Tại Hạ Không Phải Là Nữ

Chương 322: Chương 322: Tiêu Nhược Dao lúng túng?




Chuyển ngữ: hongtuananh

Edit: Bồng Bồng

Từ Côi thân hình hơi cao, mang theo cổ áo Ngô Minh nâng lên, đưa tay vừa vặn là vị trí đánh đòn rất thuận tiện.

Ngô Minh ngoại trừ có thể há mồm mắng hai câu ra, căn bản khó có thể giãy dụa.

Vốn dĩ khung máy móc có thể hấp thu huyền khí, bởi vì sau khi cách thức hóa kinh mạch để tu luyện Tự Tại Thần Công, đã không còn giống như trước đây có thể chứa đựng hết thảy mọi chủng loại huyền khí.

Hơn nữa Từ Côi là lục tinh huyền khí, so với lượng huyền khí trước đó Bạch trưởng lão mọi người dùng để thăm dò tư chất hay bị đối thủ cấp bậc thấp công kích thì mạnh hơn nhiều. Khung máy móc căn bản không có đủ thời gian tiến hành tiêu hóa hấp thu, chỉ có thể cấp tốc tiến hành phá giải phong cấm.

Kỳ thực, nếu không phải là lúc trước Ngô Minh hung hăng xuất đầu, lấy ngôn ngữ sỉ nhục, xúi giục các sư huynh quần ẩu Từ Côi, thì làm sao sẽ có thời điểm bị Từ Côi nhục nhã thế này? Đây chính là gặp báo ứng.

Thiên Yêu Cung Từ Côi, bởi vì có lệnh cấm ràng buộc, không được giết hại hay làm nhục đệ tử Trượng Kiếm Tông quá đáng, nhưng khuyến khích các hình phạt hay trò đùa dùng để trêu chọc trẻ con.

May là không có làm quá luật, không phải vậy chỉ sợ Từ Côi muốn tiện thể lột luôn quần Ngô Minh. Đương nhiên, cái này liền ảnh hưởng một ít đến mức độ tận hứng.

Hiện tại ở bên ngoài có tầng y phục, nhưng đáng tiếc đã gần giống như âm thanh phốc phốc.

Nhưng ở vào hoàn cảnh Ngô Minh chính mình nghe tới, tựa là âm thanh bạch bạch vô cùng ngượng ngùng.

Bị đánh đòn trước mặt mọi người a!

Buổi tối yên tĩnh, âm thanh đét đít bạch bạch phi thường rõ ràng.

May là chưa hề đem quần ngoài lột xuống đánh, không phải vậy Ngô Minh khẳng định muốn tự tử đều có.

Đánh không đau, mất mặt nhưng quá lớn.

Vừa đánh, Từ Côi lại còn muốn giễu cợt nói: “Cảm giác không tệ lắm? Tuổi nhỏ như vậy đã rất đạn tay, lại không có tư chất huyền khí, ngươi là muốn học mị công?”

Hỗ Vân Kiều trợn mắt ngoác mồm, Mục Thanh Nhã không thể mở miệng nói, lại cũng không thể cử động chỉ có thể làm vẻ mặt lo lắng sốt ruột.

Tông Trí Liên nằm ở cách đó không xa, nghe xong tràng âm thanh đét mông không khỏi liên tục loạn tưởng.

Hỗ Vân Thương tuy rằng đang cật lực tự khống chế ý nghĩ trong đầu mình, nhưng người trẻ tuổi dù sao cũng không nhịn được mà đỏ mặt. Cũng còn may nhân phẩm của hắn so với Tông Trí Liên mạnh hơn không ít, còn cố gắng giẫy giụa nhớ tới đi cứu người.

Leng keng ——

Lại có tiếng đồ vật rơi xuống từ chỗ xe lăn phát lên lanh lảnh.

“Hả?” Từ Côi liếc một cái.

Là đồ vật vừa nãy Ngô Minh lấy ra, nói là bình sứ chứa bảy vị ngưng khí hoàn, bởi vì chấn động mà rớt xuống.

Cũng là bởi vì nàng gần đây hai chân bất tiện, không có mang theo bên người quá nhiều trang bị. Bằng không nhất định sẽ bị phát hiện còn có loan đao tại người, roi da quấn eo các loại.

Bất quá theo bình sứ rơi xuống sau, cũng không ít thứ linh tinh khác ngổn ngang. Tỷ như các loại túi thuốc nhỏ, bút hoá trang, hộp phấn bột cái gì, rõ ràng là đồ vật muốn bẫy người.

“Nói ngươi là tiểu hồ ly tinh, quả nhiên đúng là vậy.” Từ Côi hừ một tiếng, đối với hộp phấn bột các loại không rảnh mà chú ý, mà là đem Ngô Minh thả ngồi lại trên xe lăn, tiện tay nhặt lên bình sứ.

Thân thể Ngô Minh nhưng vẫn bị huyền khí xâm nhập mà mất cảm giác, trong đầu đếm ngược giải trừ còn thiếu một chút thời gian.

