Tam Cung Lục Viện Thất Thập Nhị Phi

Chương 180: Q.1 - Chương 180: Trăng khuyết




Mưa gió qua đi cùng là một loại cô đon? Ta yên lặng ôm Tả Ngọc Di vào lòng, khóe môi hiện ra một tia mìm cười hiếu ý, ta ngắm nhìn bầu trói đêm bên ngoài cửa sổ, ngay cả chính ta cùng không hiếu tại sao ta và Tà Ngọc Di lại phát sinh quan hệ, nhừng việc của ta và nàng có thế nói là đều nằm trong kế hoạch của nàng.

Đôi vói nàng, cái chết của phụ thân chính là sự đã kích lớn nhất đôi vói nàng, từ sau khi Tả Trục Lưu chết, nàng đã mất đi địa vị, mất đi sự tôn sùng của nhừng người khác.

Thậm chí lúc nào nàng cùng sông trong nguy cơ, cho nên nàng mói nghĩ biện pháp tiếp cận ta, thậm chí không tiếc hi sinh sự trong trắng của chính minh.

Tả Ngọc Di ôn nhu nói:

"Thái tử điện hạ, ngài có trách ta không?”

Ta cười nhạt một tiếng, nàng đang cô' gắng tiếp cận ta. Kỳ thực vói ta mà nói, ta chẳng mất đi thứ gì, mà nàng lại dùng chính trinh tiết của min đế đốỉ lấy cảm tinh của ta, tuy ta nghĩ vậy nhưng không hề nói ra, nhẹ giọng nói:

"Nha đầu ngốc, ta trách nàng cái gì?"

Tả Ngọc Di ôn nhu nói:

"Ngọc Di làm như vậy... Thái tử có cho ta là một... nừ nhân tùy tiện hay không?”

Ta lắc đầu, chi về chiếc khăn lụa trắng có pha chút đỏ đang nằm trên giường, mim cười nói:

" Có sự chứng minh này của nàng, sao ta có thề nghi như vậy được?"

Khuôn mặt Tả Ngọc Di ừng hồng, mò' miệng cắn ta một cái, dịu dàng nói:

"Huynh không có gì tốt cả, chi biết giều cợt muội."

Ta vuốt ve vai nàng vài cái, chậm rãi ngồi dậy: "Ngọc Di, ta còn có chuyện muôn làm, đêm nay phải hồi cung."

Tả Ngọc Di nặng nề gật đầu, ôn nhu nói:

'Tuy rằng muội không muôn huynh đi, thế nhưng huynh là thái từ, có rất nhiều chuyện không thế không làm."

Ta hôn lên mặt nàng một cái:

"Hai ngày này sau ta sẽ nói vói huynh trường của nàng rồi đưa nàng vào cung.”

Khuôn mặt của Tả Ngọc Di bông nhiên lạnh lại, xoay người sang chỗ khác, vai không ngừng run lên, đang tủi thân khóc ồ lên.

Ta ngắm nhìn cái lưng không một mãnh vải của nàng, ôn nhu nói:

"Làm sao vậy? Nếu như nàng không muôn ta đi thì đêm nay ta sẽ ờ lại vói nàng."

Tả Ngọc Di cố sức lắc đầu nói:

"Ngọc Di không phải có ý này... Ngọc Di biết, thái tử điện hạ cho là muội thấy sang bắt quàng làm họ... Muội...”

Nàng khóc càng ngày càng thương tâm.

Ta cười nói:

"Nàng nghi nhiều quá mà thổi."

Tả Ngọc Di lau nước mắt, nói:

"Ngọc Di biết minh là con gái của tội thần, không xứng vói thân phận của thái tử, Ngọc Di cũng không cần có danh phận gì, thái từ điện hạ không cần nói vói huynh trường của muội. Sau này, nếu người còn nhó' tói muội thì hãy tói noi này tim muội. Nếu như người không muôn nhớ thì cứ quên mọi việc xảy ra đêm nay đi, cứ coi như là giừa chủng ta chưa từng xảy ra chuyện gì."

Ta áy náy trong lòng, Tả Ngọc Di quả thật là một nừ tử mạnh mè, nhừng lòi ta vừa nói đã làm tôn thương nàng.

Ta hôn đôi môTanh đào của nàng, cam lấy chiếc khăn lụa, mim cười nói:

Thòi khắc đó ta sẽ nhớ mãi trong lòng, khi nhìn chiếc khăn lụa này ta sẽ nhớ tói nàng."

Tả Ngọc Di nín khóc mim cười, nhưng mắc cở tói mức đỏ cả cố, đoạt lấy chiếc khăn lụa từ trên tay ta: "Huynh không được mang nó bên người, sẽ không may đâu."

