Tại Hạ Không Phải Là Nữ

Chương 845: Chương 845: Xe ngựa nô đùa




Chuyển ngữ: hongtuananh

Edit: Bồng Bồng

Xe ngựa liên tục xóc nảy, Ngô Minh thích thú.

Tình công chúa cũng là có chút ngượng ngùng, bên trong âm thầm vận chuyển chút huyền khí, tọa được chắc chắn lên.

Cái này khiến Ngô Minh khá là không hài lòng lắm, chúng ta đang chơi va va chạm chạm, ngươi làm cái này không phải mất hứng sao? Cho nên nàng không chút do dự mà chính mình chủ động hướng về trên người Tình công chúa mà va.

“Ngươi ngồi hảo một chút.” Tình công chúa có chút ngượng ngùng nói Ngô Minh.

Nàng làm sao cố ý đụng tới? Tình công chúa có chút nghi hoặc. Một lần hai lần ngược lại cũng thôi, số lần nhiều đến quá rõ ràng. Bình thường lại không phải không thể chạm vào, làm sao cố ý hướng về trên người dán?

Nàng tự nhiên khó có thể lý giải được Ngô Minh loại tâm lý trạch nam này. Mỡ đưa tới cửa đương nhiên vui lòng nhận, nhưng cũng khuyết thiếu một loại cảm giác thành công. Cảm giác khi lén lén lút lút chiếm tiện nghi, đối với trạch nam tới nói nhưng là cực kỳ sảng khoái. Tỷ như nhìn một cái đầu đường nào đó chụp trộm, ai nha, cơ hội như vậy bình thường không thể có được, có thể so với trực tiếp xem tiểu điện ảnh còn muốn cả người vui vẻ.

“Chen một chút cho ấm áp a.” Ngô Minh cười nói.

“Mùa hè ngươi còn nói cái gì ấm áp?” Tình công chúa mắng một câu, nhưng cũng không có quá mức từ chối Ngô Minh.

Sau đó Tình công chúa định vận huyền khí cố định thân thể, ngược lại cùng Ngô Minh đánh tới đánh tới nhốn nháo loạn tùng phèo.

Đánh xe nữ thị vệ cùng nha hoàn tùy tùng đều ở thầm nhủ trong lòng: Công chúa điện hạ thực sự là tâm rộng rãi a, lập tức liền muốn đi sứ nước Tề, còn muốn suốt đêm đi tới gặp mặt mẫu thân.

Nhưng các nàng đồng thời cũng nghĩ đến, tựa hồ mấy ngày nay thời điểm cùng Chu Chỉ Nhược cùng nhau, Tình công chúa cười đến so với số lần sau khi vào cung tới nay hết thảy đều nhiều hơn.

Cũng đúng bởi Chu cô nương đến rồi, Tình công chúa mới có tâm sự chạy về quê cũ đi cùng người thân cáo biệt chứ? Thường ngày nhìn Tình công chúa đại thể là mỉm cười. Mà này nhưng là một loại nụ cười đoan trang khách khí, cũng không phải là phát ra từ trong tâm. Tuy rằng lựa không ra bị bệnh gì, nhưng ở lâu trong cung tất cả tên thị vệ đều nghe được. Đó là một loại tiếng cười khách sáo chính thức, âm thanh ngột ngạt mà cứng nhắc, khuyết thiếu sức sống thanh xuân.

Chỉ có khi Chu cô nương đến rồi, tiếng cười của Tình công chúa mới giống như là thanh âm của một chiếc lục lạc mà thiếu nữ mười sáu* tuổi thanh xuân nên có. Giống loại đùa giỡn ở trên xe ngựa này, dĩ vãng càng là đừng có mơ. (*二八)

Đoan trang Tình công chúa lúc nào ở trước mặt người bên cạnh biểu hiện qua tính nết hài tử, có thể hiện tại ở trên xe cùng người đùa giỡn thành một đoàn nhưng là người nào?

Một đám nữ thị vệ không thể không ở trong lòng than thở, đã sớm nghe nói những ngày gần đây đại hồng nhân quật khởi Chu Chỉ Nhược là cái nữ tử có bản lĩnh. Hôm nay xem ra Chu cô nương quả thật là có bản lĩnh thay đổi con người. Riêng là Tình công chúa có thể bị nàng biến thành bộ dáng này liền để cho người bội phục.

Báo lão ở trên một chiếc xe ngựa khác cũng là có năng lực mơ hồ nghe được chút âm thanh bên trong xe ngựa Ngô Minh bên kia, không khỏi lắc đầu cảm khái: Tuổi trẻ thật tốt a.

