Sủng Phi Bãi Công Hằng Ngày

Chương 26: Chương 26




Editor: Bánh Tai Heo

Wattpad: banhtaiheo

-----

Hách Xá Lí trắc phi có nghĩ cách mấy cũng không nghĩ tới việc Nghi phi chỉ vừa sinh xong hai ba ngày, đột ngột thỉnh nàng vào hàn huyên thì còn chấp nhận được, này còn đột nhiên mà hướng Hoàng Thượng đề nghị chuyện tấn phong, đánh nàng một cái trở tay không kịp.

Bởi vì chuyện quá mức bất ngờ khiến nàng phản ứng không kịp, cả người kinh hoảng ngây ngẩn, lung lay như sắp đổ, sắc mặt đột biến.

Đây là chuyện chỉ có chính cung Hoàng Hậu mới có thể đề nghị, Nghi phi chỉ là một trong tứ phi, nàng sao dám làm vậy?

Thật to gan! Đó chính là lạm quyền......

Sau khi nghe rõ ràng lời nói của Vân Tú, trong lòng Hách Xá Lí thị chợt lạnh, gắt gao mà cắn răng.

Phong cho chức tần, lại còn cùng Đới Giai trắc phi tấn phong?

Không, nàng là nữ nhi của Hách Xá Lí gia, sao có thể uỷ khuất mình ở cái tần vị nho nhỏ? Huống chi còn tấn phong cùng Đới Giai trắc phi, đây là đánh nát ước nguyện một mình tấn phong của nàng.

—— nàng muốn làm người đặc biệt, một bước đơn độc nhảy lên phi vị, được khắp cả cung hâm mộ, như vậy mới xứng với danh phận của nàng, là muội muội ruột của Nguyên Hậu, là dì thái tử.

Nếu một chút đặc biệt này cũng không có được, hơn nữa không được Hoàng Thượng, vậy sau này còn ai để nàng vào mắt?

Nghi phi chỉ nhẹ nhàng mà nói mấy câu, nhưng toàn là những câu muốn chặt đứt mộng đẹp của nàng!

Khen nàng ôn lương hiền thục, tri kỷ hiểu chuyện, nói không đành lòng để nàng ngày ngày trôi qua ở vị trí trắc phi, câu câu chữ chữ đều là quan tâm nhưng lại làm Hách Xá Lí thị như rớt vào hầm băng.

Đúng vậy, được một bước lên tần vị, trở thành chủ nhân duy nhất của Trữ Tú Cung, đây là ân điển lớn cỡ nào, ai có thể không mang ơn đội nghĩa? Thế nhưng nàng không muốn dừng ở đó.

Quách Lạc La thị, nàng ta là muốn buộc nàng phải tạ ơn, khiến nàng khổ không nói nên lời, đâm nàng đến máu chảy tim đau nhưng vẫn phải nói với nàng ta một câu “Tạ nương nương săn sóc“.

Nếu Hoàng Thượng tin vào mấy lời của Nghi phi, thì thể diện của nàng coi như mất sạch.

Nữu Cỗ Lộc gia xuống dốc đến như vậy mà nàng ta còn được làm Quý Phi; còn Hách Xá Lí thị của nàng thì như mặt trời ban trưa, trên triều đình có thúc phụ làm trụ cột, còn là nhà bên ngoại của thái tử điện hạ, vậy mà nàng...... chỉ có thể lên được tần vị.

Mà cái chức tần này, còn phải dựa vào Nghi phi mới có!

Sau này ai cũng sẽ nói Nghi phi đối với nàng ân trọng như núi, điều đó sẽ trở thành sự thật khó mà bác bỏ được. Thúc phụ cũng sẽ mượn sức Nghi phi, nếu nàng ra tay với Dực Khôn Cung, đó sẽ là lấy oán trả ơn.

Sau khi suy nghĩ một hồi, Hách Xá Lí trắc phi vừa gấp vừa tức giận, trong nhất thời không giữ nổi sự đoan trang bình tĩnh, gấp gáp nói ra lời từ chối: “Thần thiếp không thể nhận nổi đại ân như thế đâu ạ.”

Nghi phi, Quách Lạc La thị! Kế hay lắm, tính rất hay!

......

Hách Xá Lí trắc phi ngày thường dù lão luyện thành thục như thế nào, nhưng rốt cuộc cũng chỉ mới mười sáu tuổi, có tâm kế, nhưng công phu nhịn nhục thì chưa đủ.

