Tam Cung Lục Viện Thất Thập Nhị Phi

Chương 131: Q.1 - Chương 131: Mệnh lý




“Thời cơ chuyện này nhất định phải khống chế tốt, hôm sinh nhật càng hỗn loạn thì chúng ta cũng càng an toàn.”

Tiêu Tín liên tục gật đầu.

Ta lại nói:

“Con trai trưởng Tả Đông Tường của Tả Trục Lưu hôm nay có hành động gì không?”

Tiêu Tín nói:

“Hắn vẫn mượn lý do bảo vệ an toàn cho điện hạ giám thị tại xung quanh vương phủ.”

Tiêu Tín hạ giọng nói:

“Có cần ta sai người ám sát hắn không?”

Ta lắc đầu nói:

“Võ công của Tả Đông Tường không tệ, hơn nữa bên người nhân số đông đảo, ám sát hắn sợ rằng cũng không phải chuyện dễ dàng. Cho dù chúng ta muốn đối phó với Tả Trục Lưu, mục tiêu cũng nên đặt ở trên người những đứa con khác của hắn thì hơn.”

Tiêu Tín nói:

“Tả Đông Hào thân là thống lĩnh Thiên Cơ các, hành tung bất định, sau khi ta đi tới Khang đô vẫn chưa từng thấy hắn xuất hiện, nếu so sánh thì con gái Tả Ngọc Di của Tả Trục Lưu dễ đối phó hơn nhiều.”

Ta cười lạnh nói:

“Theo dõi hành tung của ả, thời cơ thích hợp có thể hạ thủ với ả ngay.”

Sáng sớm tỉnh lại, Sở Nhi vẫn đang quấn bên người ta ngủ say, ta mỉm cười nhìn hai gò má của nàng như hoa hải đường, cúi người khẽ hôn một cái, không ngờ Sở Nhi mở hai cánh tay ôm lấy cổ ta, khẽ mở miệng luồn cái lưỡi thơm tho vào trong miệng ta, thì ra nàng vẫn đang giả bộ ngủ.

Ta đè lên người nàng, mỉm cười nói:

“Không ngờ dám dám gạt ta, xem ta làm sao chỉnh nàng đây.”

Sở Nhi cười khanh khách, dùng đầu gối chống lấy người ta, dịu dàng nói:

“Không được hồ đồ, hôm nay còn có rất nhiều chính sự cần phải làm đấy.”

Ta cười nói:

“Việc chính sự nào cũng không quan trọng bằng việc trong phòng của ta cùng Sở Nhi.”

Rồi ta mạnh mẽ tách ra hai chân của Sở Nhi, tại lúc Sở Nhi còn đang giả bộ chối từ liền tiến nhập vào thân thể nàng, (tập thể dục buổi sáng nào ^^)

Sở Nhi ôm chặt lấy thân thể ta, gắt giọng:

“Tên dâm tặc chàng, thế nào nói vào là vào liền thế.”

Ta cười nói:

“Sao mà giọng điệu của nàng lại biến thành giống như Yến Lâm rồi thế...”

Nói đến Yến Lâm lòng ta hơi buồn, qua thời gian lâu như vậy nhưng Mính Nhi vẫn chưa có bất cứ tin tức gì, lẽ nào nó đã xảy ra chuyện gì.

Sở Nhi từ trên nét mặt đã đoán được chuyện trong lòng ta, nhẹ giọng nói:

“Đừng nghĩ nhiều như vậy, Mính Nhi nhất định có thể gặp dữ hóa lành.”

Ta gật đầu rồi toàn lực đè mạnh xuống thân thể Sở Nhi, Sở Nhi dịu dàng phối hợp với ta, dùng thân thể yên lặng an ủi vết thương trong lòng ta.

Bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng leng keng, ta không khỏi nhíu mày mắng:

“Tên khốn khiếp nào làm ra tiếng động lớn như vậy, không biết người ta đang làm việc sao?”

Trên mặt Sở Nhi đỏ hồng, xuân tình nảy nở, nàng thở hổn hển nói:

“Mặc kệ hắn đi, chúng ta tiếp tục...”

Rồi nàng kéo tấm chăn gấm phủ lên đỉnh đầu chúng ta.

Trong bóng tối, chúng ta bắt đầu điên cuồng triền miên. Qua hồi lâu, chúng ta mới thò đầu ra từ trong tấm chăn gấm, hai người nhìn nhau đều hiểu ý mỉm cười.

Tiếng vang bên ngoài vẫn đang còn tiếp tục, ta cả giận nói:

“Để ta đi coi thằng chó chết nào đang gây rối.”

