Sự Trở Lại Của Chàng Rể Vô Dụng

Chương 194: Chương 194: Rầm rộ, nội tình ở Việt Nam! (3)




Giờ phút này, Hình Lão và Tiêu Hạo Thiên, hai con hồ ly một già một trẻ đối mắt nhìn nhau, ai cũng không nói chuyện, bầu không khí rất kỳ quái. Sau một lúc lâu, Hình Lão mở miệng cười với Tiêu Hạo Thiên, hít sâu một hơi nói: "Điện chủ, đúng là tôi từ đi ra Việt Nam, ừm, trước đây tôi cũng là người thuộc tông môn lánh đời Việt Nam..."

Tiêu Hạo Thiên nhướng lông mày lên hỏi: “Ồ? Tông môn Hình Lão ông ở hẳn rất hùng mạnh? So với linh động thư viện kia thì như thế nào?"

Trong ánh mắt Hình Lão hiện lên vẻ xem thường, ông ta suy nghĩ một hồi rồi nói: “À, linh động thư viện? Hiện tại chẳng qua là trong miệng ngài nói mà thôi, nếu quay lại mấy trăm năm trước thì bọn họ chỉ là cái cọng lông! Còn tôi đến từ tông môn nào, thì điện chủ ngài cũng đừng quá lo lắng. Tông môn của tôi đã sớm bị diệt rồi, mấy chục năm trước vào thời điểm trận chiến khai quốc của Việt Nam ấy, truyền thừa đã bị đứt, mà khi đó tôi phải đến chiến trường ở vực ngoại. Cho nên từ đó về sau, tông môn tôi cũng chỉ còn lại một mình tôi."

Hình Lão dừng một chút, sau đó hít một hơi thật sâu, trong mắt đột nhiên hiện lên vẻ tự hào, ông ta chậm rãi nói: “Tông môn tôi chính là Phá Thiên Tông!"

Lúc Hình Lão nói tên tông môn, trên người ông ta như nổi lên khí thế kiêu ngạo, hiển nhiên ông ta có tình cảm yêu thương và nhiệt tình rất sâu đối với tông môn của mình. Hơn nữa anh còn nhìn ra được, tông môn của Hình Lão trước đây hẳn cũng rất hùng mạnh.

Tiêu Hạo Thiên gật đầu, nhìn Hình Lão thật sâu rồi nói: "Hình Lão ông nén bi thương, thực ra tôi thuận miệng hỏi thôi, ông... Không cần nói thật cho tôi biết. Hơn nữa Hình Lão, nếu... Nếu về sau ông muốn trùng tu lại sơn môn, thì điện Thiên Thần của tôi đây sẽ giúp ông một tay!"

Hình Lão cũng vô cùng nghiêm túc nhìn Tiêu Hạo Thiên, rồi khom lưng cúi đầu với Tiêu Hạo Thiên và nói: "Tạ ơn điện chủ, nhưng trùng tu lại sơn môn? Việc này để sau này hãy nói, chí ít chờ tôi báo thù..."

Lúc Hình Lão nói câu nói này, trên người ông ta đột nhiên toát lên vẻ cô đơn, chán chường. Tiêu Hạo Thiên nhìn ra được một cảm giác vô lực, vô lực đến sâu đậm từ trên người ông ta. Tiêu Hạo Thiên gật đầu, rồi không nói gì nữa mà tiếp tục đi về phía trước. Mà Hình Lão cũng không nói thêm gì, cùng đi về phía trước theo Tiêu Hạo Thiên...

Mà giờ phút này, ở ngoại ô phía đông Hà Nội, bên trong nơi đóng quân của nhà tài phiệt phương Đông của chín môn phiệt lớn nhất mạnh nhất Việt Nam, sắc mặt của nhà tài phiệt Đông Phương Lâm Vũ của nhà tài phiệt phương Đông rất âm u. Anh ta đã nhận được tin tức, Vòng Thiên Thanh đang dẫn theo đại quân cấp tốc chạy đến chỗ anh ta, hơn nữa còn sắp đến.

