Sự Trả Thù Ngọt Ngào - Thiên Thiên

Chương 293: Chương 293: Dù thế nào cũng sẽ đối mặt cùng nhau






Hôm nay là lễ Thất Tịch một năm một lần, là ngoài

ngày lễ Valentine ra, thì ngày ngày lễ tình thân thứ hai

này cũng được các cặp yêu nhau khắp thế giới yêu

thích nhất.

Hôm nay dù là nhà hàng hay trong quán trà sữa,

gần như đều kín chỗ, hầu như cặp tình nhân ở các độ

tuổi đều hẹn hò ở hai nơi này.

Lúc này trong một nhà hàng tình nhân, đã không

còn chỗ ngồi, xung quanh đông nghịt.

Đường Truy nhìn Hạ Chi Dao ngồi đối diện, vô

cùng kích động, từ ngữ tỏ tình chuẩn bị xong nhất

thời cũng đã quên hết sạch.

“Dao Dao, anh... anh thật sự không ngờ hôm nay

em sẽ đồng ý lời mời của anh, đến đây trải qua lễ tình

nhân cùng anh”.

“Anh... anh thật sự không biết nên nói gì, hơi thất

thố, cảm ớn em nhé!”

Đột nhiên hắn hơi căng thẳng, ngoài cười ngốc

nghếch ra thì vẫn là cười khð dại.

Hạ Chi Dao cũng nhìn hắn, miễn cưỡng nặn ra nụ

cười. Thật ra mà nói, Đường Truy không chỉ đẹp trai

mà còn được coi là một người trung thực, cũng ân

cần với cô, nhưng không biết vì sao, cô vẫn không có

chút hứng thú nào với Đường Truy.

Hôm nay đến nơi hẹn, cũng là vì các cô gái trong

bộ phận đều có hẹn, bọn họ đều có bạn trai. Nếu một

mình cô ở lại nơi làm việc thì đúng là quá mất mặt.

“Không cần cảm ơn, vừa hay hôm nay em cũng

không có việc gì...”, Hạ Chi Dao trả lời lơ đãng.

Nếu hôm nay người ngồi đối diện cô là Nhạc Huy

thì lúc này cô đã hoạt bát hết sức, làm gì phờ phạc,

gượng cười vui vẻ như bây giờ chứ.

Chỉ là... người cô nghĩ trong lòng, chắc bây giờ đã

bên cạnh một người phụ nữ khác, nói không chừng

đang rất vui vẻ, rất ngọt ngào...

Vừa nghĩ đến đây, trong lòng Hạ Chi Dao không

khỏi cảm thấy mất mát khôn nguôi, còn có chút ghen tị.

“Anh biết, chắc chắn là sự chân thành của anh đã

khiến em cảm động”. Đường Truy cười e thẹn, đột

nhiên lấy từ dưới bàn ra một bó hoa lớn, đứng dậy

trịnh trọng tặng cho Hạ Chi Dao:

“Dao Dao, cái này tặng cho em, lễ tình nhân vui vẻ”.

"Em... có thể làm bạn gái của anh không, anh thật

lòng thích em!”

Một màn tỏ tình ập đến bất ngờ, dọa Hạ Chi Dao

sửng sốt.

Cô cũng không biết sao mình lại nhận bó hoa này,

nhưng trong khoảnh khắc nhận lầy, quả thật cô cảm

thấy hạnh phúc, mặc dù chỉ là cảm giác hạnh phúc

nho nhỏ.

Thử hỏi có người phụ nữ nào không muốn nhận

được bó hoa hồng lớn như vậy chứ? Cho dù không

phải do người mình thích tặng, nhưng phụ nữ luôn ao

ước được người khác chú ý, ao ước sức quyến rũ của

mình được người khác phát hiện.

Chung quy cô cũng là phụ nữ, thậm chí còn chưa

tính là phụ nữ, chỉ là một cô gái. Nhưng cô cũng đã

dốc sức ở thành phố Thiên Hải lâu như vậy rồi, vẫn

luôn cô độc một mình. Ngay cả người cô thích cũng

đã có người phụ nữ mà mình yêu thương.

“Em... được thôi, em có thể... có thể thử quen

anh” Hạ Chi Dao cổ nặn ra nụ cười gượng gạo, do dự

một lát, rồi lại nói: “Nhưng anh đừng nên bỏ ra quá

nhiều tình cảm, em sợ em... không làm được như anh

mong muốn, sẽ khiển anh thất vọng”.

Đường Truy nghe vậy, xúc động như một đứa trẻ

có được đồ chơi mình yêu thích, vội vàng nói:

“Em yên tâm, anh sẽ từ từ khiến em cảm động,





- -----------------

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.