Lời đề nghị của Vân Tú vừa ra không kém gì sét đánh giữa trời quang, khiến nàng ta vì vội vàng mà mất đi sự ổn trọng, chợt bại lộ ' dấu vết '.

Hách Xá Lí thị nói từ chối xong, trong lòng lộp bộp một chút, lập tức ý thức được chính mình không ổn, vội thu hồi cảm xúc bị lộ ra ngoài, miễn cưỡng cười, giải thích nói: “Thần thiếp tuổi còn nhỏ, không so được với các tỷ tỷ như Đoan tần, bọn họ đều là người có thâm niên trong cung...... Thần thiếp không làm mà hưởng lộc nên trong lòng sợ hãi, lo lắng không đảm đương nổi sự dìu dắt của nương nương......”

Khi nói tới hai chữ “Dìu dắt”, nàng cố ý nhấn mạnh một chút, ánh mắt nhìn về phía Khang Hi bao hàm ủy khuất và ngượng ngùng, hy vọng Hoàng Thượng có thể giận tím mặt, sau đó giáng tội Nghi phi.

Quách Lạc La thị ỷ được sủng ái, ỷ vừa mới sinh Cửu a ca mà dĩ hạ phạm thượng, bao biện làm thay phận sự người khác, phạm vào điều lệ tối kỵ nhất. Ngay cả việc tấn phong cũng dám nhúng tay, nàng ta thật sự cho rằng Hoàng Thượng sẽ hoa mắt ù tai mà dung túng nàng ta đến mức đó sao?!

Hoàng Thượng đã nguyện ý đến phòng sinh nở để gặp nàng ta, nàng ta lại được một bước lại muốn tiến một thước, thật là ngu xuẩn.

Hách Xá Lí thị thầm cười lạnh, nhưng nhanh chóng cảm thấy ngạc nhiên.

Hoàng Thượng vì sao không tức giận, ngược lại nhìn như...... Có chút sung sướng?

Thì ra Tú Tú chỉ vì việc này, không phải nàng ấy muốn tìm người đến để chia sủng ái.

Khang Hi thở dài nhẹ nhõm một hơi, tức giận vừa mới nhú ra lập tức bay biến đi mất. Hoàng Đế vừa ngạc nhiên vừa vui mừng vì thái độ Vân Tú đã tốt hơn, không còn là bộ dáng lạnh như băng nữa, hắn cũng không thèm để ý đến chuyện nàng ' bao biện làm thay phận sự người khác'.

Hách Xá Lí trắc phi vội vàng từ chối đề nghị của Vân Tú, ngữ khí ngang tàng hoảng loạn, che che giấu giấu biện hộ tứ tung để cự lại, điều đó đã khiến hắn chú ý.

Khang Hi chậm rãi vuốt ve ngọc ban chỉ, ý cười cũng dần phai nhạt, nghiêng người nhìn Hách Xá Lí trắc phi.

Đáy mắt nàng ta có sự ngóng trông chờ đợi rất rõ ràng, nàng ta đang chờ đợi cái gì chứ?

Muốn trẫm giận tím mặt, tiện đà trách phạt Tú Tú?

Vì cần phải cân bằng hậu cung để ổn định thế lực trong triều, và cũng vì thái tử, nên Thái Hoàng Thái Hậu đã tự làm chủ, đưa tiểu Hách Xá Lí thị vào cung, đến nay đã được ba năm.

Đối với tiểu Hách Xá Lí, ban đầu Khang Hi cũng không có nhiều ấn tượng, chỉ nhớ lúc nàng tiến cung, tuổi tác quá nhỏ, vóc người thấp bé, khuôn mặt đầy nét trẻ con, khác hoàn toàn với Nhân Hiếu.

Hắn không có ý muốn sủng, ban cho danh hiệu trắc phi, ban Trữ Tú Cung để ở, sau đó cũng không đoái hoài.

Chuyện phân vị này, Khang Hi hiểu rất rõ.

Tiểu Hách Xá Lí là muội muội của Nhân Hiếu, là dì của Bảo Thành, chờ thêm mấy năm nữa, khi nàng lớn hơn, hắn tự nhiên sẽ cho nàng thể diện mà nàng nên có, tấn phong làm phi.

