Sức Mạnh Tình Yêu

Chương 6: Chương 6




Tháng Sáu đã đến mang theo những đêm hè dài và những buổi sang đẹp trời.

Tháng Sáu còn mang đến cả phong thư của Gerry .

Holly ngồi dưới bong bằng lăng giữa tiết trời êm ả. Nàng hồi hộp đọc lá thư thứ tư. Những dòng chữ gọn gang, đều của Gerry lại hiện ra. Cuối thư, Gerry viết:

Tái bút: anh yêu em, Holly , và anh biết em cũng rất yêu anh. Em kô cần phải luôn giữ lại những lá thư này để luôn cảm thấy có anh bên mình, em kô cần phải giữ chúng như là một bằng chứng rằng anh đã tồn tại hay vẫn còn tồn tại trong em. Em kô cần phải mặc chiếc áo len của anh để cảm thấy anh đang ở bên cạnh em; anh đã ở ngay đây bên em... và luôn luôn ôm em trong vòng tay.

Holly ngồi thẫn thờ vì những cảm xúc mãnh liệt đang trào dâng trong long. Đôi mắt nàng xa xăm, mơ hồ, như chìm vào nỗi nhớ quay quắt. Nhưng... Nàng đọc lại bức thư. Nhưng lời đề nghị lần này của Gerry thật khó để nàng chấp nhận. Holly có thể hát karaoke lần nữa, có thể nhảy ra khỏi một chiếc máy bay, chạy một nghìn dặm, hay làm bất cứ điều gì vì chàng, ngoại trừ việc làm cho tất cả những gì thuộc về chàng biến mất khỏi ngôi nhà. Nhưng chàng nói đúng, Holly biết như thế. Nàng kô thể giả vờ với chính mình rằng chàng sẽ quay lại để lấy những thứ này. Gerry thật sự đã ra đi mãi mãi, chàng đã kô còn cần đến những món đồ cá nhân của mình nữa.

Những kỷ niệm dịu êm như sống lại trong nàng, với từng chiếc áo chàng mặc, từng mảnh giấy có nét chữ của chàng, từng đồ vật mà chàng thường sử dụng. Nếu phải rời xa một thứ nào trong số ấy, Holly sẽ kô thể chịu đựng được, nàng cảm thấy như phải nói lời vĩnh biệt với một phần của Gerry .. để rồi, kô bao giờ được gặp lại nữa.

Nàng chợt cười khi gói lại tất cả những cuốn băng cassette nhạc rock cũ kỹ, vương đầy bụi mà Gerry rất yêu thích. Chàng đã từng làm nổ tung căn nhà với những âm thanh gào thét dữ dội của loại nhạc "rock heavy metal". Những âm thanh đục ngầu ấy làm Holly chỉ muốn phát điên. Nàng luôn nói với Gerry rằng nàng kô thể chịu đựng cho đến hết cuốn băng được. Thế mà bây giờ nàng chỉ ước được một lần nghe lại băng nhạc chói tai ấy, với Gerry.

Gối đầu trên một chiếc bóng đã xẹp, Holly nằm ngay giữa sàn nhà dán mắt vào tủ đồ của chàng. Đây là chiếc áo may mắn mà Gerry mặc để chơi bong. Trên áo vẫn còn dính những vết bùn bẩn. Nàng với tay kéo chiếc áo xuống, ôm vào long và hít một hơi thật sâu, mùi mồ hôi của chàng như vẫn còn vương lại.

Kia là chiếc áo lễ phục Gerry mặc trong ngày cưới, rồi những bộ vét, áo sơ mi và những chiếc cà vạt mà chàng thường mặc mỗi sang đi làm. Một vỏ sò lớn chàng mang khỏi đáy đại dương cách đây mười năm. Bộ sưu tập những miếng bìa cứng lót dưới cốc bia ở mỗi quốc gia chàng đã đi qua. Những lá thư, thiệp mừng sinh nhật của bạn bè và người than gửi đến hang năm. Những tấm thiệp nàng gửi cho Gerry nhân ngày lễ Tình yêu. Những quyển sổ ghi chép hóa đơn; những hộp cạc – vi – dít ; những quyển sách...

