Tại Hạ Không Phải Là Nữ

Chương 439: Chương 439: Tạm cáo ly biệt quay về Tề đô




Chuyển ngữ: hongtuananh

Edit: Bồng Bồng

“Ngươi nha đầu này quả nhiên là hạng lười nhác, không muốn đi Tấn quốc? Tông chủ chi mệnh, hơn nữa lúc đó ngươi đã đáp ứng, lúc này tự nhiên không thể trái nghịch.” Bạch trưởng lão nghiêm mặt nói: “Đám người thế tử đã khởi hành trước. Ngươi sau khi trở lại tông môn nhận tội, tự sẽ có người dẫn ngươi đuổi theo.”

Còn phải nhận tội a? Ngô Minh nhếch miệng.

Nhận tội chính là một loại cách nói tương tự với tự thú, cũng gọi là xứng tội. Đệ tử trong tông môn phạm vào sai lầm cần khiển trách, có thể tự đi đến chỗ chấp pháp trưởng lão tông môn nói ra tội lỗi của mình, lấy cùng loại phương thức tự thú cầu được xử lý khoan hồng.

“Tầm quan trọng của chuyến hành trình đi Tấn quốc không thấp, ngươi bỏ qua thời gian khởi hành, nên mau chóng đuổi theo. Chấp pháp trưởng lão cũng sẽ không quá mức khiển trách.” Bạch trưởng lão mỉm cười nói: “Còn có ta sẽ vì ngươi tự viết một phong thư, đem tình hình bên này nói với chấp pháp trưởng lão, giúp ngươi miễn phải nhận khiển trách nặng nề.”

“A? Không phải là do tông chủ khiển trách sao?”

Bạch trưởng lão sắc mặt nghiêm túc nói: “Quân đội Vũ Quốc hình như có dị động, tông chủ theo Tề vương thống quân đi về biên giới phía nam.”

“…” Ngô Minh lại càng hoảng sợ. Vốn sau khi xuyên qua là cảm giác thiên hạ thái bình, tuy rằng giữa các quốc gia hơi có xích mích, nhưng không nghĩ ra nhanh như vậy đã có cảm giác như sơn vũ dục lai, phong mãn lâu*. (*một câu thơ trong bài Hàm Dương thành đông lâu của tác giả Hứa Hồn – 許渾)

Quốc chiến a, Ngô Minh rất muốn chạy càng xa càng tốt. Nàng chưa bao giờ cho rằng chiến tranh sẽ có cái lý tưởng chích nghĩa gì, chỉ là người bất đồng rơi vào lập trường bất đồng, mỗi người vì tín niệm của mình mà gây chiến. Tuy rằng một bên đáng giá ca tụng, nhưng bên kia chẳng lẽ không đáng?

Nếu như có thể ngăn chặn chiến tranh bạo phát, Ngô Minh trái lại rất nguyện ý tận lực. Chỉ là cái chuyện này không phải là trình độ nàng có thể làm được.

Ngô Minh hỏi: “Vũ Quốc muốn xâm lấn? Sẽ bạo phát chiến tranh trên diện rộng sao?”

“Không quá chắc chắn, hi vọng chỉ là chúng ta mẫn cảm. Nhưng liên tưởng đến tình huống Ma Âm Cốc dám cả gan làm trái với hiệp nghị, đánh bất ngờ gia tộc Liên Âm, căn bản là có thể khẳng định trong chuyện này có vấn đề.” Bạch trưởng lão nói: “Ta vừa nãy đã nhận được khẩu cung từ Sanh Lão, Chung lão của Ma Âm Cốc, ủy thác người của gia tộc Liên Âm truyền ra thông cáo khẩn cấp. Tông môn hẳn là rất nhanh sẽ nhận được tin tức, cũng đem chuyển cáo trạng huống bên này cho tông chủ và Tề vương, lấy tham khảo cho quốc sự. Nếu là Vũ Quốc có hành động, Tề Tấn liên minh liền càng trọng yếu hơn. Ngươi hẳn là mau chóng chạy tới bên cạnh thế tử, hiệp trợ hắn thúc đẩy liên minh.”

