Tác Tử (Tìm Đường Chết)

Chương 36: Chương 36: Ngọt (chương này 16+ nha)




Sau đám cưới An Hạo Minh đề nghị tiếp tục đi tăng hai, hôm nay không say không về, Tuần Hữu mời Thẩm Xán và Quý Quân Húc ở lại để tối cùng đi.

“Không được, ngày mai còn có lớp, hôm nay muốn về sớm một chút.” Thẩm Xán khéo léo từ chối.

“Đại học mà không cúp cua thì không được, ăn nhậu lâu lắm mới có một lần, coi như xin nghỉ một buổi du lịch thả lỏng đi.” Tuần Hữu khuyên.

Thẩm Xán nhìn Quý Quân Húc.

“Hôm nay tôi mệt, muốn về sớm nghỉ ngơi, các cậu cứ đi đi, chú ý an toàn, ngày mai gặp.” Quý Quân Húc không tham gia thứ nhất là vì không quen bọn hắn, thứ hai bây giờ tình cảm giữa mình và Thẩm Xán còn đang gượng gạo không muốn bị người khác săm soi quá nhiều, nhưng anh có thể thấy Thẩm Xán muốn đi.

“Vậy tui cũng không đi.”

“Đừng mà, anh ta không đi, ông cũng không đi chẳng phải phụ ý tốt của hắn sao?” Tuần Hữu đùn đẩy lôi Thẩm Xán đi.

Bọn họ dường như chơi rất trễ, Quý Quân Húc tắm xong rồi xem tivi một lúc, sau đó nhìn điện thoại di động, mới chín giờ, anh mặc quần áo vào đi đến phòng tập gym của khách sạn chạy bộ một canh giờ mới trở về ngủ.

“Tôi thích cậu lắm, thương cậu từ cái nhìn đầu tiên, dù cho cậu ngang ngược hung hăng dữ tợn, tùy hứng, thích gây sự, nhưng tôi vẫn thương cậu, không cách chi kềm chế được… Tôi thích cậu, tôi thích cậu, tôi yêu cậu.”

……

“Thực xin lỗi, thực xin lỗi, tui chỉ là…… Nhưng tui chưa từng nghĩ tới đem nó công bố, tui không biết mọi chuyện sẽ biến thành như vậy.”

“Không nghĩ tới công bố vậy lúc trước cậu ghi âm làm gì?”

“Tui, tui cùng Tuần Hữu cá cược…”

……

“Như chú đã nói chú không coi đồng tính là bệnh, chú sẵn sàng chấp nhận toàn bộ con người con, nhưng……”

“Con muốn nói rõ ràng với chú, Thẩm Xán không thích con, tất cả đều là con tình nguyện.”

“Tiểu Húc, tha thứ cho chú, chú cũng chỉ là một người cha ích kỷ…”

“Em thích anh, em thật sự yêu anh, hãy tin tưởng em, tin em một lần…”

Quý Quân Húc bị ép không thở nổi choàng tỉnh khỏi giấc mộng, phát hiện thủ phạm làm mình nghẹt thở đang nằm đè lên lồng ngực đã bị mở phanh áo.

“Cậu làm gì thế?” Quý Quân Húc ngồi dậy.

“Làm… tình á á.” Thẩm Xán bị đẩy ra chép chép miệng lại nhào tới định gặm đôi môi Quý Quân Húc.

Miệng cậu đầy mùi rượu xộc thẳng vào mặt Quý Quân Húc làm anh choáng váng đẩy cậu ra: “Rốt cục tối qua cậu uống bao nhiêu thế?”

“Năm bình!” Thẩm Xán duỗi nguyên bàn tay, “Không phải, sáu, bảy bình.”

“Đi tắm.” Quý Quân Húc vác con ma men vào buồng tắm điều chỉnh nước nóng rồi nhét vòi hoa sen vào tay cậu, “Cầm lấy, tự tắm đi.”

Thẩm Xán gật gật lập tức lại lắc đầu, đột nhiên nhào tới đu chặt lên người Quý Quân Húc: “Anh giúp em tắm.”

“Cầm mau, tắm xong rồi ra.” Không biết say thật hay giả đây, Quý Quân Húc lấy vòi hoa sen treo lại trên giá đỡ rồi đẩy Thẩm Xán đứng bên dưới, dòng nước được mở ào ào xối xuống người Thẩm Xán làm cậu như tỉnh lại sững sờ ra, Quý Quân Húc nhân cơ hội rời đi đóng cửa lại rồi về giường ngủ.