Ách… Hình như có chỗ nào không đúng lắm? Báo lão đột nhiên phản ứng lại. Trên xe không phải là Mặc vương tử cùng Chu cô nương, mà là Tình công chúa cùng Chu cô nương, hai cô gái a.

Các nàng đánh lộn, đối với tuổi trẻ có quan hệ gì. Đó cũng không là tình yêu a, vẻn vẹn là bạn thân… Bất quá, thật sự vẻn vẹn là bạn thân sao?

Báo lão đặt tay lên ngực tự vấn, nếu là mình trẻ hơn một chút, tất nhiên cũng sẽ đối với Chu Chỉ Nhược động tâm. Còn Mặc vương tử càng là không cần phải nói, liền ngay cả so với lối suy nghĩ cùng vận thế đều không ăn thua đại vương tử kia đều biết vứt ra mấy triệu lượng bạc đến mua cố vấn, loại hình nhân tài mỹ nữ như vậy càng là nên thu vào trong phòng.

Nhưng là hiện tại Chu Chỉ Nhược luyện tập nguyên khí, giữa trán càng là điểm thủ cung sa, hơn nữa thân phận từ từ như nước lên thì thuyền lên. Liền ngay cả Huyền Vũ Hoàng cũng bắt đầu nhờ cậy vào nàng, Mặc vương tử chúng ta thật sự sợ là giỏ trúc múc nước công dã tràng…

Báo lão bắt đầu cân nhắc có hay không muốn ở tại trên đường đi sứ, giúp Mặc vương tử bày mưu tính kế bắt Chu Chỉ Nhược. Thậm chí là muốn hạ cửu lưu* thủ đoạn. Chỉ cần có thể đắc thủ… (*gồm cửu lưu; trung lưu; hạ lưu ở đây là dùng thủ đoạn hạ lưu)

Dù sao Tam Thánh Tông không quang minh lẫm liệt bằng Trượng Kiếm Tông, Báo lão trong ngày thường vẫn tính thành thật bản phận, một khi muốn chủ ý làm chuyện xấu, khó tránh khỏi liền có một chút tà khí lộ ra ngoài.

Nhưng mới vừa bốc lên ý niệm như vậy, Báo lão liền mạnh mẽ đình chỉ.

Hắn nghĩ tới biểu hiện liệu sự như thần của Chu Chỉ Nhược rồi, chỉ sợ chính mình một khi động lên một loại tâm tư gây bất lợi nào đó cho nàng. Chỉ sợ sẽ bị phát hiện. Chớ nói chi là cái phương thức bỏ thuốc gì giúp Mặc vương tử đắc thủ.

An toàn là số một đi, đừng đến thời điểm đem nữ cố vấn trêu cuống lên. Ngược lại bỏ thuốc đem mình hãm hại.

Bởi vì thành tích cố vấn ngày xưa bày mưu tính kế như ở trình độ biết trước, trong lòng Báo lão đã tồn tại sự sợ hãi đối với Ngô Minh. Hoài nghi nếu như là mình lén lút bỏ thuốc, nói không chừng thật sự có khả năng cuối cùng là chính mình uống vào.

“Đã đến phụ cận Nguyên Liệu điện, Chỉ Nhược ngươi trước tiên đừng nghịch, mau đi xem một chút sư phụ của ngươi.” Tình công chúa vừa cười vừa thở gấp, nhắc nhở Ngô Minh mau mau xuống xe.

Ngô Minh chưa hết thòm thèm đối với Tình công chúa le lưỡi một cái.

“Chán ghét, không đoan trang chút nào. Kẻ xấu xa!” Tình công chúa cảm giác mình như bị đùa giỡn vậy.

Nàng nhìn thấy Ngô Minh hồng hồng cái lưỡi, không biết làm sao liền cảm giác đáy lòng một trận cảm giác hốt hoảng. Cái này cũng là bởi vì giác quan thứ sáu của thiếu nữ, một loại nguy cơ không tên khi bị sắc lang nhìn chằm chằm sau.

Tình công chúa mau mau sửa sang xiêm y bởi vì đùa giỡn mà rối loạn một chút, tìm thấy nơi cổ áo, đột nhiên nhớ tới vừa nãy Chu Chỉ Nhược tựa hồ muốn từ nơi này đưa tay dò vào đến.

Ai nha, cái kia xấu hổ muốn chết. Trên mặt Tình công chúa nhất thời toả nhiệt.

