Tiêu Ngự
log out ra khỏi game ăn cơm một chút, rồi quay lại, bắt đầu bày bán trang bị. Tổng
cộng 17 kiện trang bị bạch bản, giá ghi như trước là 6 ngân tệ.
Tiêu Ngự vừa
mới mở quán, có một ít người chơi nhận ra Tiêu Ngự tới, đây không phải người
ngày hôm qua đã bán trang bị sao, hôm nay hắn lại thu hoạch được nhiều trang bị
như vậy?
- Huynh đệ,
ngươi cấp mấy? - Có game thủ hỏi.
- Lục cấp.
- Tiêu Ngự đáp, hắn cảm giác, cái cấp bậc này là bình thường
- Gì cơ,
ngươi nói ngươi cấp mấy?
- Lục cấp,
làm sao vậy?
Cao thủ à.
Hiện tại cả Tà Ác liên minh cao nhất mới 7 cấp, ngươi thì ra đã lục cấp, thần
tượng. Hai mắt game thủ nọ toả sáng.
Tuy nói cả
Tà Ác liên minh cấp bậc cao nhất là 7 cấp, nhưng là 7 cấp đã có vài trăm người,
mình tình là cao thủ gì chứ?
Cấp bậc của
Tiêu ngự, đối với cái trấn nhỏ này mà nói, thật là phi thường cao, bình thường
các người chơi mới chỉ trên dưới tứ cấp, đến 5 cấp phỏng chừng cũng rất ít.
Trang bị bạch
bản của Tiêu Ngự phần lớn là trên dưới 6 ngân tệ, mặc dù giá hơi cao, nhưng là
vẫn trong phạm vi có thể tiếp nhận của người chơi, một bộ phận game thủ tới nơi
này mua hơn một, hai kiện trang bị.
Giá cả của
Tiêu Ngự định ra ảnh hưởng cực lớn tới giá cả của trang bị trong cái trấn nhỏ
này, tuyệt đại bộ phận game thủ ghi giá bán ra trang bị đều bắt đầu từ bảng ghi
giá của Tiêu Ngự, đắt tiền xa hoa căn bản không ai mua, trừ phi là trang bị có
thuộc tính tương đối tốt.
Tiêu Ngự
suy nghĩ một chút, đem kiện Xà Lân chiến giáp màu xanh biếc đặt trên quày hàng,
nhưng không có ghi giá bởi vì hắn không biết giá cả bao nhiêu mới thích hợp.
Tiêu Ngự vừa
mới đem chiến sĩ lân giáp màu xanh biếc đặt lên trên quầy hàng, lập tức đưa tới
mọi người vây xem.
- Oa, thì
ra là lục trang.
- Hắn sao
không ghi giá?
- Có thể là
không biết bán bao nhiêu tiền chứ sao.
- Cũng
đúng, trên thị trường hiện tại nào có bán trang bị lục trang à.
- Vận khí
thật tốt quá, không ngờ ngay cả lục trang cũng có thể kiếm được.
Người chơi
tưởng rằng Tiêu Ngự lấy được lục trang từ trên người quái bình thường rơi ra,
quái bình thường cũng có thể rơi ra vật phẩm lục trang, nhưng xác suất là cực
kì nhỏ.
Game thủ có
chút tinh mắt nhìn ta hộ oản trên cổ tay cùng chuỷ thủ trên tay phải Tiêu Ngự đều
là Lục trang, bọn họ trong lòng bội phục vạn phần, nếu Tiêu Ngự chỉ có một kiện
Lục Trang, vậy có thể nói là vận khí tốt, nhưng trên người đồng thời xuất hiện
3 kiện trang bị Lục Trang, cái này không phải là vận khí mà là thực lực! Tiêu
Ngự rất có thể đã giết một hoặc hai quái cấp đầu lĩnh.
Game thủ
vây xem càng ngày càng nhiều nhưng lại không có người mua, làm cho Tiêu Ngự có
chút bực mình, quả thật, hiện tại các người chơi cũng không có quá nhiều tiền,
tuyệt đại bộ phận người chơi vẫn không mua nổi.
Bất quá nhiều
người vây xem cũng có chỗ tốt khác, các trang bị khác được bán rất nhanh, người
chơi vây xem chứng kiến trên quày hàng của Tiêu Ngự có nhiều món hàng mình cần,
tất nhiên là dùng tiền mua, chính vì vậy mà 17 kiện trang bị bạch bản tiêu thụ
rất nhanh, chỉ còn lại một kiện lân giáp chiến sĩ đơn lẻ đặt ở trên quầy hàng.
