Sự Trở Lại Của Chàng Rể Vô Dụng

Chương 179: Chương 179: Tiêu Hạo Thiên và Tiêu Chiến Minh




"Cháu tôi, Hà Thành... không phải, giờ phải gọi là... Hạo Thiên... Hạo Thiên!" Tiêu Chiến Minh đứng ở cửa nhà họ Tiêu rơi nước mắt, cơ thể run rẩy.

Hôm nay ông cụ đã chịu đả kích quá lớn, quá lớn rồi. Giờ phút này, không phải vì cháu trai ông là điện chủ điện Thiên Thần mà cảm thấy vui vẻ. Mà ngược lại, ông là một người đích thân chinh chiến ở chiến trường biên giới mấy chục năm, ông hiểu vô cùng rõ ràng, chỗ đó tàn khốc đến mức độ nào.

Nhưng cháu trai ông lại ở đó suốt năm năm. Mặc dù thành tựu cấp thiên hoàng, trở thành cường giả tuyệt vời cấp thiên hoàng, chỗ dựa cả đời có thể thỏa mái chém giết. Nhưng trong khoảng thời gian này, rốt cuộc thì cháu ông đã phải trả giá bao nhiêu? Lại đã phải trải qua bao nhiêu cuộc chiến vào sinh ra tử?

Lúc này, Tiêu Chiến Minh hoàn toàn không dám nghĩ đến. Nỗ lực bao nhiêu thì sẽ thu được thành quả bấy nhiêu, có thu hoạch như thế nào thì đồng nghĩa cũng phải bỏ ra công sức như vậy. Ánh mắt Tiêu Chiến Minh vô cùng phức tạp nhìn Tiêu Hạo Thiên. Gió nhẹ thổi qua, thổi bay những sợi tóc bạc trên đầu của ông cụ. Lúc này, ông cực kỳ giống một ông cụ vô cùng đáng thương.

Trong lúc này, Tiêu Hạo Thiên đứng trước mặt ông có vẻ xúc động, trong lòng anh cũng hoàn toàn không thể tin. Ông cụ trước mắt này, hơn hai tháng trước, lúc anh đến chiến trường biên giới đuổi giết Bách Tùng cảm thấy quen thuộc nên đã ra tay cứu giúp thế mà lại là ông nội của anh!

Còn về ông nội mình, Tiêu Hạo Thiên cũng biết một chút. Đó là một ông cụ đã hi sinh cả một đời vì Việt Nam. Người như vậy, đừng nói là ông nội anh, dù có là một ông cụ khác của Việt Nam thì trong lòng Tiêu Hạo Thiên cũng vô cùng kính trọng. Điều này không liên quan gì đến vấn đề lực chiến đấu, mà là vấn đề nhân cách!

Nhưng hôm nay, Tiêu Hạo Thiên anh đến nhà họ Tiêu là để đòi lại công bằng, đến để mang bài vị của mẹ anh về. Vết thương lòng năm năm trước, những lần chịu đả kích năm năm trước khiến anh không thể nào quên. Vốn anh tưởng rằng trong lòng mình đã buông xuống được những thù hận của năm đó, nhưng anh không thể buông được!

Tiêu Hạo Thiên trầm mặc, đứng ngây ra nhìn ông cụ phía xa, ông cụ đã gần đất xa trời. Trong lòng anh vô cùng phức tạp. Bây giờ anh có nên nhận lại Tiêu Chiến Minh, gọi ông một tiếng ông nội không?

Tiêu Hạo Thiên tiếp tục trầm mặc. Bởi vì bây giờ... bây giờ anh không thể làm được. Anh có mối hận khắc cốt ghi tâm với nhà họ Tiêu. Năm đó, khi thi thế mẹ anh còn chưa lạnh, Tiêu Hạo Lam đã lấy Lâm Phương Lan về. Năm năm trước, ngày mẹ anh được hạ táng, ngoài trời mưa phùn, Tiêu Hạo Thiên đi chôn cất cho mẹ anh, nhưng Tiêu Hạo Lam đã hạ lệnh, người nhà họ Tiêu không có một ai đi cả. Hơn nữa, bọn họ còn ở trong biệt thự của nhà họ Tiêu, chính là ngôi biệt thự trước mắt này, chuẩn bị hôn lễ cho Tiêu Hạo Lam và Lâm Phương Lan, lại còn dán chữ hỉ lên.

"Ầm... ầm.. ầm"

Ngay sau đó, Tiêu Hạo Thiên đứng trước cửa nhà tổ nhà họ Tiêu, thời gian càng lúc càng lâu. Nỗi oán hận ở nơi sâu nhất trong lòng đã phủi bụi lại bùng lên càng lúc càng nhiều, hơi thở trên người Tiêu Hạo Thiên cũng dần trở lên lạnh lẽo hơn. Hơi thở vô cùng khủng khiếp đang từ trên người Tiêu Hạo Thiên tỏa ra.