Giờ phút này, trong đại sảnh nghị sự của nhà tài phiệt phương Đông, Đông Phương Lâm Vũ, Gia Cát Kiếm Nam, cùng với những nhà tài phiệt còn lại của năm môn phiệt lớn đều có vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc mà ngồi ở đó. Vòng Thiên Thanh đã ra chiếu lệnh với họ là nếu không dám đến thì xoá tên!

Sau một phút, nhà tài phiệt Đông Phương Lâm Vũ của nhà tài phiệt phương Đông ngồi ở vị trí chủ trì nghiêm túc nói: "Người nên đến vẫn sẽ đến, Vòng Thiên Thanh sẽ đến trong nhiều nhất mười phút nữa, chư vị, lúc này Vòng Thiên Thanh tới để làm gì. Trong lòng chư vị hằn đều biết?"

Đông Phương Lâm Vũ nói xong, thì Gia Cát Kiếm Nam ngồi ở hàng thứ nhất phía dưới trầm giọng nói: "Biết rõ, Bộ quốc phòng Việt Nam ở chiến trường ở vực ngoại đang gặp phải nguy hiểm, Vòng Thiên Thanh muốn xông lên giúp, nhưng lực lượng không đủ. Lần này ông ta tới chắc là đòi người của chúng ta, muốn chiến thần, muốn thiên vương của chúng ta. Cách này một mặt có thể hỗ trợ chiến trường ở vực ngoại, mặt khác có thể làm suy yếu lực lượng cực mạnh của chúng ta..."

Sau khi Gia Cát Kiếm Nam nói xong, một nhà tài phiệt đột nhiên nổi giận đùng đùng nói: “Anh Đông Phương, anh Gia Cát! Chín môn phiệt lớn chúng ta như thể chân tay, sau khi Âu Dương và Tư Đồ bị diệt, chúng ta chỉ còn lại bảy môn phiệt lớn, thì càng phải đoàn kết mới đúng. Hai vị, mấy người có từng nghĩ tới không, nơi chiến trường ở vực ngoại đó là chỗ nào chứ? Bên đó cường giả ngã xuống như mưa! Đừng nói chiến thần, cấp thiên vương, có là cấp thiên hoàng, thì hàng năm người chết ở bên kia cũng không hề ít!"

"Không sai! Hơn nữa tôi còn nhận được tin tức, tình hình trên chiến trường vực ngoại lần này đột nhiên có biến lớn. Thế lực vực ngoại liên minh Z8 nhằm vào Việt Nam ở trăm năm trước đã xây dựng thành công lần thứ hai. Hiện tại, tám cấp thiên hoàng lớn đang dẫn đội đi đến chiến trường, là tám cấp thiên hoàng lớn đấy, người nào cũng đang là cấp thiên hoàng hậu kỳ đỉnh phong. Lần này tình hình cực kỳ nguy hiểm, nếu người của chúng ta đi, thì đoán là... Mười không còn một! Những thứ chúng ta tích góp nhiều năm chỉ sợ sẽ bị hủy hoại chỉ trong chốc lát!" Lại một nhà tài phiệt của một môn phiệt nói.

Mà giờ phút này ba vị nhà tài phiệt của ba môn phiệt còn lại cũng mở miệng: "Không sai! Hơn nữa chúng ta đã ký hiệp nghị với Bộ quốc phòng Việt Nam. Môn phiệt chúng ta có quyền không ra ngoài chiến đấu! Hôm nay Vòng Thiên Thanh ông ta mang binh qua đây, vốn là vi phạm hiệp định!"

"Không sai, anh Đông Phương, anh Gia Cát, bây giờ lực lượng của chúng ta chỉ có hai người mấy người là hoàng giả cao cấp nhất, chúng ta không bằng được Bộ quốc phòng Việt Nam, vậy có muốn đi cầu viện với linh động thư viện? Xin bọn họ phái cường giả qua đây để ngăn cản Vòng Thiên Thanh?"

“Ừm, có lý, anh Đông Phương huynh, anh Gia Cát, cầu viện, dù cường giả nhất tôn cấp thiên hoàng hậu kỳ trở lại, thì Vòng Thiên Thanh cũng không dám thật sự khai chiến với chúng ta..."