Toàn bộ cuộc đời chàng đã được gói lại trong những món đồ này.

Chuông điện thoại réo vang, cắt ngang dòng suy nghĩ của nàng.

- Em sẽ biến chị thành một ngôi sao! – giọng Declan dồn dập từ đầu giây bên kia... Cuộc bầu chọn "Gương mặt sinh viên của năm" trên truyền hình diễn ra tối hôm qua, và em đã được bình chọn!.

Holly nghe như cả toa tàu cùng reo lên chúc mừng Declan . Nàng cảm thấy rất vui.

- ...và giải thưởng là phim của em sẽ được chiếu trên kênh Bốn, vào tuần tới! Chị có tin được kô...

" Chị sắp trở nên nổi tiếng rồi đấy, chị gái!" là câu cuối cùng mà Holly nghe được.

Mọi người trong gia đình quyết định sẽ tụ họp tại quán Hogan vào thứ Tư tuần tới để xem tác phẩm của Declan . Sharon và Denise cũng vậy. Denise nói là cô sẽ cùng đến với Tom, bạn trai mới của cô.

*

Quán rượu Hogan.

Holly chen vào đám những người đàn ông lớn tuổi bước lên lầu vào câu lạc bộ Diva. Ban nhạc đang chơi một bản jazz êm dịu. Mới bảy giờ ba mươi nên câu lạc bộ vẫn chưa chính thức mở cửa, gian phòng trống kô hoàn toàn khác với cái nơi mà Holly đã sợ chết khiếp cách đây vài tuần. Holly chọn một vị trí bên phải ngay phía trước màn hình để có thể nhìn được rõ hơn.

Một vật gì đó rơi xoảng xuống sàn nhà khiến nàng giật mình. Daniel xuất hiện.

- Ồ, xin chào cô, Holly . Tôi kô biết là mới giờ này đã có khách đến rồi.

- Tôi đến sớm đấy! – nàng lại gần để chào Daniel. " Hôm nay trông anh ấy rất khác", nàng nghĩ và quan sát Daniel.

- Vâng, đúng là cô đến sớm – anh nói – chắc phải 1 tiếng nữa hay hơn những người khác mới đến.

Holly có vẻ hơi bối rối.

- Có lẽ tôi sẽ ra ngoài đi dạo một chút rồi sẽ quay lại.. – Holly dợm đứng lên.

- Này! – Daniel buột miệng. – các cửa hiệu giờ này đã đóng cửa cả rồi. Cô có thể ngồi đây trò chuyện với tôi, nếu cô kô phiền...

- Vâng, nếu anh kô phiền.

- Thế đêm nay, chồng cô lại bỏ rơi cô lần nữa sao? – Daniel trêu, anh bước vòng ra ngoài để đến bên Holly.

Holly cắn môi và tự hỏi kô biết phải trả lời thế nào. Giờ kô phải là lúc nói đến chuyện gì quá buồn với một người chỉ định tán gẫu cho vui, nhưng nàng cũng kô muốn Daniel lặp lại câu hỏi này mỗi khi gặp nàng. Anh ấy sẽ sớm biết sự thật thôi và sự thật đó sẽ càng làm cho anh ấy trở nên khó xử.

- Daniel. – nàng nói 1 cách dịu dàng. – tôi kô muốn làm anh khó xử, nhưng chồng tôi đã kô còn nữa.

Daniel sững sờ.

- Ồ, Holly, xin lỗi cô, tôi đã kô hề biết. – Anh nói vẻ thành thật.

- Kô sao đâu, tôi biết là anh kô biết. – nàng mỉm cười để anh biết rằng nàng kô lấy làm buồn vì lỗi của anh.

- Buổi tối nọ tôi kô được gặp anh ấy, nhưng nếu ai đó cho tôi biết, tôi sẽ đến viếng anh ấy để tỏ lòng kính trọng.

- ồ không, Gerry đã mất hồi tháng hai, Daniel. Hôm nọ không hề có anh ấy ở đây.

Daniel trông có vẻ lúng túng.

- Nhưng tôi nhớ là cô có nói anh ấy ở đây.. – anh im lặng, có lẽ anh đang nghĩ mình đã nghe nhầm.

