Tai Nạn May Mắn

Chương 7: Chương 7




Bầu trời bao la của liên tục cả tuần nay đầy là mây, hôm nay rốt cục thấy được ánh mặt trời.

Lư Phương Phỉ để cho Thiên Vũ đi rửa chén, rồi nàng cầm lấy áo khoác tại cửa lớn hô

“Lâm Thiên Vũ tiên sinh! Hôm nay khí trời tốt lành tớ dắt cậu đi vòng vòng.”

Lâm Thiên Vũ lau khô tay từ phòng bếp đi ra, bước chân còn có chút tập tễnh.

“Này nói cái gì thế , cái gì gọi là mang tớ đi vòng vòng ?” Lâm Thiên Vũ tức giận đã nắm lấy áo gió, nhéo nhéo cái mũi của nàng.

“Cậu coi tớ là chó đấy hả!”

“Vậy sao? Tớ thấy có chỗ cậu so với chó mạnh hơn nhiều.”

Lâm Thiên Vũ liếc xéo nàng

“Nới lại câu đó lần nữa thử xem.”

Lư Phương Phỉ cười khúc khích khóa cửa lại, nắm lấy cánh tay của hắn

“Không không, ý tớ chỉ là cậu già hơn chó rất nhiều thôi…. Ha ha ha…”

“Cậu thật là nhỏ tinh nghịch.” Lâm Thiên Vũ cúi đầu xuống tại mặt của nàng cắn một cái

“Nhìn xem tối nay tớ sẽ giải quyết cậu như thế nào!”

“Ách…” Lư Phương Phỉ thân thể cứng đờ.

Không được nghe nói mang thai ba tháng đầu, tối kỵ chuyện sinh hoạt vợ chồng đối với con không tốt.

“Làm sao vậy?” Phát hiện Lư Phương Phỉ khác thường, Lâm Thiên Vũ nghiêng đầu xem.

Lại nữa rồi hắn phát hiện gần đây Lư Phương Phỉ luôn không yên lòng, hành tung cũng không rõ thường xuyên tìm không thấy người, có đôi khi còn một mình ngồi ở trước máy tính, lặng lẽ nhìn xem vật gì đó nàng có bí mật hắn muốn hỏi.

“Không có gì! Tớ chỉ ta là muốn nói gần đây không thoải mái, buổi tối mong ngài có thể bỏ qua cho tớ không?”

“Ở đâu không thoải mái?”

Lâm Thiên Vũ khẩn trương nhìn mặt Lư Phương Phỉ, trái phải kiểm tra một phen.

“Nói cho tớ biết ở đâu không thoải mái, có cần đi bệnh viện hay không?”

“Không cần.” Lư Phương Phỉ cười xấu hổ cười

“Đừng khẩn trương như vậy chỉ là chút chuyện nhỏ.”

“Tớ thấy cậu gần đây khẩu vị cũng không tốt, rốt cuộc là ở đâu không thoải mái?”

“Chỉ là không có gì đâu, không cần quá lo lắng.” Lư Phương Phỉ trấn an vỗ vỗ bàn tay của hắn.

Hôm nay ánh mặt trời rất tốt liên tục vài ngày mưa hôm nay ánh mặt trời chiếu xuống làm cho không khí có cảm giác tươi mát. Mấy ngày mưa là vết thương của Lâm Thiên Vũ thương sẽ đau dữ dội, nên mấy buổi tối nàng luôn giúp Lâm Thiên Vũ bóp chân.Lư Phương Phỉ ôm cánh tay Lâm Thiên Vũ từ từ đi tản bộ.

Nhưng khóm cây xanh rĩ sau mưa nhìn tràn ngập sức sống, cách nơi ở bọn họ không xa là 1 công viên. Buổi sáng rất ít người tản bộ rất, ánh mặt trời ấm áp chiếu vào hai người đang dựa vào nhau, hai bọn họ người đều không nói gì mỗi người 1 suy nghĩ từng bước một đi trên con đường nhỏ.Trong công viên có ghế ngồi, Lư Phương Phỉ chỉ chỉ hai người ngồi xuống.

“Hôm nay ánh sang thật tốt! Cậu nên phơi nắng thật nhiều hấp thụ ánh sáng mặt trời, ba tháng này cậu đã ở trong phòng sấp mốc meo rồi!” Nàng giơ tay lên che che ánh mặt trời, 2 bọn họ tay nắm tay.

