Ta Muốn Làm Thiên Đao

Chương 193: Chương 193: Kim Xà người đến




Sáng hôm sau,

Mới dùng qua bữa sáng không lâu Nhiếp, Thẩm 2 người đã bị Tống lão gia gấp gáp truyền gọi đến Nghị Sự Đường. Lúc bọn họ đi đến đã thấy nơi này chờ sẵn Chung Hồng, Phạm Nhất Vượng, Tần Vũ, Cao Lãnh một đám quyết sách trưởng lão cao tầng.

Đợi người có mặt đông đủ, Tống Khuyết mới dẫn theo Hùng Bá, Lý Tín 2 tiểu tiến tới.

“Ra mắt Bang chủ!”

“Ân, tất cả ngồi đi.”

Tiến về chủ vị bảo tọa ngồi xuống, hắn lúc này mới cười mở miệng tuyên bố tin mừng cho mọi người biết:

“Hôm qua Kim Xà Bang Thiết Bang chủ có ngồi cùng ta trao đổi, hai bên đã đi đến thống nhất với nhau là sau này chúng ta 2 bang sẽ chính thức sáp nhập thành một. Chính vì thế sáng sớm hôm nay ta mới gấp không thể chờ đem hỷ sự này công bố cùng chư vị.”

Bên dưới mấy người nghe thế liền sôi trào, phấn chấn quát lớn:

“Chúc mừng Bang chủ!”

“Ha ha, là chúc mừng chúng ta Mãnh Hổ Bang.” - Tống lão gia cũng vui vẻ cười sang sảng.

Một phòng người đều sung sướng cười theo phụ hoạ, đợi một lát sau Tống Khuyết mới bắt đầu phân phó.

“Gồm thâu Kim Xà, sau này trong Thanh Hà thành này chân chính chính là chúng ta một nhà độc đại. Lão Thẩm ngươi chút nữa cho người đối với xung quanh các tiểu bang phái chiêu hàng. Nói với bọn chúng nội trong ngày hôm nay phải đến báo danh, nhanh chân thì có chỗ chậm chân thì vô.”

“Rõ! Tống thiếu.” - Thẩm Tử Minh phấn chấn quát.

“Thiết Phi Long sau khi gia nhập ta sẽ nhường hắn làm Phó Bang Chủ, mở thêm một Kim Xà Đường do hắn chưởng quản, lão Thẩm ngươi chính thức tiếp quản Nội Vụ Đường, Cao huynh mời thay ta nhìn Giới Luật Đường thế nào?”

“Tuân lệnh!”

“Còn một việc nữa, sau này chúng ta phải đối mặt đối thủ có thể minh xác chính là Linh Giang Bang, Linh Giang Quận các đại bang phái này, mọi người phải có điều chuẩn bị tâm lý.”

Nghe Tống đại gia nói phía dưới mấy người không chút ngạc nhiên. Bây giờ trước mặt bọn hắn con đường ngoại trừ từ mấy cựu thế lực kia trên người cắn lấy một khối thịt là không còn gì khác, sau này thế xung đột đã thành tất nhiên.

“Bang phái muốn phát triển, trung kiên cao thủ là ắt không thể thiếu. Chúng ta cần phải bồi dưỡng cho mình một nhóm hảo thủ. Vì thế ta quyết định thành lập Truyền Công Đường cùng Tàng Kinh Các, do Nhiếp Phong tạm quản. Chuyên thu gom cùng thu nhận mọi người cống hiến võ học để lấy ra truyền thụ cho bên dưới huynh đệ.

Tống mỗ cũng sẽ không để mọi người chịu thiệt, tất cả bí tịch đóng góp đều sẽ được đổi thành điểm cống hiến. Thứ này sau đó sẽ nói, tác dụng nhiều vô cùng. Có thể đổi thành bạc, cũng có thể thăng chức, xin tham khảo võ công …đợi ta có một chương trình cụ thể sẽ phổ biến toàn Bang”

Đợi một hồi cho mọi người tiêu hoá tin tức, Tống Khuyết tiếp tục mở miệng:

“Việc này hoàn toàn là tự nguyện, Bản Bang chủ sẽ làm gương trước, cống hiến ra 2 môn Nhị lưu võ học cùng 10 môn Tam lưu, tất cả giao cho trong Bang người học hỏi.”

Tống gia đây là mượn hoa hiến phật đem cướp bóc được từ Chân Hoà cùng lão Lỗ 2 người mấy môn võ học tất cả ném ra. Thấy hắn bộ dáng này, dù nói không bắt buộc nhưng ở đây người còn là nhao nhao ủng hộ.

“Tại hạ vậy trước ném gạch dẫn ngọc, vì Bang cống hiến một bộ Ưng Trảo Công gia truyền.” - Có mấy phần hiểu biết Tống gia tính cách Thẩm Tử Minh lúc này không do dự trước hết đứng dậy làm gương.

“Thiếu gia, ta vậy cũng đóng góp một môn Nhị lưu quyền pháp đi.”

