Ta Tu Bổ Cốt Truyện Lại Băng Rồi

Chương 21: Chương 21: Kiếm hồn




Phía trên Vân Phong, tuyết bay đầy trời, trước huyền nhai lại có ba người đứng đón gió tuyết.

Ngay sau khi Thẩm Bạch nói ra câu đó, bốn phía cực kỳ an tĩnh.

Thẩm Bạch an ổn tâm trí, nhìn sư tôn, lại nhìn vị mỹ nhân giống sư tôn như đúc, nhịn không được mở miệng nói: “Sư nương, sư tôn giống trích tiên ảo như hoa trong gương trăng trong nước, trên đời này ai có thể được hắn liếc mắt nhìn một cái đã là vinh hạnh, sư nương sao ngài có thể không giữ phụ đạo, sớm ba chiều bốn lả lơi ong bướm hoa muốn làm hồng hạnh xuất tường?”

Nói đến đây, Thẩm Bạch tỏ vẻ không đành lòng, cắn chặt răng, vẻ mặt tức giận.

“Sư tôn là người chí cao vô thượng như vậy, làm người khác hâm mộ yêu thích kính trọng, sao ngài có thể, có thể đối đãi với hắn như thế!”

Vân Hàn:...

Mỹ nhân:...

Qua một hồi lâu, vị mỹ nhân kia bật cười, vẻ ngoài quạnh quẽ như được nhuốm thêm tầng diễm lệ, tựa bông hoa được tưới đẫm nước xuân, đẹp đến bất tận triền miên.

Dường như là cười đủ rồi, mỹ nhân kia nhìn về phía Thẩm Bạch, vươn tay, như cũ hai chữ, “Lại đây.”

Thẩm Bạch cọ cọ liền lui ra phía sau vài bước, sau đó đi đến trước người Vân Hàn, hành lễ, “Sư tôn minh giám, đệ tử tuyệt đối không dám với sư nương có nửa phần bất kính!”

Trong mắt Vân Hàn có điểm tức giận, ngay sau đó lại khôi phục vẻ mặt thương hiệu không cảm xúc.

Hắn nhìn về phía vị mỹ nhân giống hắn kia, chỉ nói, “Ngươi cần phải trở về.”

Người nọ lắc đầu, rũ mắt, lông mi tạo trên gương mặt trắng tinh một bóng râm, “Ta không muốn.”

“Trở về.”

Vân Hàn chỉ lặp lại hai chữ, hơi tăng vài phần ngữ khí, chân khí bốn phía trở nên sôi trào, vô số kiếm khí vờn quanh.

Thẩm Bạch xoa cánh tay, có chút lạnh.

Mỹ nhân kia đem ánh mắt đặt trên người Thẩm Bạch, mang theo vài phần khát cầu, vươn tay, đối với Thẩm Bạch hơi ngẩng đầu, ngưng mi, “Lại đây, ta thật tịch mịch.”

Thẩm Bạch da đầu tê dại, nhắm mắt, lớn tiếng nói.

“Thực xin lỗi sư nương, ta không thể làm việc có lỗi với sư tôn, sư tôn với ta mà nói, chính là tất cả, là tâm can, là ba phần tư sinh mệnh của ta!”

Vân Hàn:...

Mỹ nhân ngẩn người, phì cười, tay vươn ra lại không có buông xuống, ngược lại càng hướng về phía trước, “Ta rất lạnh, cũng rất tịch mịch, ngươi thật sự bỏ được?”

Thẩm Bạch lập tức trốn sau lưng Vân Hàn, sau đó nhón chân, ở bên tai Vân Hàn khẽ meo meo mở miệng.

“Sư tôn ngài yên tâm, chỉ cần sinh hoạt không có trở ngại, đệ tử tuyệt đối sẽ không làm người xanh, ta cùng sư nương chính là thanh thanh bạch bạch sạch sẽ rành mạch.”

Vân Hàn:...

Ánh mắt Vân Hàn lập loè, dời về phía hồng y mỹ nhân, vươn tay, hơi hơi nắm lên, kiếm khí bốn phía hóa thành thanh kiếm sắc bén trong tay y.