"Bàn lại!"

"Tán thành!"

"Có thể!"

Nhất thời từng nhà tài phiệt của các môn phiệt đều gật đầu, bọn họ nhất trí yêu cầu viện, nếu hôm nay Vòng Thiên Thanh mà dám giẫm lên hiệp định, thì tương đương với việc xé một lỗ hổng. Bây giờ tình thế của chiến trường ở vực ngoại bên kia đang thay đổi trong nháy mắt. Ai biết hôm nay bọn họ cho người ra, thì lần sau mà xảy ra đại chiến nữa, thì Vòng Thiên Thanh còn có thể trở lại ép buộc bọn họ không? Lần một lần hai còn có thể, nhưng nhiều lần, chờ cho đến khi nội tình của những môn phiệt bọn họ đánh xong, thì bọn họ cũng thật sự xong luôn rồi.

Đông Phương Lâm Vũ và Gia Cát Kiếm Nam nhìn nhau, hai nhà tài phiệt cấp thiên hoàng đều ngầm gật đầu với nhau. Sau đó Đông Phương Lâm Vũ mở miệng nói: “Được, hiện tại tôi sẽ liên hệ với linh động thư viện bên kia để bọn họ phái người qua đây!"

Đông Phương Lâm Vũ nói rồi cầm điện thoại lên, bấm gọi một mã số. Chỉ là sau khi cuộc gọi được kết nối, anh ta còn không kịp nói, đối diện đã truyền đến một giọng nói cực kỳ u ám, còn kèm sự tức giận: "Đông Phương Lâm Vũ, chuyện bên kia của mấy người chúng tôi đã biết rồi, nhưng bây giờ chúng tôi không ra được, đại trưởng lão cùng nhị trưởng lão Việt Nam đã tới! Hiện nay viện trưởng và phó viện trưởng đang nói chuyện với bọn họ, anh bên kia... Anh tự nhìn mà làm! Tự quyết định xem nên xử lý như thế nào!" "Anh Cổ... Tôi.." Đông Phương Lâm Vũ biến sắc, nhưng anh ta vừa mới định mở miệng nói chuyện, thì đối phương đã cúp điện thoại. Sau khi Đông Phương Lâm Vũ để điện thoại di động xuống, sắc mặt anh ta càng thêm u ám.

Gia Cát Kiếm Nam ngồi ở phía dưới nhướng mày hỏi: “Anh Đông Phương? Linh động thư viện có biến sao?"

Vẻ mặt Đông Phương Lâm Vũ u ám, đen sì đến dọa người. Anh ta chậm rãi gật đầu rồi nói: “Ừ, chỉ sợ lần này chư vị không tránh thoát được. Ý chí của Bộ quốc phòng Việt Nam quá mạnh mẽ, hiện tại đại trưởng lão và nhị trưởng lão Việt Nam đã đến thư viện bên kia. Thư viện bên kia có ý muốn để chúng ta tự quyết định!"

Sau khi Đông Phương Lâm Vũ nói xong, sắc mặt của tất cả các nhà tài phiệt của các môn phiệt đang ngồi phía dưới đều hoàn toàn thay đổi. Gia Cát Kiếm Nam cũng cũng kinh ngạc đứng lên, lớn miệng nói: “Bọn họ muốn khai chiến sao? Từ xưa đến nay, Vương tìm không thấy Vương, đại trưởng lão Việt Nam và thư viện dài kiềm chế lẫn nhau một thời gian dài rồi, nhưng hôm nay bọn họ lại mặt đối mặt!!!"

Trong lòng Gia Cát Kiếm Nam bỗng nhiên nổi lên một nỗi sợ hãi, ngoại trừ hai người Đông Phương Lâm Vũ bọn họ ra thì năm nhà tài phiệt của năm môn phiệt lớn cũng không tốt hơn bao nhiêu, nỗi sợ hãi trong lòng họ không ngừng tăng lên. Trong lúc họ cuống lên không biến nên làm sao bây giờ, đột nhiên ngoài cửa có một chiến thần vọt vào với vẻ mặt hoảng sợ.