Nhiếp Phong nhà gia truyền võ công tự nhiên không dám để lộ, cũng may Trần gia để uẩn thâm hậu, hắn lập tức đem ra một môn không thu hút quyền pháp dâng lên, đợi chút nữa về ghi ra liền được.

Có người mở đường, những người khác cũng sôi nổi hưởng ứng. Dù sao cũng không phải chịu thiệt mất không, mấy người liền nghĩ thoáng rồi.

“Tại hạ mới gia nhập, tấc công chưa lập đã được giao trọng trách. Vậy trước hết xin dâng lên một bản Nhị lưu phi đao ám khí bí tịch Thất Tinh Liên Hoàn Phi Đao, mong Bang chủ chớ chê.”

Cao Lãng hào sảng cười đứng dậy chắp tay để Tống đại quan nhân mừng tít mắt.

Có đao là hắn thích rồi, hơn nữa lại là phi thạch ám khí bản thăng cấp, tự nhiên mừng rỡ lớn tiếng khen ngợi:

“Cao huynh đại nghĩa, ngươi mới đến Thanh Hà còn chưa có chỗ ở đi. Hồng ca, ngươi cùng lão Phạm chút nữa xung quanh tìm cho Cao huynh đệ một gian phủ viện rộng rãi, quyết không để người ta nhìn vào chúng ta xấu mặt.”

“Rõ, Bang chủ!”

Còn lại người cũng không yếu thế. Nhao nhao hưởng ứng dâng lên võ học để Tống gia hưng phấn không thôi. Hắn đang sầu không có đại lượng võ học nghiên cứu thông hiểu đạo lý để tìm ra con đường cho riêng mình đây. Chỉ cảm thấy quyết định lập Tàng Kinh Các này quá chính xác rồi.

Đợi vơ vét một phen hắn mời hài lòng gật đầu:

“Đa tạ mọi người khẳng khái, mọi người rồi sẽ thấy. Sau này chúng ta đều sẽ được lợi vì quyết định này, võ học cần là cùng nhau giao lưu trao đổi mới tiến bộ được, chư vị sẽ không vì ngày hôm nay mà hối hận.”

Tống lão gia đây cũng là lời thật, những người này tự nhiên cũng hiểu được đôi phần đạo lý, đều chắp tay hô lớn:

“Bang chủ anh minh!”

“Tốt, Kim Xà Bang Thiết Phi Long không sai biệt lắm cũng sẽ sắp đến bên này, các ngươi trước trở về thông báo tin vui này rồi cùng ta ra chào đón Thiết Bang chủ.” - Tống Khuyết hài lòng gật đầu phân phó.

“Tuân lệnh!”

…...

Sáng sớm hôm nay, trong Thanh Hà tin tức linh thông người đều đã nghe phong thanh về việc Mãnh Hổ, Kim Xà 2 bang sáp nhập. Hầu hết mọi người còn chưa quá tin tưởng, nhưng ôm chuyện có còn hơn không vẫn cử người theo dõi động tĩnh.

Đợi tận mắt nhìn thấy Thiết Phi Long dẫn theo một đám Kim Xà cao tầng tiến đến Mãnh Hổ bang tổng bộ sau mọi người trong lòng đều cảm thấy việc này hẳn chính xác đến 8 thành, tiện đó toàn thành sôi trào.

Bao năm Thanh Hà huyện rắc rồi phức tạp các thế lực thế mà cuối cùng lại bị một người thiếu niên cho nhất thống, việc này chắc chắn sẽ oanh động toàn bộ Linh Giang.

Không quản nơi xa quan vọng đám người trong đầu nghĩ gì, Tống đại quan nhân chính là mặt cười chân thành dẫn theo một đám Mãnh Hổ cao tầng đứng ngoài cửa tiến lên tiếp đón lã Thiết.

“Thiết thúc, ngài đã tới rồi!”

Trước mặt bao người Tống Khuyết còn như thế tôn trọng mình làm Thiết Phi Long thập phần hài lòng, cuối cùng một chút không nỡ cũng không cánh mà bay, cười lên sang sảng:

“Tống Bang chủ, lão Thiết ta hôm nay chính là dẫn Kim Xà toàn bang sang đầu nhập vào ngươi đây. Mong Tống Bang chủ thu nhận!”

Lời vừa dứt, coi như cho lời đồn đoán có một cái kết viên mãn. Vây xem đám người không nhịn được sôi trào thốt lên, không thiếu kẻ lập tức tứ tán đi đem tin tức này thông báo xung quanh.

Tống đại quan nhân mặt chân thành không đổi, cũng không thể hiện ra bất kỳ cảm giác đắc ý nào cười lắc đầu:

“Thiết thúc ngài cứ gọi tên hoặc như Ngô bá phụ kêu ta a Khuyết là được. Hôm nay Kim Xà cùng Mãnh Hổ 2 bang sẽ cùng nhau sáp nhập, cộng đồng tiến thối, sao lại có đầu nhập gì đáng nói. Các vị Kim Xà huynh đệ yên tâm, ta Tống Khuyết nhất định sẽ không nặng bên này nhẹ bên kia, chỉ cần có thực tài nhất định sẽ được trọng dụng.”