Vài ngày trước Khang Hi còn đang cân nhắc, nếu Tú Tú sinh tiểu a ca, coi như lập công lớn, chờ thời cơ tới liền có thể để nàng tiến thêm một bước...... Đến lúc đó, vị trí trong bốn phi vừa lúc có chỗ trống, hắn sẽ sách phong cho Hách Xá Lí thị, cũng coi như cho nhà ngoại thái tử một cái ân điển.

—— nhưng nhìn dáng vẻ này, cái ân điển này coi như bỏ đi.

Từ trước đến nay Tú Tú luôn có chừng mực, sẽ không vô duyên vô cớ mà nhắc tới việc tấn phong, kỳ thật nhìn việc này giống như Tú Tú đang trào phúng. Mà phản ứng của Hách Xá Lí thị này lại lộ ra trăm ngàn chỗ hở, quả thực vô cùng buồn cười.

Trong lòng nàng có quỷ!

Chẳng lẽ nàng ra tay với tiểu Ngũ?

Hay, hay lắm, không hổ là chất nữ* ngoan của Tác Ngạch Đồ.

*chất nữ: cháu gái

Thúc phụ thì nhúng tay vào Nội Vụ Phủ, tính kế Hoàng Quý Phi; chất nữ thì dã tâm lớn, không chỉ chướng mắt tần vị, còn tính kế ác độc......

Khang Hi nheo mắt phượng, thần sắc khó lường mà đánh giá Hách Xá Lí trắc phi, một lát sau nhàn nhạt mà kêu một tiếng: “Lương Cửu công công.”

Thanh âm Lương Cửu công công kính cẩn vang lên từ ngoài bình phong: “Vạn Tuế Gia?”

“Truyền khẩu dụ trước, sau đó lại viết thánh chỉ. Trắc phi Hách Xá Lí thị, hiền thục nết na, nghiêm trang kính cẩn, nay sắc phong Bình tần, ban Trữ Tú Cung làm chỗ ở.”

Dừng một chút, Khang Hi tiếp tục nói: “Trắc phi Đới Giai thị, lễ nghĩa đoan trang, có công sinh dưỡng, nay sắc phong Thành tần, ban Hàm Phúc Cung làm chỗ ở, khâm thử*. Lễ sắc phong vào tháng mười hai, Thành tần, Bình tần cùng nhận lễ...... Ra lệnh cho Nội Vụ Phủ chế tạo cát phục gấp, không được trễ!”

*khâm thử: lời cuối trong chiếu chỉ, ý nói vua ban, phải biết kính trọng.

Đề xuất của Tú Tú xem ra cũng có lý.

Đới Giai thị sinh tiểu Thất Dận Hữu, nhưng vẫn là trắc phi, thật là hơi thấp...... Không chỉ có như thế, chân trái của Dận Hữu cũng không tiện, có nương là chủ một cung che chở, con đường ngày sau sẽ tốt hơn rất nhiều.

Lúc Khang Hi gọi Lương Cửu công công đến, tại một góc mà hắn nhìn không thấy, Vân Tú nhìn Hách Xá Lí trắc phi, nhẹ nhàng nở nụ cười, mắt đào hoa cong cong, nhìn thân thiết dễ gần.

Hách Xá Lí trắc phi không thở nổi, có chút chật vật rũ mi mắt xuống, móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay, cả người run rẩy không kiềm chế được.

Chỉ trong một lát mà nàng hận Vân Tú đến mức chỉ muốn giết chết nàng ta!

Ý chỉ sắc phong Bình tần vừa ra, nhìn ánh mắt tuyệt vọng cùng ngơ ngác của Hách Xá Lí thị, Vân Tú cười đến càng ôn nhu.

Nàng nhẹ nhàng vỗ Dận Đường trong lòng ngực, Dận Đường ngơ ngác nhìn chằm chằm nương nhà mình, nhìn xem này, tròng mắt của tiểu a ca như ánh lên một mảnh sao nhỏ rực rỡ.

“Bình tần, còn không cảm tạ Hoàng Thượng?” Vân Tú che miệng cười, tia sáng trong mắt lưu chuyển, duỗi tay dạy bảo nàng, “Nhìn ngươi kìa, dù cao hứng thế nào, cũng không thể mất lễ nghĩa nha.”

Dứt lời, nàng xua xua tay mỉm cười nói: “Còn bổn cung bất quá chỉ thuận miệng nhắc tới thôi, không nhận nỗi lời cảm tạ của ngươi đâu. Tỷ muội với nhau, cần gì so đo quá nhiều, ngươi nói có đúng hay không?”