"Nhà tài phiệt, không xong rồi, không xong rồi, Vòng Thiên Thanh đã dẫn theo đại quân xông vào rồi, anh em chúng tôi không ngăn được. Vòng Thiên Thanh dẫn theo tám ngàn tướng sĩ, mười quan chỉ huy cấp thiên vương cùng với hai mươi vị chiến thần liên tục xông vào." Tên chiến thần giữ cửa của nhà tài phiệt phương Đông này vô cùng sợ hãi mà nói với Đông Phương Lâm Vũ, lúc này quần áo trên người anh ta đã bị mồ hội lạnh làm ướt đẫm.

"Sao lại nhanh như vậy?" Đông Phương Lâm Vũ nheo mắt, anh ta muốn nhanh chóng sắp xếp, nhưng đã không còn kịp nữa. Bởi vì một phút sau, Vòng Thiên Thanh mặc quân trang, thắt lưng đeo chiến đao đã dẫn theo mười đại thiên vương, hơn hai mươi vị cường giả cấp chiến thần xông vào.

Vòng Thiên Thanh đợi các tướng sĩ Việt Nam, chân đạp giày lính, mặc dù là bước đi nhưng tốc độ lại nhanh vô cùng, hơn nữa âm thanh do giày gây ra lại rất đều nhịp. Rầm rầm rầm đến chấn động lòng người. Rầm rầm rầm... Sau một phút, Vòng Thiên Thanh với vẻ mặt lạnh lùng cùng với mười quan chỉ huy cấp thiên vương nhanh chóng tiến vào trong đại sảnh, mà phía sau bọn họ là thập đại chiến thần đang rút vũ khí ra phong tỏa đại sảnh nghị sự của nhà tài phiệt phương Đông.

Một lúc sau, Vòng Thiên Thanh trực tiếp đi tới trước mặt Đông Phương Lâm Vũ, ngồi ở trên một vị trí chủ trì khác. Mà mười quan chỉ huy cấp thiên vương còn lại thì đứng ở phía sau sáu nhà tài phiệt của sáu môn phiệt lớn. Kể cả cường giả của Bộ quốc phòng Việt Nam ở bên trong Vòng Thiên Thanh, sát khí trên người nổi lên ầm ầm!

Sau khi Vòng Thiên Thanh ngồi xuống, ông ta nhìn Đông Phương Lâm Vũ cười lạnh một tiếng: "Ha ha... nhà tài phiệt phương Đông, đã lâu không gặp. Tôi nhớ lần gặp mặt trước, là ba năm trước đây? Khi đó tôi và chủ tướng Long đã đến nơi này..."

Đông Phương Lâm Vũ gật đầu, thở dài thườn thượt, nói với Vòng Thiên Thanh với ánh mắt vô cùng phức tạp: "Ừm, ba năm đã qua rồi, mà hiện tại chủ tướng Vạn đã lên thay chủ tướng Long. Bọn tôi ở đây chúc mừng chủ tướng Vạn."

Vòng Thiên Thanh vung tay lên nói: “Ha ha, nhà tài phiệt phương Đông, giữa chúng ta cũng không phải bạn bè, anh nói gì vậy? Mà bây giờ thời gian rất cấp bách, nên cũng đừng tranh cãi nữa, vậy bây giờ chúng ta đi thằng vào vấn đề nhé!"

Vòng Thiên Thanh hít một hơi thật sâu, nghiêng thân thể về trước, ánh mắt lạnh lùng nhìn trên người các nhà tài phiệt của môn phiệt, rồi trầm giọng nói: "Sau hai giờ, chúng tôi sẽ tới chiến trường ở vực ngoại, hiện tại ý của tôi là, bảy môn phiệt lớn của Việt Nam, mỗi bên cử ra hai vị thiên vương, năm vị chiến thần, thiên vương ít nhất phải ở bậc hậu kỳ, còn lại là cấp chiến thần đỉnh phong. Được rồi, tôi nói xong rồi, vậy giờ mời chư vị biểu quyết, ai tán thành, ai phản đối!!!"

