin được anh tí nào cả. Xavier yêu tôi. Anh ấy, anh ấy muốn tôi ở lại đây,” cô lắp bắp, và khi cô nói ra, cô nhận thấy mình nghe có vẻ thật yếu ớt.

Anh ta đón nhận lời cô bằng cái khịt mũi vẻ chế nhạo, nhưng rồi như thể nhận ra cô nghiêm túc, người đàn ông đó đứng dậy, “Cậu ấy nói với cô vậy à.”

“Đúng thế, anh ấy sẽ gặp tôi sau khi xong việc ở đường đua.” Xavier đã hứa như vậy. Maylyn từ chối không muốn tin rằng anh đã nói dối cô ư? Cô không muốn chút nào... nhưng rồi một âm thanh hoài nghi khẽ vang lên trong đầu cô, cô thực sự đã biết gì về Xavier? Ngoại trừ anh là người tình tuyệt vời, và cô bỗng nhớ ra người đó. “Anh chính là người đàn ông trong tấm hình đặt trên bệ lò sưởi.”

“Đúng vậy, và Xavier Valdespino không hề đi làm, không phải như cô, tôi biết điều đó,” Sebastian Guarda nói với cái nhướng mày nhạo báng hướng về cô. “Tiền của cậu ta dùng để tài trợ cho một đội đua xe công thức một, thú vui của một người đàn ông vô cùng giàu có. Cậu ta sở hữu một ngân hàng thương mại, và có nhà cửa ở Seville, Madrid và Buenos Aries, nơi cậu ấy sở hữu nhiều đất đai rộng lớn.”

Cô cảm thấy như mình bị ai đấm một cú vào bụng.

Nhận ra chiếc chìa khóa trong lòng bàn tay, cô xem nó như bùa hộ mệnh. “Nhưng anh ấy đã đưa chìa khóa cho tôi,” anh ta khẽ lầm bầm rồi đưa đôi mắt nhìn khuôn mặt tái xanh của cô vẻ giễu cợt, anh nói thêm vào, “Và dĩ nhiên là cô đã thử vào ổ khóa rồi chứ, cô gái nhỏ?” Giọng anh ta mỉa mai không thể nhầm lẫn được.

Maylyn nhăn mặt và chỉ muốn chết ngay tại chỗ. Vậy là cơn ác mộng tồi tệ nhất của cô đã thành sự thật. Cô ngu ngốc nhìn vào chiếc chìa khóa và nhận ra rằng mình chưa hề có ý định thử nó trước khi đi khỏi.

“Xavier giữ cả xâu chìa khóa, đó là mánh khóe ưa thích để cậu ta rũ bỏ những mối tình một đêm mà không chút phiền phức. Tôi biết điều đó vì cậu ta là bạn thân của tôi và còn đính hôn với em tôi nữa. Nhưng nếu cô không tin thì cứ thử nó vào ổ khóa đi.”

“Đính hôn với em của anh ư!” Maylyn thì thầm.

Với nỗi hoảng loạn dâng lên, cô nhận ra tấm hình trong khung ảnh mà cô đã hỏi Xavier tối qua chính là của anh cùng vị hôn thê. Cơn buồn nôn cào xé bao tử cô, và cô thấy choáng nhẹ, điều đó không thể là sự thật được, tâm trí cô kêu gào.

Người đàn ông đột nhiên đứng bên cạnh giữ lấy cánh tay cô. “Cô không sao chứ? Trông cô xanh quá.” Đôi mắt đen của anh lướt qua bộ đồ mỏng manh cô đang mặc rồi nhìn trở lại khuôn mặt trắng bệch không chút phấn son của cô.

“Đến đây ngồi xuống đi, cô đang bị sốc đấy.” Maylyn ngoan ngoãn để anh ta dẫn đến chiếc ghế sô pha.

“Cho phép tôi xin lỗi cô thay cho người anh em của mình, tôi rất lấy làm tiếc. Tôi đã không nhận thấy, cô trẻ hơn nhiều so với những người phụ nữ cậu ấy thường đưa lên giường.”

Sebastian Guarda thật tử tế. Anh ta quàng một cánh tay qua vai cô, và cố dịu dàng an ủi cô. “Cô đã thấy bức ảnh trên bệ lò sưởi; nó được chụp ba tháng trước. Có cần tôi nói thêm không?”

“Nhưng em của anh... Anh không phiền chứ? Ý tôi là... anh biết Xavier không chung thủy mà đúng không?”