Lâm Thiên Vũ vuốt ve tóc của nàng.

“Được thôi! Về sau cậu hãy cùng tớ đi phơi nắng.”

“Mẹ cậu sắp về rồi.”

“Mẹ về cũng tốt, tớ cũng có chuyện cần nói với mẹ.”

Lư Phương Phỉ mắt nhìn Lâm Thiên Vũ, nàng muốn nói là bác gái trở lại thì nàng sẽ phải về nhà của mình, đúng là Lâm Thiên Vũ tựa hồ cũng không có hiểu được nàng nói.

“Cậu ngày hôm đó, nhất thiết phải cùng tớ ra sân bay đón mẹ cậu nha! Bác gái thấy cậu chắc sẽ rất vui.”

“Được! Ngày đó chúng ta cùng đi đón mẹ.”

Lâm Thiên Vũ sờ sờ Lư Phương Phỉ tóc

“Phương Phỉ, cậu gần đây có phải hay không có chuyện gì…”

“Thiên Vũ!” Lâm Thiên Vũ còn chưa nói cong thì có 1 tiếng nói cắt đứt.

Giọng nói này rất quen tai, Lư Phương Phỉ quay đầu lại nhìn thấy người nọ cũng hơi kinh hãi, nhíu mày.

“Chu tiểu thư.” (L: xì lại tới đòi chắp lại tình xưa sao?)

Chu Á Ninh cũng không nhìn nàng, trực tiếp chạy bước đến trước mắt Lâm Thiên Vũ nói:

“Thiên Vũ, anh rốt cuộc đã tìm được anh.”

Lâm Thiên Vũ lúc nghe được có người gọi hắn đã biết là ai rồi.

Hắn liên tục cúi đầu nhìn chân mình, vô thức sờ sờ giọng thật lạnh.

“Tìm tôi làm gì?”

Lư Phương Phỉ vẫn phía sau bọn họ, nàng nhìn không thấy vẻ mặt hai người, cũng không biết mình nhìn thấy hai người gặp lại thì là vẻ mặt gì nhưng là nàng biết rõ nhất định là không tốt, tay chân lạnh, bụng hơi đau. Những ngày này nàng tra xét không ít về kiến thức về phụ nữ có thai phụ nữ có thai tối kỵ tức giận, hay kinh động, nàng nhất định phải bình tĩnh, bình tĩnh!

“Thực xin lỗi Thiên Vũ, thực xin lỗi…” Chu Á Ninh khóc, nước mắt cứ thế rớt xuống.

“Thiên Vũ ngày đó em thật sự không biết chuyện sẽ biến thành như vậy, đều là lỗi của em, xin anh tha thứ cho em.”

Vì muốn chiếm được thiện cảm Chu Á Ninh muốn kéo tay của Lâm Thiên Vũ khóc một chút, lại bị Lâm Thiên Vũ nhẹ phất một cái né ra.

Lâm Thiên Vũ cười nhẹ một tiếng, giọng rất lạnh lùng

“Tốt thôi, tôi tha thứ.”

Chu Á Ninh không nghĩ tới Lâm Thiên Vũ lại vẻ mặt dễ dàng như vậy cũng làm cho nàng sửng sốt.

“Không phải là.. em là nói… Xin anh tha thứ cho em.”

“Thì đúng thế, tôi nghe rất rõ ràng, tôi đã nói cũng rất rõ ràng tôi nói tôi tha thứ cho cô.”

“Không phải là… không phải là…” Chu Á Ninh khẩn trương nói cũng không ra lời, Lâm Thiên Vũ như vậy làm cho nàng thấy sợ hãi, thái độc quá tỉnh táo ánh mắt thì sắc bén, lanh lẽo.

“Không phải cái gì?” Lâm Thiên Vũ nhếch lên khóe miệng.

“Có chuyện gì từ từ nói, không phải vội.”

Giống như là nhớ ra cái gì đó Lâm Thiên Vũ đột nhiên quay đầu, cau mày nhìn Lư Phương Phỉ nháy mắt ra dấu.

“Đứng xa vậy làm cái gì? Tới đây ngồi.”