"Đùng..." Vòng Thiên Thanh nói xong câu đó xong, khí thế trên người ông ta nổi lên ngập trời, lời ông ta nói đúng là khí phách vô cùng! Một câu nhiều lời cũng không có, mà đi thẳng vào vấn đề. Cử người ra, ai tán thành, ai phản đối!

"Im ắng.." Giờ phút này, trong không khí đại sảnh nghị sự của nhà tài phiệt phương Đông yên tĩnh lại trong nháy mắt. Bầu không khí vô cùng nghiêm trọng. Mà mấy nhà tài phiệt của các môn phiệt lớn ở phía dưới đều không khỏi co rụt mắt lại. Khẩu khí Vòng Thiên Thanh đúng là lớn, hai vị thiên vương hậu kỳ, năm vị chiến thần đỉnh phong. Với lực lượng như vậy, thì dù là bên trong nhà tài phiệt phương Đông hay môn phiệt Gia Cát cũng đã mất một phần ba rồi. Mà trong mấy môn phiệt bọn họ thì một phần ba là nhiều hơn, gần bằng một nửa.

Giờ phút này, năm nhà tài phiệt của năm môn phiệt nhỏ yếu còn lại không dám nói lời nào, chỉ biết đưa ánh mắt nhìn về phía Gia Cát Kiếm Nam cùng Đông Phương Lâm Vũ. Đông Phương Lâm Vũ cũng nhìn Gia Cát Kiếm Nam.

Vì vậy Gia Cát Kiếm Nam mở miệng nói: "Chủ tướng Vạn, ông đã mạnh mẽ vang dội vậy, thì chúng tôi đây cũng nói thẳng. Lúc có chủ tướng Long, chúng tôi đã ký hiệp định với bộ quốc phòng là. Môn phiệt yên ổn ở khắp nơi trong biên giới, môn phiệt không giao người ra!"

"Hừ!" Vòng Thiên Thanh cười lạnh một tiếng: "Ồ... Gia Cát Kiếm Nam, điều anh vừa mới nói, là ký kết của mấy người với chủ tướng Long. Mà bây giờ tôi hủy bỏ nó, tôi không nhận..."

Sau đó Vòng Thiên Thanh nhìn chòng chọc vào Gia Cát Kiếm Nam, sát khí trên người ông ta trực tiếp phong tỏa lấy anh ta, ông ta nhìn Gia Cát Kiếm Nam, nói từng chữ từng câu: “Có thể! Giao! Không?"

Giờ phút này, trái tim Gia Cát Kiếm Nam rung động, Vòng Thiên Thanh lúc này lại nổi ý muốn giết người đối với anh ta! Là sát khí thực sự, mà anh ta cũng cảm nhận được nó. Hơn nữa không chỉ một mình Vòng Thiên Thanh, lúc này hai quan chỉ huy bộ quốc phòng cấp thiên vương đỉnh phong đứng ở sau lưng ông ta, cũng khí cơ phong tỏa lấy anh ta, bày ra dáng vẻ tùy lúc có thể ra tay. Mồ hôi lạnh trên mặt Gia Cát Kiếm Nam chảy xuống không ngừng, anh ta vô cùng chật vật mà nuốt ngụm nước miếng.

Sau một phút, Đông Phương Lâm Vũ cảm giác bầu không khí không ổn, nên nhanh chóng nói với Vòng Thiên Thanh: "Chủ tướng Vạn, có thể ông không chấp nhận. Chúng tôi... Cũng có thể giao người ra, nhưng ông muốn quá nhiều!" Đông Phương Lâm Vũ hít một hơi thật sâu, cố đè tức giận trong lòng xuống.

Đúng vậy, giờ phút này Đông Phương Lâm Vũ nổi giận, trên mặt lộ vẻ giận dữ đùng đùng. Vòng Thiên Thanh cũng chỉ ở cấp thiên hoàng hậu kỳ mà thôi. Hơn nữa còn là mơi thăng cấp. Đông Phương Lâm Vũ anh ta cũng là cấp thiên hoàng hậu kỳ, nhưng Vòng Thiên Thanh lại không để anh ta vào trong mắt chút nào.