Ngô Minh lập tức nghĩ tới không ít tình tiết: “Tề vương là đã sớm nhận thấy được một điểm không thích hợp a? Cho nên thế tử không đơn thuần là vì muội muội. Cũng có nguyên nhân chính trị mới đích thân đi nước Tấn.”

“Quả nhiên giấu diếm không được ngươi.” Bạch trưởng lão gật đầu: “Thế tử là thân phận bực nào, lần này phải đi Tấn Quốc, tự nhiên là Tề vương tổng hợp lại phon thanh gần mấy tháng làm ra phán đoán.”

“Làm một cái thành viên trong vương thất thật không dễ dàng a. Làm cha không bớt lo, làm con trai không giảm bớt chân*.” Ngô Minh cười cười: “Được rồi, vậy ta cần chạy về Tề Đô trước sao?” (*ý nói phải chạy ngược chạy xuôi không ngừng chân)

“Cái này ngược lại không cần. Ngươi bị vây khốn chín ngày rồi, nên nghỉ ngơi một đêm, ngày mai thần tốc chạy trở về cũng được.”

Ngô Minh vội vã chắp tay cáo từ: “Ta lập tức đi phối chế một hoàn đan dược cho Bạch trưởng lão ngài. Không cần vội vả vận công, chờ một chút.”

Ngô Minh xoay người chạy, trở lại một gian phòng cao cấp, xa hoa nhất mà toàn tộc an bài cho mình, đóng cửa lại nghiên cứu đồ vật.

Phụng bồi nàng là mấy vị tỷ muội xem nàng bận rộn, cũng liền ngồi ở ngoài cửa kiên trì chờ đợi sai sử, đồng thời đi hồi báo Mục Thanh Nhã. Không quấy rầy nữa.

Ngô Minh buồn bực tại bên trong phòng, hao tốn nửa ngày, làm ra được mười hai viên thuốc.

Trong dược hoàn có trộn lẫn máu của nàng, cũng lấy dược liệu thích hợp trộn lẫn, khiến người khác không thể phát hiện trong đó có thành phần huyết dịch.

Trước giờ tiệc tối, Ngô Minh lại đi gặp Bạch trưởng lão, đem một viên thuốc trong số đó đưa cho hắn.

“Thời gian ngắn như vậy ngươi lại làm được một khỏa tân dược?” Bạch trưởng lão kinh ngạc.

“Phỏng chừng không so được với dược hiệu của Phục Linh trưởng lão. May là trước đây đánh cướp kho thuốc thế tử được không ít nguyên liệu gần như dược trân, không thì ta cũng không có biện pháp.”

Bạch trưởng lão vui mừng thu xuống tới, trong lòng không có ôm hy vọng quá lớn đối với dược hoàn do Ngô Minh bào chế vội mà thành, chỉ là vui mừng khi chiếu cố nàng lại đạt được báo đáp từ người.

Đương nhiên không lâu sau hắn ở đây vui mừng không thôi, nghĩ không ra trong khoảng thời gian ngắn nội thương liền đã khỏi. Mà sau đó càng thêm phát hiện cảnh giới trăng non tựa hồ có tiến triển, tùy thời đều có cảm giác đột phá.

Tiệc tối, Ngô Minh cùng Bạch trưởng lão được khoản đãi nhiệt tình không gì sánh được. Nếu như không phải là lo lắng thương thế Bạch trưởng lão tăng thêm, đám nữ tử gia tộc Liên Âm chắc là sẽ không để hắn còn thanh tỉnh mà rời bàn.

Hơn nữa tại trên yến hội. Ngô Minh còn nhận thấy được có mấy vị bác gái cùng Bạch trưởng lão tựa hồ có chút gì đó không minh bạch, giữa mặt mày từ nương kia không ngừng phát tán phong tình đi qua, chỉ tiếc Bạch trưởng lão giống như không để ý vậy không có bất kỳ phản hồi nào.

Ngô Minh lén len lén cùng Mục Thanh Nhã dò hỏi, Mục Thanh Nhã cũng không biết, tìm mấy người bạn len lén hỏi.