Lư Phương Phỉ chần chừ nhìn hắn, liền nghe thấy Lâm Thiên Vũ dĩ nhiên chờ mình, hắn trực tiếp đi qua người Chu Á Ninh đi đến trước mặt nàng, dắt tay của nàng lại ngồi vào ghế dài. Chẳng thèm đếm xỉa tới Chu Á Ninh ân cần hỏi nàng

“Sắc mặt kém như vậy, thân thể lại không thoải mái sao? Nhất định buổi chiều nay cậu phải đi bệnh viện 1 chuyến đi.”

“Không… không có gì.” Bây giờ không phải là lúc tới bệnh viện.

“Chutiểu thư hình như có lời muốn nói.”

Lư Phương Phỉ cố gắng nói sang chuyện khác lại bị Lâm Thiên Vũ nhìn chằm chằm, sắc mặt của Lư Phương Phỉ thật là khó coi là vì Chu Á Ninh xuất hiện nên ghen, hay là thân thể thật sự không thoải mái?

Lâm Thiên Vũ có chút bực bội chỉ muốn nhanh đuổi Chu Á Ninh đi.

“Cô còn có lời muốn nói sao?”

“Thiên Vũ chân của anh…” Chu Á Ninh há hốc mồm .

Kỳ thật ngày đó xảy ra tai nạn xe cộ nàng có xem tin tức, không nghĩ tới Lâm Thiên Vũ lại bị thương nghiêm trọng như thế, nói nàng không lo lắng là giả vì dù sao hai người cùng yêu nhau được thời gian, hắn bị tai nạn, chân lại bị thương như thế làm càng thêm áy náy.

Chuyện này nói như thế nào đều là nàng không đúng đúng là ngay lúc đó nàng bị tình yêu làm cho mù mắt còn đi với bạn trai mới, bỏ mặc Lâm Thiên Vũ, lúc đó cứ dứt khoát àm đi lại không thấy băn khoăn gì…. Nàng cảm thấy hai người nếu đã chia tay nên phải tuyệt tình một chút, không cần phải dây dưa nhau như vậy đối với cả 2 cũng không tốt, huống chi nàng xem tin tức thấy Lâm Thiên Vũ mặc dù bị thương nghiêm trọng, cho hắn tĩnh dưỡng thương thế cho tốt bởi vậy nàng cũng không nghĩ nhiều.

Chu Á Ninh thừa nhận lúc trước chia tay chỉ là lấy Lư Phương Phỉ làm lí do mà thôi, nàng cũng thừa nhận mình là 1 nữ nhân hám giàu lúc trước nàng cùng Lâm Thiên Vũ một chỗ nguyên nhân chủ yếu là vì Lâm Thiên Vũ bán kim cương. Đúng là sau khi lui tới nàng mới biết được cong ty kim cương là Lâm Thiên Vũ cùng Lư Phương Phỉ hai người hợp tác mở, hai người mỗi người giữ một nửa cổ phần. Thời buổi hiện nay công ty cổ phần mà bán kim cương là hãn hữu, hơn nữa công ty này mới lập có 5 năm quy mô còn nhỏ, mặc dù có chút danh tiếng trên trường quốc tế nhưng đây chẳng qua là vinh dự thuộc về Lư Phương Phỉ.

Vậy nên Chu Á Ninh nổi lên 2 lòng, dù sao tình yêu của nàng với hắn cũng không phải thật lòng yêu, nên gặp kẻ có điều kiện tốt hơn nàng liền theo kẻ kia. (L; thế mới nói vì ko đủ yêu nên mới ko hiểu rõ ng` mình yêu, gia thế của hắn liệu có mấy kẻ hơn, ngu ngốc…)

Ai biết… ai biết… Chu Á Ninh nước mắt càng thêm muốn điên lên được…. kẻ kia chỉ đùa giỡn nàng, qua lại với hắn 3 tháng thì bị hắn đá, vì hắn nõi hắn xưa nay chưa lui tới với ai quá 3 tháng, hơn nữa lúc chia tay, hắn còn nói một câu càng làm cho nàng càng khiếp sợ.

“Cô có phải cho rằng Lâm Thiên Vũ chỉ là một ông chủ 1 công ty kim cương nho nhỏ?”Namnhân kia ha ha cười lên, cười có chút châm trọc.

“Ta nói thật cho cô biết, Lâm Thiên Vũ chính là con trai duy nhất của siêu tập đoàn tài chính ở Mĩ đó, hắn là 1 kẻ tương lai hô gió gọi mây đó.”