Từ Côi mở chiếc lọ ra. Thử đổ ra đan dược vào lòng bàn tay, nhìn viên thuốc bọc đường không khỏi bật cười nói: “Còn nói là bảy vị ngưng khí đan, ngươi từ nơi nào có được tới mười mấy viên?”

Xác thực, bảy vị ngưng khí đan tương đối quý giá. Không nói là có thể gặp mà không thể cầu, nhưng cũng là nhân vật cấp bậc trưởng lão trở lên mới có thể được hưởng. Liền ngay cả Từ Côi đứng trong hàng đệ tử kiệt xuất đời thứ nhất của Thiên Yêu Cung, cũng không có được qua một viên đan dược cùng đẳng cấp này.

Mấy ngày trước đây. Tông môn đối với huyễn tinh, tiềm tinh đệ tử quan sát tông chủ diễn võ, vì không thể lĩnh ngộ Tự Tại Thần Công mà an ủi phân phát mỗi người chỉ là một viên ngũ vị ngưng khí hoàn, bởi vậy có thể thấy được bảy vị ngưng khí hoàn rất hiếm có.

Ở Từ Côi phán đoán, cái Tiêu Nhược Dao này chỉ là lừa bịp.

Nếu là trong bình chỉ có một viên đan dược, còn có thể thử xác thực một chút nghe xem dược tính. Lúc này vừa thấy trong bình tiện tay đổ ra đến mười mấy viên, làm sao có khả năng là sự thật được? Hiển nhiên chỉ là đồ ăn vặt cho mấy bé gái ăn chơi.

Kỳ thực là Ngô Minh trong mấy ngày nay, dành chút thời gian đến đem mười mấy viên ngũ vị ngưng khí hoàn hỗn hợp thành bảy vị ngưng khí hoàn. Trước đây không lâu vừa bọc lên một lớp đường.

Vốn là mang chút tính chất đùa nghịch, ham chơi mà đem đi bọc đường, nhưng lúc này lại làm nàng rơi vào phiền phức.

Từ Côi tiện tay ở trên gương mặt Ngô Minh bóp một cái, ép buộc nàng hé miệng, khò khè lập tức đem mười mấy viên ngưng khí đan giả đường đậu đều cùng nhét vào.

“Ô ——” Ngô Minh bị viên thuốc nhét vào đầy miệng.

“Không cho ói ra, đều nuốt xuống cho ta!” Từ Côi quả thực tiếp cận với cười gằn dùng tay cưỡng chế đè lại hai quai hàm Ngô Minh.

“A ô ——” Ngô Minh muốn phun viên thuốc ra, nhưng bị Từ Côi đè lại, trong miệng căng phồng ô lỗ không rõ.

Hiện tại tình huống của nàng là: Cả người bị điểm huyệt dường như không thể động đậy, tại hạ thể từng trận đau đớn qua đi. Lại bị cưỡng chế nhét đồ vật vào trong miệng… Đặc biệt khóe miệng còn muốn…

Lớp đường bọc mặt ngoài bảy vị ngưng khí đan rất nhanh hòa tan, hình thành nước đường sền sệt. Giờ khắc này, chính lấy hình thái chấy nhầy màu sắc trắng đục, từ khóe miệng nàng chậm rãi chảy ra…

Không biết nên nói như thế nào, ngược lại nàng đột nhiên có một loại cảm giác nhục nhã sâu sắc…

Như đổi lại người khác bị tội, Ngô Minh nhất định loạn tưởng viển vông. Nhưng giờ khắc này là chính bản thân mình gặp xui xẻo, chỉ có một bụng hối hận cùng hỏa khí.

Nếu không là tính khí nguyên bản vẫn còn ở đó. Ngô Minh vẫn thật là muốn khóc lên.

Nàng chưa từng có sâu sắc cảm nhận được như vậy, huyền khí yếu kém liền ai cũng có thể bắt nạt…

“Ăn đi, đừng ngậm trong miệng.” Từ Côi cười nhắc nhở Ngô Minh, đột nhiên phát hiện khóe miệng nàng vô ý rỉ ra một điểm đường dịch. Kêu một tiếng: “Ai nha thật bẩn, mau nuốt xuống!”

Nàng ở hai bên má Ngô Minh vỗ một cái, ép buộc nàng cô lỗ một tiếng đem viên thuốc đang ngậm trong miệng một lần nuốt trọn xuống.

“Ai nha! Cẩn thận nghẹn!” Hỗ Vân Kiều kinh ngạc thốt lên.

Tông Trí Liên cũng là nhỏ giọng thầm thì một câu: “Nha đầu này có khả năng thâm hầu, nghẹn bất tử…”

Bọn họ cũng cho rằng chỉ là đường đậu đơn giản. Ở trong lòng đám người Tông Trí Liên bọn họ, Ngô Minh không có bị đánh gãy chân gãy tay cái gì, chỉ là bị ép ăn chút đường đậu, vẫn còn tốt.