Có người vẻ mặt đặc sắc bát quái* mà nói cho các nàng biết, năm đó Bạch trưởng lão cũng là một đời phong lưu phóng khoáng mỹ nam tử, dẫn tới vô số nữ hiệp giang hồ thầm để ý. (*là cái bản mặt trước khi buôn chuyện ấy)

“Hắc hắc. Nếu là hắn dám len lén cùng những nữ nhân khác làm một lần, thì ta sẽ nắm được nhược điểm đi báo cáo Nguyên Liệu Điện chủ.” Ngô Minh thấp giọng thầm thì.

“Hả? Nguyên Liệu Điện chủ?” Mục Thanh Nhã tò mò hỏi một câu.

“Hắc hắc, ngươi không biết a, Nguyên Liệu Điện chủ cùng Bạch trưởng lão…”

“Nha đầu. Ngươi dám nói bậy bạ gì?!” Bạch trưởng lão dùng huyền âm ám truyền, tại bên tai Ngô Minh quả thực giống như sấm rền vậy.

Ngô Minh nhếch miệng một cái, nhưng biểu tình tò mò bát quái trên mặt vẫn như cũ không đổi, quơ quơ chiếc đũa nói: “Được rồi, được rồi, ta là nên dùng thức ăn nhét nhét đầy miệng vậy.”

Đám người Mục Thanh Nhã cười rộ, biết nàng bị Bạch trưởng lão quát bảo ngưng lại. Chuyện giang hồ ngày xưa, chỉ có thể ở thời điểm thích hợp hơn nói tiếp.

Buổi tối, Ngô Minh đến trong phòng Mục Thanh Nhã.

Mẫu thân Mục Thanh Nhã đã ở đây, nàng tự nhiên muốn chiếu cố nữ nhi vừa có lại giọng nói một phen.

“Đây là mười viên thuốc ta đã làm tốt, để ngươi mang theo bên mình một viên, chín viên khác có thể cho người thân cận. Chú ý nhất định phải là nhân vật then chốt trong tộc ngươi a.” Ngô Minh đem mười viên thuốc giao cho Mục Thanh Nhã, lại từ mặt khác lấy ra một khỏa, lấy khăn lụa rất đẹp bao bọc lấy, cho rằng là lễ vật quá giá mà đưa cho mẫu thân Mục Thanh Nhã.

“Đây là…” Mục Thanh Nhã nghi hoặc.

Mục Nương cũng tò mò nhìn Ngô Minh, lấy tay nói: “Ta không có thụ thương a.”

“Ta không biết là có hữu dụng không, chính là một ít dược hoàn cường thân kiện thể được ta nghiên cứu.” Ngô Minh cười nói: “Ngài ăn xong rồi thử nhìn một chút, thân thể là có chỗ nào cảm giác khỏi rồi không.”

Mục Nương cũng là người tâm tư nhạy bén, lập tức liên tưởng đến chuyện tình nữ nhi khôi phục giọng nói.

Tiếp nhận lễ vật, Mục Nương dùng tay ngữ nói: “Phi thường cảm tạ, bất luận có hữu hiệu hay không, ngươi có thể đem vật này phân ra tới, ta đều phải nhận ân tình của ngươi.”

Nàng mơ hồ đoán được một đáp án: Tiêu Nhược Dao có được thiên tài địa bảo nào đó, phân một ít đi ra cho mình cùng Mục Thanh Nhã phân phát đến các tộc nhân chủ chốt.

Trên thực tế có điểm lệch khỏi quỹ đạo, nhưng mặc dù không trúng cũng không xa vậy.

Đáng tiếc mẫu thân Mục Thanh Nhã nhưng thủy chung chờ tại trong phòng của nàng. Vẫn không có rời đi.

Ngô Minh làm tặc bất thành bất đắc dĩ cáo từ, bĩu môi buồn bực rời đi: “Vỗ mông ngựa mẹ vợ không công rồi.”

Kỳ thực Mục Nương cũng không có tâm tư khác, nữ nhi khó có dịp trở về, mẹ con cùng giường nghe Mục Thanh Nhã nói một đêm chuyện tình khi mình rời nhà học nghệ.

Mục Thanh Nhã hiện tại đã có thể nói chuyện, trái lại bắt đầu giao tiếp dễ dàng hơn rất nhiều.

Mục Nương nghe xong những chuyện nàng từng trải tại Tề đô, quả thực cảm khái hàng nghìn hàng vạn lần.

