Ta Không Phải Vịt Con Xấu Xí

Chương 7: Q.1 - Chương 7: Ai đã nấu canh




"Chị hai, chị vào đây làm gì?"

"Ta muốn nhìn xem tay nghề xào nấu của ngươi như thế nào, nếu thấy ngươi làm không tốt, ta còn có thể chỉ ra chỗ sai cho." Tần Mạt nghiêng người bên vách cửa phòng bếp, thảnh thơi nhìn Tần Vân Chí bận rộn trong bếp, trên miệng còn khoác lác, không ngại ngần nói hươu nói vượn.

"Không phải xào, chỉ là cơm chiên trứng thôi..." Tần Vân Chí than thở, nỗi khiếp vẫn còn chưa tan, cũng không dám nhiều lời.

Tần Vân Chí đang vo gạo, Tần Mạt tại đứng bên cạnh nhìn mới hiểu ra, trong lòng giật mình: "Thì ra nấu cơm thì phải dùng cái nồi này, thì ra vo gạo là phải rửa như vậy."

Mãi cho đến khi Tần Vân Chí vo gạo xong, cắm nồi cơm điện, sau đó rửa tay đi vào phòng khách, Tần Mạt mới không kiên nhẫn hỏi: "Sao ngươi không chờ trong phòng bếp?"

Tần Vân Chí kỳ quái, liếc Tần Mạt một cái nói: "Chờ gì kia? Chẳng lẽ còn muốn em đứng như đứa ngơ trong đó đến mười lăm phút? Chị hai, chị không định dùng cách này để trừng phạt em chứ?" Vừa nói, hắn lại cảnh giác thêm vài phần.

Tần Mạt cũng không vì thế mà đỏ mặt, ngạo nghễ nói: "Cái gì? Ta rảnh rỗi đến vậy sao, chỉ là hỏi vu vơ thôi..."

Đến giữa trưa, không, phải nói là buổi chiều mới đúng——đến buổi chiều, Tần Vân Chí đúng là đã mang một đĩa cơm thật to đặt trước mặt Tần Mạt. Tuy rằng Tần Vân Chí chẳng quan trọng hóa cái loại cơm chiên trứng này, cũng chưa từng nghĩ tới một việc bình thường thế này sẽ ảnh hưởng lớn thế nào đến Tần Mạt, nhưng trong lòng Tần Mạt lại hiểu cực kỳ rõ ràng.

Chưa bao giờ nàng xấu hổ như lúc này, cũng chưa từng có một khắc nào lại hiểu rõ đến vậy, thì ra tay chân không chăm chỉ, đến ngũ cốc cũng không phân biệt được, chẳng phải là việc đáng khoe khoang.

Năm đó, Tần Mạch—một vị công tử quần nhung, tràn đầy ngạo nghễ tự tin, ngửa mặt lên trời mà bước, dáng người luôn hiên ngang bất khuất... Nhưng mà, đắc ý như vậy thì sao, kiêu ngạo như vậy thì thế nào?

Kiêu ngạo như vậy hậu quả chính là, bây giờ có đói bụng, cũng chẳng nấu nổi một hột cơm, lại phải để cho đứa em mới mười hai tuổi làm.

Lúc Bùi Hà nấu cơm, Tần Mạt chỉ cảm thấy đó là lẽ đương nhiên. Bình thường khi gặm cái bánh bao vụn gỗ lạnh ngắt kia, cũng chẳng thấy khác gì đồ ăn nóng cả, duy chỉ lần này, tuy Tần Vân Chí xào có hơi khét, nhưng khi ăn vào, nàng lại thấy đây đúng là hương vị tuyệt vời nhất trong cuộc đời.

Thì ra, mùi vị này lại hấp dẫn đến vậy.

"Chị hai?" Tần Vân Chí ăn thử một thìa cơm, tự biết mình chiên quá tay, trong lòng thấp thỏm, liếc trộm Tần Mạt, chỉ sợ nàng nổi cơn tam bành thì nguy to.