Ta mặc xong quần áo rồi đi ra ngoài cửa, nhìn thấy trên bãi đất trống ở hoa viên vương phủ đã đặt một con kỳ lân bằng sắt thép rất to. Dưới ánh sáng mặt trời rực rỡ buổi sớm, cánh tay của Dực Hổ cùng bốn võ sĩ đang tiến hành lắp ráp ở đó. Ta lớn tiếng nói:

“Dực Hổ! Sáng sớm mà đã làm ầm ĩ gì ở đó vậy, ngươi không cho ta nghỉ ngơi hay sao?”

Dực Hổ ngoác miệng cười:

“Tỷ phu, ta phải lắp thử con kỳ lân này trước, nhìn xem nó có vấn đề gì hay không thôi.”

Ta hết cách đành lắc đầu, đang muốn đi về đột nhiên thì nhớ tới một việc, chỉ vào kỳ lân nói với Dực Hổ:

“Đi tìm một ít nước sơn vàng, quét cho con Kỳ lân này thành màu vàng đi.”

Dực Hổ sờ sờ gáy, nói:

“Sao ta cảm thấy như thế này thì nó mới đẹp nhỉ?”

Ta nhìn hắn hầm hầm:

“Bảo ngươi đi làm thì ngươi cứ làm, còn đứng đó nói nhảm làm gì?”

Dực Hổ thè lưỡi nói:

“Tỷ phu, vậy ta đi sai người làm ngay đây!”

Từ sau khi đi tới Khang đô ta vẫn tuyên bố với bên ngoài là ta có bệnh, từ đó đến giờ vẫn ở bên trong vương phủ, mấy ngày nay nghe được không ít tin tức các vương công quý tộc đến đây bái hội, ta không chịu nổi phiền hà, cuối cùng dứt khoát đóng cửa từ chối tiếp khách. Ung vương dựa theo phân phó của ta lặng yên truyền ra ngoài tin tức mà ta đã giao phó, ý định ban đầu của ta là đe dọa Hưng vương Long Dận Thao, khiến hắn gia nhập vào vở kịch vốn đang rất hỗn loạn này, người đầu tiên phải kinh nhưng là mẫu thân của hắn Tịnh Đức Phi.

Ta nhàn nhã ngồi nghỉ trong hoa viên, sau giờ ngọ ánh nắng ấm áp chiếu lên trên người khiến cho ta cảm thấy một cảm giác thoải mái nói không nên lời. Sở Nhi ở bên cạnh xoa bóp vai cho ta, nhẹ giọng nói:

“Mới gần đây Khang đô có lời đồn, nếu như chàng leo lên ngôi vị thái tử, người thứ nhất sẽ đối phó là Hưng vương hả?”

Ta cười nói:

“Những lời đồn này chẳng qua là những câu chuyện bàn tán nơi đầu đường cuối phố, sao nàng cũng đi tin làm gì?”

Sở Nhi hơi nhăn mày, nói:

“Từ sau khi việc Bắc Hồ xảy ra, chàng đối với mẹ con cô cô của ta vẫn lòng đầy khúc mắc.”

Ta cười ha ha nói:

“Sở Nhi, khi vừa tới đại Khang ta đã tại trước mặt nhạc phụ chính miệng nói qua, chuyện này ta đã coi như chưa từng phát sinh qua.”

Sở Nhi thở dài một hơi nói:

“Chàng không cần gạt ta, ta biết chàng sẽ không dễ dàng cho qua như vậy đâu.”

Ta đang muốn giải thích với nàng thì thấy A Đông đang đi về phía chúng ta bên này, cung kính nói:

“Chủ nhân, Tịnh Đức Phi tới!”

“Cô cô!”

Sở Nhi kinh ngạc đứng dậy.

Khóe môi ta nở một tia cười nhạt, giữa ta và Tịnh Đức Phi chưa nói tới cái giao tình gì, nàng cũng không phải đến vì thăm Sở Nhi, khả năng duy nhất chính là vì chuyện của Hưng vương rồi.

Ta chậm rãi đứng dậy:

“Ta đến thư phòng chờ cô cô!”

Tịnh Đức Phi vẻ mặt tối tăm đi vào tnư phòng, nhìn bộ dạng như muốn tìm ta khởi binh hỏi tội. Ta uể oải nhìn nàng, vẫn đang ngồi ở trên ghế chưa có ý muốn đứng dậy.

Sở Nhi nhìn ta ngầm đưa mắt ra hiệu, hình như muốn ta đối với Tịnh Đức Phi phải khách khí một chút.

Tịnh Đức Phi lạnh lùng nói:

“Sở Nhi, con đi ra ngoài trước đi, ta cùng Bình Vương điện hạ có chuyện muốn nói riêng với nhau.”