Không ai hiểu con gái mình hơn người mẹ, Mục nương phi thường rõ ràng. Tư chất Mục Thanh Nhã tại gia tộc Liên Âm coi như là xuất sắc, nhưng ở trong hàng đệ tử trẻ của Trường Kiếm Tông, nhưng đã không bì kịp, tối đa coi như là người có tư chất thường thường bậc trung. Đặc biệt khuyết điểm không thể nói này, tất nhiên sẽ che lấp đi rất nhiều hào quang, hơn nữa từng nghe thấy tong tông môn có chuyện hợp thành tổ đội. Nàng còn đã từng lo lắng cho nữ nhi ở trên vấn đề này.

Trong ánh nến, Mục Nương cùng Mục Thanh Nhã nằm đối diện dùng tay ngữ nói: “Gặp gỡ Tiêu Nhược Dao, là may mắn lớn nhất cả đời này của ngươi a.”

Mục Thanh Nhã vội vã cải chính nói: “Không, mẫu thân, có thể sinh là nữ nhi ngài, là một may mắn lớn nhất của ta.”

“Ngươi cái nha đầu này lúc nào học được người ta nói ngọt? Ngược lại có điểm giống như Tiêu Nhược Dao kia vậy.” Mục Nương mỉm cười dùng tay ngữ nói: “Dùng mệnh tướng mà nói, Tiêu Nhược Dao là một vị quý nhân. Ngươi có thể gặp gỡ nàng là một loại có phúc, hơn nữa đây là đối với tộc ta có ý nghĩa may mắn sâu xa.”

Mục Thanh Nhã cố sức gật đầu, lại vội vàng nhắc nhở mẫu thân ăn vào dược hoàn Ngô Minh đưa tới.

Mục Nương sau khi ăn, cảm giác huyền khí bắt đầu khởi động rất nhanh, tu vi như có cảm giác đề thăng. Nhưng không có cái loại cảm giác yết hầu phát nhiệt như Mục Thanh Nhã.

Trong lòng Mục Thanh Nhã hơi có tiếc nuối, nhưng cũng không hy vọng xa vời mẫu thân cũng có thể giống như mình khôi phục giọng nói.

Kỳ thực cái này cũng không tính đáng tiếc, Mục Thanh Nhã đã nóng vội rồi.

Mục Nương lấy được cái viên thuốc này, đích xác có hiệu quả trị liệu dây thanh. Nhưng không phải là trong khoảng thời gian ngắn là có thể thấy hiệu quả giống như thần dược vậy được. Mặc dù là Mục Thanh Nhã chiếm được dịch thể từ Ngô Minh, cũng là hao phí chín ngày mới chữa trị hoàn tất, hơn nữa còn là dưới tình thế cấp bách mới đột nhiên phát âm.

Dây thanh Mục nương đã là vết thương cũ gần hai mươi năm, lại không có từng trải một hồi mê loạn ở cự ly bằng không thậm chí là số âm kia —— đương nhiên hoa bách hợp phần lớn là không có chịu ảnh bởi khoảng cách —— đương nhiên sẽ không lập tức thấy hiệu quả.

Chuyện này thẳng đến hơn nữa tháng sau, Mục Nương cùng các tộc nhân khác mới dần dần phát giác dây thanh được dần chữa trị, càng thêm đối với Ngô Minh mang ơn, tộc nhân cũng càng thêm kính trọng Mục tộc trưởng trẻ tuổi.

Ngày hôm sau. Ngô Minh đứng dậy cáo từ, Bạch trưởng lão dự tính nội thương ba ngày sẽ khỏi hẳn, để Ngô Minh đi trước, bản thân ở lại gia tộc Liên Âm vài ngày.

“Ngài chú ý hạnh kiểm một chút. Đừng lưu lại chuyện gì để bị Nguyên Liệu Điện chủ dò ra a.” Ngô Minh tại lúc tiễn đưa, tặc cười mà trêu đùa Bạch trưởng lão.

“Nói bậy gì đó?!” Bạch trưởng lão phách chưởng một cái để Ngô Minh chạy trốn thật xa: “Ta xem Mục Thanh Nhã nha đầu kia ngược lại cùng tông môn có duyên, dự định lưu lại mấy ngày dạy nàng chút tâm pháp vũ kỹ.”