Lúc ấy Chu Á Ninh nghe thế quả thực là không cách nào dùng lời nói mà hình dung được tâm tình của mình, xấu hổ, phẫn nộ, thậm chí còn muốn đánh người!

Nàng thật hận kẻ này, nàng càng hận Lâm Thiên Vũ hắn có gia thế khổng lồ như vậy mà cho tới bây giờ không có nói với nàng! (L; điên mà nói cho kẻ mờ mắt về tiền hả…)

Hắn vi cái gì mà giấu mình?

Chu Á Ninh nhìn Lâm Thiên Vũ ngồi ở trên ghế, lôi kéo tay của Lư Phương Phỉ trong nội tâm cười lạnh, mặc kệ hắn vì cái gì nàng đều muốn đoạt lại Lâm Thiên Vũ. (L: mơ giữa ban ngày…)

Chỉ cần nàng muốn thì sẽ không có gì không chiếm được !

“Chân của tôi đã tốt lắm cám ơn sự quan tâm của cô.” Lâm Thiên Vũ lạnh nhạt trả lời, hắn hiện tại chỉ muốn đuổi Chu Á Ninh đi.

Ai ngờ Chu Á Ninh lại vẫn quấn quít nói không ngừng

“Thiên Vũ thực xin lỗi. Đều là lỗi của em nếu như không phải là em thì anh cũng sẽ không bị thương, thật xin lỗi. Em nhất định sẽ vì anh mà làm chút chuyện.”

“Chutiểu thư!” Lâm Thiên Vũ rốt cục bực mình cắt đứt lời của Chu Á Ninh.

“Tôi nghĩ cô là không có nghe rõ lời của tôi, tôi nói chân của tôi đã tốt không cần cô làm cái gì.”

Nữ nhân này rốt cuộc là thế nào? Hiện tại mới chạy tới mèo khóc chuột sao? Đáng tiếc hắn không phải là chuột, cô ta cũng không phải là mèo.

Lâm Thiên Vũ rốt cục là cái loại lạnh nhạt đó, vẻ mặt xa ngàn dặm Chu Á Ninh chứng kiến hắn lộ ra bộ dạng chán ghét ngược lại trong lòng hồi hộp nàng cũng biết Lâm Thiên Vũ sẽ không quan tâm hắn hiện tại cái dạng này hoàn toàn giải thích rõ hắn giận mình.

“Không! Thiên Vũ để cho em chăm sóc anh được không? Em, là thật lòng hối cải , xin anh cho em 1 cơ hội, trước kia đều là lỗi của em, em lần này nhất định sẽ sửa.”

Lâm Thiên Vũ cảm giác mình sẽ nhanh bị nữ nhân này làm điên. Nói thật, lúc nhìn thấy Chu Á Ninh một khắc kia hắn thật sự không có cảm tưởng gì.

Nếu như nói lúc trước thì hắn có lẽ sẽ nổi trận lôi đình, hận không thể một cái tát ném cô ta bay tới Thái Bình Dương làm mồi cho cá mập, nhưng vì những ngày qua bởi vì có Lư Phương Phỉ chiếu cố hắn dần dần đi ra khỏi khói mù từ từ nhận thức một đạo lý vô cùng đơn giản chính là hạnh phúc hết thảy đều là ý trời. (L: choáng, át 1 cái tới TBD mình cũng muốn thấy cái tát này quá…)

Có lẽ nếu như lúc trước không có chuyện Chu Á Ninh nháo kia thì nói không chừng hắn sẽ không yêu Lư Phương Phỉ, lại nói tới hắn còn muốn cảm tạ cô bạn này.

Lâm Thiên Vũ đột nhiên hé miệng cười một tiếng, hắn nụ cười này làm cho Lư Phương Phỉ tim thấy đau đớn. Hắn đang cười cái gì? Là chuẩn bị tha thứ cho Chu Á Ninh sao?

Người tính không bằng trời tính, nàng không có nghĩ qua Chu Á Ninh sẽ xuất hiện trước mặt Lâm Thiên Vũ, sao cô ta lại xuất hiện tại đây? Nàng cảm thấy hành vi của nữ nhân này thật đáng xấu hổ!

Đúng là nàng không chỉ có đánh giá thấp sự mặt dày của Chu Á Ninh, còn không có tính qua độ tình cảm mà cô ta dành cho Lâm Thiên Vũ.