Ngô Minh nhưng trợn tròn cặp mắt, cả người ngồi ở trên xe lăn có chút phát run.

Vừa nãy nhục nhã là một mặt, nhưng trên thực tế thân thể nàng bây giờ có chút không bị khống chế.

Đại lượng viên thuốc vào bụng, hệ tiêu hoá của Ngô Minh tự nhiên gánh vác được, nhưng lực tiêu hóa siêu cấp của tiến hóa khung máy móc nhưng lại mang đến phiền phức.

Bình thường một viên bảy vị ngưng khí hoàn, ở sau khi vào bụng võ giả vì năng lực tiêu hóa có hạn, sẽ tự nhiên mà hao phí một hai thành, người tư chất kém chỉ có thể hấp thu sáu bảy phần mười dược tính.

Dù vậy, võ giả ăn ngưng khí đan cũng phải khoanh chân ngồi tĩnh tọa, ngưng thần quy khí, không ngừng vận chuyển huyền khí lưu động các nơi ở trong kinh mạch, để đem dược lực phát ngùn ngụt ra kia chầm chậm mà hấp thu vào đan điền.

Đây chính là phát dược nhập kinh, đạo khí quy chính trên rất nhiều thư tịch võ học có nhắc đến.

Nhưng mà tình huống tiến hóa khung máy móc của Ngô Minh bây giờ thì sao?

Có thể tiêu hóa hoàn toàn mười phần dược lực, lại vội vàng là mười mấy viên đồng thời vào bụng!

Bảy vị ngưng khí đan, ẩn chứa dược lực to lớn há có thể khinh thường?

Một viên cũng đã có dược tính to lớn mà võ giả một tinh huyền khí tầm thường không chịu nổi, huống hồ mười mấy viên?

( cảnh cáo! Cảnh cáo! Đại lượng vật chất năng lượng cao trong thời gian ngắn cấp tốc hấp thu! Nhận biết là loại đồ vật mở rộng năng lượng huyền khí.)

( vì phòng ngừa khung máy móc hiện nay trình độ tiến hóa thấp không chịu nổi mà gặp phải hư hao, bắt đầu khẩn cấp chứa đựng năng lượng. Khung máy móc có thể giải quyết vấn đề này theo hai con đường: Một, tăng cấp bậc huyền khí lên lấy mở rộng kinh mạch chứa đựng năng lượng; hai, làm đầy đặn thân thể lấy mở rộng sinh lực tồn nạp năng lượng.)

Ngô Minh chỉ cảm thấy cả người khô nóng, như có cỗ năng lượng khổng lồ không ngừng bành trướng ở trong thân thể muốn thoát ra ngoài.

Tiếng tim đập thình thịch thình thịch kịch liệt, quả thực như là ở bên tai Ngô Minh nổi trống.

“Hả? Ngươi làm trò quái lạ gì đó? Ăn chừng mười cái đường đậu mà thôi, không đến nỗi như vậy chứ? Lẽ nào là ngươi tâm nhãn quá nhỏ, tính khí* quá lớn?” Từ Côi phát hiện nàng có dị dạng, nhìn không hiểu ra sao. (*ý ở đây nói trẻ con khi không thích ăn sẽ búng người giãy nảy lên)

Trong đầu Ngô Minh vang lên âm thanh kim loại hoá: ( cảnh cáo! Nhắc nhở hồn thể lập tức bắt đầu vận hành huyền khí, bằng không đem cưỡng chế tích mỡ lấy đó chứa đựng năng lượng dư thừa!)

Không được! Thà rằng cùng hung cực ác, cũng không thể phong hung hóa cát*! Ngô Minh trong lòng đại hoảng. (*một cách chơi chữ, ý nói ngực to ngực bé)

Xem lướt qua quá vô số phim người lớn kinh điển hoặc trong phim hoạt hình Nhật Bản không dành cho trẻ con, rất dễ dàng liền có năng lực tưởng tượng ra loại khả năng bị bức bách kia.

Đạo khí quy chính!

Ngô Minh tâm tư gấp động, an vị ở trên xe lăn nhắm hai mắt lại, cả người huyền khí như thủy ngân vậy quay nhanh bốc lên.

Võ giả huyền khí cấp thấp tầm thường, chỉ giống như là một cái con long xà ngăn ngắn, đi khắp các nơi ở trong kinh mạch. Chỉ khi đến chỗ kinh mạch mới sẽ sống động lên.

Nhưng kinh mạch sau khi chuyên môn vì khai phá huyền khí mà được cách thức hóa, lại giống như huyết mạch vậy đồng thời cùng lưu động khắp nơi, kinh mạch bên trong cả người cũng trong lúc đó hoạt bát lên.

“Hả?” Từ Côi có thể cảm thấy Tiêu Nhược Dao dĩ nhiên ở ngay trước mặt nàng thôi thúc huyền khí.

Rất nhanh, nàng kinh ngạc thốt lên một tiếng: “Hai, hai sao?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.