Tần Mạt lạnh nhạt đáp lại một tiếng: "Được rồi, nhanh ăn đi."

Đêm hôm đó, Bùi Hà về nhà nấu bữa tối, Tần Mạt chủ động vào phòng bếp giúp bà một tay.

Bùi Hà vừa kinh ngạc vừa vui mừng, trước kia đứa con gái này cũng giúp bà việc nhà, có điều từ khi đến bệnh viện Tây Bình về, thì tính khí như một đại tiểu thư vậy. Bà sợ nàng ức chế, nên cũng chẳng dám nhiều lời cái gì. Bây giờ Tần Mạt lại tự giác như vậy, xem ra bệnh tâm thần của nàng có vẻ đã chuyển biến tốt rồi.

Cũng may là Tần Mạt không rõ Bùi Hà đang nghĩ gì, nếu nàng mà biết tiếng lòng lúc này của bà, đảm bảo trăm phần trăm lập tức quay đầu đi luôn, từ nay đừng hòng mà quay lại phòng bếp nữa!

"Mẹ..." Tần Mạt tiếp tục sự nghiệp diễn kịch, "Từ lần ác mộng trước, con đã quên rất nhiều thứ, cả công việc nấu nướng, cũng không nhớ nữa."

Bùi Hà chẳng hề cảm thấy kỳ quái, ngược lại cho rằng đây là minh chứng cho việc Tần Mạt đã khỏi cái chứng phân liệt gì gì đó. Bác sĩ cũng từng nói, phải để Tần Mạt tiếp xúc với những việc trước kia, thì mới có thể giúp nàng khôi phục lại bình thường.

"Mạt Mạt an tâm, mẹ giúp con." Bùi Hà mỉm cười an ủi nàng, "Mạt Mạt bây giờ con đứng cạnh xem mẹ làm, đến khi quen rồi thì mẹ sẽ dạy con lại, được không?"

"Dạ được." Khóe miệng Tần Mạt kéo lên, nhưng chẳng giống như đang cười.

Nàng ngoan ngoãn như vậy, nên tạm thời phòng bếp Tần gia không còn cảnh gà bay chó chạy. Nhưng dù là như thế, không lâu sau, Bùi Hà cũng bắt đầu đau đầu.

"Mẹ, cái xanh xanh dài dài này là gì?"

"Đây là rau muống."

"Vậy còn loại bột trắng như phấn này?"

"Là muối, Mạt Mạt."

"Cái hạt thô thô kia, lại còn trong suốt nữa, là gì vậy?"

"Là bột ngọt, bột ngọt bình thường được nêm vào món xào."

"Ơ? Còn cái bình đen sẫm kia, sao bên trên lại đề là dấm? Màu đen không phải nước tương sao?"

"Đúng là giấm chua, giấm chua và nước tương màu không khác nhau mấy. Nhưng mùi thì lại khác xa, con ngửi thử sẽ thấy."

"Nga, cái màu vàng này là gừng, con biết."

Bùi Hà mỉm cười nhẹ nhàng: "Mạt Mạt thật ngoan." Vừa nói bà vừa tự an ủi lòng mình, "Không sao, chỉ cần nó không phát điên là tốt lắm rồi. Bây giờ nó như vậy, chỉ cần mình từ từ dạy dỗ thôi."

Hỏi xong, Tần Mạt thấy Bùi Hà miễn cưỡng cười, cũng không hỏi lại nữa. Tuy rằng nàng muốn hỏi dồn thêm, nhưng cũng biết thế nào là một vừa hai phải. Hơn nữa nhớ đến "Tây Bình bệnh viện", nàng nghĩ mình phải tiếp tục tu luyện pháp bảo "im lặng là vàng" này.

"Mẹ, con im lặng xem mẹ nấu."

Bùi Hà khẽ mỉm cười, nhưng trong lòng lại đau xót: "Đúng là đứa con ngoan."