Với tu vi của Vân Hàn, sớm đã không cần kiếm, bởi vì với hắn mà nói, có như không mà thôi, thiên hạ vạn vật, tất cả đều là kiếm.

Hoặc là nói, bản thân hắn, chính là thanh kiếm cường đại nhất trên đời.

Vân Hàn giơ tay, đem mũi kiếm nhắm ngay người nọ, “Ta không định ra tay.”

Người nọ nhấp miệng cười, quanh thân cũng nhấc lên chân khí mạnh mẽ, chân khí kia thế nhưng cùng chân khí của Vân Hàn hô ứng lẫn nhau!

“Ngươi giết không chết ta.”

Nói xong, người nọ thân ảnh như quỷ mị, sau đó lập tức xuất hiện bên người Vân Hàn, vươn tay, chậm rãi nắm lấy kiếm trong tay y.

Chân khí hai người lại tương thông, phảng phất nguyên bản họ chính là một thể.

Thẩm Bạch mở to hai mắt, nhìn nhìn, lại nghĩ nghĩ, đột nhiên lui ra phía sau vài bước.

Người nọ nghiêng thân, sau đó đem ánh mắt lại lần nữa dính lên người Thẩm Bạch, ánh mắt quạnh quẽ kia mang theo vài phần khát vọng, sau đó, chậm rãi cong khóe miệng, lộ ra nụ cười yêu dã, hắn vươn tay, ôm lấy bả vai Vân Hàn, cả người dần tiêu tán, phát ra ánh hồng rồi mất tăm hơi.

Thẩm Bạch ngây ngẩn cả người, hắn vừa rồi không nhìn lầm đi, hắn sao lại cảm thấy mấy ánh sáng hồng kia chui vào trong thân thể sư tôn nhà mình?

Mạ đú, hình như hắn phát hiện ra một cái bí mật lớn rồi!

Phặc, hắn có viết loại giả thiết lung tung rối loạn này sao!

Đệt mợ, ngay từ lúc hắn tu bổ cốt truyện đã là một cái hố to bự!

Thẩm Bạch lau mặt, khiếp sợ đến câm nín.

Vân Hàn hơi xoay người, thấy Thẩm Bạch té ngã trên đất, vẻ mặt kinh hãi, khom lưng, hai tua bạc rũ xuống nhẹ nhàng lay động.

Vân Hàn vươn tay, vân hổ khẩu* mang theo vài vết chai mỏng, nhưng mỗi ngón tay lại như bạch ngọc, đôi tay này như một kiện hàng mỹ nghệ.

Hổ khẩu: Kẽ giữa ngón tay cái và ngón tay trỏ

“Có bị thương không?”

Thẩm Bạch chần chờ nắm lấy, sau đó được Vân Hàn chậm rãi kéo lên, quần áo hai người vô thức va chạm, đai lưng dây dưa rồi lại tách ra.

“Sư, sư tôn, sư nương thật xinh đẹp.”

Thẩm Bạch bắt đầu nói mê sảng.

Vân Hàn nhìn chằm chằm Thẩm Bạch rồi dời ánh mắt.

“Hắn là kiếm hồn của ta.”

Thẩm Bạch:???

Hắn vừa mới nghe được cái gì cơ, kiếm hồn? Kiếm hồn của sư tôn, Sương Quang mười bốn đêm?

Đựu má, Sương Quang mười bốn đêm không phải rất cao ngạo sao, sờ một cái mà làm như chịu nhục nhã vô cùng, như vậy cũng sẽ có kiếm hồn?

“Chính là luyện hóa từ máu của ta, cùng ta mệnh định tương liên.”

Thẩm Bạch nhìn trời, cảm thấy lượng tin tức có chút lớn.

“Hắn sao lại ra đây?”

Thẩm Bạch không rõ, bởi vì trong truyện, vô luận là vai chính bái nhập môn hạ Vân Hàn, hay là sau này Vân Hàn cùng vai chính một trời một đất đấu nhau quyết liệt, Sương Quang mười bốn đêm đều chưa lấy ra một lần, theo lý mà nói, cho dù có kiếm hồn thì cũng phải thành thật nha.

