Suất Trá Phong Vân

Chương 383: Chương 383: Nhịn, đánh (hạ)!




Ads - Cười cái gì?

Càn Vô Cực nhìn biểu tình thong dong, thậm chí nụ cười mỉa mai trên mặt Càn Kình thì như bị quất một roi vào tim, rất khó chịu.

Loại vẻ mặt này, loại vẻ mặt này không xa lạ.

Càn Vô Cực đánh giá kỹ Càn Kình. Khi còn là con nít, mọi người đều là hậu nhân chi mạch, ở sân ngoài tầng, khi Càn Vô Cực tụ tập mấy bạn cùng lứa đánh Càn Lực thì Càn Kình đi ngang qua cũng cười như vậy.

- Là nam nhân thì một chọi một đi.

Khi đó Càn Kình nói một câu, đánh ngã mấy đứa bạn cùng lứa, để lại nụ cười thong dong thậm chí là giễu cợt.

Đúng vậy, chính là nụ cười kiểu này! Hai tay Càn Vô Cực co lại thành nắm đấm. Cả đời Càn Vô Cực ghét nhất là nụ cười này. Nửa năm trở thành Chiến Sĩ huyết mạch, tại Càn gia Càn Vô Cực chưa từng bị Chiến Sĩ huyết mạch Tinh Linh Vương nhìn bằng ánh mắt như vậy.

Xem nhẹ! Khinh thường! Miệt thị!

Chiến Sĩ huyết mạch Tinh Linh Vương trong nghi thức thức tỉnh xem thường ta... Càn Vô Cực hít sâu một hơi, ngực phập phồng nhìn Càn Kình. Cái loại người không thể thức tỉnh lực lượng huyết mạch như ngươi có tư cách gì nhìn ta bằng ánh mắt đó?

- Càn Thành! Ngươi còn ngồi đó làm gì? Muốn ăn roi sao?

Càn Vô Cực đột nhiên cao giọng quát:

- Mau lăn ra đây làm ghế cho lão tử lên ngựa!

Càn Thành vội vàng hai tay ấn đầu gối, chống người dậy. Càn Thành cảm giác bàn tay Càn Kình đặt trên đôi vai mình tràn ngập lực lượng.

Lăn? Ăn roi?

Càn Kình hơi ngẩng đầu lên, lạnh lùng nhìn Càn Vô Cực và cánh cửa như cự thú sau lưng gã. Đây là đãi ngộ của phụ thân tại Càn gia sao?

Càn gia, nơi này là Càn gia! Nhịn, phải nhịn! Ra tay? Không phải việc khó, đấu khí bùng nổ sức chiến đấu đánh một trận, nhưng Càn Kình đến là đón phụ thân...

Nếu thật sự có hiếu là đón phụ thân bình an ra Càn gia mà không phải vi một câu nói đã đánh nhau. Trời đời này có nhiều chuyện không đáng sống lưng nam nhi cong xuống, chuyện phụ thân, mẫu thân thì dù đầu gối có vạn lượng hoàng kim cũng phải quỳ!

- Phụ thân, đừng ở lại Càn gia làm gì nữa.

Càn Kình nhẹ lắc đầu, nói:

- Theo ta đi đi, chúng ta đi chỗ khác sống.

Càn Vô Cực và ánh mắt lạnh băng của Càn Kình giao nhau, lồng ngực như bị búa giã, bản năng lắc người, nhấc chân lên. Vì vinh diệu kiêu ngạo huyết mạch Tinh Linh Vương đã không lùi lại, chân Càn Vô Cực chậm rãi trở về vị trí cữ.

Đi?

Càn Vô Cực thấy bực bội, đầu gối gấp khúc theo cổ chân xoay chuyển nhảy tới trước mặt Càn Kình chặn đường đi.

- Đi? Ngươi xem Càn gia là chỗ nào? Ngươi muốn tới thì tới, muốn đi thì đi? Càn Thành là lão gia nô của Càn gia, ngươi nói đón đi là đi sao?

Càn Kình bình tĩnh nhìn Càn Vô Cực. Nếu là thời điểm khác, dù địa điểm không thay đổi, vẫn là ở cửa lớn Càn gia thì Càn Kình sẽ không chút khách sáo đấm vào mặt Càn Vô Cực, để gã biết cái giá của cuồng ngạo.

Nhưng hôm nay không được, đón phụ thân rời đi là quan trọng nhất!

Càn Kình hít sâu nói:

- Càn Vô Cực, ta nhớ gia quy của Càn gia không có điều nào không cho phép đệ tử rời khỏi Càn gia đi?

- Đừng nói gia quy Càn gia với ta.

Càn Vô Cực mở năm ngón tay mạnh vung trên không trung:

- Ngươi sớm không phải là người Càn gia, không có tư cách nói gia quy Càn gia chúng ta. Càn Thành, ngươi còn không cút lại đây cho ta?

