Sủng Vật Của Lão Đại Hắc Bang

Chương 23: Chương 23




“Không dám.” Tần Tiêu Phong nhanh chóng thanh minh, cho dù có gan hùm mật gấu cũng không dám khiêu khích lão đại hắc bang nói gió là gió, nói mưa là mưa này, “Ân huệ lão đại anh tôi đây đến cảm kích còn không kịp, dù một trăm điều kiện tôi cũng làm.”

“Cậu thế mà biết thức thời đấy!” Trần Vân Thụy nhìn chằm chằm ánh mắt lợi hại vào con mồi nhỏ bé run rẩy, tâm không khỏi ngứa ngáy một trận. Nếu chẳng phải bốn phía đông người bất tiện, hắn thật muốn ôm lấy thiếu niên hảo hảo thưởng thức một phen, từ đêm qua nếm được thân thể ngọt ngào câu hắn mất hồn, hắn rốt cuộc nhớ nhung mãi tư vị tuyệt vời ấy, cho dù ôm phụ nữ thân thể đầy đặn cũng sớm đã cảm thấy hỗn độn vô vị. Ngay cả trong quá trình ân ái, bộ dáng quyến rũ của thiếu niên không ngừng hiện lên, khiến hắn nửa chừng mất hứng đem nữ nhân đó đuổi đi.

Hắn đã tính toán thông suốt, thay vì cố gắng tránh xa Tần Tiêu Phong như con nghiện phải cai ma túy ăn mòn thể xác, ngày ngày khổ sở co giật nổi cơn thèm thuốc, chi bằng đem người đặt bên cạnh, trở thành thuộc hạ tùy ý chính mình thao túng đùa giỡn trong tay, chỉ cần đừng quá sa đọa lún sâu xuống, thiếu niên này sẽ nhất quyết không thể có cơ hội trở thành điểm yếu chí mạng được. Nghĩ từ khi nắm giữ ghế thủ lĩnh tới nay, hắn lần đầu tiên vì không muốn buông tha một người mà ra đến nông nỗi này.

“Tôi có duy nhất một điều kiện, chỉ cần gật đầu đồng ý, tôi liền giúp ngươi cậu xóa hết nợ.”

“Tôi đồng ý.” Tần Hiểu Phong vui mừng rạng rỡ, chỉ cần có thể giải quyết khoản nợ nần chồng chất ưu tiên hàng đầu, rảnh đâu mà quan tâm nam nhân có mưu đồ gì trong đó, cậu vội vã đáp ứng, sợ rằng chậm trễ hắn sẽ thay đổi tâm ý. “Mặc kệ đại ca anh là muốn tiểu đệ lên núi đao hay xuống biển lửa, tôi đều nguyện ý. Là việc trong phạm vi khả thi nhất định tôi sẽ làm hết.” (ơ kết hôn à)

Tuy vẫn không nghĩ ra bản thân thì có tác dụng gì với vị lão đại kia, nhưng sự thật khắc nghiệt này không cho phép cậu nói ra mấy chữ cự tuyệt, cho dù là giao kèo bán thân gì đó thì cậu cũng ký, nhiều lắm thì cậu xả thân bán mạng cho hắn ta là được.

Trần Vân Thụy bụng dạ khó lường cười thầm, bẻ khớp cổ tay kêu mấy tiếng rắc rắc như sắp thực hiện một nhiệm vụ trọng đại nào đó. “Đừng lo lắng, tôi sẽ không yêu cầu cậu làm bất cứ điều gì ngoài khả năng, chỉ cần cậu không hối hận.”

“Tôi không hối hận.” Tần Tiêu Phong bình tĩnh thở dài một hơi, có thể đổi ý sao? Không con nợ nào mà được đòi hỏi quyền lợi cả, huống hồ bốn phía đều là một đám người cầm dao với súng, thêm cả chủ nợ tìm đến gây sự, cậu muốn cũng chạy chẳng nổi.

“Tốt lắm!” Hài lòng với câu trả lời của đối phương, Trần Vân Thụy cơ hồ kiềm chế không nổi tâm tình mừng như điên, tên nhóc này thế mà chưa thèm nghe xem điều kiện là cái gì đã vội vội vàng vàng chấp thuận, nói cậu ta khờ dại hay là cực kỳ ngu ngốc đây?

“Các người đều nghe rõ cậu ấy nói rồi đấy.” Hắn nhìn đám người vẫn im phăng phắc đứng bên cạnh, “Tôi sẽ trả toàn bộ chỗ nợ này, từ nay về sau các người không được phép tìm cậu ấy gây rắc rối, bởi vì kể từ lúc này Tần Tiêu Phong chính là người của lão đại Vu Hoa Cương tôi.”

“Chúng tôi biết rồi, vì lão đại đây đã nguyện ý giúp thì chuyện gì cũng có thể giải quyết tốt đẹp, cũng cảm ơn cậu tha cho tôi cái mạng già này!” Nam nhân trung niên là người trước tiên mở miệng mừng rỡ như được hoàng đế ban thưởng ân huệ. “Lúc trước tôi đối với Tần thiếu gia thất lễ rồi, mong cậu tha thứ!” Gã quay sang Tần Tiêu Phong cúi đầu thật sâu xuống, thiếu điều quỳ đến dập đầu tạ tội, bộ dáng lật mặt 360 độ so với ban đầu dọa đánh cậu, khiến thiếu niên ngây ra như phỗng, khó mà dám tin một người ước chừng tuổi ngang ba mình lại có thể liên tục cúi đầu xin lỗi mình, này quá kinh dị rồi đi.

Người phụ nữ đi cùng nam nhân trung niên cũng kéo đến giải thích nịnh nọt: “Đại ca đây nói gì chúng tôi đều ghi nhớ trong lòng, tuyệt đối không bao giờ quay trở lại tìm cậu bé này gây phiền toái nữa.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.