Sở Nhi hướng ta làm một thủ thế, hiển nhiên muốn ta ngăn chặn tâm tình ở trong lòng, sau đó xoay người đi ra ngoài cửa.

Ta mỉm cười nói:

“Mẫu phi nương nương, thân thể Dận Không đang bị bệnh nên không thể đứng dậy hành lễ, mong rằng thứ lỗi.”

Trong ánh mắt Tịnh Đức Phi toát ra vẻ oán độc không gì sánh được, thấp giọng nói:

“Ngươi đừng có mà diễn kịch ở trước mặt ta, thân thể của ngươi thế nào tất cả mọi người đều rõ ràng.”

Nàng ngồi xuống đối diện với ta, cả giận nói:

“Long Dận Không, nếu ngươi lặp tức đã leo lên ngôi vị thái tử, vì sao còn muốn truyền ra tin tức ấy để đối phó Dận Thao? Rốt cuộc Dận Thao có chỗ nào đắc tội với ngươi đâu mà ngươi phải tận lực bức bách với nó như vậy?”

Ta nở nụ cười ha ha:

“Mẫu phi nương nương từ đâu nghe được tin tức này? Dận Thao là hoàng huynh của ta, người là cô của Sở Nhi, bất kể là xuất phát từ phương diện nào ta cũng không có khả năng hạ thủ với Dận Thao, vả lại, hiện tại đại Khang vẫn đang là thiên hạ của phụ hoàng, cho dù ta muốn đối phó Hưng vương, chỉ sợ cũng không có quyền lợi này mà.”

Tịnh Đức Phi cả giận nói:

“Cuối cùng ngươi vẫn là thừa nhận muốn làm điều bất lợi với Dận Thao?”

Ta thở dài nói:

“Mẫu phi nương nương, người thật là một người mẹ tốt, vì đứa con trai không nên thân này mà người có thể nói là lo lắng hết lòng, dụng tâm thương yêu.”



Tịnh Đức Phi tức giận đến thân thể run rẩy:

“Ngươi khốn khiếp, ngươi... ngươi nói cái gì?”

Ta cười lạnh nói:

“Không biết An Dung có nói qua cho người hay không, nếu như không phải là bận tâm đến tình huynh muội, cô ta cùng đứa con trong bụng từ lâu đã trở thành quỷ dưới suối vàng rồi đấy nhé.”

Tịnh Đức Phi đột nhiên đứng dậy. chỉ vào người ta, nói:

“Long Dận Không! Nếu ngươi dám động đến con của ta, ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho ngươi.”

Ta đột nhiên thu lại dáng cười, trong ánh mắt toát ra sát khí bức người, Tịnh Đức Phi dưới ánh mắt sắc bén của ta cũng kìm lòng không được hơi cúi đầu xuống, ta lạnh lùng nói:

“Nếu không phải ta, An Dung làm sao có thể trở thành hoàng Hậu Bắc Hồ? Nếu không phải lòng ta còn nhân từ, Long Dận Thao làm sao có thể sống đến bây giờ? Nhưng ba mẹ con mấy người không những không biết cảm tạ, trái lại còn nghĩ đủ mọi cách muốn dồn ta vào chỗ chết, dụng tâm ác độc như vậy thì ta ta làm sao có thể tha cho mấy người được?”

Tịnh Đức Phi nói giọng the thé:

“Long Dận Không, nếu không phải ngươi tại trước mặt bệ hạ bày chuyện thị phi, Dận Thao đã sớm kế thừa ngôi vị hoàng đế...”

Nàng trong cơn tức giận, cái gì cũng đều nói ra hết. 

Mục đích hôm nay của ta chính là muốn làm nàng tức giận, ta cười ha ha nói:

“Hôm nay ta mới biết được, Tịnh Đức Phi của đại Khang lại biết nói truyện cười như thế, là một người mẹ, bà so với bất luận kẻ nào cũng hiểu rõ rốt cuộc Long Dận Thao là một con người như thế nào, nếu hắn có bản lĩnh, vì sao phụ hoàng vẫn kéo dài lập người thừa kế đến tận ngày hôm nay?”

Ta từ trên án thư cầm lấy mật chỉ mở ra cho nàng xem:

“Bà xem cho kỹ!”

Khuôn mặt Tịnh Đức Phi liền trở nên trắng bệch.

Ta cười lạnh nói:

“Bà nhớ kỹ cho ta, Long Dận Không ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua bất kể là người nào đã từng mưu hại người của ta, cho dù là người thân của ta cũng không ngoại lệ!”