Ta thấy được tâm trạng của nàng đã đò' hon, này ói đứng dậy, nói:

"Ngọc Di, ngày mai ta sẽ trở lại thăm nàng."

Tả Ngọc Di ngoan ngoãn gật đầu, nhẹ giọng dặn dò:

Tuy việc triều chính cần phải làm, nhưng ngươi cũng phải chú ý giừ gìn thân thC không thế làm việc quá vất vả."Ta cười nói:

"Vừa rồi nàng đã thử qua sự lợi hại của ta, liệu ta có thế vất vả quá mức không?"

Tả Ngọc Di mắc cờ cúi đầu:

"Huynh thật đáng ghét, chi biết khinh bạc muội thổi."

Ta cười ha ha. Trong lòng ta hiếu rất rõ, nừ nhân đôi vói nhừng lòi khinh bạc của nam nhân thì càng khinh bạc các nàng càng vui vẻ.

Lúc ta ra ngoài Hoi Long Viện thì đã là canh hai.

Xa Hạo nhanh chóng tiến lên đón, thấp giọng nói:

'Thái tử điện hạ, việc lớn không tốt..."

Ta nhíu mày, gần đây ta rất ít khi nghe được tin tức tốt, nhừng tin xấu liên tục ập đến, tin thần và thế xác của ta đã vô cùng mệt mỏi.

Xa Hạo muôn muôn nói cái gì đó, nhưng ta phất tay, nó:

"Về cung trước đã!"

Đi vào trong xe ngựa, ta mệt mỏi nhắm hai mắt lại, ta sờ dì ngăn cản lòi nói của Xa Hạo, nguyên nhân quan trọng là sợ hắn nói ra tin tức bất hạnh, hon nừa sợ tin tức này có liên quan tói Tinh Hậu vì thế ta cố gắn trồn tránh tin tức này.

Cuộc đòi của một người đã được định sẵn là không thế trôn tránh trong phần lớn sự việc, ta cũng hiếu được đạo lý này, khi ta thấy Hứa Vũ Thần, Trần Tử Tổ, Hoàng Đan Phòng đang ờ trong Cân Chính Điện đợi ta, ta biết đã có một việc vô cùng lỏn xảy ra.

Ta cảm thấy tim minh càng ngày càng đập nhanh, lóng ta dần dần bị một bóng ma che lấp, ta khó khăn đi tói ngồi xuống án thư, thấp giọng nói:

"Chuyện gì xảy ra...”

Trần Tử Tổ bi thương, nói:

Công từ, liêu tướng quân hán...

Con ngươi của ta chợt co rút lại:

"Hắn làm sao?”

Trần Tử Tổ đang rất bi thương, hắn cô' gắn mở miệng nhưng không thế nói ra lòi nào.

Hứa Vũ Thần thấp giọng bố sung:

"Lúc Tiêu tướng quân ờ biên cảnh Yên - Hàn dò xét, đột nhiên bị tập kích, bị một người bắn lén sau lưng gây thương tích!"

"Cái gì?"

Ta bồng nhiên đứng dậy, rông lớn lên:

Han sao roi

Trần Tử Tổ bi thương kêu lên:

"Trên mũi tên có tấm độc dược, Tiêu tướng quân không bị thương quá nạng không thế chừa trị, đã hi sinh vì nước rồi!”

Trần Tử Tổ bi thương kêu lên:

"Trên mùi tên có tấm độc dược, Tiêu tướng quân không bị thương quá nạng không thế chừa trị, đã hi sinh vì nước rồi!"

Nước mắt tuôn trào từ hai mắt ta, ta không nghĩ tói tin tức được truyền tói sẽ như thế này, người phụ tá đắc lực của ta-Tiêu Trân Kỳ lại bị một tên vô danh tiếu tốt đánh lén, mắt ta tôi lại, ta lung lay đi về phía trước hai bước, khó nhọc nói:

"Tin tức có chính xác hay không?"

Trần Tử Tổ rưng rưng gật đầu.

"Tiêu Tín có biết hay không?"

Trần Tử Tônói:

"Ta đã bảo Đường Muội lên đường suốt đêm đến Nam cương, Bảo Tiêu Tín nhanh chóng trò' về Khang Đô." Hắn sờ dì làm như vậy, làm phòng ngừa Tiêu Tín quá đau lòng mà làm ra việc gì mất lý trí.

Việc ta quan tâm nhất lúc này chính là việc lần này là ngẫu nhiên hay là âm mưu báo thù được chuẩn bị từ lâu của nước Hàn?

Hứa Vũ Thần nói:

"Thái tử điện hạ, căn cứ theo tin tức từ Yên Quốc truyền tới. Lần này Tiêu tướng quân chi đi kiểm tra theo thường lệ. Bị mủi tên bay lạc của đối phương gây thương tích, hẳn không phải là hành động trả thù được lên kế hoạch của nước Hàn."