Tiếng cười của anh ta cắt ngang câu hỏi ngần ngại từ cô. “Gia đình của Xavier là một trong những gia tộc lâu đời nhất ở Seville, tổ tiên của cậu ấy mang hai dòng máu Ma Rốc và Tây Ban Nha. Cậu ấy theo chủ nghĩa truyền thống, vị hôn thê phải còn là trinh nữ trước đêm tân hôn, và vì thế cậu ta sẽ không chung thủy cho tới khi kết hôn, chỉ đơn giản vì để thỏa mãn nhu cầu của người đàn ông với nhiều loại phụ nữ sẵn lòng với cậu ta. Điều đó không có nghĩa lý gì với Xavier còn Catia thì lại thông cảm cho việc này. Dù vậy, đôi khi, cũng như là bây giờ, tôi thực sự thấy xấu hổ vì những hành vi của cậu ta. Tôi có thể thấy cô không phải là hạng người sành sõi tầm thường, vì vậy một lần nữa, cho tôi xin lỗi cô.”

Chết lặng người vì cơn sốc và ghê tởm, Maylyn không thể nói được lời nào. Sebastian gọi cho cô một chiếc taxi và mười phút sau cô đã ở trên đường về lại khách sạn.

Nhà thiết kế Sergio rất phấn khởi trước màn trình diễn thời trang của cô trưa hôm đó, và anh ta đã nói như thế với cô lúc ở sau cánh gà. “Tuyệt vời Maylyn. Đây chính xác là những cảm xúc mà tôi đã tìm kiếm.” Nước mắt dâng lên trong đôi mắt xanh biếc của cô, rồi cô chớp mắt vô cùng giận dữ. “Tôi mừng vì có ai đó đã thấy hài lòng,” cô nói với giọng run run.

“Ôi lạy Chúa, cô đã phải lòng Xavier rồi, thật tội cho cô quá,” cánh tay Xavier vòng quanh vai cô, biểu hiện của anh ta tràn đầy sự cảm thông khi nhìn vào khuôn mặt xanh xao của cô. “Lẽ ra tôi phải cảnh cáo cô trước, người ta đồn rằng anh ấy đã đính hôn với một cô gái trẻ xứng với mình, mặc dù anh ta là tay sát gái khét tiếng. Nhưng công bằng mà nói thì anh ta lại rất rộng rãi với đàn bà trong đời. Hãy nhìn vào mặt sáng của vấn đề đi, một trong những nhân viên của anh ta đã liên lạc với tôi sáng nay, và sắp xếp để trả tiền cho bộ đồ này rồi, vì vậy giờ đây cô chính là nữ chủ nhân đầy kiêu hãnh sở hữu nguyên bản bộ váy của Sergio huyền thoại rồi đó.”

Nghe Sergio nói như vậy, mọi tia hy vọng yếu ớt còn sót lại trong cô rằng có lẽ mọi việc đều chỉ là sự nhầm lẫn tai hại, rằng Xavier sẽ đến buổi biễu diễn hay liên lạc với cô ở khách sạn, đều tan theo mây khói. Anh đã mua cô với giá của một bộ đầm. Nếu như trước đây cô không phải là không thích bộ đồ này, thì giờ đây cô ghét cay ghét đắng nó.

Trở về phòng mình ở khách sạn, Maylyn gọi điện cho sân bay, và may mắn có được một chỗ trên một chiếc máy bay du lịch cho thuê sẽ rời khỏi đó lúc bốn giờ rưỡi chiều. Cô vội vàng ném quần áo vào trong một cái va ly. Nước mắt chảy xuống má cô khi cô xé chiếc đầm ra thành từng mảnh vụn rồi quăng vào thùng rác. Cô không dám phân tích xem liệu những giọt nước mắt đang rơi đó là vì trái tim cô tan vỡ hay chỉ đơn thuần do cô nổi giận với chính bản thân bởi đã ngu ngốc tin vào tình yêu sét đánh. Cô cư xử như một người trẻ khờ dại bị những lời nói dối của Xavier làm cho mê muội. Không bao giờ nữa đâu, cô thề với lòng mình, rồi gọi xe taxi.

Gác ống nghe điện thoại xuống, cô nhặt ví của mình lên kiểm tra xem có hộ chiếu trong đó chưa. Cái nhìn của cô dừng trên tấm danh thiếp tên Sebastian Guarda cùng địa chỉ và số điện thoại căn hộ. Bằng chứng không hơn không kém rằng Xavier đã nói dối - anh đã không đưa cho cô số điện thoại thật của chính anh. Điện thoại reo và cô nhấc lên nghe lần nữa.

“Maylyn, em đang chơi trò gì vậy? Em để lại chìa khóa,” Giọng Xavier giận dữ vang lên từ đầu giây bên kia.

“Tôi không cần chìa khóa, cũng không cần anh nữa. Tạm biệt.” rồi cô gác máy.

Tiếng chuông điên thoại lại reo lên khi cô nhặt va li lên rồi đi khỏi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.