Tịnh Đức Phi hình như bị những lời này của ta làm cho sợ hãi, lui một bước về phía sau, vô lực ngồi ở trên ghế.

Ta đứng lên chậm rãi đi thẳng qua bên cạnh người nàng, không thèm nhìn Tịnh Đức Phi thêm một lần nào nữa.

Sau khi Sở Nhi tiễn Tịnh Đức Phi đi rồi, nét mặt có vẻ càng lúc càng ngưng trọng, chắc là nàng cảm thấy được giữa ta cùng Tịnh Đức Phi đã xảy ra xung đột.

Sắc mặt ta vẫn ung dung như trước, đứng ở trên cây cầu dài chín khúc nhàn nhã cho cá chép ăn.

Sở Nhi lặng lẽ đi tới bên cạnh và sóng vai đứng cùng ta, nàng nhẹ giọng nói:

“Cuối cùng chàng vẫn chọc giận cô cô!”

Ta thản nhiên cười, sau đó đổ toàn bộ thức ăn cho cá còn thừa lại vào hết trong nước:

“Từ trước đến nay bà cũng không thích ta, tức giặn cũng là bình thường.”

Sở Nhi lắc đầu nói:

“Dận Không, chàng có chuyện gì gạt ta.”

Ta cười ôm lấy vai nàng, nói:

“Sao ta lại đi gạt nàng? Bất luận là chuyện gì ta cũng không bao giờ gạt Sở Nhi của ta hết.”

Sở Nhi buồn bã nói:

“Chớ có quên chúng ta là phu thê, tâm sự của chàng có thể giấu diếm được người khác, nhưng không thể gạt được ta.”

Dáng tươi cười của ta đã hơi khựng lại.

Sở Nhi nói:

“Nếu như ta không có đoán sai, tin tức chàng sẽ đối phó Hưng vương là do chàng cố ý muốn truyền ra ngoài, mẹ con cô cô đã từng hại chàng, lần này dù chàng muốn xuất thủ đối phó với Hưng vương tại trong mắt mọi người cũng là điều đương nhiên. Lúc đầu ta cũng nghĩ đến chàng là vì trút cơn giận tại Bắc Hồ, thế nhưng hôm nay sau khi cô cô đến chơi ta mới phát hiện, thì ra chàng còn có mưu đồ khác.”

Ta không nói gì, ánh mắt nhìn về phía xa xa.

Sở Nhi nói:

“Mục đích của chàng khiến cho cô mẫu của ta cùng Hưng vương huynh cảm thấy, nếu như chàng leo lên ngôi vị thái tử, mục tiẻu hàng đầu đó là trừ bỏ bọn họ, làm cho trận tuyến của họ triệt để bị hỗn loạn, buộc họ không tiếc phải trả giá ngăn cản chàng trở thành thái tử. Chàng muốn cho quy mô của tràng hỗn loạn này càng thêm to lớn, chàng muốn bức Hưng vương bí quá hoá liều, do đó đem mâu thuẫn phân tán, mục tiêu phân hoá, tất cả là bảo đảm cho an toàn của bản thân mình.”

Ta gật đầu nói:

“Không sai, ta đích thật là đang làm như vậy.”

Sở Nhi thở dài một hơi nói:

“Dận Không, chàng có từng suy nghĩ qua cảm nhận của cha ta, nếu chàng mượn cơ hội trừ khử cô cùng Hưng vương, ông ấy sẽ tiếp nhận được không?”

Ta thấp giọng nói:

“Ta cũng không muốn bức bọn họ vào tuyệt lộ, ta chỉ là muốn cho để cho bọn họ tiến vào để gây rối thêm, khiến cho thế cục vốn đang hỗn loạn trở thành rối lên không chịu nổi, chỉ có như vậy, mới có thể bảo đảm an toàn cho chúng ta.”

Ta cầm bàn tay của Sở Nhi nói:

“Tình huống hiện tại làm cho ta không thể lựa chọn.”

Sở Nhi tựa vào trong lòng ta, ôn nhu nói:

“Ta hiểu cho nỗi khổ tâm của chàng, thế nhưng chàng nhất định phải nhớ kỹ, bất kể mọi chuyện phát triển đến tình cảnh cỡ nào, chàng cũng không thể gây tổn thương đến tính mệnh của nhà cô cô.”

Ta nghiêm túc gật đầu:

“Ta đáp ứng với nàng!”

Lúc này đã là hoàng hôn ta đột nhiên nhớ tới lúc trước Dực vương đã nói qua với ta, ta kéo tay Sở Nhi nói:

“Hai ngày này buồn bực muốn chết, chúng ta ra khỏi thành đi hít thở không khí đi.”