Hách Xá Lí trắc phi, không, Bình tần tức giận đến mức hàm răng run run. Không nặn ra nổi một cái tươi cười, sau đó nhìn thấy ánh mắt lạnh như hầm băng của Khang Hi, đầu óc nhất thời cứng tại chỗ.

Nàng cố gắng kiềm chế lại, cắn khẩn môi dưới, thịch một tiếng quỳ gối trên mặt đất, đầu cúi thật sâu đi xuống: “Thần thiếp, tạ...... Hoàng Thượng long ân.”

Cửa điện Thừa Càn Cung đóng chặt, một chút tiếng động cũng không có, yên tĩnh đến mức làm người ta sợ hãi. Ánh sáng chiếu qua tường cao ngói đỏ, trông như một góc xó bị vứt bỏ tại Tử Cấm Thành, tản ra hàn khí dày đặc.

Cung nhân ngậm miệng không nói, vội vàng cúi đầu; thái y xách theo hòm thuốc, đến rồi đi, đi rồi lại đến, lúc nào đi cũng thở dài một tiếng, qua một lúc lâu lại trở về một mảnh tĩnh mịch.

“Tiểu a ca, tiểu a ca của mẫu phi...... Dận Chân......” Mồ hôi lạnh chảy ra thái dương, Hoàng Quý Phi thấp giọng lẩm bẩm, trong lúc ngủ mơ vô tình siết chặt hai tay, vô cũng hiếm thấy mà hét lên một tiếng rồi mở bừng mắt.

Hai mắt nặng nề vương đầy tơ máu, âm trầm không thấy một tia sáng.

Hoàng Quý Phi gò má vốn dĩ hồng hồng, bây giờ đã hõm xuống thật sâu, mặt mày trắng bệch, trông vô cùng tiều tụy. Lồng ngực phập phồng như pho tượng, hô hấp gần như không thể nghe thấy; sau khi thét chói tai, trên gương mặt mang theo nỗi kinh hoàng khó có thể che giấu, đôi tay nắm chặt chăn gấm, nhịn không được mà thở phì phò.

“Nương nương,“ Chân ma ma vẫn luôn ngồi ở cạnh giường, trong tay cầm khăn nhẹ nhàng lau mồ hôi trên trán cho nàng, trong mắt chứ đựng đầy thân thiết cùng bi thương, “Chỉ là giấc mộng, không có gì, không có gì!”

Đầu tóc Hoàng Quý Phi rối tung rối mù, mắt điếc tai ngơ không nghe Chân ma ma nói, chỉ ngồi trong màn ngơ ngơ ngốc ngốc.

Một hồi lâu sau, nàng bỗng nhiên ho khan, âm thanh đứt quãng lắp bắp nói: “Ta...... Mơ thấy...... Dận Chân......”

Khi nói chuyện, dưới hạ thân truyền đến từng cơn đau nhức khiến nàng trở nên sợ hãi, đột nhiên Hoàng Quý Phi nhíu mày, giọng nói đột nhiên im bặt.

“Nương nương?!” Bàn tay Chân ma ma run lên, gấp gáp nói: “Lão nô kêu các nàng sắc thuốc nhé!”

“Ta...... Mơ thấy Dận Chân.” Nghỉ một hơi, Hoàng Quý Phi không phản ứng với lời nói sắc thuốc, ánh mắt vô hồn, chấp nhất mà nhắc mãi: “Dận Chân đâu? Hắn ở đâu?”

“Tứ a ca ở Từ Ninh Cung,“ Chân ma ma cho rằng Hoàng Quý Phi xuất hiện ảo giác, ký ức cũng không rõ ràng, thoáng chốc nghẹn ngào rơi nước mắt, “Nương nương rất lâu đã không gặp hắn! Hôm qua Hứa thị còn truyền tin tới, nói Tứ a ca cực kỳ nhớ nương nương, không sợ hãi mà đi cầu Hoàng Thượng, rất muốn đến gặp ngài......”

Nói đến chỗ này, Chân ma ma lau nước mắt, nức nở nói: “Tứ a ca là một hài tử hiếu thuận, nương nương sao phải khăng khăng chấp nhất với tiểu cách cách đã mất đi? Tứ a ca mới 6 tuổi a! Không có ngài bảo vệ, Tứ a ca sống rất khổ, còn bị tiểu nhân tính kế, xém chút là không xong!”