Tiếng nước xả trong phòng tắm đột nhiên im bặt, Quý Quân Húc vừa định xuống xem chuyện gì xảy ra thì thấy Thẩm Xán trần – truồng – nguyên – con bước đến, bò – lên – giường.

“Mặc quần áo vào đàng hoàng.” Quý Quân Húc ném chăn qua người Thẩm Xán, Thẩm Xán từ trong chăn chui đầu ra, kéo xệch một bên: “Không muốn, em nóng, nóng…”

“Tôi giúp cậu lấy áo ngủ.” Quý Quân Húc bước xuống giường.

“Không, anh đừng đi.” Thẩm Xán vươn tay kéo quần Quý Quân Húc, Quý Quân Húc vội xoay người cứu nguy nhưng vẫn chậm một bước, vốn chiếc quần – rộng – thùng – thình cùng với cả quần – xì bị Thẩm Xán lôi tuột xuống, đại bảo bối giữa hai chân anh cứ như vậy đột nhiên xuất hiện không hề phòng bị.

Quý Quân Húc lúng túng đưa tay kéo quần lên, Thẩm Xán vẫn một mực giữ khư khư lấy, cậu cúi người đem bảo – bối – chưa – thức – tỉnh ngậm cả vào trong miệng.

“Ư…..” Quý Quân Húc hít một hơi lạnh, “Dừng lại, cậu có biết cậu đang làm gì không?”

Câu trả lời của Thẩm Xán là ngậm – càng – sâu – thêm.

Quý Quân Húc nắm tóc Thẩm Xán không cho cậu tiếp tục: “Cậu sẽ hối hận đấy.”

“A…” Yết hầu Thẩm Xán chợt nghẹn ngào rên lên một tiếng, lại – đem – bảo – bối – nuốt – sâu – vào.

“Buông ra…” Quý Quân Húc kiên trì.

Thẩm Xán nghe lời nhả ra, ngẩng đầu lên mắt ngấn nước mông lung nhìn Quý Quân Húc: “Tên lừa đảo, Tuần Hữu gạt em, rõ ràng nó nói chiêu này rất hữu hiệu, nó nói Hồ Vân Bằng thích nó làm thế, tại sao anh không thích? Nó lừa người, rõ ràng anh không thích…”

Nước mắt đảo quanh trên mi làm người ta động tâm muốn thương yêu.

Quý Quân Húc nâng mặt Thẩm Xán lên nói ra lời tự dối lòng: “Tôi không thích, đừng làm vậy nữa.”

Thẩm Xán rốt cục khóc thành tiếng, nằm trên chăn nức nở.

Quý Quân Húc chỉnh sửa lại xiêm y rồi tìm quần áo ngủ ném qua cho Thẩm Xán: “Thay đồ, ngủ ngon.” Anh nằm xuống một bên cách Thẩm Xán thật xa.

Thẩm Xán bất chợt phát điên quăng quần áo ngủ xuống đất cả, rồi leo lên ngồi trên hông Quý Quân Húc vạch quần anh ra: “Tuần Hữu nói chiêu này đàn ông ai cũng thích, không ai là không thích.” Bờ mông cậu đè trên hông Quý Quân Húc cựa quậy, chọc cho cự long đang chực thức tỉnh thành ra ngóc lên hẳn, đâm vào đùi Thẩm Xán.

Hiển nhiên Thẩm Xán cũng nhận thấy được sự biến đổi của anh, cậu hài lòng trượt tới trượt lui vui vẻ: “Anh thích, em biết anh thích mà.”

Thẩm Xán cọ xát một trận thật vui sướng nhưng Quý Quân Húc bên dưới lại khổ không thể tả, kích thích loạn xạ kiểu đó chỉ có thể châm ngòi, lửa bị nhen nhúm vĩnh viễn không cách chi bùng phát được.

“Chớ lộn xộn, để cho tôi tới.” Cuối cùng Quý Quân Húc cũng thỏa hiệp vươn mình ôm lấy Thẩm Xán đè xuống, móc bảo bối to bự ra ấn lên cậu nhỏ của Thẩm Xán, nắm lấy tay cậu cùng giúp nhau quay – tay.

“Ừ… Tại sao ngay cả em cũng… A…”

“Sau này không cho nhậu một mình nữa.”

“Á…”

“Có nghe không?” Quý Quân Húc ngừng lại động tác quay tay, mặt dán lên mặt Thẩm Xán.