Sở Nhi cười nói:

“Tả Đông Tường tại bên ngoài vương phủ theo dõi chàng một tấc cũng không rời, muốn ra ngoài sợ rằng không dễ dàng như vậy đâu.”

Ta thấp giọng nói:

“Lẽ nào nàng đã quên cái địa đạo mà Gia Cát tiên sinh đã đặc biệt đào cho chúng ta rồi sao?”

Sở Nhi thản nhiên cười, nhẹ nhàng gật đầu.

Ta gọi A Đông cùng Xa Hạo lặng yên từ trong hầm ngầm của vương phủ đi vào bí đạo, bí đạo này tốn thời gian ba năm đã quy tụ vô số tâm huyết của Gia Cát Tiểu Liên, thiết kế rất tinh xảo, bố cục phức tạp, hơn xa bí đạo tại năm đó ta chạy trốn từ Đông Hồ.”

Trong bí đạo bố trí đường ray bằng sắt thép nhẵn bóng, Gia Cát Tiểu Liên đặc biệt thiết kế xe đẩy dọc theo đường ray để tiến về phía trước, tổng cộng có năm chiếc, mỗi chiếc xe có thể chứa được mười người.

Chúng ta dựa vào hình vẽ hướng dẫn khởi động cơ quan của xe đẩy, dọc theo đường ray chậm rãi chuyển động về phía trước, toàn bộ địa hình liên tục nghiêng xuống phía dưới, tốc độ của xe đẩy cũng càng lúc càng nhanh, trên xe có long đầu dùng để nắm tay, có thể khống chế tốc độ chạy của xe(phanh), ta cùng Sở Nhi một bên điều khiển, một bên không ngừng hoan hô nói cười, Gia Cát Tiểu Liên quả nhiên là kỳ tài.

Lộ trình vốn yêu cầu cần một giờ đi bộ, không đến nửa canh giờ đã đi xong, sau khi xe đẩy lướt qua một cái đồi cao thì chậm rãi dừng lại, nơi cửa ra sớm có người nhận được tín hiệu, Tiêu Tín dẫn dắt hai mươi võ sĩ đi lên nghênh đón, vội vàng bước lên phía trước hành lễ:

“Tiêu Tín tham kiến Bình Vương điện hạ, vương phi nương nương!”

Ta cười nói:

“Ta ở trong vương phủ cũng sắp phát điên, hôm nay cùng vương phi dự định ra ngoài đi dạo.”

Tiêu Tín nói:

“Giờ ta đi sai người chuẩn bị xe ngựa cho điện hạ.”

Ta cùng Sở Nhi đi vào nông trang, ta ở trong tiểu lâu đặc biệt kiến tạo để thay đổi y phục bình thường, vì cẩn thận ta vẫn dán lên hai chòm râu giả, lúc này mới đánh xe ra khỏi nông trang. Sau khi hỏi rõ bách tính ở vùng lân cận địa điểm của cây cầu tử, rồi Xa Hạo, A Đông hộ tống đánh xe chạy qua đó.

Đi tới dưới tàng cây cầu tử thì màn đêm đã phủ xuống, bàn đá bên cạnh thân cây vẫn có khói lửa, có hai ba đôi thiện nam tín nữ đang quỳ lạy dâng hương ở nơi đó.

Ta nói với Xa Hạo:

“Hai người các ngươi ở chỗ này chờ ta.”

Xa Hạo cùng A Đông hiểu ý cười rồi đứng lại.

Sắc mặt Sở Nhi hơi đỏ lên, dù sao nàng không muốn để cho người khác biết được tâm sự của chúng ta.

Đợi cho những người khác đi hết chúng ta mới châm hương nến quỳ lạy trước cây cầu tử, lặng im cầu nguyện.

Ta thầm đọc trong lòng:

“Trời xanh phù hộ cho Mính Nhi được bình an vô sự.”

Khi mở mắt thấy Sở Nhi đang thành kính quỳ lạy, chúng ta dùng tay áo của cả hai bao lấy các cống phẩm như trái nhãn, đậu phộng kết thành cẩu tử kết(l), ta nói với Sở Nhi:

“Chúng ta hợp lực vứt cầu tử kết này đến nơi cao nhất đi!”

(1): Cầu tử kết ở đây là cái bọc trong đó có các cống phẩm khi đi cầu nguyện.

Sở Nhi dịu dàng cười rồi gật đầu, chúng ta cùng nhau vung cánh tay, cầu tử kết bay lên cao, quả nhiên đọng ở trên nhánh cây tận đinh. Sở Nhi cười một tiếng, kìm lòng không được ôm lấy ta.