Ta cố nẻn sự đau thương trong lòng, nói:

"Cho dù việc này không phải là do nước Hàn cố ý nhưng món nợ máu này ta phải đòi lại từ nước Hàn!"

Hứa Vù Thần và Hoàng Đan Phòng liếc mắt nhìn nhau, trên mặt hai người đều toát ra vẻ lo lắng.

Hoàng Đan Phòngtiến lên nêu ỷ kiến, nói:

"Thái tử điện hạ, tình hình của Đại Khang lúc này mới vừa ổn định, mà bên ta lại mới vừa phái đi mười lăm vạn quân đi tiếp viện Đại Tần, nếu như lúc này tuyên chiến với Đại Hàn thì không đủ khả năng. Mong ràng thái tử nghĩ lại."

Ta lạnh lùng nói:

"Ta có nói khởi binh đánh nước Hàn chưa?"Hứa Vũ Thần nói:

"Thái tử điện hạ, việc chúng ta cần làm hiện nay là ổn định tình hình nước Yên, cố gắng giảm bớt sự khủng hoảng từ cái chết của Tiêu tướng quân đối với dân chúng. Hơn nừa còn phải ngăn ngừa bọn có lòng dạ bất chính ngốc đầu dậy."

Ngoài cửa bỗng nhiên vang lên một tiếng sẻt đánh làm chấn động toàn bộ mặt đất, tiếng gió thổi kèm theo tiếng thét chói tai của vài tên thái giám.

Ta đi nhanh hướng đi ra ngoài cửa cung, trước mặt ta là Đa Long đang hoãn hốt chạy tới.

Mặt Đao Long trăng bệch, run giọng nói:

"Chủ nhân, Quảng... Quảng Đức Điện... Bị sét đánh sụp! Đây điềm báo bất hạnh a!"

"Làm càn!"

Ta phẫn nộ quát, khuôn mặt lạnh giá.

Ta lạnh lùng nhìn Đa Long, hắn sợ tới mức quỳ xuống liên tục dập đầu: "Nô tài đáng chết... Nô tài đáng chết..."

__________ r ______

nặng nê phât tay áo một cái, đi vê phía Quảng Đức Điện.

Xung quanh Quảng Đức Điện tập trung rất đông thái giám và cung nừ đang kinh hài, chỗ này là nơi cao nhất trong Hoàng thành, là nơi tượng trưng cho quyền lực tối cao của Đại Khang, bây giờ lại bị sét đánh sập, hiển nhiên không phải là dấu hiệu tốt lành gì.

Bọn đại nội thị vệ khi nghe được tin tức liền dưới sự chi huy của tên đầu lĩnh cố

May mắn lúc này là nửa đêm, nếu như là ban ngày, thì cả nhừng thủ hạ của ta và văn vò cả triểu chi sợ là phải chôn xác ở chỗ này, nghĩ tới đây ta cảm thấy cực kỳ sợ hài.

Ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm, ta thấy mặt trăng đang chậm rãi chìm vào đám mây, áp lực vô hình mà bầu trời đêm tỏa ra càng ngày càng lớn.

Trần Tử Tô yên lặng đi tới phía sau ta, thấp giọng nói:

"Nếu như Gia Cát tiên sinh ở chỗ này thì tốt rồi, hắn nhất định có thể bí ẩn trong thiên tượng."

Lòng ta nặng nề gật đầu, chi về phía ngự thư phòng, ý bảo Trần Tử Tô theo ta qua đó.

Đi tới ngự thư phòng, Trần Tử Tô đóng cửa lại, nói:

"Công tử không nên đem nhừng việc xảy ra tối nay giừ trong lòng, có thể đây chi là trùng họp mà thôi."

Ta lạnh nhạt nói:

"Long Dận Không ta chưa bao giờ tin có quỷ thần, Quảng Đức điện là do nhiều năm chưa tu sửa, đổ nát cũng là việc tất nhiên. Ta gọi Trần tiên sinh tới đây, là vì muốn thương lượng một việc với ngươi."

Trân Tử Tô nói:

"Công tử có ý kiến gì?"

Ta thấp giọng nói:

"Năm đó lúc Hâm Đức hoàng đế còn sống, muốn khởi công xây dựng lại Tân Đô, thế nhưng sau này vì loạn lạc mà phải dừng lại, hiện tại ta muốn một lần nừa xem xét tới vấn đề này."

Trân Tử Tô nói:

"Kính xin công tử nghĩ kỹ lại, lúc này nội bộ Đại Khang chi vừa mới ổn định, nhiệm vụ quan trong nhất lúc này là phát triển đất nước, chứ không phải là chuêện xây dựng lại Tần Đô."

Ta gật đâu nói:

"Ta chi suy nghĩ tới việc đó, chứ không phải muốn làm vào lúc này, Trần tiên sinh không cần lo ngại."