"Ô?" Vòng Thiên Thanh không tiếp tục nhìn chằm chằm Gia Cát Kiếm Nam, mà quay đầu nhìn về phía Đông Phương Lâm Vũ, rồi chậm rãi nói: “Ha ha... nhà tài phiệt phương Đông, anh thấy bao nhiêu người mới thích hợp đây?" Mà khi ánh mắt Vòng Thiên Thanh chuyển đi, trong lòng Gia Cát Kiếm Nam ngồi ở phía dưới thầm thở phào nhẹ nhõm, không nói cái khác, thật sự là ánh mắt vừa rồi của Vòng Thiên Thanh quá mức dọa người...

Lúc này sau khi Vòng Thiên Thanh hỏi, ông ta nhìn chằm chằm Đông Phương Lâm Vũ, mà sáu nhà tài phiệt của sau môn phiệt còn lại ở bên trong đại sảnh cũng nhìn về Đông Phương Lâm Vũ.

Đông Phương Lâm Vũ trầm giọng nói: “Một môn phiệt cử ra một thiên vương, hai chiến thần. Hơn nữa thiên vương là bậc sơ kỳ, chiến thần cùng lắm là trung kỳ. Chủ tướng Vạn, đây là ranh giới cuối cùng của chúng tôi. Bảy môn phiệt lớn chúng tôi cho mấy người bảy vị thiên vương, mười bốn vị chiến thần, không ít đâu!"

Sau khi Đông Phương Lâm Vũ nói xong, anh ta nhìn về phía Vòng Thiên Thanh với vẻ vô cùng u ám. Mà giờ phút này Vòng Thiên Thanh cũng nhìn anh ta rất sâu.

Sau một lúc lâu, Vòng Thiên Thanh đột nhiên phá lên cười: “Ha ha ha... Ha ha ha ha..."

Vòng Thiên Thanh cười trong chốc lát xong, ông ta đột nhiên nheo mắt lại, nói với Đông Phương Lâm Vũ: “Nhà tài phiệt phương Đông, vừa rồi là anh không nghe rõ, hay là.. Tôi không nói rõ ràng?"

Vòng Thiên Thanh hít một hơi thật sâu, sát khí trên người ngày nặng hơn, lạnh lùng nói: “Một môn phiệt cử hai vị thiên vương hậu kỳ, năm vị chiến thần đỉnh phong. Cái này! Cũng là ranh giới cuối cùng! Của tôi! Hiện tại mấy người chỉ cần nói cho tôi biết, cử, hay không cử?"

“Hừ!" Lúc này, một nhà tài phiệt của một môn phiệt đang ngồi trong đại điện lạnh lùng hừ một tiếng, người đó trực tiếp đứng lên, chỉ vào Vòng Thiên Thanh quát: “Vòng Thiên Thanh! Ông đừng có quá đáng! Ông là cái thá gì! Ông cho rằng ông làm tới chức nguyên soái của Bộ quốc phòng Việt Nam, là dám chỉ huy chúng tôi à? Hôm nay chúng tôi mà không cử, thì ông muốn thế nào?"

"À? Anh là Nam Cung Hành? Anh... Nói xong chưa?" Vòng Thiên Thanh híp mắt nhìn Nam Cung Hành.

"Tôi nói xong rồi, ông thì sao?" Nam Cung Hành đứng ở trong đại điện cũng nhìn lại Vòng Thiên Thanh.

Mà một phút sau, lúc mọi người ở đây đang trầm mặc, bóng dáng Vòng Thiên Thanh đột nhiên biến mất. "Không được! Vòng Thiên Thanh ông dám!" Đông Phương Lâm Vũ biến sắc, định ngăn Vòng Thiên Thanh lại, nhưng anh ta vừa mới di chuyển, mười quan chỉ huy của Bộ quốc phòng Việt Nam trong đại sảnh đã xuất hiện ở trước mặt anh ta, mười chiến đao tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo chém ở trên người anh ta trong nháy mắt liền.