Tay phải Càn Vô Cực vung vẫy đột nhiên thay đổi, năm ngón cùng cong như vuốt cự điêu, đấu khí và lực lượng tăng vọt, các khớp ngón tay phát ra tiếng răng rắc từ trên trời giáng xuống vai trái Càn Thành.

Một vuốt này thế lớn lực mạnh, đừng nói là vai người thường, dù là khúc gỗ cũng sẽ bị ngón tay Càn Vô Cực bẻ gãy.

Toái cốt!

Trong lòng Càn Vô Cực đang bực bội, bị ánh mắt của Càn Kình uy hiếp suýt làm ra hành động nhát gan là lùi bước. Hành động, chỉ có hành động bóp nát vai phụ thân của Càn Kình trước mặt hắn mới tẩy đi cảm giác sỉ nhục sinh ra trong chớp mắt đó.

Muốn chết!

Lửa giận đè nén trong lòng Càn Kình bùng nổ. Không ai chịu được trơ mắt nhìn phụ thân của mình bị người ta đánh. Càn Kình càng không thể!

Bả vai Càn Kình nhúc nhích như có dòng điện chạy xuyên thân thể, cánh tay giơ cao, cổ tay xoay lòng bàn tay từ ngoài vào trong, một lật một đè, như rắn độc công kích con chuột chạy qua trước mắt, cắp cổ tay Càn Vô Cực và thuận thế trượt xuống.

Trong phút chốc tim Càn Vô Cực đập nhanh, ở trong mắt gã thì cánh tay Càn Kình giống y như rắn độc kiếm ăn, là thú đấu ký lại như dã thú thật sự, thú đấu kỹ trạng thái nguyên thủy nhất không qua gia công.

Chỉ có chính Càn Kình mới biết rõ nhiều ngày quan sát rắn độc kiếm ăn, đối chiến với nhiều ma thú loài rắn trong Vô Tận thế giới thành công kích kiểu rắn là chiêu thuộc về mình, được gọi là Xà Giảo Cảnh.

Một cắn, một trượt, một vung. Cánh tay Càn Kình như rắn độc nuốt con chuột to, ngóc đầu cao lên nuốt chuột vào bụng, hất Càn Vô Cực bay lên đập vào tường cao dày của Càn gia.

Nguy rồi!

Càn Vô Cực bất chấp cổ tay đau nhức, ở trên không trung mở ra chiến thân huyết mạch Tinh Linh Vương, chân đạp ra sau một bước giẫm lên vách tường, tránh xấu hổ lưng đập vào tường dẹp ép trượt xuống.

Bùm bùm!

Một chângiẫm tường, một chân đạp đân, mở ra chiến thân huyết mạch Tinh Linh Vương xua tan đau đớn trên cổ tay Càn Vô Cực.

Chiến thân huyết mạch, chiến thân huyết mạch Tinh Linh Vương!

Tóc ngắn đen nhánh hóa thành tóc dài màu hoàng kim, đôi mắt hẹp dài thành màu xanh ngọc, đôi tai hơi nhọn cùng với thân hình không quá vạm vỡ, đấu khí vàng kiam bao phủ quanh thân Càn Vô Cực trông như trăm ngàn lân tinh lấp lánh xoay quanh người, đẹp không sao tả siết.

Đây chính là chiến thân huyết mạch Tinh Linh Vương, cực kỳ đẹp giống tinh linh trong truyền thuyết, không thấy cơ bắp nổi lên. Nếu thật sự có ai khinh thường thân thể không quá vạm vỡ này thì sẽ phải trả cái giá cực đắt.

Chiến thân huyết mạch Tinh Linh huyết mạch hệ ma pháp cực kỳ giống với ngoại hình chiến thân huyết mạch Tinh Linh Vương, nhưng khác biệt lớn nhất giữa hai người là một kẻ ma pháp hệ thân thể không quá mạnh mẽ, một người thật sự là đấu ma song tu, dù đánh gần hay xa đều cường đại.

Vương, chỉ cách biệt một chữ nhưng chênh lệch như hồ và biển.

Chiến Sĩ huyết mạch Tinh Linh Vương, dù sau khi hóa thành chiến thân huyết mạch, mặt ma pháp không đạt đến cảnh giới Đại Ma Pháp Sư nhưng vẫn có thể lập tức phát ra ma pháp.

Chỉ cần tiến vào chiến thân huyết mạch Tinh Linh Vương là có thể phát ra ma pháp ngay tức khắc, đây là năng lực đặc biệt của tinh linh trong truyền thuyết. Ma Pháp Sư huyết mạch tinh linh còn làm được thì huyết mạch Tinh Linh Vương làm dễ như chơi.

Quanh người Càn Vô Cực như có quần sao lấp lánh ánh sáng vàng, không phải trang sức cho huyết mạch Tinh Linh Vương thêm đẹp mà nó là nguyên tố ma pháp, lực lượng ma pháp.

Càn Vô Cực cực kỳ tức giận trừng Càn Kình:

- Càn Kình, ngươi dám xen vào Càn gia ta quản lý gia nô?


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.