Trân Tử Tô nói:

"Ỷ công tử là... Trước tiên chọn sẵn nơi sẽ xây dựng lại Kinh đô mới, sau đó chuẩn bị sẵn mọi thứ, ời khi thời co đến, mọi việc cùng sẽ tự nhiên như nước chảy thành sông?"

Ta gật đầu, thấp giọng nói:

"Việc tuyển chọn nơi đặt Kinh đô mới, ngươi giúp ta để ý một chút."

Trân Tử Tô cung kính nói:

"Công tử yên tâm, Tử Tô nhất định hoàng thành."

Ta đem nội dung câu chuyên chuyển sang tình thế trươc mắt, nói:

"Tiêu đại ca hy sinh thân mình sự tình, ta nhất định phải buộc nước Hàn phải trả cho ta một câu trả lời họp lý."

Trân Tử Tô nói:

"Công tử, cho dù là nước Hàn trong việc này có vai trò gì, ta cho ràng hiện tại chúng ta vẫn không thích họp truy cứu, phía sau nước Hàn còn có Hán Quốc, Tề Quốc,

Tấn Quốc ủng hộ, nếu không thì họ cũng không dám khiêu khích chúng ta." Hắn dừng lại một chút lại nói: "Huống hồ việc Tiêu tướng quân bị hại có chút kỳ hoặc, theo ta được biết, nơi hắn bị trúng tên không phải nàm trong lãnh thổ nước Yên mà là trong lãnh thổ nước Hàn."

Ta ngơ ngác, thấp giọng nói:

"Chuyên này có thể chắc không?"

T' « 'T' f rT» /V r, 1 4. « r *

Trân Tử Tô gật đâu nói:

"Ta đã hỏi rất kỳ nhân viên tình báo, Tiêu tướng quân quả thật là bị bắn trong lãnh thổ nước Hàn, nói cách khác, nước Hàn trên danh nghĩa chính là tự vệ, ngược lại chúng ta là người không có đạo lý."

Đôi mi ta nhíu chặc, suy nghĩ một lúc lâu mới nói:

"Tiêu đại ca là tướng quân thủ thành ở biên giới nước Yên, hắn sẽ không tự tiện tiến vào lãnh thổ nước khác, lè nào..." 'T' À rp f rp /V r “

Tran Tử To noi:

"Thuộc hạ cùng hoài nghi như vậy, trong chuyên này chắc chắn là có người âm thầm ra tay, có lè là nội bộ bên ta xảy ra vấn đề, cố ý đem Tiêu tương quân dẫn tới lãnh thổ nước Hàn, thế nhưng trải qua sự điều ta của ta, là Tiêu tướng quân đi một mình, nên mới xảy ra chuyên bất hạnh như vậy."

Ta nắm chặt hai tay lại, tức giận nói:

"Cho dù là ai làm chuyên này thì ta cũng bắt hắn phải trả một cái giá đắt."

Trân Tử Tô nói:

"Tử Tô nhắc nhở công tử, hiện tại là lúc quan trọng để ổn định lòng dân Yên Quốc, tuy ràng chúng ta đã nắm giữ toàn bộ Yên Quốc, thế nhưng bọn hoàng tộc nước Yên chưa chắc đà thần phục ngài, trong khoảng thời gian đặc biệt này rất dễ dàng phát sinh nội loạn, công tử không nên bị thù hận che mờ hai mắt, mà không để mắt tới việc nắm lấy toàn bộ đại cục trong tay."

Ta thở dài một tiếng, nói:

"Xem ra chi có thể chờ mọi việc ở Tần Quốc đi vào khuôn khổ thì mới có thể đối phó nước Hàn." 'T' À rp f rp /V r “

Tran Tử To noi:

"Tử Tô nhắc nhở công tử, hiện tại là lúc quan trọng để ổn định lòng dân Yên Quốc, tuy ràng chúng ta đã nắm giữ toàn bộ Yên Quốc, thế nhưng bọn hoàng tộc nước Yên chưa chắc đà thần phục ngài, trong khoảng thời gian đặc biệt này rất dễ dàng phát sinh nội loạn, công tử không nên bị thù hận che mờ hai mắt, mà không để mắt tới việc nắm lấy toàn bộ đại cục trong tay."

Ta thở dài một tiếng, nói:

"Xem ra chi có thể chờ mọi việc ở Tần Quốc đi vào khuôn khổ thì mới có thể đối phó nước Hàn."

Trân Tử Tô lăc đau nói:

"Trước mắt Đại Khang không có năng lực để phát động cuộc chiến tranh quy mô lớn, sau khi tình hình ở Tần Quốc đà ổn định, công tử nên củng cố địa vị cho vừng chắc mới là biện pháp tốt nhất."