Một bên khác Ngô Minh nhảy xuống xe ngựa.

Chỉ là sờ sờ chà xát đã rất đã a. Thanh hương trên người Tình công chúa, nghe nghe dư hương trong tay, Ngô Minh trong lòng vui vẻ.

Nàng mới vừa xuống xe, Tình công chúa đột nhiên vén màn xe lên, hô nàng một tiếng: “Trở lại, trước tiên mau quay lại đây.”

“A?”

“Ngươi nhìn ngươi cái bộ dáng này, đi gặp sư phụ làm ăn nói?” Tình công chúa nói: “Trước trang phục tọa điện đại sư tỷ của ngươi cỡ nào mộc mạc? Hiện tại cái thân xiêm y này tuy rằng không quá đáng, thế nhưng Cầm điện chủ sợ là không thích.”

Ngô Minh liếc nhìn nhìn trên người, bởi vì xiêm y trước đó ở lúc cứu trị bé gái bị thương ở chân đã đổi qua, sau đó mặc vào chính là trang phục so ra tương đối bình thường, trước đây không lâu lại mới vừa ở Thường Tình cung đổi một bộ áo choàng ngắn vàng sáng của Tình công chúa.

Cái thân xiêm y này vốn là hoàng gia mới mặc được, bởi vì sắc vàng nhưng là tiêu chí đặc thù của hoàng gia. Cũng còn tốt mặt trên đã làm rất nhiều hoa văn tân trang, không còn là vàng sáng làm chủ sắc điệu, hơn nữa không có long phượng đồ án. Bằng không quy chụp cho Ngô Minh một cái tiếm vượt* còn là rất có khả năng. (*vượt quyền của bản thân)

Chỉ có điều Ngô Minh hiện tại là người tâm phúc trong mắt của Huyền Vũ Hoàng, mặc dù là có người chú ý tới, đang ở lúc không có thời cơ thích hợp, hẳn là cũng không có người dám đứng ra chỉ trích hạch tội. Có tên không sợ chết, hoặc là không úy kỵ bị hố, có thể thử hạch tội Ngô Minh một phen. Chỉ là trước có vết xe đổ hạch tội việc kiến bia chuộc huynh, với suy nghĩ của bình thường cũng sẽ không làm chuyện như vậy.

“Nói cái xiêm y này ta mới chú ý tới, thực sự là bị hồ đồ rồi.” Tình công chúa đem Ngô Minh kéo trở về, theo từ bên trong cái bọc đựng đồ dự bị lâm thời trên xe ngựa nhảy ra đến một bộ trang phục nữ tử mộc mạc màu xanh: “Cái này vốn là ta dự định ở thời điểm lén lút đi dạo phố chơi đùa mà mặc, không nghĩ tới đầu tiên là tiện nghi ngươi.”

“Khà khà, lúc nào chúng ta cùng ra đường đi chơi đi.” Ngô Minh vừa đổi xiêm y, vừa nói: “Đi nước Tề cũng là có thể cân nhắc lén lút trên đường phố xem trò vui, cũng phải mua chút đặc sản địa phương cái gì.”

Lời này nói hoàn toàn không phải thân phận người nằm vùng nước Tề, Tình công chúa đồng ý nói: “Ý kiến hay, ta cũng là nghĩ qua. Bất quá đến thời điểm đó ta nhưng là thiếp thân nha hoàn của Chỉ Nhược ngươi, có thể đừng ở bên đường bắt nạt ta mới là.”

“Không bắt nạt làm sao thành? Chẳng phải là lãng phí cơ hội? Ha ha ha.” Ngô Minh cười to.

“Lần này đi sứ nhưng là tiện nghi ngươi. Bổn công chúa vì ngươi làm một người thiếp thân nha hoàn, ngươi là đã tu luyện phúc phận mấy đời? Ai? Chỉ Nhược…” Tình công chúa liếc nàng một cái, lại rất nhanh chú ý tới theo tiếng cười bộ ngực của nàng cũng ở biến hóa: “Chỉ Nhược, ngực của ngươi nhô ra trước thật cao.”

Nàng đưa tay hướng về trước tìm tòi, vừa vặn nắm cái đầy tay, kinh ngạc nói: “Ngươi sinh ra làm sao? Tuổi nhỏ như thế, vòng eo gầy như thế, rõ ràng có thể trở lên lớn như vậy. Trang phục tầm thường đều no đến mức thật cao.”

Tình công chúa vóc người so với Ngô Minh đầy đặn một ít, vốn là là gần như hoàn mỹ. Nhưng là cùng Ngô Minh so sánh nhưng vẫn là thua chị kém em.

