Suất Trá Phong Vân

Chương 256: Chương 256: Tiên đoán kinh điển




Cũng có người sẽ đứng giữa ranh giới sinh tử tồn vong, kích thích phát ra tiềm năng rất lớn trong cơ thể, trong nháy mắt thu được sự thăng cấp kinh người.

Điều này kích thích rất nhiều dược sư, muốn dựa vào thuốc để tìm ra một đường tắt khi tu luyện đấu khí. Kết quả nhiều loại thuốc khác nhau kích thích đấu khí đã sinh ra, nhưng gần như đều có mức độ di chứng khác nhau.

Di chứng lớn nhất sau khi dùng phần lớn loại thuốc này, tuy rằng kích thích đấu khí tăng trưởng rất nhanh trong khoảng thời gian ngắn, thậm chí có thể một đêm trực tiếp xông lên cảnh giới cao hơn. Nhưng hậu quả mang đến chính là cả đời còn lại không tiến thêm bước nào nữa!

Dược hiệu của thuốc đấu nguyên không mạnh như rất nhiều thuốc khác, có thể trong một thời gian ngắn, tốc độ tăng trưởng đấu khí nhanh hơn so với tốc độ chiến sĩ đang tu luyện, nhưng là một loại thuốc hoàn toàn không có tác dụng phụ. Chỉ có phương pháp điều chế cho tới bây giờ vẫn là một bí mật. Hơn nữa độ chính xác khi điều chế thuốc, thời gian nắm trong tay, còn cả nhiệt độ cũng có yêu cầu rất cao.

- Nếu như có thể tìm được Bán Long Hỏa Tích, thậm chí có thể điều chế thành dược hiệu cuồng bạo hơn, thần kỳ hơn thuốc thần bí Tiệp Báo Đấu Nguyên!

Trán Càn Kình lấm tấm mồ hôi lạnh, liên tục lắc đầu, khiến những giọt mưa bắn ra ngoài:

- Quên đi. Bỏ qua thuốc thần bí đi. Thứ đó, trong quá trình pha chế, chỉ cần có bất kỳ sai lầm nào, thứ đi ra lập tức có thể biến thành loại thuốc lạ chết người.

Càn Kình đứng thẳng lưng:

- Thuốc mỡ ngũ cấp của Dược bà bà quả thật không tệ. Nhưng ta thật sự không có thời gian chờ đợi. Ta còn phải đi tham gia hội thi. Cho dù là thuốc mỡ cấp năm tiêu chuẩn trung hạ thủy cũng chưa đủ hiệu quả. Dù sao đối với dược sư mà nói, cao nhất có thể chế biến ra thuốc thất cấp mới đúng.

Học đồ điều chế ra thuốc nhất cấp. Còn lại thuốc nhị cấp, tam cấp, tứ cấp là do dược sư tập sự điều chế ra. Còn thuốc ngũ cấp, lục cấp, thất cấp lại dựa vào tay nghề của dược sư.

Càn Kình lại cười tự giễu:

- Theo Á Đương Tư lâu ngày, yêu cầu cũng đặc biệt cao hơn. Một dược sư, thông thường chỉ cần có thể làm một loại thuốc cấp năm, đã được xem là dược sư chân chính. Nắm giữ toàn bộ thuốc ngũ cấp, điều này sợ rằng chỉ có lão sư điên cuồng Á Đương Tư mới yêu cầu. Thật không biết ta là người được lợi, hay là người bị hại... Toàn bộ thuốc thất cấp đều đã nắm chắc, mới có thể học thuốc bát cấp, trở thành đại dược sư...

Trông bùn ướt bỗng nhiên động đậy. Càn Kình nhìn con chuột đầu màu đỏ từ dưới mặt đất chui ra, nhất thời nở nụ cười:

- Chuột răng cứng? Đúng là vận khí quá tốt. Như vậy sẽ tìm vài loại dược liệu thường gặp. Hơn nữa chỗ của Dược bà bà có một ít dược liệu, chắc hẳn có thể phối hợp với thuốc nối xương sinh cốt thất cấp. May là có phòng thuốc của Dược bà bà, nếu không cho dù có nguyên liệu, trong tình trạng không có công cụ, điều chế ra thuốc, hiệu quả cũng chỉ đạt tới lục cấp.

Chuột răng cứng hét thảm hai tiếng, một chiếc răng mang theo máu tươi rời khỏi miệng. Năm ngón tay Càn Kình khẽ buông lỏng, nó cũng không quay đầu lại trực tiếp chui trở lại vũng bùn.

- Kế tiếp chính là trị liệu đấu mạch...

Càn Kình cất nguyên liệu tìm được vào đấu giới, giơ tay vuốt mái tóc đen đẫm nước mưa:

- Ba người bị thương nặng nhất vẫn là đấu mạch. Lần này nếu không hoàn toàn chữa tốt, sau này lưu lại tai họa ngầm gì, đối với việc thăng cấp tương lai sẽ hình thành trở ngại rất lớn. Đáng tiếc nơi này là tái ngoại. Nếu như ở trong núi sẽ dễ tìm ra nguyên liệu hơn.

