Tại Đấu Phá Triệu Hoán Nữ Thần

Chương 135: Chương 135: Trí - Dũng song toàn!




“Vân Sinh Vụ Trưởng”

Vù! Vù! Vùùù…

“Bách Hoa Liễu Loạn”

Vút! Vút! Vút! Vút! Vút!

Phập! Phập! Phập! Phập! Phập!

Sương khói, khỏi nói cũng biết là có độc. Về phần đám hoa, lá, cành kia… chưa rõ có độc hay không, nhưng tốt nhất là đừng nên để chúng quẹt vào, biết đâu lại kích phát cái gì đó không dành cho con người chịu đựng thì quá oan uổng đi.

Nhận thức được danh tính Độc Sư và khả năng dùng độc có thể gọi là thần sầu của Mộc Ánh Tuyết, cùng với kinh nghiệm từ lần “không nói hai lời liền động thủ” trước đó của Tiêu Thiên, đám người trong phòng không bàn mà hợp đồng loạt làm ra động tác tự bảo vệ chính mình tương ứng.

Đó là… vừa dùng đấu khí khải giáp bảo vệ bản thân, vừa nín thở quay đầu chạy thằng về phía cửa lớn!

Nói giỡn! Đối phương thế nhưng mà là cao thủ dùng độc, lại còn cố ý đến đây để giết người, đã thế bối cảnh xung quanh vẫn là một căn phòng hẹp. Họa chăng có điên mới ở lại đâu. Quan trọng hơn là “tránh voi chẳng xấu mặt nào”, nữ vương Mỹ Đỗ Toa hung danh lan xa thế nhưng mà đang đứng ở đằng kia nhìn chằm chằm, bây giờ không lo chạy ngay đi chẳng lẽ còn chờ nàng mời hay gì?

Về mặt ý tưởng thì quyết định “chạy” này đủ kịp thời và quyết đoán, đáng tiếc…

“Mỹ Đỗ Toa!”

Két! Rầm! Rầm! Rầm!

“Hắn chưa cho đi thì đừng ai hy vọng rời được khỏi căn phòng này!”

...một giọng nói lạnh lùng vang lên, theo sau đó là liên tiếp những âm thanh đóng sập lại của tất cả các cánh cửa trong phòng để đám người nhanh chóng hiểu ra một sự thật vô cùng đáng sợ rằng, muốn đi cũng không dễ dàng như vậy đâu.

Tiêu Thiên đã hơn một lần khẳng định rằng hắn muốn Mặc Thừa phải chết ở đây hôm nay, trong bối cảnh trước đó còn cố ý dặn đi dặn lại rằng “tuyệt đối nghe lời ta làm việc”, Mỹ Đỗ Toa đương nhiên biết mình phải làm gì.

Cửa phòng bị đóng kín bởi một siêu cường giả Đấu Hoàng đỉnh phong, đồng nghĩa với tất cả mọi người đều đã bị nhốt chung trong cái lồng tràn đầy khí độc, gai độc, hoa độc, cây độc này. Hay nói cách khác, nếu bọn họ không thể sớm tìm ra cách thoát ra khỏi đây, thì bị đánh chết ngay lập tức hay bị độc công tâm tới chết cũng chỉ là chết sớm hơn hay muộn hơn chút xíu mà thôi.

Vấn đề là... thoát được sao? - Đừng quên người đang canh giữ cái cửa kia thế nhưng mà chính là “Xà Nữ Vương” Mỹ Đỗ Toa, siêu cường giả Đấu Hoàng đỉnh phong đại danh đỉnh đỉnh đấy, không phải loại a miêu a cẩu bọn họ có thể đụng vào đâu.

Quan trọng hơn, một khi đã hít phải Điện Niết Bàn, thì…

“Hahaha… của ta… tất cả đều là của ta… hahaha…”

“H-Hoàng Thượng… thần… thần biết… biết tội…”

“Mặc Gia chó má, ngày nào đó ta nhất định sẽ huyết tẩy cả gia tộc các ngươi…”

“...”

...rất nhanh thôi những mơ ước thầm kín nhất trong lòng các nạn nhân đều sẽ sớm được thể hiện ra trên nét và lời nói của họ, bất kể chúng có cao cả hay hèn mọn đến đâu.