“Nha! Ngươi dám tập ngực!” Ngô Minh lập tức không chút khách khí đánh trả: “Ngươi cũng không nhỏ, còn không thấy ngại nói ta?”

“Ai nha ——!” Tình công chúa một tiếng kêu sợ hãi, vội vã né tránh: “Đừng nghịch đừng nghịch, bên ngoài có người.”

“Hừ, ta đây là giả. Ta không tin ngươi cái bộ ngực này là thật sự, ta tựa là nghiệm nghiệm xem thật giả được chứ?”

“Ai nha, đừng vò!” Tình công chúa bị thủ pháp Ngô Minh làm cho có chút mềm cả người, liều mạng mới tránh thoát khỏi móng vuốt lộc sơn*: “Cái này nơi nào còn có giả, không cần nghiệm nghiệm xem?” (*thành ngữ về chuyện xưa của Dương Quý Phi và An Lộc Sơn)

“Khà khà, cố thể là bị ong mật chập đây.” Ngô Minh sảng khoái đến hai tay hương nhuyễn, đảo mắt đã đem phiền muộn mới vừa rồi bị tập ngực trong lòng hoàn toàn dứt bỏ.

Hương nhuyễn trắng mịn độ mãn phân*, thế nhưng tiểu nụ hoa mặt trên vẫn còn chờ khai phá, Ngô Minh rơi xuống lời bình như vậy. Các loại vọng, văn, vấn, thiết, nhào nặn, liếm** có cơ hội nhất định phải cẩn thận đùa giỡn một thoáng… (*căng đầy) (**cái này nàng nào đọc qua Đạo Mộ Bút Ký và Ma Thổi Đèn rồi mới hiểu và thấy buồn cười)

Ngô Minh không đứng đắn mà ở chỗ này loạn tưởng, Tình công chúa nhưng đang trợ giúp nàng chính trang y phục mới thay đổi một thoáng, thật giống thê tử đưa chồng mình đi phỏng vấn vậy quan sát tỉ mỉ qua một lượt, còn giúp đỡ Ngô Minh đem sợi tóc trên thái dương hơi hơi thu dọn một thoáng: “Được, gần đủ rồi, đi thôi!”

Ngô Minh lại nhảy xuống xe ngựa, nhưng không ngờ Tình công chúa lại gọi một tiếng: “Ai nha, chờ… chờ đã, trở về.”

Ta đến cùng còn có thể đi không? Tương đương không biết nói gì a, Ngô Minh nhìn Tình công chúa.

“Xin lỗi.” Tình công chúa có chút ngượng ngùng: “Ta đột nhiên nghĩ đến, ngươi trực tiếp như vậy đi qua, không nắm chút lễ vật gì?”

“A, ngươi là nói ta hẳn là xách một hộp điểm tâm cái gì?” Ngô Minh hiểu được.

“Nói bậy, Cầm điện chủ há lại là một hộp điểm tâm liền có thể đánh khởi hành?” Tình công chúa nhường Ngô Minh một lần nữa ngồi trở lại bên trong buồng xe, từ chính mình trên eo đón lấy một khối bạc ngọc to chừng trứng chim cút, đặt ở trong tay Ngô Minh: “Liền nói là nhận được từ trong cung, có hiệu quả dưỡng tâm an thần. Đưa cho sư phụ thay cho tấm lòng thành.”

Ngô Minh rất thẹn thùng. Không phải là bởi vì Tình công chúa nắm ngọc bội của chính mình đến giúp đỡ làm tặng lễ, mà là chính mình khi kết bạn với những bạn bè này, thật giống hơi có chút thân phận, đều muốn theo từ trên người lấy xuống ít đồ đưa cho mình.

Tâm ý của Tình công chúa rất tốt, Ngô Minh cũng không chối từ, cảm ơn sau lại muốn xuống xe ngựa.

“…” Mành che thùng xe ngựa lại bị xốc lên, Ngô Minh quay đầu lại nhìn Tình công chúa bất động.

“Làm sao? Còn không đi.” Tình công chúa buồn bực.

“Ngươi không lại nói [ trở về ]?” Ngô Minh trêu ghẹo.

“Đi đi đi đi!” Tình công chúa đem Ngô Minh đẩy đi ra ngoài.

*********************

ps: Cảm tạ ( vu mã nơi đây), ( phi hồ nhất tiêu), mỗi ngày kiên trì khen thưởng, be có động lực a!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.