Cách đó không xa truyền đến một tiếng khóc thê lương làm chúng ta hơi giật mình.

Tiếp đó nghe được phía sau thân cây truyền đến giọng nói khàn khàn của một nam sinh:

“Mẹ nó ơi, chúng ta lại cầu nguyện thêm đi?”

Một giọng nói thống khổ đáp lại:

“Ta không muốn cầu nguyện gì hết, ta... chỉ muốn đòi lại con của ta...”

Người đàn ông kia nói:

“Con của chúng ta... sợ rằng cũng không trở về nữa đâu… tên hôn quân Hâm Đức Hoàng kia đã đem con của chúng ta để...”

Cô gái kia gào khóc, ngay sau đó truyền đến tiếng giậm chân đấm ngực, cô gái thê lương khóc:

“Chàng đi cứu... con của chúng ta đi... ta chỉ muốn nó trở về...”

Người đàn ông kia hình như cũng kiềm chế không được nỗi bi thương trong lòng, cũng lớn tiếng khóc lên.

Sở Nhi nghe được trong lòng chua xót, kéo ta đi về phía sau thân cây.

Thấy một thư sinh áo xám ôm lấy một người phụ nữ khuôn mặt đáng yêu, hai người đang ôm đầu khóc nức nở.

Sở Nhi nhẹ giọng nói:

“Rốt cuôc hai người xảy ra chuyên gì vây?”

Hai người nghe được động tĩnh, vội vàng lau khô nước mắt, người đàn ông kia hiển nhiên sợ gây ra tai hoạ nên kéo vợ của hắn định bỏ chạy.

Sở Nhi thở dài một hơi nói:

“Con của họ nhất định là bị kéo đi làm thuốc dẫn luyện đan.”

Ta thấy xa xa một nho sinh khoác áo màu lam đang nhìn lên ngọn cây cầu tử đến ngơ ngác xuất thần.

Ánh trăng trong nước chiếu lên khuôn mặt hắn, thấy hắn phong thàn ngọc lãng, phiêu dật xuất trần, mặc dù mặc một bộ nho sam rách nát nhưng không ảnh hưởng chút nào đến vẻ phong độ vượt trội của hắn.

Sở Nhi dắt cánh tay ta, nhỏ giọng nói:

“Người này rất kỳ quái, một mình đứng ở trước cây cầu tử, chúng ta nên đi nhanh khỏi đây thì hơn.”

Ta gật đầu, đang muốn đi thì nghe được lam sam nho sinh kia gọi:

“Vi huynh đài này, có thể dừng chân hay không!”

Ta hơi sửng sốt, không biểt hắn đột nhiên gọi ta lại làm gì.

Xa Hạo cùng A Đông cảm thấy được có điều khác thường, vội đi tới bên cạnh ta.

Lam sam nho sinh kia chậm rãi đi về phía ta, trên sắc mặt không thấy được một chút hoang mang nào, đôi mắt anh tuấn có vẻ vô cùng thâm thúy, ta mơ hồ cảm thấy người này quyết không phải là phàm nhân.

Ta mỉm cười nói:

“Vị huynh đài này, có gì chỉ bảo?”

Lam sam nho sinh mỉm cười nói:

“Tại hạ Viên Thiên Trì, chỉ là một thư sinh nghèo túng ở nhân gian, thường ngày lấy việc xem tướng cho thế nhân để kiếm sống, thấy vợ chồng hai người dáng vẻ phi phàm nên nguyện đoán một quẻ cho hai người, không biết ý thế nào?”

Xa Hạo lạnh lủng nói:

“Công tử nhà ta chưa bao giờ tin bọn giang hồ thuật sĩ gạt người, ngươi nên đi nhanh đi!”

Viên Thiên Trì thản nhiên cười nói:

“Ta còn chưa đoán, sao các ngươi biết là ta đang lừa gạt, lẽ nào các ngươi sợ bị ta nhìn thấu tâm sự hay sao?”

Xa Hạo cùng A Đông đồng thời nổi giận:

“Láo xược!”

Ta làm một cái thủ thế để ngăn hai người họ lại, hiển nhiên Viên Thiên Trì cũng không phải là hạng đơn giản, lẽ nào hắn đã nhìn ra cái gì? Ta quan sát trên dưới một lần, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt hắn.

“Viên tiên sinh muốn đoán cái gì?”

Viên Thiên Trì cười nói:

“Ta xưa nay đoán mệnh đều là hỏi người khác muốn đoán cái gì, không ngờ hôm nay lại để người khác hỏi ta trước.”

Ta mỉm cười nói:

“Bởi vì hôm nay là ngươi đuổi theo đòi xem tướng cho ta.”