Càn Kình khom lưng thận trong đi trong mưa. Trong đầu nhớ lại những kiến thức học được trong thế giới vô tận. Thỉnh thoảng hắn lại dừng chân tìm kiếm từ trong cỏ dại một vài thảo được có tác dụng. Trên mặt hắn trước sau vẫn lộ vẻ nụ cười bất đắc dĩ.

Tái ngoại thực sự là một nơi cằn cỗi, ngay cả thảo dược cũng không bằng sơn cốc Tứ Quý. Nếu không phải học dược sư hai năm, lần này sợ rằng thật sự phải dùng tới thuốc mỡ ngũ cấp của Dược bà bà.

Càn Kình đi trong mưa gần năm giờ, chôn mình trong rãnh bùn, tránh thoát hai nhóm mã tặc đang tìm kiếm khắp nơi. Tuy rằng có thể giết chết bọn chúng, nhưng để bại lộ hành tung vì chuyện như vậy thực sự không đáng.

Trở lại di tích, tinh thần và thân thể Càn Kình nhất thời trầm xuống. Hắn có chút tò mò nhìn Dược bà bà mặc vải thô trong tay cầm gậy gỗ màu đen, chắc tới đón mình.

Bốn gã mã tặc vóc người đặc biệt cường tráng, cơ bắp đều lộ ra dưới lớp quần áo, đứng ở phía sau Dược bà bà, lộ ra nụ cười bất đắt dĩ. Trong tay mỗi người còn cầm một ống chứa thuốc màu lam gay mũi.

- Tiểu tử, ngươi không phải nói thuốc Man Ngưu của bà bà ta là thuốc xổ cực mạnh sao?

Dược bà bà cầm gậy gỗ trong tay chỉ lướt qua bốn gã mã tặc sau lưng mình:

- Đợi bọn họ uống vào, sẽ đấu khí lực với ngươi...

Trong tay Càn Kình cầm dược thảo, nhún vai một cái:

- Không cần...

- Sao có thể không cần được?

Đôi mắt vẩn đục của Dược bà bà nhìn ra phía ngoài:

- Ngươi sỉ nhục dược sư vĩ đại cũng không sao. Nhưng ta nhất định phải nói cho ngươi biết, có thể ngươi rất thông minh, nhưng mỗi ngành học đều rộng lớn vô cùng. Nha đầu Bất Kiến kia hình như nhất quyết không quay đầu lại. Ta chỉ có thể giáo huấn ngươi một chút, để ngươi biết không nên phân tán tinh thần. Nếu không sau này ngươi làm cái gì cũng không tốt, không phải sẽ hại Bất Kiến sao?

Càn Kình thở dài. Đây là chuyện gì vậy? Sao Dược bà bà lại sống chết nhận định, Hoa Viêm Bất Kiến coi trọng ta? Lại nói...

- Uống nhanh, còn cầm làm gì?

Dược bà bà quay đầu lại trừng mắt với bốn gã mã tặc:

- Sau này bị thương muốn ta độc chết các ngươi sao?

- Đừng uống!

Càn Kình giơ tay lên, vẻ mặt khẩn trương:

- Thật sự không nên uống! Nếu không các ngươi sẽ mệt chết. Nếu như không có thuốc giải, tối nay các ngươi sẽ phải ôm bồn cầu ngủ.

- Tiểu tử, ngươi còn dám khiêu khích...

Cây gậy gỗ trong tay Dược bà bà nặng nề đập xuống mặt đất:

- Uống nhanh! Thuốc nóng hiệu quả mới tốt!

Càn Kình giơ tay lên che hai mắt, không đành lòng thấy số phận “bi thảm” của bốn gã mã tặc. Quả thực thuốc nóng hiệu quả sẽ tốt hơn. Nhưng vấn đề đó là thuốc xổ cực mạnh. Hiệu quả càng mạnh hậu quả sẽ càng thảm.

Ực... ực... ực...

Càn Kình nghe tiếng các mã tặc kia uống thuốc vào trong cơ thể, vẻ mặt lại có phần bất đắc dĩ, thở dài.

- Thế nào? Các ngươi có cảm giác gì không?

Hai mắt Dược bà bà lộ vẻ chờ mong nhìn về phía các mã tặc:

- Có cảm giác bụng dưới có một nhiệt năng đang cuồn cuộn hay không?

Các mã tặc đồng loạt gật đầu. Càn Kình cũng gật đầu. Phản ứng đầu tiên của loại thuốc này, tất nhiên là trong cơ thể có một nhiệt năng cuồn cuộn.

- Có phải có cảm giác toàn thân đầy lực lượng?

Trong mắt Dược bà bà đầy hưng phấn.

Các mã tặc đồng loạt mờ mịt lắc đầu, đồng thanh nói:

- Chỉ cảm giác nhiệt năng trong trong cơ thể càng lúc càng mạnh.

- Càng lúc càng mạnh?


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.