Ta gật đầu, rốt cục cùng đem nội dung câu chuyên nói tơi việc mà ta không muốn nhắc tới nhất-Tinh Hậu, ta nói:

"Trần tiên sinh, bên Tần Quốc có tin tức gì mới hay không?"Trần Tử Tô hầu như mỗi ngày đều cùng ta phân tích chiến báo ở Tần Quốc, khi có tin tức mới nhất định sẽ nói cho ta biết trước tiên, nghe được ta hỏi như vậy, hắn cùng hiểu ý nghia trong câu nói của ta, hắn do dự một chút rồi nói:

"Công tử, quỷ phi nương nương hôm nay có đưa một bức thư đến." Nhừng bức thư gửi cho ta đều phải qua tay của Trần Tử Tô, sau đó sàng lọc chọn lựa rồi mới đưa tới tay ta.

Ta chấn động trong lòng, chăm chú nhìn Trần Tử Tô, nói:

"Nếu là thư nhà thì vì sao lại không nói cho ta biết?"

'T' À rp f rp /V r ■

Trân Tử Tô nói:

"Tử Tô và công tử giống nhau, đều sợ tinh tức truyền đến lại là tin xấu."

Hắn cung kính đem bức thư trình lên tay ta, nói:

"Sau khi việc của Tiêu tướng quân xảy ra, Tử Tô mới hiểu được, rất nhiều chuyên cho dù mình đà biết rò nhưng chi dựa vào sức người là không thể nào thay đổi được."

Ta cố nẻn sự khủng hoảng trong nội tâm vương tay ra nhận lấy bức thư, nhiều lần nhìn muốn nhìn bức thư nhưng lại không dám mở bức thư ra, thở dài một hơi, đem bức thư trả lại cho Trần Tử Tô, nói:

"Ngươi giúp ta xem một chút..."

Trần Tử Tô vui vẻ nhận mệnh, xé mở mức thư, xem qua một lần, thấp giọng nói: "Chúc mừng công tử, quỷ phi nương nương đã tìm ra cách duy trì tính mạng cho thái hậu."

Thân thể ta run mạnh, vui vẻ nói:

"Cái gì?"

'T' À rp f rp /V r ■

Trân Tử Tô nói:

"Thái hậu đà rơi vào hôn mê, quỷ phi nương nương đem nàng đặt vào quan tài băng, giấu xuống tòa cung điện bàng băng ở dưới đất, nếu sau này có cách cứu sống nàng, quỷ phi sẽ làm cho nàng tinh lại."

Nụ cười trên mặt ta nhất thời biến mất, Tinh Hậu bây giờ đang hôn mê bất tinh, hiện tại lại bị đóng băng đặt dưới lòng đất trong cung, vậy thì so với người chết có gì khá nhau?

Tuệ Kiều sở dĩ viết lá thư này, chi là không muốn làm cho ta quá đau buồn, nàng làm cho ta thấy còn một chút hi vọng để ta không ngả quỵ mà thôi.

Trân Tử Tô an ủi ta , nói:

"Công tử không cần phải lo lắng, quỷ phi y thuật tinh thông, diệu tuyệt thiên hạ, lấy bản lĩnh của nàng chắc chắn sẽ tìm ra cách cứu thái hậu."

Ta chán nản nói:

"Mong ràng sẽ có một ngày như vậy..."

Trần Tử Tô đem bức thư đặt trên chiếc bàn trước mặt ta, nói:

"Trong thơ quỷ phi có nhắc tới, Hoàn Nhan đại tướng quân đã nắm chắc phần lãnh thổ phía Nam Tần Quốc trong tay, tin tức này đối với chúng ta cùng có thể xem là một chuyên tốt."

Ta yên lặng nhìn bức thư trên bàn, trước mắt hiện ra khuôn mặt tái nhợt của Tinh Hậu.

Trần Tử Tô thấy ta ngơ ngác nhập thần như vậy đành lắc đầu, lặng yên lui ra ngoài...

Năm ngày sau Tiêu Tín tới Khang Đô, từ trên bộ đồ tang trên người hắn thì mọi người biết hắn đã nghe đượ tin phụ thân mình bị hại, Trần Tử Tô bảo Đường Muội đi Nam cương, lệnh Tiêu Tín trở về Khang Đô thật ra cũng có nổi khổ riêng.

Tuỵ ràng Tiêu Tín không phải là con ruột của Tiêu Trấn Kỳ, thế nhưng được Tiêu Trấn Kỳ nuôi từ nhò, tình cảm phụ tử của hai người vô cùng sâu đậm, ai trong chúng ta đều sợ hắn không chịu nổi đà kích lớn như thế.