Viên Thiên Trì lắc đầu nói:

“Bỏ đi, tướng của công tử ta không xem.”

Lời này đến phiên ta kinh ngạc, người này quả thực thú vị, ta đáp ứng để cho hắn xem tướng nhưng hắn lại đánh trống rút lui.

Sở Nhi nhịn không được nói:

“Vì sao ngươi không xem?”

Viên Thiên Trì cười nói:

“Không xem à bởi vì không cần xem.”

Hắn chỉ vào chồ tán cây, chính là vị trí mà ta cùng Sở Nhi vừa rồi đã ném cầu tử kết lên cây.

Viên Thiên Trì nói:

“Cầu tử trên cây chỉ có cầu tử kết của hai người là treo ở trên cao nhất, cầu tử kết của người khác ném không phải là rơi xuống đất thì cũng chi rơi ở vị trí bên dưới hai người, nếu đứa con này mà hạ sinh tất tại trên vạn người, vận mệnh từ nhỏ đã được định trước, ta khỏi cần xem tướng cho cha mẹ của nó được chứ?”

Nội tâm ta đột nhiên run lên, lạnh lùng nói:

“Hình như Viên tiên sinh đến đây đã có chuẩn bị.”

Viên Thiên Trì cũng không có trực tiếp trả lời câu hỏi của ta mà chỉ nhìn lên cây cầu tử, cảm thán nói:

“Viên mỗ đứng ở dưới tàng cây cầu tử này đã tròn ba ngày, mắt thấy vô số bách tính đến đây khẩn cầu trời xanh trả lại đứa con của mình. Thân cây này đã từng mang cho vô số người hy vọng cùng hạnh phúc, tình cảnh hiện tại lại trở nên bi thảm, lạnh lẽo đến khác thường.”

Ta không nói gì chỉ nhìn lên cây cầu tử, trong lòng dâng lên một trận bi ai không hiểu. Tất cả những điều sai trái, ngang ngược mà Hâm Đức Hoàng gây nên, từ lâu đã khiến cho trời giận người nộ.

Viên Thiên Trì nói:

“Hâm Đức Hoàng không có làm rõ ràng một việc. Nếu hắn là hoàng đế của đại Khang thì đó là phụ mẫu của vạn dân đại Khang này, nếu hắn đem năm trăm trẻ em đưa vào lô đỉnh thì không khác nào như đem cốt nhục thân sinh của mình đưa vào lô đỉnh, dùng tính danh của người thân mình đổi lấy một chữ trường sinh hư vô mờ mịt.”

Viên Thiên Trì xoay người đi về phía xa, khi đi được một khoảng thì quay đầu lại, hắn mỉm cười nói:

“Muốn trở thành nhất đại minh quân thì phải đem lợi ích của người trong thiên hạ đặt cùng với lợi ích của bản thân mình, bằng không sự thống khổ của người trong thiên hạ sẽ là thống khổ của ngươi.”

Nhìn theo bóng lưng của hắn biến mất tại trong màn đêm, thật lâu ta chưa nói ra lời.

Sở Nhi nhẹ giọng nói:

“Hình như hắn đã nhìn ra thân phận của chàng rồi.”

Ta gật đầu nói:

“Người này không giống bình thường, hình như hắn đang ám chỉ cho ta điều gì...”

Xa Hạo nói:

“Công tử, có cần đi bắt hắn lại để hỏi cho rõ ràng không?”

Ta lắc đầu nói:

“Bỏ đi, hắn đối với ta chắc là không có ác ý gì đâu, chúng ta nên nhanh chóng trở về thì thì hơn.”

Những lời nói của Viên Thiên Trì thủy chung quanh quẩn tại trong đầu ta, ta nằm ở trên giường ngơ ngác nhìn đỉnh màn che, rốt cuộc là hắn muốn nói cho ta biết điều gì? Nỗi khổ của người trong thiên hạ sẽ là nỗi khổ của ta...

Ta đột nhiên từ trên giường ngồi dậy, nỗi thống khổ cùng những bách tính này là mất đi con cái, mà Mính Nhi của ta trong khoảng thời gian này đột nhiên bị mất tích. Lẽ nào giữa hai người này có mối quan hệ gì sao... ta gần như không dám tiếp tục nghĩ thêm.

Sở Nhi ngồi dậy, ôm người ta nói:

“Dận Không, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?”

Ta run giọng nói:

“Có phải Viên Thiên Trì đang muốn nói cho ta biết, Mính Nhi đang nằm ở trong số năm trăm đồng nam đông nữ đó không?”

Sở Nhi giật mình, trên khuôn mặt cũng toát ra vẻ kinh khủng.