Vân Hàn xoay người, nhìn về phía Thẩm Bạch, trong mắt chẳng đọng lại gì, dường như đã khôi phục bộ dáng cao cao tại thượng trong dĩ vãng, chỉ có thể vọng không thể cầu.

“Ta đem Sương Quang mười bốn đêm phong ấn tại đáy hồ, ai ngờ nó lại phá phong ấn, vốn là pháp khí bản mệnh của ta, ta lại không làm gì được nó, trừ khi phá huỷ.”

Thẩm Bạch:...

||||| Truyện đề cử: Vệ Sĩ Bất Đắc Dĩ |||||

Thời buổi này, chỉ cần đầu óc bình thường thì sẽ không huỷ hoại pháp khí bản mệnh của chính mình.

Pháp khí bản mệnh cùng chung một nhịp thở với chủ nhân, phế đi thì chẳng khác nào bỏ một nửa tu vi.

Hơn nữa kiếm hồn này là Vân Hàn dùng máu luyện hóa, trách không được cùng Vân Hàn lớn lên giống nhau như đúc.

Không đúng, sư tôn nhà mình như tiên nhân chi tử, sao kiếm hồn lại lả lướt như vậy?

Còn có điểm như vậy, như vậy, khụ.

“Yên tâm sư tôn, ta tuyệt đối sẽ không đem chuyện này nói cho bất luận kẻ nào!”

Vì trong sạch của sư tôn, kiếm hồn lả lơi kia, cầu ngươi không cần khách khí cứ tiếp tục ở dưới đáy hồ đi!

Vân Hàn nhìn Thẩm Bạch, sâu trong ánh mắt tựa như có cảm xúc không nói rõ được, mơ hồ hiện lên hồng quang, ngay sau đó lại yên lặng xuống.

“Ngươi đi tu luyện đi, nơi này không được ta chấp thuận thì không được bước vào.”

Vân Hàn xoay người, cứ như đang hướng tới chỗ càng cao mà đi, phía trên chỉ thấy một tảng đá lớn mờ ảo.

Thẩm Bạch chớp mắt, đối với bóng dáng sư tôn hành lễ.

“Dạ, sư tôn.”

Tuyết trắng như cũ bay đầy trời, bông tuyết dừng trên người Vân Hàn.

Vân Hàn đứng nơi cao, chính là phía trên tảng đá, tảng đá bị bông tuyết bao phủ hình thành băng thạch, nhưng vô luận như thế nào, tóm lại đều là cục đá, đứng ở chỗ này, đập vào mắt là một mảnh đất trời trắng xóa, chỗ cao không tránh khỏi lạnh lẽo, túm quần lại là như thế.

Sau núi không có tẩm điện, với tu vi của Vân Hàn đã không cần nghỉ ngơi, ngồi xếp bằng tu luyện đã có thể khôi phục tinh lực.

Nhưng Vân Hàn biết được, đa số người, đều cần nghỉ ngơi, cho nên mỗi đêm hắn đều đứng ở chỗ này, sau đó nhìn ban đêm chuyển sang ban ngày.

Cũng không phải hoàn toàn không có ánh sáng, rất nhiều thời điểm, ánh trăng tưới xuống nền tuyết, đẹp như tiên cảnh.

Cảnh đẹp mà xem nhiều thì cũng chỉ như vậy mà thôi.

Vân Hàn không biết chính mình đã ở Vân Phong bao lâu, từ sau đại chiến trăm năm trước, hắn chưa từng bước ra khỏi Vân Phong một bước, hoặc nói là hắn không dám bước ra.

“Lả tả ——”

Bốn phía gió lạnh nổi lên, Vân Hàn nghiêng đầu, khóe mắt hiện hồng quang.

Bông tuyết vẫn an tĩnh rơi xuống, bên cạnh hắn, lặng yên xuất hiện một người.

Cùng hắn giống nhau như hai giọt nước, người nọ áo ngoài đỏ như máu tươi, đuôi lông mày ửng đỏ, như là dục vọng nơi sâu nhất.

“Ta rất lạnh.”

Người nọ nói, thần sắc có chút xúc động.

Vân Hàn nhìn y, lòng bàn tay hơi dùng sức.