Tiêu Ngự
nhìn qua kim tệ trong hành trang một chút, đã có 3 kim tệ rồi, nhưng là thăng cấp
kĩ năng còn xa mới đủ.
Nếu cái lân
giáp lục trang này bán không được, vậy đem tới thành phố lớn đi đấu giá đi,
Tiêu Ngự thầm nghĩ, nhưng là đi thành phố lớn đấu giá tốn hao mất hơn một ngày,
không thể thăng cấp kĩ năng được, làm Tiêu Ngự rất buồn bực.
Đợi một hồi
nữa, nếu như tới nửa đêm không có người mua, hãy thu quán, Tiêu Ngự kiên nhẫn
chờ đợi.
- Xin nhường
đường.
- Nhường đường.
Có mấy người
chơi đẩy người chơi đang vây xem ra, hướng tới quầy hàng Tiêu Ngự mà đi tới.
Tiêu Ngự đếm
qua một chút, có tới 5 người chơi, tổng cộng có Tặc, Pháp, Chiến, Ám Vu, cùng Tử
Vong kị sĩ, trang bị của tổ đội khá tiêu chuẩn, ánh mắt rơi vào trên người những
người chơi này, những người này trên người có tổng cộng hai kiện Lục trang, xem
ra bọn họ cũng đã đánh được một con quái cấp đầu lĩnh.
Nếu như là
một tổ đội sinh ra hứng thú với trang bị của mình, như vậy có cơ hội bán đi rồi.
- Xin chào,
ta gọi là Ám Ngục. - Chiến sĩ trong năm người chơi đó hướng tới Tiêu Ngự mà
chào hỏi.
- Xin chào,
Tiêu Ngự. - Tiêu Ngự tự giới thiệu bản thân.
Tiêu Ngự trả
lời rất ngắn gọn, chiến sĩ Ám Ngục kia gật đầu nói:
- Ta rất có
hứng thú đối với cái trang bị kia của ngươi, không biết ngươi bán với giá cả
như thế nào?
Tiêu Ngự đảo
mắt qua chiến sĩ gọi là Ám Ngục kia, hắn chừng 30 tuổi, thoạt nhìn trầm ổn phi
thường.
Mọi người
còn không có khái niệm đối với giá của trang bị lục trang, Tiêu Ngự biết rõ
cách rao giá trên trời, sau đó trả giá là một quy tắc trong giao dịch, mở miệng
nói:
- 15 kim tệ.
Tiêu Ngự
tính toán thu hoạch trong 2 ngày nay của mình, tổng cộng thu hoạch tới chừng 4
kim tệ, như vậy bán ra 15 kim tệ với một đội 5 người mà nói, vẫn là trong phạm
vi có thể chấp nhận được, tuy nói giá này có một chút đắt, nhưng chiến sĩ Ám Ngục
kia còn có thể cò kè mặc cả mà.
Nghe được
Tiêu Ngự nói, Ám Ngục cùng bốn đội viên kia nhìn nhau cười khổ, Tiêu Ngự thật
là lợi hại, trong hành trang bọn họ có tổng cộng 16 kim tệ, đây là tất cả của bọn
họ, Tiêu Ngự mở miệng ra đã nói 15 kim tệ, hiển nhiên là xác định bọn họ có khả
năng trả được một số tiền như vậy.
- Quá mắc một
chút. - Chiến sĩ Ám Ngục nói, nếu như bỏ đi 15 kim tệ mà nói, bọn họ có thể nói
là quá nghèo rồi.
- Các ngươi
ra giá đi. - Tiêu Ngự đáp, hắn biết 15 kim tệ kia quả thật đắt, tựa như trên thị
trường người bán hàng rong bán đồ vật là giống nhau, một kiện hàng hoá mấy trăm
đồng tiền có thể nói giá hơn 10 đồng tiền cũng là có thể, rao giá trên trời là
cần thiết.
- Nhiều nhất
là 8 kim tệ.
Ám Ngục chiến
sĩ nói, 8 kim tệ đã là rất nhiều, giá cả như vậy game thủ bình thường không thể
tiếp nhận nổi, chỉ có bọn họ là 1 tổ đội mới có thể chịu được giá cả như vậy.