Sủng Vật Của Lão Đại Hắc Bang

Chương 15: Chương 15




Tần Tiêu Phong phải nắm chặt cánh tay đối phương, thở ra những tiếng rên rỉ đứt quãng, cậu lần này quả thật khí lực suy yếu không chịu nổi, căn bản không ngăn được thú tính Trần Vân Thụy bộc phát muốn xâm nhập.

“Dạo đầu đều chuẩn bị đầy đủ, đừng để tôi phí công vô ích a.” Trần Vân Thụy đem nửa nóng uy vũ đến nơi hậu đình của Tần Tiêu Phong, chợt hướng lên một đường đâm thẳng, chính thức cướp đi nơi kia khanh khiết cuối cùng trên người thiếu niên.

“Ahh...” Đau đớn bén nhọn cùng tiếng kêu thảm thiết vang lên, Tần Tiêu Phong mất đi chống đỡ ngã vào trước lồng ngực nam nhân, mật động chật hẹp khó có thể chống cự nam nhâm mạnh mẽ xâm nhập khai hoang, cấm địa nguyên bản đóng chặt bị tàn nhẫn mở ra. Thiếu niên nhắm chặt mi mắt khó chịu rung động, ghì cắn hai hàm răng mà rùng mình.

“Thả lỏng ra, không càng thêm đau đấy.” Trần Vân Thụy lấy tay kéo căng hai bờ mông cánh hoa, sau đó đem dục vọng cứng như thanh sắt cố chấp hướng nơi sâu nhất đâm vào, buộc thiếu niên phải thừa nhận sự xâm phạm của chính mình.

“Ah...hh...ah” Tần Tiêu Phong đau đến khua khoắng loạn xạ, nước mắt đều lăn xuống, ước gì có thể nhanh chóng thoát khỏi cái thứ đang cố chấp xâm nhập tàn sát bừa bãi này.

“Cậu thật nhanh.” Bắt lấy hai chân thiếu niên rồi điên cuồng tăng tốc, hồn phách Trần Vân Thụy say mê trong trốn mật đạo ấm áp, theo bản năng nguyên thủy của một thằng đàn ông mà động eo, đem khối thịt cứng cáp liên tục va chạm, hưởng thụ ái tình đến hư sướng.

“Đau...u...a...đau” Thanh âm khóc lóc rên rỉ ngày một lớn, Tần Tiêu Phong tưởng như rơi vào lao ngục, thừa nhận hình thức tra tấn đau đớn khổ sở nhất, cậu không ngừng đánh loạn nam nhân, cắn chặt bả vai hắn, thậm chí lấy móng tay ở lưng hắn cào xuống, hy vọng có thể ngăn nam nhân ở trong cơ thể này phá hủy.

Trần Vân Thụy ăn đau liền giữ chắc hai tay thiếu niên, thuận thế xoay người cậu nằm cố định trên ghế da, thần tốc hôn trụ cái miệng đang cắn linh tinh, ngăn chặn thanh âm nức nở gào thét, ngay tư thế mặt đối mặt mà từng trận xông lên.

“A...a...” Đưa đẩy kịch liệt đánh sâu vào trung tâm thần kinh của thiếu niên, Tần Tiêu Phong khó khăn để lộ khuôn mặt, hai mắt ửng hồng, lệ chảy ướt át, dương v*t non nớt muốn trào dịch, nhưng bờ môi theo sự dẫn dắt của nam nhân chỉ có thể mặc hắn muốn làm gì thì làm.

Trần Vân Thụy như được cho phép, khẽ liếm đầu lưỡi mẫn cảm, đảo quét qua khoang miệng, cuối cùng gắt gao ôm lấy đầu lưỡi Tần Tiêu Phong hồng nhuận run rẩy mà hút lấy hương thơm. Một luồng điện nhỏ rót vào lục phủ ngũ tạng, Tần Tiêu Phong đắm chìm trong nụ hôn như bị chuốc say, chống cự dần dần yếu đi, miễn cưỡng đón nhận nụ hôn từ phía đối phương, hai cánh môi chậm rãi mở ra.

“Ồ lại có cảm giác rồi?” Trần Vân Thụy thoả mãn tiếp tục tiến công mãnh liệt, mỗi một lần đều giống như muốn đâm hỏng bên trong động nhỏ yếu ớt.

“A...ha...” thanh âm thân thể va chạm với nhau kịch liêt, thỉnh thoảng trong không gian truyền đến hơi thở ướt át, Tần Tiêu Phong ôm chặt lấy nam nhân, biểu tình trên mặt không rõ là đau khổ hay sung sướng, trên cơ thể trần trụi đón nhận những giọt mồ hôi nóng hổi của hắn rơi xuống, hơi thở nam nhân quẩn quanh bên cổ, cậu không tự chủ vặn vẹo eo phối hợp với va chạm của hắn, cuối cùng nam nhân đem dục hoả một đường phóng thẳng bên trong, cậu rốt cuộc đạt đến cực hạn mà ngất đi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.