- Vâng, - Holly nhìn xuống vẻ bối rối. – anh ấy đã không có mặt ở đây, - nàng nói và nhìn quanh căn phòng, - nhưng anh ấy đã ở đây. – Nàng đặt bàn tay mình lên ngực.

- Tôi hiểu rồi. Vậy nên cô đã can đảm hơn vào buổi tối hôm ấy.

Holly ngạc nhiên khi thấy Daniel dường như đối diện với câu chuyện của cô tương đối dễ dàng. Tự nhiên, nàng cảm thấy được thư giãn khi nói chuyện với anh, cởi mở và kô sợ phải rơi nước mắt. Holly mỉm cười và giải thích ngắn gọn cho anh biết tại sao mình phải hát vào đêm hôm nọ.

- Tôi đến rồi đây! – Denise nói to như thông báo với tất cả mọi người. Tom theo sau Denise , luôn miệng cười và kô rời mắt khỏi cô.

Tom và Daniel chào nhau.

- Em yêu. Đây là Daniel bạn anh. – Tôm giới thiệu Daniel với Denise .

Daniel và Holly nhướn mày nhìn nhau và mỉm cười, cả hai đều muốn ám chỉ từ "em yêu" mà Tom dung để gọi Denise .

- Nào, các quý ông quý bà. – Declan đứng lên nói to để thu hút sự chú ý của mọi người. – Bộ phim của tôi sẽ được chiếu trong giây lát, - cậu lên giọng tự hào, - vì thế, yêu cầu mọi người hãy ngồi xuống và im lặng dùm nhé!

Một dòng chứ lớn " Những cô gái và thành phố về đêm" xuất hiện trên nền phông cảnh về đêm của thành phố Dublin tuyệt đẹp. Bỗng dưng, Holly cảm thấy căng thẳng. Hình ảnh "các cô gái" xuất hiện ngày trên màn hình, kèm theo ảnh Sharon, Denise, Abbey và Ciara ngồi chen chúc trong một chiếc taxi.

Sharon nói:

- Xin chào! Mình là Sharon và đây là Denise, Abbey và Ciara .

Mỗi cô đều được quay cận cảnh khi Sharon giới thiệu tên từng người.

Và chúng tôi đang trên đường tới nhà người bạn thân nhất của chúng tôi, Holly, bởi vì hôm nay là sinh nhật của cô ấy...

Phim chuyển đến cảnh các cô gái làm Holly ngạc nhiên khi cất tiếng reo hò " Chúc mừng sinh nhật!" ngay trước cửa nhà Holly. Rồi chiếc máy quay hướng về phía Sharon vẫn còn đang ở trong taxi : " Đêm nay sẽ là đêm của chỉ những cô gái, kô 1 đấng mày râu nào..."

Phim chuyển đến cảnh Holly mở quà. Cầm chiếc máy xoa bóp trong tay, Holly nói " Vâng, tôi nhất định sẽ dung đến cái này", đoạn, nàng quay sang Sharon nói: " Đêm nay chúng ta sẽ cùng đi uống cho thật say, thật say nhé..."

Lúc này, Holly đang bật nắp chai sâm panh. Tiếp theo là hình ảnh các cô gái uống rượu ở Boudoir, và cuối cùng là Holly với chiếc mũ lưỡi trai méo xệch trên đầu uống hết chai sâm panh.

Cảnh các cô gái với những điệu nhảy chuyệnh choạng ở một sàn nhảy.

" Nhưng sẽ kô có gì quá điên cuồng! đêm nay chúng ta vẫn là những cô gái ngoan!" Sharon nói với giọng thành thật.

Tiếp theo là cảnh các cô gái đang phản đối vì bị ba nhân viên bảo vệ hộ tống ra khỏi hộp đêm.

Holly há hốc miệng kinh hãi quay sang Sharon, người cũng đang ngạc nhiên kô kém. Holly, Sharon , Denise , Abbey và ngay cả Ciara đang ngồi đâu đó đều cảm thấy vô cùng xấu hổ.

Declan làm chuyện quái quỷ gì thế này.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.