Người nọ nhíu mày, tựa hồ rất là khó chịu, ngay sau đó hướng tới Vân Hàn, trên người họ đều có bông tuyết, một mảnh lại một mảnh.

“Hắn rất ấm áp, sẽ làm ta vui vẻ, còn nói ngưỡng mộ ta, ta muốn hắn bồi ta, được chứ?”

Người nọ vươn tay, nhẹ nhàng nắm lọn tóc Vân Hàn, trang sức hai người, cơ hồ đều giống nhau, ngoại trừ ngoại bào như máu tươi cùng với hồng ngọc phát quan.

“Ca ——!”

Vừa một khắc, ở thời điểm người nọ mới nắm lấy sợi tóc Vân Hàn, Vân Hàn đột nhiên vươn tay, trực tiếp bóp cổ người nọ.

Lòng bàn tay vận chân khí, người nọ trực tiếp hóa thành hồng quang, biến mất tăm hơi.

Vân Hàn nhắm mắt, khóe miệng chảy ra máu tươi.

Ngửa đầu, thở dài vô nghĩa, Vân Hàn lấy khăn lau máu, toàn thân vô bi vô hỉ.

Đại để là ở vào chỗ cao lâu rồi, không tránh khỏi lạnh lẽo, trở nên vô hỉ vô bi.

Vân Hàn nhìn phong cảnh mấy trăm năm nay chưa từng biến hóa, hắn cúi người, trực tiếp nhảy xuống huyền nhai.

Ống tay áo tung bay, tuyết đầy trời từng bông lại từng bông bay trên người hắn, Vân Hàn nhìn từng bông tuyết rơi xuống, đêm nay không có ánh trăng, thật sự tịch mịch.

Càng thêm vắng vẻ.

Vân Hàn nhắm mắt lại, tùy ý để mình rơi xuống đáy cốc, bên dưới chính là một dòng sông băng, lạnh thấu xương, vừa vặn có thể tĩnh tâm an thần.

Đêm vừa buông xuống.

Thẩm Bạch mơ một giấc mộng, không tốt cũng không xấu.

Hắn mơ thấy ác bá, ác bá đem hắn bức ở vách núi, trên vách núi có một người tuyết, người tuyết y như tiên trên trời, mặt lạnh nhìn hắn bị ác bá khi dễ.

Ác bá kia lại gần, mắng Thẩm Bạch, “Ngươi cái đồ tệ hại phát rồ, bại hoại, ngươi vậy mà đối với ta làm như thế, ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho ngươi.”

Thẩm Bạch sợ hãi tột độ, trực tiếp chạy tới chỗ người tuyết, ôm xong liền khóc.

Người tuyết còn thật ôn nhu vỗ đầu hắn, ôn nhu hỏi hắn có muốn ăn kẹo que hay không.

Thẩm Bạch bị dọa choáng váng, vừa định chạy, liền phát hiện người tuyết không biết khi nào đã đem hắn gắt gao giam cầm ở bên người, hơn nữa người tuyết này áo ngoài còn nhiễm màu đỏ tươi.

Thẩm Bạch la lên một tiếng đờ mờ, mở to mắt, biểu cảm sợ hãi.

Hắn không đóng cửa sổ, không ít bông tuyết bay vào, lại không có dừng ở trên người hắn, hoàn toàn đậu vào người trên người hắn.

Người nọ cùng sư tôn mặt mũi giống nhau, chỉ là đầu đội hồng ngọc phát quan, tua màu đỏ rũ xuống, áo ngoài đỏ thẫm như máu.

Mặt mày tái nhợt, người nọ sờ mặt Thẩm Bạch, thần sắc thoạt nhìn cực kỳ mệt mỏi.

“Ta rất lạnh, rất lạnh.”

Người nọ cúi xuống, ghé vào trên người Thẩm Bạch, Thẩm Bạch động một chút cũng không dám, toàn thân cứng đờ, ai ngờ người này lại lạnh đến thấu xương, một khi nằm sấp xuống, Thẩm Bạch lạnh tới mức nhảy dựng lên.

“Sư nương, ngươi sao có thể không tuân thủ nghiêm ngặt nữ tắc như vậy!!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.