“Di?” Ngô Minh nhất định đại hỉ, lôi kéo Mục Thanh Nhã nói: “Mau bái sư.”

Đám người Mục Nương cũng là vui mừng quá đỗi, vội vã lôi kéo Mục Thanh Nhã bái sư.

Mục Thanh Nhã phi thường thành thật bản phận mà lạy xuống. Có hạ nhân ngâm nước trà đưa qua đây, nàng đi làm lễ dâng trà bái sư.

Kỳ thực Bạch trưởng lão cũng không có dự định thu làm đệ tử thân truyền, bởi vì lo lắng gia tộc Liên Âm cần phải tăng cường thực lực, đặc biệt là tộc trưởng niên kỉ còn trẻ vừa mới học xong Liên Linh thanh âm, vẫn luôn khiến hắn lo lắng. Lúc này Ngô Minh đem chuyện bái sư ra, hắn cũng không từ chối, thẳng thắn tiếp nhận cái xưng hô thân truyền đồ nhi này rồi.

Ngô Minh trong lòng thầm vui, dự định cướp lời để Mục Thanh Nhã bái sư của nàng đã thành công. Trước đây thì có cân nhắc qua, chỉ là dù sao thân phận Bạch trưởng lão rất cao, nguyên bản huyền khí cùng thân phận Mục Thanh Nhã đều không đủ, cho nên không có cơ duyên mở miệng.

Lúc này Mục Thanh Nhã đã học xong Liên Linh thanh âm, trở thành tộc trưởng một tộc, tự nhiên có tư cách làm đệ tử thân truyền. Mà Bạch trưởng lão làm người chu đáo, một khi nhận đồ nhi, liền tất nhiên chú ý dạy cho đàng hoàng.

Ngô Minh suy ngẫm lại, sau khi đến thế giới này, cái người trưởng bối đầu tiên chiếu cố mình chính là Bạch trưởng lão. Loại cảm giác này vượt qua bạn vong niên, mà là có điểm tương tự với tình cảm của người cha vậy. Mục Thanh Nhã lại là bạn tri kỉ đã từng có tiếp xúc da thịt qua, cái này có thể nói là… Thân càng thêm thân!

Tuy rằng cái hình dung này không quá thỏa đáng, nhưng cảm giác không kém nhiều lắm. Ngô Minh cao hứng vô cùng.

“Nghĩ không ra ta lại có thể thu đồ đệ cũng là nữ.” Bạch trưởng lão cười nói: “Bất quá cái đồ nhi này so với vị đồ đệ của tông chủ kia nhu thuận hơn rất nhiều, chí ít ở trên lễ bái sư là quỳ lạy.”

Ngô Minh hừ một tiếng “Cắt

, ngài đây không phải là chỉ cây dâu mà mắng cây hòe, là khen Mục mà chê Tiêu.”

Bạch trưởng lão lấy ra một kiện bảo kiếm theo bên mình đã lâu, tặng cho Mục Thanh Nhã.

Mục Thanh Nhã trân trọng mà đặt ở trong tay giơ cao, lại càng hoảng sợ, dĩ nhiên nhìn không ra phẩm cấp.

“Bát phẩm?!” Ngô Minh lại càng hoảng sợ.

Nàng học qua đại lượng kiếm phổ, đối với đánh giá bảo kiếm cũng có chút điểm nghiên cứu. Lúc này huyền khí cũng miễn cưỡng theo kịp đẳng cấp của chuôi bảo kiếm này, cho nên có thể thăm dò ra được.

“Không sai, đích thị là bát phẩm bảo kiếm.” Bạch trưởng lão nhìn thanh kiếm này, trong lòng nhớ tới vô số chuyện cũ.

Năm đó hắn là cầm thanh kiếm này, cùng Nguyên Liệu Điện chủ kết thành một đoạn dây dưa không rõ duyên phận. Nếu không phải Nguyên Liệu Điện chủ được phát hiện ra tư chất nguyên liệu, mà năm đó càng vì nhu cầu chiến sự cấp bách cần tìm nguyên liệu sư, không phải vậy sợ là hai người đã sớm kết thành đôi thần tiên quyến lữ.