Kẻ cười - người khóc, kẻ đứng - người nằm, kẻ buồn - người vui v.v. tình cảnh không khác gì đám người Mạc Thiết dong binh đoàn tại Thạch Mạc Thành ngày đó.

À không, có khác biệt chứ. Khác biệt đó chính là trong số những kẻ đang lạc lối trong ảo giác ước mơ của mình thành sự thật kia, vậy mà vẫn còn một người tỉnh táo.

Hắn chính là Mặc Thừa!

Mà, tạm thời chưa nói tới chuyện vị Đại trưởng lão Mặc Gia này còn khỏe mạnh và tỉnh táo là do thực lực hắn mạnh hơn mọi người xung quanh, hay bởi vì còn có huyền cơ khác, thì sau khi thấy tận mắt, nghe tận tai “thảm trạng” trong phòng từ những kẻ trúng độc sâu, Mặc Thừa hiểu rằng lại tiếp tục giấu bài nữa thì kết cục của hắn sẽ chẳng khác gì đám người kia.

Cho nên… hắn phải giãy dụa!

“Khốn kiếp! Là các ngươi ép ta!”

“Ưng Kích Trường Không”

Ù! Ù! Ù!

Nương theo một tiếng hét lớn có chút gì đó khá là phi nhân loại, từng luồng đấu khí đỏ sẫm như ngọn lửa hừng hực không ngừng tuôn ra bao bọc lấy thân thể hắn. Cùng lúc đó, bàn tay Mặc Thừa cũng co lại thành trảo, móng tay bén nhọn tựa như vuốt ưng hung hăng chụp thẳng tới… Mộc Ánh Tuyết.

Một quyết định mang tính bất đắc dĩ cực kỳ cao của Mặc Thừa!

Gọi là bất đắc dĩ, bởi vì hai người còn lại trong tầm ngắm của hắn là Tiêu Thiên thì sâu không thấy đáy, còn Mỹ Đỗ Toa… nghĩ cũng đừng nghĩ. Chỉ duy nhất Mộc Ánh Tuyết sau hai lần ra tay đã để lộ ra đẳng cấp ngũ tinh Đại Đấu Sư của nàng là khả thi mà thôi.

Đáng tiếc, khả thi hay không… không phải do hắn định đoạt.

Nhìn một trảo ngoan độc đang vồ về phía mình, Mộc Ánh Tuyết cũng chẳng thèm tránh né hay chủ động chống đỡ. Thay vào đó, nàng lại một lần nữa xòe bàn tay tuyết trắng của mình về phía Mặc Thừa, sau đó… nắm chặt lại.

“Tinh Liệu Nguyên”

Ầm! Ầm! Ầm! Ầm! Ầm!

Một loạt tiếng nổ không tính là lớn, nhưng thắng ở liên miên vô tận không ngừng vang lên trong phòng. Và rất không trùng hợp, tất cả chúng đều tập trung quanh cánh tay đang thành trảo của Mặc Thừa.

Bịch!

“Aaaaa… tay… tay của ta… tay của ta…”

Trúng đòn nghiêm trọng, Mặc Thừa bị nổ bay sang một bên, toàn bộ cánh tay phải hiện tại đã một mảnh máu thịt be bét. Chưa thảm đến mức phế đi, nhưng cho dù có được chữa lành thì cũng không cách nào bình thường được như trước đây nữa.

Đáng nói là, những vụ nổ kia không chỉ đánh gục Mặc Thừa và nỗ lực giãy dụa của hắn, mà âm thanh chúng gây ra còn… gọi tỉnh những người đang bị ảo giác của Điện Niết Bàn vây khốn.

“Ch-Chuyện gì xảy ra…”

“Đây là đâu? Ta là ai?”

“Ta nhớ được mình đang ở Mặc Gia, sau đó… sau đó… đã xảy ra chuyện gì…”

“...”

Giây lát ngáo ngơ sau khi tỉnh lại từ mộng cảnh, đám người trong phòng cũng dần nhớ lại được chuyện gì đã và đang xảy ra với bọn họ. Như một lẽ dĩ nhiên, ánh mắt và sự chú ý của bọn họ gần như đều bị thảm cảnh xém chút bị nổ nát một cánh tay của Mặc Thừa hấp dẫn.