Biểu hiện kiên cường và bình tĩnh của Tiêu Tín ngoài dự liệu của chúng ta, ba ngày ba đêm liên tục liên tục lên đường cùng không làm hán quá mệt mỏi, mấy ngày nay đã làm cho hắn trưởng thành hơn rất nhiều.

Ta triệu kiến Tiêu Tín ở từ đường lập cho Tiêu Trấn Kỳ.

Trước tiên Tiêu Tín dâng hương dập đầu trước linh vị phụ thân mình, sau đó mới đi tới trước mặt ta quỳ bái.

Ta nâng hắn dậy, nói:

"Phúc Oa. Việc đã như vậy, ngươi cũng không cần quá mức đau khổ. Ta nghĩ Tiêu đại ca trên trời có linh thiêng, cùng không muốn thấy ngươi suốt ngày sống trong đau khổ."

Từ lúc hắn làm việc cho ta tới nay, đây là lần đầu tiên ta kêu nhũ danh của hán, ta sở dĩ làm như vậy, là vì nói cho hắn biết, ta chẳng nhừng là chủ nhân của hắn mà còn là người thân nừa.

Hai mắt Tiêu Tín đỏ lên, nói:

"Thái tử điện hạ không cần lo lắng, Tiêu Tín biết nên làm như thế nào."

Ta thở dài nói:

"Ta và Tiêu đại ca tình như thủ túc, không ngờ hắn đột nhiên lại gặp nạn như vậy, hôm nay Long Dận Không ta xinh thề, sẽ có một ngày, ta sang bàng nước Hàn, vì Tiêu đại ca trả thù rửa hận."

Giọng nói của Tiêu Tín đà có chút khàn, hắn thấp giọng nói:

"Thái tử điện hạ, sự đau khổ trong lòng thuộc hạ cùng không thua kẻm gì ngài, nhưng bây giờ không phải là lúc phát binh đánh nước Hàn. Có câu là rút dây động rừng, nếu như bây giờ chúng ta đối phó nước Hàn, nhất định sẽ khiến cho Hán, lề, Tấn ba nước liên thủ tấn công chúng ta, bây gờ chúng ta nên quan tâm tới chiên sự ở Đại Tần chứ không phải thứ gì khác."

Hắn vẫn luôn lo lắng cho đại cục, xem ra sự lo lắng của ta và Trần Tử Tô đều là dư thừa.

HRề A HR ĩ r *

Tiêu Tín nói:

"Thái tử điện hạ? mạt tướng có một yêu cầu quá đáng, xin thái tử điện hạ đáp ứng.”

Ta gật đâu nói:

"Phúc Oa, có chuyên gì, ngươi cứ việc nói."'T' • /V 'T' r 4-

Tieu Tín đạo:

"Biên giới Yên-Hàn lúc này tuy không có chiến sự, thế nhưng tai họa ngầm lúc nào cùng có thể bộc phát. Huống chi tuy người dân Yên quốc đà biểu hiện thần phục Đại Khang, thế nhưng bọn họ vẫn không cam tâm, cha của thuộc hạ lại không mai bị đánh lén, cục diện lúc này ở Yên Quốc đang rất nguy hiểm."

Ta cùng đang nghĩ về vấn đề này.

Lúc này cần nhất chính là sự ổn định, Tiêu Trấn Kỳ chết đi, quân lính đóng ờ biên giới đã mất đi người cầm đầu, muốn tìm một người đủ tín nhiệm, mà lại có năng lực thì rất khó.

Tiêu Tín không thể nghi ngờ là là một trong nhừng người thích họp nhất trong vị trí này, bất quá ta vẫn có chút lo lắng, khi hắn nắm giử binh quyền liệu có vì cái chết của cha hắn mà làm ra việc gì điên rồ hay không?

Biểu hiện của hắn lúc này cho thấy việc này sẽ không xảy ra. Thế nhưng sau đó thì sau?

Nhừng lời này biểu hiện tâm ỷ muốn chủ động đảm nhiệm chức thống lĩnh quân đội đóng ở nơi biên giới Yên-Hàn của hắn.

Biểu hiện của hắn lúc này cho thấy việc này sẽ không xảy ra. Thế nhưng sau đó thì sau?

Nhừng lời này biểu hiện tâm ỷ muốn chủ động đảm nhiệm chức thống lĩnh quân đội đóng ở nơi biên giới Yên-Hàn của hắn.

Hắn thật có năng lực như vậy, thế nhưng việc bình định Nam cương đã chứng minh, tuy hắn có năng lực rất mạnh nhưng thủ đoạn lại rất cứng rán, trong giai đoạn mẫn cảm này mà phái hắn tới đó liệu có quá mức mạo hiểm hay không?