“Dạ nghe…” Thẩm Xán vươn hai tay ôm lấy cổ Quý Quân Húc, như sợ anh đẩy ra vì khó chịu khoảng cách mặt quá gần, “Em nghe, tất cả đều nghe lời anh, cái gì cũng nghe…” Lời nói lải nhải bị răng môi nuốt chửng.

Sáng sớm Thẩm Xán từ trong lồng ngực Quý Quân Húc thức dậy, quần áo trên người ngay ngắn, tối qua sau khi phát – tiết, Quý Quân Húc giúp lau mình sạch sẽ rồi thay quần áo cho cậu, lúc tỉnh lại một thân nhẹ nhàng khoan khoái. Nghĩ đến việc tối qua mình phóng đãng thế nào, miệng Thẩm Xán nhếch lên cười đến tận mang tai, Thẩm Xán uống không ít nhưng vẫn không say, chỉ là rượu mạnh khiến người ta can đảm, mượn rượu khóc lóc om sòm mà thôi, vốn cậu đã chuẩn bị tinh thần anh sẽ cự tuyệt cậu lần nữa, ai dè Quý Quân Húc tiếp nhận, lại còn đảo khách làm chủ.

Thẩm Xán nhìn ngắm gương mặt Quý Quân Húc say ngủ, trong lòng chộn rộn anh ấy chấp nhận mình, anh không từ chối, mình còn cơ hội, vẫn còn cơ hội!

Đang ngủ cánh tay Quý Quân Húc giật giật như muốn tỉnh lại. Chưa liệu được bước tiếp theo nên làm gì đối với anh, Thẩm Xán sợ bị nhìn ra nên cuống quýt lăn một vòng về phía bên kia giường cách xa anh một chút, không ngờ khoảng cách giữa hai người trên giường so với tưởng tượng lại gần như thế, cậu vươn mình trực tiếp nhảy ào khỏi giường.

Cũng may dưới đất có trải thảm nên té không đau lắm, có điều một tiếng động chát chúa vẫn đánh thức Quý Quân Húc hoàn toàn, anh ngồi dậy trên giường mờ mịt nhìn bốn phía.

Thẩm Xán vịn thành giường bò dậy từ dưới đất chỉnh chỉnh áo ngủ, cố gắng làm ra bộ dáng thật tự nhiên: “Anh tỉnh rồi ạ, ăn sáng xong tụi mình đi nhanh lên thôi.” Vừa nói vừa lết tới phòng tắm kết quả không chú ý lại vang lên một âm thanh kinh động va đập vào cửa kính, Quý Quân Húc không nhịn được bật cười thành tiếng. Thẩm Xán chui thật nhanh vào phòng tắm đóng cửa lại trốn tránh thực tại.

Cậu ấy hình như dễ thương thật.

Quý Quân Húc lắc đầu, trốn cái gì mà trốn không biết?

Ăn sáng xong, hai người chào hỏi Hồ Vân Bằng và Tuần Hữu rồi cùng nhau lên xe đi khỏi.

Quý Quân Húc phát hiện Thẩm Xán ngồi ở vị trí phó lái thỉnh thoảng liếc trộm mình, chờ mình quay sang nhìn cậu ấy thì lại làm bộ ra vẻ nhìn chằm chằm thẳng phía trước không chớp mắt, quá giả, kỹ năng diễn xuất quá kém.

Tối qua đại để Quý Quân Húc có thể phần nhiều đoán được rằng cậu giả say nhưng vẫn khắc chế không thuận theo cậu, nhìn cậu khổ sở cứu vãn, nhìn dáng vẻ gào khóc thê thảm của cậu mà anh không nén nổi đau lòng, không nỡ để cậu một mình, đành phải chiều cậu.

Nên lúc đưa ra quyết định, vô luận là đối với chú Thẩm thì Thẩm Xán hoặc anh đều nên khai báo rõ ràng, tiếp tục như vậy chung quy không phải biện pháp.

Quý Quân Húc khiến Thẩm Xán buông tay, nhưng chính bản thân anh lại không thực sự từ bỏ được?

“Anh mệt không? Anh muốn nghỉ một lát để em lái không?” Thẩm Xán hỏi.

“Được, đến khu phục vụ sẽ cho cậu lái.”

“Dạ.”

Tác giả có lời muốn nói: Tuy ít, nhưng vẫn có thịt ngọt nha ╮(╯▽╰)╭

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.