Tiêu Chiến Minh đứng đối diện với Tiêu Hạo Thiên, trong lòng run rẩy, ánh mắt ngày càng phức tạp. Ông mở miệng muốn khuyên Tiêu Hạo Thiên nhưng lại phát hiện bản thân không thể làm được.

Cùng lúc này, Long Chiến Quốc và tam trưởng lão cũng cảm nhận được khí lạnh ngày càng nhiều trên người Tiêu Hạo Thiên. Trong lòng hai người họ cũng đều thở dài.

Đúng vậy, vô dụng thôi. Dù hôm nay Tiêu Chiến Minh có trở về, nhưng cũng không thể làm phai nhạt đi hận thù trong lòng Tiêu Hạo Thiên, không thể. Có những chuyện cuối cùng vẫn phải giải quyết. Ngay đến người mạnh như hai người họ, lúc này đối diện với tình hình này cũng không biết nên làm thế nào.

Chuyện của nhà họ Tiêu năm đó xảy ra quá nhanh, nhanh đến nỗi khi hai người họ nhận được tin tức thì Tiêu Hạo Thiên đã bị đuổi khỏi nhà, còn Tiêu Hạo Lam cũng đã chuẩn bị lấy Lâm Phương Lan.

Mẹ ruột của mình chịu nhục nhã, chính mình cũng bị vứt bỏ, đuổi ra khỏi nhà, còn bị đuổi giết suýt chết. Thử hỏi, nếu đổi lại là bất kỳ ai thì thực sự có thể buông bỏ hết tất cả ư? Hơn nữa, giờ phút này, người sỉ nhục mẹ ruột của anh còn ở bên trong, trong lúc thi thể còn chưa lạnh, thậm chí cả lúc chôn cất cũng không đi, lại ở trong biệt thự phía sau cùng người mới vui mừng, người đó giờ còn ở ngay bên trong!

Sau đó, Tiêu Hạo Thiên hít sâu, giơ tay chỉ vào cổng vào trước nhà tổ ở sau lưng Tiêu Chiến Minh, nói: "Năm năm trước, ngày mẹ tôi hạ táng, nhà họ Tiêu không một ai đi, ông biết bọn họ... biết bọn họ đang làm gì không?"

Cả người Tiêu Chiến Minh lại run rẩy, ánh mắt vừa phức tạp vừa đau lòng nhìn Tiêu Hạo Thiên, lẩm bẩm nói: "Cháu à... xin lỗi, thật xin lỗi!" Trên mặt ông cụ tràn đầy đau lòng.

Tiêu Hạo Thiên im lặng một lát, sau đó nói tiếp: "Bọn họ... lúc đó đang ở trước cổng này treo đèn lồng đỏ, dán chữ hỉ, chuẩn bị hôn lễ cho Tiêu Hạo Lam và đồ tiện nhân kia."

Mặt Tiêu Chiến Minh đầy nước mắt. Lúc này, ông không thể nói được lời nào. Long Chiến Quốc và tam trưởng lão nghe xong ánh mắt cũng vô cùng phức tạp, trong lòng ngập tràn tức giận với đám con cháu bất hiếu năm đó của nhà họ Tiêu. Mẹ ruột người ta thi thể còn chưa lạnh, bọn họ lại đi chuẩn bị hôn lễ. Đây là sự châm chọc đến thế nào chứ. Đây căn bản không phải là chuyện con người có thể làm được!

Tiêu Hạo Thiên hít sâu, ép tâm trạng phức tạp xuống, chỉ để lại nỗi hận và sự lạnh lẽo. sau đó chậm rãi nói tiếp: "Vậy nên, hôm nay tôi đến, tôi có thể không động vào bất kỳ người nào ở nhà họ Tiêu. Dù sao thì tôi cũng lớn lên ở đây, nhà họ Tiêu có ơn với tôi, vậy thì tôi có thể không động vào người nhà họ Tiêu!" "Nhưng, cái cổng này, tòa nhà tổ này tôi phải phá!"

Tiêu Hạo Thiên nhìn chằm chằm vào Tiêu Chiến Minh nước mắt rơi đầy mặt, hòi: "Có thể... không?"

Người Tiêu Chiến Minh run lên, há miệng nhưng một câu cũng không nói ra được.

Ngay sau đó, Tiêu Hạo Thiên không đề ý đến ông cụ nữa mà lấy một thanh kiếm dài ra mạnh mẽ chém xuống cổng lớn của nhà tổ nhà họ Tiêu sau lưng Tiêu Chiến Minh.