Tiêu Tín thấy ta vẫn chưa tỏ thái độ, biết trong lòng ta vẫn còn đang lo lắng, vì thế hắn quỳ gối xuống khó nức nở, nói:

"Tiêu Tín không dám làm khó thái tử điện hạ, ta lần này xin đi tới biên giới Yên-Hàn là vì báo thù cho phụ thân. Ta cũng biết thái tử đang lo lắng việc gì, ngài nhất định lo lắng ta bởi vì thù hận của cha mà mất đi lí tri, Tiêu Tín tuy ràng ngu muội, thế nhưng cùng biết phân biệt bên nặng bên nhẹ, ta sẽ không vi đại thù của cha mà ảnh hường tới đại nghiệp của thái tử."Hắn ngừng lại một chút, nói:

"Tiêu Tín sở dĩ xin đi ra trận giết giặc, là hy vọng có thể giúp thái tử điện hạ ổn định thế cục Yên-Hàn, giúp người giải quyết nhừng phiền hà trong nhà, sau này ổn định lại, khi thái tử quyết định tấn công nước Hàn, ta sẽ là người đầu tiên xông qua đó!"

Tiêu Tín nói nhừng lời đó, làm cho ta không còn do dự nữa, ta vỗ nhẹ vai hán, Tiêu Tín sẽ không bao giờ làm nhừng chuyên thiếu suy nghĩ nữa, hắn đà trưởng thành, ta nên cho hắn cơ hội này, ta đang cần một trợ thủ đắc lực.

Ta thấp giọng nói:

"Ta đà chuẩn bị xong mọi thứ, sáng sớm ngày mai ngươi sẽ đi Yên Quốc, ngươi là con của Tiêu đại ca, trước tiên ngươi phải làm tròn chừ hiếu, sau khTan táng cho Tiêu đại ca, ta sẽ tuyên bố với mọi người, ngươi sẽ là thống lĩnh mới của quân đội đang đóng giừ ở biên giới Yên-Hàn."

Tiêu Tín lơn tiêng nói:

"Tiêu Tín nguyên vì thái tử xông pha khói lửa, muôn chết không từ!"

Trở lại hoàng cung, ta định nghi ngơi một chút, Đa Long liền tới thông báo, Trần Tử Tô đang tìm ta.

Ta chi còn cách bỏ đi ỷ định nghi ngơi trong đầu, đi tìm hắn.

Trần Tử Tô cùng đà nhiều ngày chưa được ngủ giống như ta, trag hai mắt đầy tơ máu, sắc mặt đà có chút vàng.

Ta bảo Đa Long mang tới hai chén trà sâm, ân cần nói:

"Trần tiên sinh, hai ngày này mãc dù bận việc của Tiêu tướng quân, thế nhưng ngươi cùng phải chú ý tới thân thể của mình chứ, trong khoảng thời gian này, ta phải nhìn từng người từng người bạn hừu rời bỏ ta, việc như vậy, ta không muốn tiếp tục diễn ra."

Ta đưa chén trà sâm cho Trần Tử Tô, Trần Tử Tô vội vàng đứng dậy nhận lấy, vẻ mặt có chút cung kính.

Ta buồn bã thở dài nói:

"Bây giờ ta rất nhớ tới thời điểm chưa lên làm thái tử..."

Lấy trí tuệ của Trần Tử Tô, hắn có thể nghe ra hàm nghĩa trong câu nói của ta.

Hắn thở dài nói:

"Công tử nghĩ vậy do gần đây gặp rất nhiều chuyên không hài lòng, mấy hôm nừa công tử sẽ tốt hơn thôi."

Ta cười khổ lắc đầu.'T' À rp f rp /V r “

Tran Tử To noi:

"Thái tử có phải là đã quyết định cho Tiêu Tín đảm nhiệm chức thống lĩnh quân đội đồn trú ờ biên giới Yên-Hàn?"

Ta gật đâu nói:

"Tran tiên sinh nghĩ như thế nào?"

HR ^ HH 9 HH A 4-

Trân Tử Tô đạo:

"Tiêu Tín biết rò binh pháp, trí tuệ siêu quần, văn thao vò lượt, là người thích họp nhất cho vị trí tướng lĩnh, nhưng mà..."

"Nhưng mà cái gì?"

"Tiêu Tín co một khuyêt điểm vô cùng lớn, chính là là làm người quá cuồng ngạo, lại thêm lãnh khốc vô tình, nếu như chọn hắn thì phải tìm cho hắn một người trợ lý." Trần Tử Tô thấp giọng nhắc nhở ta .

Ta nhíu mày nói:

"Ta định cho Dực hổ đi giúp đờ hán, thế nhưng tiểu tử này nóng nảy bướng binh, hơn nừa hắn còn mới trốn từ chỗ Tiêu Tín ra. Lần này bảo hắn trở lại thì dùng bất cứ giá gì hắn cùng không đồng ý."