Đêm hôm đó, Tần Mạt lần đầu tiên cẩn thận nếm thức ăn Bùi Hà làm, quả nhiên phát hiện, những đồ này tuy thô ráp, nhưng lại không khó ăn như tưởng tượng. Trái lại, trước đây nàng chỉ ăn toàn những món quý, món lạ, đều là kim thang ngọc lạp[6], nhưng nó lại không có hương vị ấm áp như đồ ăn bình thường này.

Khi còn là Tần Mạch, thực ra gia đình của hắn lặng lẽ vô cùng. Bởi vì mẫu thân hắn chẳng bao giờ tự tay vào bếp, phụ thân hắn cũng chẳng bao giờ ân cần hỏi han, bọn đệ đệ thì luôn kính sợ thân phận trưởng tôn của hắn, trước giờ chỉ có thái độ cung kính nịnh nọt, còn bọn muội muội thân phận càng thấp kém hơn, thậm chí tư cách ăn cùng bàn cũng không có.

Aizz, cái gia đình với gia quy uy nghiêm đó, thâm nghiêm đến nỗi hắn chỉ còn biết trêu hoa ghẹo nguyệt, phong lưu đa tình mới có cảm giác rằng mình đang sống. Ấy nhưng cái danh quần lụa cũng là một loại độc dược, muốn sống phóng túng thì chỉ cần lấy một cái cớ là xong, nhưng rồi sau ai cũng không thể dứt ra được, mà giải dược thì chẳng biết đến khi nào mới hiện ra.

Hiện giờ Tần Mạt chẳng còn là Tần Mạch, nhưng Tần Mạt sao có thể quên được Tần Mạch trước kia?

"Mạt Mạt, mai chị con sẽ về." Tần Bái Tường nói.

"Dạ." Tần Mạt cũng chẳng đếm xỉa đến, đáp lại một lấy lệ.

"Này... Đình Đình còn chưa biết..."

"Ba nó!" Bùi Hà nhẹ nhàng gắp thức ăn đến bát của Tần Bái Tường, cau mày nói: "Không cần nhiều lời."

Tần Bái Tường khựng lại, sau đó cười cười, cũng không nói thêm gì nữa.

Tần Mạt nhăn mặt nhíu mày, trầm tư suy nghĩ một lúc mới nói: "Ba, mẹ, chị cả không biết con đến Tây Bình bệnh viện đúng không?"

Trên bàn ba người đều đồng thời há hốc miệng, Tần Vân Chí nhanh mồm nhanh miệng liền nói: "Chị hai đoán tài vậy, không ngờ chị cũng giỏi ghê!"

Sắc diện Bùi Hà buồn bã, khuôn mặt Tần Bái Tường thì nghiêm lại, Tần Vân Chí nói xong, thấy không khí có vẻ không đúng, vội vàng cắm đầu vào bát cơm, không ho he gì nữa.

Tần Mạt không buồn nhẫn nại, cười cười, thực ra nàng không phải kẻ điên, cũng không yếu ớt như bọn họ nghĩ, nhưng dù nàng có giải thích thì bọn họ cũng chẳng tin đâu.

"Biết chị hai của em không ngu ngốc là được rồi!" Tần Mạt ngược lại còn nhảy qua cốc vào Tần Vân Chí đầu nhỏ, "Tên đần độn, chị cả sắp thi vào trường cao đẳng, chị đến Tây Bình bệnh viện cũng chẳng phải là chuyện tốt gì, tất nhiên cũng không thể để chị ấy biết, đỡ phải lo lắng. Cái này thì có gì mà khó đoán? Chỉ có kẻ đần mới đoán không ra a!"

"Đau quá đi, chị hai." Tần Vân Chí lấy tay ôm đầu, ngẩng lên, mặt đầy oan ức, "Chị gõ đầu em, dù không đần cũng bị gõ thành đần ấy!"

Bùi Hà thấy hai con đấu khẩu, khóe môi liền bật cười. Nhìn sang Tần Bái Tường, hai người không hẹn mà cũng thấy sự nhẹ nhõm trong mắt đối phương.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.