Mục Thanh Nhã vội vã từ chối biểu thị không dám nhận, cũng sợ không bảo quản được. Bạch trưởng lão lại cười để cho nàng nhận lấy: “Mấy năm nay đã lâu không cần đến kiếm mà đổi dùng quyền cước, hầu như trở thành một món trang sức. Hơn nữa kiếm này có chút ngắn dẻo, thích hợp cho nữ tử, không bằng ở trong tay ngươi sẽ phù hợp hơn.”

Nghe hắn nói như thế, Mục Thanh Nhã lúc này mới nhận lấy.

“Người so với người tức chết a.” Ngô Minh biểu thị oán hận mãnh liệt: “Vì sao ta không thu được thứ tốt gì?”

Bạch trưởng lão hừ một tiếng: “Chớ không biết đủ, dược hoàn của Bác Thông Đạo trưởng không bị ngươi ăn đi?”

“Sớm tiêu hóa sạch sẽ. Làm sao so với món binh khí sờ được thấy được này?” Ngô Minh chít chít méo mó.

Bạch trưởng lão trực tiếp đem nàng ném lên lưng ngựa: “Kì kèo cái gì? Tông môn chấp pháp trưởng lão đang chờ thu thập ngươi đây, còn có thời gian rảnh ở chỗ này dài dòng?!”

“Gia tộc Liên Âm phải dựa vào ngươi trông nom nhiều.” Ngô Minh hướng mọi người cáo từ, thúc ngựa rời đi: “Chư vị, núi xanh còn đó lục thủy trường lưu, Tiêu mỗ đến đây cáo từ.”

Trước khi đi, nàng còn cố ý quăng một chuỗi lời kịch.

Mọi người nghe buồn cười, hảo giống như là ngôn ngữ của hiệp khách giang hồ muốn đi trả thù hay gì đó vậy?

Mục Thanh Nhã đôi mi thanh tú cau lại. Ánh mắt lom lom mà nhìn thân ảnh Ngô Minh rời đi, tựa hồ muốn mở miệng nói gì, nhưng không có gọi ra được.

Không nghĩ, Ngô Minh phóng ngựa chạy trên trăm bước, đột nhiên lại quay trở về.

Mục Thanh Nhã mong đợi nhìn nàng.

Chỉ nghe Ngô Minh ở trên ngựa kêu lên: “Ma Âm Cốc Sanh Lão, Chung lão nói qua rất nhiều chỗ chôn giấu bí bảo gì đó, nhanh đào tới a, nhớ kỹ phân ta một ít!”

“…” Mục Thanh Nhã tiết khí.

Ngô Minh lần thứ hai khởi hành, phóng ngựa chạy đi.

Chạy ra khoảng một dặm. Chuyển qua một cái khe núi, phía sau lại có tiếng vó ngựa vang lên.

Quay đầu nhìn lại, lại là Mục Thanh Nhã phóng ngựa chạy tới.

Ngô Minh thả chậm tốc độ, chờ nàng đuổi kịp.

Mục Thanh Nhã chạy tới gần, hai con ngựa chậm rãi song hành, nửa ngày cũng không nói gì.

“Thanh Nhã ngươi mới đảm nhiệm tộc trưởng, có cái gì khó quyết đoán có thể hỏi Bạch trưởng lão. Có Bạch trưởng lão ở bên cạnh. Ta cũng yên tâm.” Ngô Minh nói: “Ta đi nước Tấn một chuyến, rất nhanh thì trở về. Đến lúc đó ai làm xong trước tới Thu Diệp Viên ở Tề đô trước đợi a, đừng quên giữ liên lạc thư tín hay gì đó a.”

Mục Thanh Nhã cầm lấy dây cương ngựa, cúi đầu một lát không nói chuyện.

Đột nhiên. Nàng nhìn xung quanh, xác định bởi vì chuyển qua khe núi không người nào có thể thấy sau, chợt lập tức chồm người qua tới, tại trên gương mặt Ngô Minh hôn một cái, chợt khuôn mặt hồng hồng mà phóng ngựa rời đi.