"Âm!” Ngay sau đó, công chào nhà tổ cao hai mươi, ba mươi mét của nhà họ Tiêu rầm rầm đồ xuống phía sau Tiêu Chiến Minh.

Cổng chào của nhà tổ nhà họ Tiêu sập xuống, cổng chào sừng sững mấy chục năm đồ xuống sau lưng nhưng Tiêu Chiến Minh lại không có động tác gì, ngay cả quay đầu lại nhìn một cái cũng không.

Sau đó, Tiêu Hạo Thiên cầm kiếm đi về phía sau lưng Tiêu Chiến Minh. Lão Hình toàn thân che bởi áo dài đen, ánh mắt nặng nề, không nói lời nào đi theo sau Tiêu Hạo Thiên. Sau đó, Thiên Thập Nhất, Thiên Thập Nhị và mười chiến thần đình phong cũng rút kiếm bên hông ra đi theo.

Thân ảnh Tiêu Hạo Thiên từ từ đi qua bên người Tiêu Chiến Minh, Long Chiến Quốc, tam trưởng lão, sau đó đến lão Hình và mười chiến thần đỉnh phong của điện Thiên Thần cũng đi qua ba người họ. Trên người Tiêu Hạo Thiên và cả đám người đi theo đều mang khí thể lạnh lẽo.

Có thể ngăn cản được không? Nếu so sánh lực lượng thì có thể. Bây giờ trước cửa lớn nhà họ Tiêu, lực lượng của Bộ quốc phòng Việt Nam vô cùng mạnh mẽ, ba người cấp thiên hoàng, thêm Tiêu Chiến Minh, tám Thiên vương, còn có mười chiến thần. Còn bên phía Tiêu Hạo Thiên chỉ có hai người cấp thiên hoàng, mười chiến thần mà thôi.

Nhưng lúc này, bên Bộ quốc phòng, dù là Vòng Thiên Thanh hay Long Chiến Quốc, tam trưởng lão, cả Tiêu Chiến Minh lão gia chủ nhà họ Tiêu, ai cũng không động, ai cũng không đi lên ngăn cản. Trong lòng bọn họ cũng hiểu, đây chính là giới hạn mà Tiêu Hạo Thiên dành cho nhà họ Tiêu!

Thù hận năm đó, tôi có thể không báo! Thậm chí tôi còn không động đến bất cứ ai của nhà họ Tiêu! Nhưng chỗ năm đó mẹ tôi bị sỉ nhục, tôi bắt buộc phải hủy! Không cho phép tồn tại nữa! Đây... chính là điểm mấu chốt của Tiêu Hạo Thiên. Nếu lúc này ai dám đi ngăn cản thì Tiêu Hạo Thiên sẽ đánh lại! Bất kể là ai cũng sẽ đánh! Vì thế, giờ phút này, không có một ai dám động. Cho dù là Tiêu Chiến Minh cũng không quay đầu lại.

"Ông bạn già, thời gian gấp quá, sau này vẫn còn cơ hội. Đừng kích động, vạn lần đừng kích động. Những năm này ông không dễ dàng, thằng bé Hạo Thiên kia cũng không dễ dàng, mong ông hiểu được. Trước mặt chúng ta, dù sao nó cũng chỉ là đứa trẻ, haiz.." Tam trưởng lão phức tạp nhìn Tiêu Chiến Minh, lên tiếng an ủi.

"Ha ha... chém rất hay, chém rất hay... nhà họ Tiêu thế này đúng là nên hủy! Nên hủy!" Tiêu Chiến Minh tức giận bật cười, vừa chảy nước mắt vừa cười.

Trong lúc Tiêu Chiến Minh tức giận cười thì Tiêu Hạo Thiên ở phía xa đã dẫn người đến cửa chính của nhà họ Tiêu bắt đầu hành động. Từng kiếm một chém xuống, âm thanh ầm ầm cực lớn vang lên, tòa nhà tổ nhà họ Tiêu từ từ sụp đổ.

Trong nháy mắt, trong nhà tổ nhà họ Tiêu, ánh kiếm nổi lên bốn phía, bảng hiểu lớn bị kiếm chém chia năm xẻ bảy, mắt thường có thể thấy được tòa nhà của nhà họ Tiêu sau lưng Tiêu Chiến Minh lần lượt đổ sụp xuống, khói bụi bay đầy trời. Tiêu Hạo Thiên ở phía sau phá hủy nhà họ Tiêu, nhưng Tiêu Chiến Minh lại vẫn đứng ở phía trước ngay cả đầu cũng không ngoảnh lai.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.