Mới ít phút trước còn đang một bộ hùng tài đại lược không ngừng thao thao bất tuyệt về kế hoạch nhất thống các tỉnh phía đông Gia Mã Đế Quốc. Vậy mà chỉ sau một nháy mắt thôi, mạng nhỏ cứ thế đã bị người ta dùng hai câu nói đánh ra đại kết cục.

Loại biến hóa này… gọi là nghiêng trời lệch đất cũng không ngoa a!

Mà, khoan hãy nói tới những chuyện khác để dành chút thời gian giải thích chuyện gì đã xảy ra với Mặc Thừa nói chung và cánh tay hắn nói riêng.

Thì như đã biết, Vân Sinh Vụ Trưởng là thủ đoạn tạo độc vụ với nòng cốt trong đó không gì khác ngoài Điện Niết Bàn, một loại khí độc ảnh hưởng lên hệ thần kinh. Bỏ qua tác dụng gây ảo giác, thì trong bối cảnh không gian hẹp, cộng thêm khả năng dùng độc vô cùng “tàn ác” đã được ghim vào đầu mọi người trong phòng từ “trảo ảnh” Mê Sắc Vạn Hoa trước đó đã tạo cho độc vụ sinh ra từ Vân Sinh Vụ Trưởng khả năng gây hoang mang và sợ hãi rất lớn trong lòng các nạn nhân.

Thể hiện rõ ràng ở việc bọn họ hoàn toàn bỏ qua suy nghĩ chống trả, chỉ một lòng muốn chạy!

Tuy nhiên, nếu Mê Sắc Vạn Hoa là tiền đề để Vân Sinh Vụ Trưởng phát huy tác dụng tối đa, thì bản thân Vân Sinh Vụ Trưởng lại cũng chỉ là tiền đề cho Bách Hoa Liễu Loạn tỏa sáng thực sự.

Theo đó, những hoa, lá, cành được Mộc Ánh Tuyết phóng ra ngoài bằng Bách Hoa Liễu Loạn đang cắm khắp nơi trên tường, trần nhà, mặt đất v.v. thực chất chỉ là những thứ cây cối bình thường được nàng hái vội tối qua theo lệnh Tiêu Thiên mà thôi, chút xíu độc lực đều không có.

Đáng tiếc, đám người trong phòng trước phải chịu uy áp từ Mỹ Đỗ Toa, sau lại bị ám ảnh tâm lý song trọng ảnh hưởng nên chẳng ai đủ tỉnh táo thể nhận ra “trò đùa” này của Tiêu Thiên và Mộc Ánh Tuyết.

Đáng nói là, dù những hoa, lá, cành “nhìn thấy được” kia không có độc, nhưng nói như vậy không có nghĩa là Bách Hoa Liễu Loạn vô dụng. Ngược lại, những phấn hoa “không thể nhìn thấy” bằng mắt thường được phóng ra cùng với chúng mới là sát chiêu thực sự.

Và bằng cách sử dụng Tinh Liệu Nguyên dẫn nổ đại lượng phấn hoa nhỏ li ti nhưng chứa đầy đấu khí bám trên người, cụ thể hơn là trên cánh tay phải của Mặc Thừa, Mộc Ánh Tuyết cứ thế “cách không” đánh gục đối thủ một cách nhẹ nhàng mà không kém phần hoa mỹ như vậy đấy.

Thoạt nhìn thì có vẻ dễ dàng, nhưng thực chất đây lại là kết quả của cả một quá trình tác chiến phức tạp, quy mô mà thâm sâu khó lường. Bắt đầu từ Mê Sắc Vạn Hoa tạo tâm lý ám ảnh, tới Vân Sinh Vụ Trưởng gây hoang mang, sau đó là Bách Hoa Liễu Loạn âm - dương mưu kết hợp, cuối cùng mới “trang một cái đại bức” bằng Tinh Liệu Nguyên.

Chênh lệch trọn vẹn mười đẳng cấp, vẫn là xen lẫn trong đó một đại cảnh, nhưng “Quái Tử” Mặc Thừa, một ngũ tinh Đấu Linh thành danh lâu năm lại hoàn toàn không có sức chống trả trước phương án tác chiến quá mức xuất sắc, được ủng hộ bởi những thủ đoạn chiến đấu quỷ dị mà Mộc Ánh Tuyết bày ra, bất kể sự thật rằng nàng chỉ mới là một ngũ tinh Đại Đấu Sư mà thôi.

Trí - Dũng song toàn a, có hay không?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.