Ta Không Phải Vịt Con Xấu Xí

Chương 28: Q.1 - Chương 28: Lựa chọn trong tích tắc




Gió lớn thổi lên, bầu trời dày đặc mây đen.

Cuối ngày hè, nhiệt lượng bị tích đến cực hạn, thoáng chốc mưa tầm tã rơi xuống!

Tần Mạt bước càng nhanh, lúc nàng rời khỏi quán trà mây đen mới chỉ che nửa bầu trời, nhưng khi nàng đi xuống đường phía nam, mưa to đã bắt đầu rơi. Lúc này nàng thật hối hận vì khi đi lại quên mang dù, mùa hè ở Giang Nam, cơn mưa nói đến là đến, nàng thầm nhủ, chỉ cần chạy thật nhanh đến dưới bến chờ xe bus trước mặt, tránh mưa tầm mười phút, cơn mưa ắt sẽ ngừng thôi.

Gió lớn tàn sát bừa bãi, làm lá rụng bên dường hỗn độn, ứ tung, rác rưởi chưa được quét tán loạn trong gió, làm người đi đường nhao nhao tránh né.

Ầm ầm!

Sấm sét chân trời mang theo hàng vạn gót sắt điên cuồng lao đến, mây đen như mực, bỗng một tia chớp lóe lên như một con rồng lửa uốn lượn nơi chân trời! Trên bầu trời nổ tung, cơn mưa bắt đầu chuyển sang tuôn ào ạt như cơn giận của trời, như cuốn trôi nhơ bẩn chốn nhân gian!

Trận mưa rào kèm theo sấm chớp điên cuồng, mấy tiếng sấm nổ điếc tai, giống như thiên quân vạn mã đang gầm thét “Đánh! Đánh! Đánh!” chưa từng có từ trước đến nay!

Tần Mạt chạy băng băng, mưa to và gió quất đã mê hoặc tầm mắt của nàng, mỗi một tiếng ầm ầm vang lên không giống tiếng sấm thì cũng như là trống trận oanh tạc trong lòng nàng. Đã bao nhiêu năm rồi, nàng chưa hề thấy một trận mưa như vậy, nhưng nàng từng nghe tiếng trống trận như thế này, như nhìn thấy một đội quân vậy!

Hồi ức kiếp trước, không đề cập đến nữa.

Giống như cơn mưa bất chợt này, người ta có thể cho nó chỉ là một trận mưa bình thường, nhưng lại không thể ngăn cản sự giận dữ và sức mạnh của nó.

Từng giọt mưa nặng hạt liên tiếp rơi vào người Tần Mạt, khiến bước chạy của nàng bắt đầu khó khăn. Tần Mạt cười khổ cũng không cười nổi, khi mây nhuốm đen bầu trời thì nàng cho là về nhà xong thì mưa mới rơi xuống, tiếng sấm vừa nổi nàng cũng cho là tiếng sấm bình thường trong cơn mưa rào, nhưng mà ý trời cho đến bây giờ con người nào có đoán trước được, ít nhất ý sẽ không cho ai chắc chắn điều gì.

Thoạt nhìn, nàng nghĩ chỉ là một cơn mưa nặng hạt mà thôi, ai nói mưa Giang Nam dịu dàng chứ? Tàn nhẫn vô tình, sợ rằng càng dịu dàng khi cuồng phong kéo lên mới càng hung hãn.

Trên đường đã bắt đầu thấm nước mưa, xe hơi cũng rối rít chạy chậm lại, Tần Mạt hổn hển chạy từng bước từng bước đến dưới trạm xe bus. Đây không phải khu vực trung tâm thành phố nên đứng dưới tránh mưa cũng chỉ có hai ba người. Cả người Tần Mạt ướt đẫm, cẩn thận đứng ở góc tối bên cạnh chờ mưa tạnh. Tình trạng của nàng như bây giờ, thật sự là không dám đến gần người lạ, quả không tự nhiên.

Cách nàng không xa có một bà mẹ còn trẻ tay nắm đứa con gái năm sáu tuổi đang không ngừng nôn nóng nhìn xung quanh, ánh mắt của Tần Mạt lướt qua, đoán có lẽ người đó đang chờ xe. Nhưng mưa ngày càng to, muốn chờ xe chỉ sợ hơi khó.

Tần Mạt vừa ổn định hô hấp, tầm mắt lại nhìn vào một màn mưa mông lung rồi dần dần không biết đang nhìn nơi đâu nữa. Có lẽ xuyên qua xuyên qua cơn bão tố này, xuyên qua phía chân trời kia, càng có lẽ, đã cuốn đến những ngày tháng sau này. Điểm chính yếu ở chỗ, không phải nàng đang nhìn cái gì, mà là nàng đang nghĩ cái gì.

Bỗng nhiên tiếng khóc của bé gái không ngừng vang trong giông tố, Tần Mạt cả kinh, quay đầu, chỉ thấy người mẹ trẻ tuổi ngồi xổm trên mặt đất ôm chặt lấy con gái mình, mà đứa bé lại vùng vẫy, giống như muốn đuổi theo cái gì đó.