Mà giờ phút này, Vòng Thiên Thanh đã rút đao ra, xuất hiện ở trước mặt Nam Cung Hành vừa nói chuyện kia chỉ trong nháy mắt. Ông ta nhằm về phía đầu Nam Cung, một đao đánh xuống!

"Không được! Đông Phương Lâm Vũ, cứu tôi." Nam Cung Hành nhanh chóng lui lại, vừa lui lại vừa cầu cứu Đông Phương Lâm Vũ. Nhưng vô dụng, anh ta chỉ là thiên vương hậu kỳ, thực sự kém quá xa Vòng Thiên Thanh cấp thiên hoàng hậu kỳ.

“Phụt..." Một ánh sáng lạnh lẽo lóe lên, một chùm máu đỏ văng ra, đầu Nam Cung trực tiếp bị một đao của Vòng Thiên Thanh chặt thành hai nửa.

“Đùng..." Sau một phút, toàn bộ năm nhà tài phiệt của năm môn phiệt còn lại trong đại điện đồng loạt đứng lên, mọi người đều tức giận.

Mà bên Đông Phương Lâm Vũ, sau một chiêu đánh với thập đại quan chỉ huy của Bộ quốc phòng Việt Nam cũng đánh bay thập đại quan chỉ huy ra. Thực lực của cấp thiên hoàng hậu kỳ trên người nổi lên ngập trời.

Đông Phương Lâm Vũ có cảm giác Vòng Thiên Thanh nhất định là điên rồi, nơi này là đại bản doanh của nhà tài phiệt phương Đông! Nhà tài phiệt phương Đông trừ anh ta là nhà tài phiệt cấp thiên hoàng ra, thì cường giả cấp thiên vương còn có đến mười mấy người! Mà Vòng Thiên Thanh lại dẫn theo những người này qua đây? Còn dám giết người?

"Ha ha..." Giờ phút này, Vòng Thiên Thanh cầm đao nhuốm máu trong tay đột nhiên cười. Tiếng cười vô cùng dày đặc, một lúc sau ông ta quay đầu nhìn Đông Phương Lâm Vũ nói: "Đông Phương Lâm Vũ, tôi quên nói cho anh biết, ngày hôm nay tôi tới đây còn dẫn theo nhiệt võ qua đây, anh dám giết một tướng sĩ của chúng tôi, vậy nơi đóng quân của nhà tài phiệt phương Đông các anh lập tức sẽ tan thành mây khói!"

Sau đó Vòng Thiên Thanh quay đầu nhìn về phía năm nhà tài phiệt của năm môn phiệt lớn còn lại, chậm rãi nói: "À được rồi, còn chư vị, nơi đóng quân của môn phiệt mấy người, hiện tại cũng bị nhiệt võ phong tỏa, mấy người có thể thử đánh cuộc một keo xem, tôi có dám hạ lệnh bắn không? Hả, đánh cuộc không?"

Lúc này, Vòng Thiên Thanh vừa dứt lời, nhất thời toàn bộ đại sảnh trở nên lặng ngắt như tờ. Giờ phút này, trong ánh mắt mọi người nhìn về phía Vòng Thiên Thanh đều xuất hiện một chút sợ hãi. Năm nhà tài phiệt của năm môn phiệt lớn lại càng run rẩy trong lòng. Tên điên! Vòng Thiên Thanh chắc chắn là tên điên!

"Ha ha ha... Ha ha ha ha..." Trong đại điện nhà tài phiệt phương Đông, sáu nhà tài phiệt của sáu môn phiệt lớn kể cả hai cấp thiên hoàng lớn là Đông Phương Lâm Vũ, Tư Đồ Kiếm Nam, giờ phút này, tất cả đều bị Vòng Thiên Thanh dọa sợ đến mức không dám di chuyển.

Vòng Thiên Thanh, ông ta dám đánh cuộc, mặc dù hôm nay lực lượng ông ta mang đến không bằng những môn phiệt này, mặc dù nơi này là đại bản doanh của nhà tài phiệt phương Đông. Ông ta cũng dám đánh cuộc!

Ông ta! Cũng dám! Giết! Người!

Giờ phút này, sát khí trên người Vòng Thiên Thanh tăng cao lên...

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.