Chân ma ma mải nói, không chú ý tới ánh mắt Hoàng Quý Phi đột nhiên trở nên có thần, hiện lên sự bi ai đau xót.

“Bị tính kế...... Ai?” Hoàng Quý Phi nhìn chằm chằm hư không, gặng hỏi từng câu từng chữ.

“Lúc Nghi phi sinh Cửu a ca, Ninh Thọ Cung bỗng nhiên loạn cả lên, bọn họ nói là Tứ a ca đẩy Ngũ a ca xuống nước.” Thấy nương nương có ý thức rõ ràng, Chân ma ma ngừng nước mắt, kiềm chế ngạc nhiên vui sướng trong lòng, thấp giọng nói: “Là Đức phi! Nàng muốn Nghi phi một xác hai mạng, ngay cả nhi tử thân sinh nàng ta cũng lôi vào!”

Cái ngày nàng khó sinh rồi sinh ra thai chết, cũng là ngày chặt đứt con đường đến vị trí Hoàng Hậu của nàng, Hoàng Quý Phi chìm sâu trong cơn đau đớn, suýt chút nữa đã hóa điên, cả ngày cứ nhắc mãi nương, tiểu a ca, nương, tiểu cách cách, chẳng màng gì đến những chuyện còn lại.

Mấy ngày trước, tú nương của Nội Vụ Phủ tiến đến đưa y phục, cung nhân của Thừa Càn Cung nghe được một ít tin tức tốt, tất cả đều nói cho Chân ma ma.

Hơn nữa còn có tin tức bên Đồng gia truyền đến, cuối cùng Chân ma ma cũng biết được người nào đã động tay động chân vào biểu tượng phượng hoàng, sau đó tức giận, bẩm báo toàn bộ cho Hoàng Quý Phi.

Nhưng không nghĩ đến Hoàng Quý Phi lại không để tâm chút nào, cứ thất thần mà lâm bẩm: “Nương, tiểu a ca.”

Chân ma ma vô cùng tuyệt vọng, nhưng nàng không còn biện pháp nào khác.

Bây giờ nương nương thần trí không rõ, có muốn báo thù cũng là việc không có khả năng!

Giờ đây Chân ma ma thật vất vả mới thấy được một tia sáng ban mai, không thể bỏ qua, Chân ma ma hít sâu một hơi tiếp tục nói: “Không chỉ có Tứ a ca...... Việc biểu tượng phượng hoàng bảy sắc cũng là do Đức phi động tay. Nàng cùng Hách Xá Lí thị liên thủ tính kế với ngài, nên...... Tiểu cách cách sinh ra không bao lâu, liền chết.”

Đức phi, Tác Ngạch Đồ.

Hoàng Quý Phi vẫn nhìn chằm chằm vào chiếc màn, không tiếng động cử động môi, bỗng nhiên hai hàng nước mắt chảy xuống, một lúc sau liền gào khóc thật to.

Hậu vị không có, cung quyền không có, tôn vinh không có, thân thể cũng hỏng rồi.

Nàng chỉ có Dận Chân!

Nàng hận bản thân liên lụy đến nữ nhi, chưa kịp nhìn thì mẫu tử đã âm dương ly biệt, hiện tại, ngay cả Dận Chân...... Cũng bị tiện nhân kia tính kế.

Hoàng Quý Phi khóc đến kém chút thở không nổi, giống như muốn đem nước mắt khóc ra đến cạn cả người.

Thật vất vả mới ngừng nước mắt, cố gắng chịu đựng cơn đau dưới hạ thân, khàn khàn giọng rồi nói: “Mau đi thỉnh thái y tới, bổn cung nguyện ý trị...... Dận Chân không thể không có bổn cung......”

Chân ma ma buồn vui lẫn lộn đáp ứng.

Ngay sau đó, ngực Hoàng Quý Phi phập phồng mãnh liệt, nói từng lời vô cùng chậm rãi: “Ta muốn Ô Nhã thị chết không được tử tế...... Để nàng ta không bao giờ có thể cùng ta tranh đoạt nữa. Đúng rồi, còn có Dận Tộ......”

Đôi mắt tràn đầy tơ máu của nàng dần dần tràn ngập sự tàn nhẫn kinh người cùng ác độc, giống như con thú bị nhốt đang rít gào, sắp sửa phá tan ngục tù đang giam giữ nó!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.