Nàng chưa từng có hỏi qua lúc trước Lâm Thiên Vũ sao lại lao ra đuổi theo Chu Á Ninh lúc cô ta lên chiếc xe kia, trong đầu hắn rốt cuộc nghĩ cái gì? Nhưng vì hắn có thể nói là vì hắn yêu cô ta ư? ít nhất ngoài mặt xem ra Lâm Thiên Vũ yêu Chu Á Ninh là thật.

Bất kể nói thế nào bọn họ cũng có cơ sở là tình cảm chính mình vô luận từ đâu đều không thắng được Chu Á Ninh, cho dù hiện tại trong bụng của nàng có con của anh ta, nhưng nàng cũng sẽ không hạ tiện như vậy lấy hài tử ra để đặt cược.

Lư Phương Phỉ cảm giác mình hiện tại đặc biệt buồn cười, ngồi ở bên cạnh thân phận gì ? chút lập trường cũng không có. Rõ ràng là ngồi đây nhìn xem hai kẻ tình nhân cũ trình diễn màn trùng phùng gương vỡ lại lành thật châm chọc.

Lâm Thiên Vũ ở bên cạnh cười không ngừng, Chu Á Ninh lại cảm thấy trong lòng sợ hãi.

“Thiên Vũ, anh… Anh làm sao vậy?” Hắn sẽ không phải là đụng hư đầu óc chứ?

Hắn rất khẳng định nói: “Tôi không sao, đầu óc cũng còn tốt lắm, hiện tại chân cũng không có chuyện đều tốt lắm, cho nên cô không cần phải tự trách nếu như khôn còn gì tôi phải đi.”

“Đừng chớ đi.” Chu Á Ninh vội vàng kéo tay của Lâm Thiên Vũ.

“Em còn chưa nói xong, Thiên Vũ kỳ thật em là muốn nói, nếu như anh thật sự tha thứ cho em có thể hay không…” Chu Á Ninh nói đến đây liền nói không được nữa, nàng thật sự sợ Lâm Thiên Vũ không cần suy nghĩ sẽ cự tuyệt.

Ngược lại một bên Lư Phương Phỉ nhìn không được, ngáp dài, lười biếng thay Chu Á Ninh nói tiếp

“Chutiểu thư nói là cậu có thể hay không tha thứ cho nàng, cho cô ấy thêm thêm 1 cơ hội?”

Ai nha! Chu Á Ninh con mắt loé sáng, không nghĩ tới nữ nhân này cũng có tiếng người, bất quá cho dù nàng giúp mình nói chuyện nàng cũng sẽ không đem Lâm Thiên Vũ tặng cho nàng.

“Cậu nói cái gì?” Lâm Thiên Vũ nghiến răng nghiến lợi quay đầu.

Nữ nhân này đầu óc thác loạn hả? nàng có phải hay không quên Chu Á Ninh đối với hắn đã làm cái gì?

Hắn có thể tha thứ Chu Á Ninh, còn coi như chuyện trước kia cũng chưa từng xảy ra, hắn có thể không muốn so đo nhưng là nàng cũng không cần thiết thay Chu Á Ninh phụ hoạ đi!

“Không nghe rõ?” Lư Phương Phỉ có chút bực bội, nghe nói phụ nữ mang thai rất thích ngủ, nàng ngáp một cái lười biếng lại lặp lại một lần.

“Chutiểu thư là tới xin lỗi cậu ngược lại cũng nên có tỏ thái độ.”

“Vậy được thôi.” Lâm Thiên Vũ sắc mặt đã không thể nói là khó coi để hình dung

“Tỏ thái độ sao! Vậy tôi hiện tại nói rất rõ ràng nói cho cô biết Chu Á Ninh.” Hắn đã nhẫn đến cực hạn.

“Chu Á Ninh hãy nghe cho kĩ, tôi chỉ nói một lần, tôi cho cô biết người con gái bên cạnh tôi là Phương Phỉ chắc cô cũng biết đi…”

“A! Có đương nhiên… Biết.”

Lâm Thiên Vũ bộ dạng như muốn ăn thịt người làm cho nàng cũng không dám thở, từ khi quen nhau chưa từng thấy hắn tức giận như vậy, hắn đang rất tức giận…

Nói như thế nào lại liên quan đến mình? Lư Phương Phỉ nhíu nhíu mày rất không hiểu nhìn Lâm Thiên Vũ.