“Hắc hắc, đây coi như là hôn từ biệt a? Đáng tiếc không phải là miệng đối miệng.” Hương khí thiếu nữ quanh quẩn, Ngô Minh vuốt gò má của mình cảm thụ nhu cảm tồn tại trên đó, trong lòng thoải mái mười phần. Tiếc nuối tối hôm qua không thể tiến hành một hồi mê loạn lần nữa đều tan biến thành mây khói.

Biết Liên Linh thanh âm liền tương tự với nguyên liệu sư trong Nguyên Liệu Điện, không thể lập gia đình, phỏng chừng sau này có thể mong đợi hoa bách hợp nỡ rộ. Xem ra nàng đối với mình phong tâm ám hứa* a? Hay là công phu đầu lưỡi cùng hai ngón tay của bản thân lợi hại, để cho nàng mê luyến lên loại cảm giác này? (*ngầm hẹn ước)

Phỏng chừng tình cảm cùng thân thể hai bút cùng vẽ, nếu như là galgame mà nói, hiện tại đoán chừng đều là sắp tiếp cận chữ Fin*. Nhưng tiếc nuối nhất chính là, bây giờ nội dung vở kịch còn không có thu được CG then chốt, ngay cả đánh con số đều không cần, bởi vì thân thể này của mình còn không có tiền vốn cậy vào cự ly tiếp xúc. (*là kết thúc HE a)

Cự ly áo cưới good end còn xa xa không hẹn a. Ngô Minh trong lòng thở dài.

Không khỏi, Ngô Minh mơ hồ cảm giác: Nghìn vạn lần không nên xảy ra kết thúc ẩn a…

Tiến hóa khung máy móc có thể tiến hóa, hoàn toàn có khả năng tại thu được gien ưu thế nào đó sau liền có thể hóa thân làm nam. Thậm chí Ngô Minh đã từng cân nhắc qua, đem mình và Mục Thanh Nhã nhốt tại một cái địa phương không thấy mặt, có lẽ bản thân tiến hóa khung máy móc liền tiến hóa ra nam tính.

Tiếc nuối duy nhất là, tiến hóa khung máy móc lúc nào mới có khả năng đạt được gien có năng lực càng mạnh, đặc biệt đầu mối tìm về drive khởi động chiến đấu trở thành thân thể hoàn chỉnh cũng không có phát hiện.

Ngô Minh hướng về truyền tống trận phóng ngựa chạy băng băng, tra xét ký ức trong đầu một chút, tiến hóa khung máy móc lấy [ giết chóc vì danh ] tỉ lệ phần trăm đã đạt đến 13%, không biết cách tính toán cụ thể thế nào, nhưng Ngô Minh cũng không có dự định làm thí nghiệm. Dù sao số giá trị này tựa hồ liên lụy tới mạng người, nàng cũng không nghĩ tìm mạng người làm thí nghiệm, dù cho là giết người xấu.

Chỉ là, ở cái thế đạo không yên ổn, đặc biệt thân ở thế giới huyền võ, không phải là mình không muốn giết người là có thể không giết. Ngô Minh mình cũng rõ ràng đạo lý này, nhưng là tận lực đi một bước tính một bước.

Truyền tống trận mau lẹ, đợi về tới Tề Đô, Ngô Minh đi tới Trường Hận Các trước.

Nàng đã quen việc tư làm đầu.

Ngô Minh vừa đến cửa Trường Hận Các, theo giọng hạ nhân cao bẩm báo đại đông gia đã trở về, liền vang lên một tiếng cô gái kêu lên vui mừng.

“Tỷ tỷ ——”, Tiêu Mai từ lầu hai trực tiếp nhào xuống tới, như muốn lao xuống phía dưới.

Ngô Minh sợ đến vội vàng tiếp được, ôm một cái đầy cõi lòng.

Ngả nha đầu cũng lao tới hoan nghênh Ngô Minh trở về.

Tông trí liên đi ra nhìn lên, nhất thời kinh ngạc: “Nhược Dao, tu vi của ngươi ta hoàn toàn không nhìn thấu. Chừng mười ngày không gặp, cư nhiên lại có tinh tiến? Xong, vừa định tham ô chút điểm ngân lượng Trường Hận Các, cái này liền không dám!” (chưa xong còn tiếp!)

*********************

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.