Ta đứng dậy khoác thêm áo rồi đi ra ngoài cửa, hét lớn:

“Đường Muội! Bảo tất cả mọi người đến Ảnh Nguyệt các chờ ta!”

Ta nói nghi ngờ trong lòng, tất cả mọi người đồng thời trầm mặc.

Qua hồi lâu Khâu Dật Trần mới phá vỡ trầm mặc trước tiên, thấp giọng nói:

“Nếu như bọn chúng bắt đi tiểu quận chúa lẫn vào trong số đồng nam đồng nữ để dùng làm lô dẫn, tình huống mà chúng ta đối mặt sẽ phức tạp hơn nhiều.”

Đường Muội nói:

“Hiện tại thân phận chân chính của Viên Thiên Trì này chúng ta không hề biết, chuyện tiểu quận chúa mất tích nhưng thiên hạ đều biết, không dám đảm bảo có người sẽ không lợi dụng chuyện này để áp chế công tử đi phải đi theo sự chi phối, mượn cơ hội nhiều loạn tâm thần của công tử.”

Xa Hạo nói:

“Hôm nay đúng ra nên bắt tên Viên Thiên Trì kia để hỏi cho rõ ràng, hắn biết được rõ như vậy, hay là tiểu quận chúa là do hắn bắt đi.”

Sở Nhi cầm lấy tay ta, nhẹ giọng nói:

“Bất kể mục đích chân chính của Viên Thiên Trì là thế nào, chuyện này đối với chúng ta mà nói chỉ có một lựa chọn.”

Ánh mắt mọi người cũng đều nhìn qua Sở Nhi, Sở Nhi nói:

“Viên Thiên Trì có một câu nói cũng không sai, muốn trở thành nhất đại minh quân, thì phải đem lợi ích của người trong thiên hạ đặt ngang cùng lợi ích của bản thân mình. Đối với chuyện tàn nhẫn như vậy chúng ta không thể có mắt không tròng, bất kể Mính Nhi có ở trong đám đồng nam đồng nữ hay không, chúng ta cũng phải ngăn cản không để cho chuyện này xảy ra được.”

Lời nói của Sở Nhi làm cho ta chậm rãi bình tĩnh xuống, ta gật đầu:

“Sở Nhi nói không sai, chuyện này chúng ta phải ngăn cản.”

Lúc này Tiêu Tín cũng vừa chạy tới.

Ta nói với Tiêu Tín:

“Ngươi tới đúng lúc lắm, ngươi phải điều động được bách tính với khả năng lớn nhất, ngay hôm sinh nhật tiến lên vây quanh chỗ lô đỉnh, khi cần thiết hãy cổ động bách tính nhảy vào chỗ luyện đan đoạt ra đồng nam đồng nữ.”

Tiêu Tín hơi sửng sốt, thấp giọng nói:

“Đây không khác dấy lên một tràng dân loạn, một khi tràng diện bị dấy lên sợ rằng không dễ khống chế.”

Ta cười lạnh nói:

“Quản nó làm cái gì, bất kể sử dụng phương pháp gì cùng phải cứu ra những đứa trẻ vô tội đó.”

Người đích thật là một động vật ích kỷ, lúc trước khi ta chưa có nghĩ đến Mính Nhi sẽ ở trong số đó, đối với việc này cũng không có cảm giác gì, hiện tại một khi bị liên lụy vào trong, ta so với bất luận người nào cũng khẩn trương hơn.

A Đông nói:

“Đêm nay ta sẽ tìm mọi cách lẻn vào hoàng cung để điều tra rõ rốt cuộc tiểu quận chúa có ở trong đó hay không.”

Ta không khỏi xấu hổ, đừng nói là A Đông, mặc dù là ta cũng không biết hiện tại Mính Nhi có hình dáng thế nào nữa, hắn lẻn vào cũng không có bất cứ ý nghĩa gì. Ta thấp giọng nói:

“Chuyện này ta đã nhờ Ung vương đi làm, lấy thân phận của hắn càng dễ tiếp cận phòng luyện đan hơn.”

Ta hướng Tiêu Tín nói:

“Ngươi phải điều tra cho rõ bối cảnh của bọn phương sĩ luyện đan kia cùng với nơi mà chúng đang ở, tranh thủ từ nội bộ bọn chúng tìm ra phương pháp giải cứu những đứa trẻ này.”

Tiêu Tín gật đầu.

Ta lại nói:

“Hai ngày này, ta có thể lấy được bản vẽ xây dựng các nơi bên trong hoàng cung, chúng ta có thể nhắm vào bố cục của hoàng cung nghiên cứu ra phương án thích hợp.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.