“Ha ha, Bang chủ anh minh. Mọi người còn không ra mắt Bang chủ!”

Thiết Phi Long cũng không thực sự dám lấy tiểu bối nhìn hắn, thập phần đúng mực quay đầu hướng phía sau đám người quát lớn.

“Ra mắt Bang chủ!”

“Bang chủ vạn tuế!”

Kim Xà Bang cùng Mãnh Hổ Bang người đồng loạt la lớn, tiếng hô vang chấn động cửu tiêu, dường như dõng dạc tuyên bố giờ phút này một tân cự đầu thế lực chính thức đản sinh ra đời.

......

Việc sáp nhập 2 vị đại lão đã cho chủ trương, cụ thể bàn bạc thực thi thế nào còn cần phía dưới người cùng nhau trao đổi. Tống Khuyết cùng Thiết Phi Long cũng không thêm nữa can dự.

Lúc này Tống lão gia chính đang dẫn Thiết gia cha con về mình biệt viện, nhiệt tình dâng trà đãi khách.

Nhìn đứng một bên nãy giờ phụng phịu không nói gì Thiết Ngọc Nương, nể mặt lão Thiết, Tống đại quan nhân còn là thập phần ôn nhu săn sóc dùng lễ đối nàng:

“Khà khà, Ngọc Nương còn đang giận ta sao? Lần trước nói dối là Tống mỗ không đúng, tại tạ ở đây cho Ngọc Nương bồi cái không phải, mong ngươi vị này xinh đẹp tiểu thư đại nhân đại lượng bỏ qua cho.”

“Hừ!” – Tiểu nương bì còn thập phần không nể Tống Bang chủ mặt mũi, liền quay đầu sang một bên.

Lão Thiết cũng là không nhìn được trầm giọng quát:

“Ngược nương, còn ra thể thống gì!”

“Hừ!”

Nghe đồn lão Thiết nể vợ một phép cũng có thể thấy đốm, nữ nhi hắn cũng không thèm đem bộ mặt già này để vào mắt. Tống gia thấy thế cũng chỉ có thể cười, đầu chạy nhanh suy nghĩ liền ra nhất kế, hi vọng có thể đem điêu ngoa cô nàng này đuổi.

Trong nhà không phải có một đám lông mao cực kỳ kute sao, thu phục mấy vị thiếu nữ ái tâm tràn lan thế này còn không phải một bữa ăn sáng.

“Ngộ Không, mau mang ra chút hoa quả đồ khô cho lão gia tiếp khách.”

Quả nhiên, theo Ngộ Không cùng Husky vung vẩy đuôi chạy ra, nhan khống thập phần nghiêm trọng Thiết Ngọc Nương liền không rời được mắt. Nhất là khi Manh Manh con này phong tao Hỏa Hồ kiêu ngạo ngẩng đầu phong tao đạp bước chậm rãi bò lên đùi Tống gia, tiểu nương bì kia hai mắt liền sáng rực nhìn chăm chú về Tống Khuyết đũng quần, để hắn không nhịn nổi rùng mình khép chặt 2 chân.

“Tống công tử, ta có thể sờ nó không?”

Thiết Ngọc Nương tay đẹp chỉ thẳng dưới bụng Tống lão gia chỗ đó, mở miệng nói ra những lời đầu tiên từ khi đến đây.

Đôi mắt ngươi nhìn về đâu? Tống gia trợn mắt không khách khí từ chối:

“Không được!”

“Ngươi...” – Tiểu cô nương bị Tống tặc chọc tức, hai mắt đỏ lên.

“Ngọc Nương, không được vô lễ!” – Thiết Phi Long cũng thập phần đau đầu, bắt đầu hối hận hôm nay dẫn theo bảo bối nữ nhi này đến.

Cũng may Tống Khuyết còn thập phần hiểu ý cười giải thích:

“Ngọc Nương chớ nóng, con Hỏa Hồ này gọi Manh Manh ngươi không động vào được, nó đối với người lạ rất hung. Bên kia 2 con khỉ gọi Ngộ Không, sói gọi Husky ngược lại cực kỳ thân thiện, ngươi có thể tùy ý cùng bọn nó chơi đùa.”

Dường như phối hợp cùng Tống đại quan nhân bản thuyết minh, Manh Manh lập tức nhe ra 2 hàm răng nhọn không khách khí gầm gừ, đối diện Husky, Ngộ Không lại là hớn hở lắc lư đuôi nhỏ chờ mong.

Tuy không được đùa nghịch con này nhan giá trị nghịch thiên hỏa hồ, nhưng dù sao kia 2 tiểu cũng là phi thường khả ái đấy, Thiết Ngọc Nương không nữa quản bên này 2 vị lão gia, bắt đầu vui vẻ tung tăng chạy đi cùng bọn nó chơi đùa.

Tống, Thiết 2 người lúc này mới nhìn nhau cười nhẹ nhõm.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.