Lâm Thiên Vũ tiếp tục nói: “Những ngày này đều là Lư Phương Phỉ một mực chăm sóc cho tôi, cô ấy làm cho tôi cảm thấy rất ấm áp nên tôi thẳng thắn nói cho cô biết, tôi yêu Lư Phương Phỉ , những chuyện trước kia với tôi đã là quá khứ rồi, vì vậy cho nên nhân tiện cũng mong cô đừng tới làm phiền tôi.”

“Từ từ…” Chu Á Ninh đột nhiên ngăn cản lại Lâm Thiên Vũ.

Lâm Thiên Vũ ánh mắt như muốn phóng hỏa thoáng hiện lên vẻ chán ghét.

Hắn lôi kéo ánh mắt ngây ngốc của Lư Phương Phỉ, trong lòng thoáng nghĩ nữ nhân này có phải bị hắn đột nhiên thổ lộ sợ đến choáng váng không? Không đúng hắn hiểu rõ Lư Phương Phỉ, nữ nhân này nhất định ở trong lòng trộm vui sướng đây!

“Chu Á Ninh tôi nghĩ mình đã nói rất rõ ràng, hay là cô vì xinh đẹp quá àm óc thật nhỏ đi!” Lâm Thiên Vũ một khi gặp được chuyện mình đáng ghét sẽ trở nên rất ác độc.

Chu Á Ninh thiếu chút nữa khí nghẹn, nàng rất muốn trước mặt mọi người trở mặt, muốn nói cho ra ngô ra khoai những điều lúc trước nàng nghi ngờ, nàng cũng biết Lư Phương Phỉ sẽ thừa dịp mà cơ hội không nghĩ tới thật là bị nàng đã đoán đúng.

Chu Á Ninh tức giận liếc Lư Phương Phỉ 1 cái, mà Lư Phương Phỉ thì rất vô tội nhìn nàng.

“Thiên Vũ em không tin anh nói, anh cũng đã từng nói với em chỉ là đối với Lư Phương Phỉ chỉ là bạn bè, nàng thậm chí là hồng nhan tri kỷ của anh, về sau 2 người là hợp tác liền càng không khả năng có tư tình, như vậy sẽ bất lợi với sự phát triển của công ty. Em biết rõ anh bây giờ nói lời này chẳng qua là đến khảo nghiệm em, là gạt em , anh còn đang giận em có đúng hay không? Em thật sự hiểu mà! Em hiểu tâm tình của anh mà, nếu đổi lại là em người hại anh bị gãy chân, như vậy em cũng rất hận… hãy cho em thêm 1 cơ hội được không… Thiên Vũ…”

“Nói nhiều như vậy cô nói đủ chưa?” Lâm Thiên Vũ bất chấp Chu Á Ninh kêu gào, cắt đứt lời của nàng

“Tỉnh lại đi Chu Á Ninh. Không cần phải luôn ảo tưởng. cô không tin tôi cùng Lư Phương Phỉ là thật phải không? Vậy, tốt thôi tôi chứng minh cho cô xem.”

Nói xong Lâm Thiên Vũ kéo lại eo của Lư Phương Phỉ tay giữ lấy cái cằm của nàng đầu lưỡi chui vào miệng nàng, hôn mãnh liệt.

Nụ hôn mãnh liệt làm cho Lư Phương Phỉ ưm một tiếng, thoáng trách cứ nhìn Lâm Thiên Vũ.

“Lâm Thiên Vũ, cậu hôn làm đau tớ.”

Lâm Thiên Vũ lòng ngón tay vuốt ve mân mê môi đỏ mọng của nàng.

“Ai kêu cậu luôn thất thần, tớ còn không tính sổ với cậu đấy.”

“Chu Á Ninh tôi không muốn nhìn thấy cô.” Lâm Thiên Vũ nhìn cũng không nhìn nàng một cái ôm lấy eo của Lư Phương Phỉ không quay đầu rời đi, mà hắn không nhìn thấy sau lưng mình Chu Á Ninh vẻ mặt tức giận.

Nàng – Chu Á Ninh không có gì là không chiếm được, nàng sẽ không buông tha.

Chờ coi đi Lư Phương Phỉ! Lâm Thiên Vũ là thuộc về nàng! (L: đập ài! lại có kẻ nằm mơ, tưởng bở rồi! )

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.