Tần Mạt nhăn mày, bé gái năm sáu tuổi dù không h cũng không đến nỗi trời đang mưa mà lại muốn chạy trong mưa chứ? Ánh mắt nàng nhìn theo tầm mắt của bé gái nhìn lại trên đường, lại ngạc nhiên thấy trước trạm xe có một con chó nhỏ đang cố gắng bò lên.

Trong mưa hoàn toàn không nhìn rõ màu lông của con cún, chân nó hình như bị thương, cả thân thể nhỏ bé mềm nhũn lết trên mặt đất, đi cực kỳ khó khăn. Mặt đường thỉnh thoảng lại có một chiếc xe đi qua, tuy tạm thời không đụng vào nó, nhưng tình cảnh của nó cực kỳ nguy hiểm.

"Ma ma! Ma ma!" Cô bé òa khóc, "Cún con đáng thương quá, để Nyny cứu nó! Nyny muốn cứu nó!"

"Nyny ngoan, giờ rất nguy hiểm, không đi qua được." Người mẹ trẻ tuổi ôm con gái mình thật chặt, không để nó làm loạn, "Nyny thích cún con, đợi mưa tạnh ma ma mang con đến cửa hàng thú cưng mua một con chihuahua, được không?"

Cô bé rõ ràng hơi do dự một chút, nhưng ngay sau đó, nó khóc càng lợi hại hơn: "Không muốn không muốn! Ô ô... Ma ma, cún con sẽ chết, Nyny không muốn chihuahua, Nyny không muốn cún con chết. Ma ma, để Nyny đi cứu nó!" Nó vừa khóc vừa vung tay loạn xạ, tiếng khóc trong trẻo của trẻ con lại càng vang lên trong giông bão, giống như tiếng châu ngọc từ xa xưa chạm vào nhau, từng chút từng chút, đánh thẳng vào lòng người!

Trong giông bão, mưa ngày càng nặng hạt, từng chiếc xe lao qua, trở thành từng trận sóng nhỏ, đánh vào thân thể chú cún đang vùng vẫy ở ven đường. Tiếng sủa của con cún bỗng xuyên thẳng vào trong tai Tần Mạt, nó nâng móng vuốt lên, di chuyển khó khăn, giống như dù là sấm, là mưa, là sự ghẻ lạnh của con người, hay thương hại, tất cả đều không mảy may làm nó dao động.

Nó không cần đi cầu xin sự giúp đỡ của ai, nhưng nó quyết không bỏ cuộc!

Bé gái vẫn khóc thút thít, người phụ nữ trẻ tuổi dạy dỗ nó: "Nyny ngoan, trên người nhũng con chó đi lạc thường có độc, con chạm vào nó sẽ bị bệnh đấy. Bị bệnh là phải tiêm, tiêm rất đau, Nyny không sợ à?"

"Nyny sợ đau. Nhưng mà, ma ma, xe tới rồi, ô ô... cún con sẽ chết..."

Trước mắt Tần Mạt như có sấm chớp xẹt qua, nàng quay đầu nhìn lên mặt đường, trong mưa một chiếc xe màu đen đang phóng rất nhanh. Mưa rơi nặng hạt, người tài xế lại không muốn giảm tốc độ, dưới cơn mưa, thân thể của chú cún hoàn toàn không thể khiến người tài xế chú ý. Tần Mạt trơ mắt, trơ mắt nhìn chiếc xe kia chèn lên chú cún con.

"Ô ô... cái xe xấu xa, không được đụng vào cún con!" Cô bé lại khóc lớn, bỗng cắn vào cổ tay mẹ một cái, giẫy khỏi sự trói buộc vội lao ra chỗ con cún. Người mẹ trẻ tuổi luống cuống tay chân, bất chấp đau đớn trên tay, lại ôm chặt lấy con gái.

Có người lao ra ngoài còn nhanh hơn cả Nyny. Trong lúc này, trong đầu Tần Mạt ngoài "phải cứu nó" thì không có ý nghĩ nào khác, nàng dùng sức toàn thân nhảy ra trong một khắc này, thời khắc tiềm thức làm chủ, khả năng tiềm ẩn của con người cũng bùng nổ, Tần Mạt lao vào cơn cuồng phong, tiến đến chỗ con cún!

Tiếng còi ô tô sắc bén hòa với tiếng phanh gấp vang lên, trong tiếng hô hoảng sợ của mọi người, một bóng dáng cao gầy chạy đến chỗ Tần Mạt!

Người mẹ trẻ tuổi đưa tay che mắt con gái mình, chính cô bé cũng nhắm mắt lại, không dám nhìn màn bi kịch sắp xảy ra trên đường

Những người đang tránh mưa bỗng la lên, còn có người nói tục. Trong đó có một chàng trai trẻ chạy đến nơi tai nạn xe vừa xảy ra, vừa chạy vừa mắng mình: “Mẹ kiếp! Quỷ tha ma bắt bố mày, sớm thì không cứu, sớm cứu thì đã không có chuyện này rồi!”

Chiếc xe ngừng lại trên đường, đến gần hai người. Chàng trai ôm lấy cô bé gầy yếu, cô bé lại ôm chặt một chú chó ốm nhách trơ xương trong lòng.

Chiếc xe màu đen, cơn mưa cuồng bạo, tiếng sấm lại vang lên nơi chân trời, trên mặt đất đầy máu, lại bị nước mưa cuốn trôi đi, dần dần tan biến.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.