Tran Tử Tô cười nói:

"Hắn không nên đến thì tốt hơn, Dực Hổ tuy ràng dùng mành, nhưng trí tuệ khá thấp, hán so với Tiêu Tín còn kém hơn."

Ta thấp giọng nói:

"Lẽ nào Trần tiên sinh muốn đi?"

Trần Tử Tô cười lắc đầu:

"Gần đây làm việc quá vất vả, không thích họp đề đi, hơn nừa có một người rất thích họp nhưng lại bị quên mất."

"Ai?"

Trần Tử Tô uống một ngụm sâm trà, thong thả nói:

"Tướng quốc nước Yên Cao Quang Viễn!"

Ta như người mới tinh mộng, vỗ trán một cái, nói:

"Không sai! Sao ta lại quên mất hắn được chứ! Lấy tính cách cáo già của Cao Quang Viễn, dich thật là một người phụ tá tốt nhất cho Tiêu Tín."

Không nghĩ tới Trần Tử Tô lại lắc đầu:

"Công tử nếu để cho Cao Quang Viễn đến giám quân, Tiêu Tín sẽ nghĩ như thế nào? Hắn nhất định nghĩ công tử không tín nhiệm hán, như vậy trái lại còn khéo quá hóa dở."

Ta lúc này mới hiểu hết ý của hắn.

Trân Tử Tô nói:

"Cao Hàm con trai của Cao Quan Viễn là một tướng lĩnh trẻ tuổi rất xuất sắc, nếu công tử đã cho Tiêu Tín một cơ hội thì sao lại không cho Cao Hào một cơ hội? Huống chi Cao Hàm là người địa phương, phương diện quân sự và phân bố quân đội rành hơn Tiêu Tín rất nhiều, làm như vậy một là nâng đờ Cao Hàm, Cao Quang Viễn tự nhiên sẽ cảm thấy tương lai tươi sáng, lấy trí tuệ của hán, hắn đương nhiên biết, công tử cho Cao Hàm tới là vì mục đích gì."

Ta liên tiếp gật đầu, khen ngợi:

"Trần tiên sinh thậm biết lòng người.

Trân Tử Tô cười nói:

"Công tử không cần khen ta, chủ ý này là của Hứa Vũ Trần, sau khi Tiêu tướng quân chết, quân thủ vệ biên giới xuất hiện một cái ghế trống, mấy người chúng ta thương lượng qua, người thích họp nhất để ngồi vào đó lúc này chính là Tiêu Tín, nhưng mà hắn có thể đảm nhiệm trọng trách này hay không thì cần phải xem vào biểu hiện kế tiếp của hắn."

Ta tràn ngập lòng tin, nói:

"Tiêu Tín tuyệt đối có thể đảm nhiệm được chức đó."

'T' À rp f rp /V r ■

Trân Tử Tô nói:

"Hắn phải đối mặt không phải chi riêng quân lính của Đại Khang, quân đội đóng ở biên giới nước Yên do rất nhiều thành phần họp thành, trong đó có quan hệ rất là phức tạp. Tiêu tương quân ngày xưa lấy nhân đức trị quân, mà Tiêu Tín từ trước đến nay là dùng nghiêm khắc để trị quân, phương pháp của cha con hai người hoàn toán khác nhau, mấy người chúng đang lo lắng vì chuyên này. Cùng may Hứa tướng quốc đưa ra ỷ kiến tuyệt diệu này, Cao Quang Viễn am hiểu nhất chính là âm mưu quỷ kế, mặc dù là công tử không cho hắn đi làm, hắn thì nhất định sẽ lưu ý tìm kiếm nhừng khuyết điểm và sai lầm của Tiêu Tín."

Ta cười ha ha nói:

"Không nghĩ tới, hiểu rò Cao Quang Viễn nhất lại là Hứa Vũ Thần!"

Trần Tử Tổ mim cười nói:

'Mặc dù Hứa tướng quốc và Cao Quang Viễn không họp nhau, nhưng hai người bọn họ cùng hiếu rất rõ đôi phương. Ban đầu không phải Thái Tử nhìn vào quan hệ giừa hai người này, khéo léo sắp xếp bọn họ đến chức vị thích họp."

Ta gật đầu cười, Trần Tử Tổ có rất nhiều suy nghi cùng tinh cờ trùng họp vói ta. Khoảng thòi gian này tâm tình ta thật sự quá kém, rất nhiều chuyện không có thòi gian suy nghĩ, cùng không muôn nghi, hoi có vẻ thuận theo tự nhiên.

Trần Tử Tônói:

" Có phải Thái tử đã quết định đi Yên quốc, tự minh xử lý chuyện Tiêu tướng quân?"

Ta thò dài nói:

" Ta và Tiêu đại ca làm bạn tâm đầu ý họp, về tinh về lý ta cùng phải đi Yên quốc một chuyến. Hon nừa, chuyện vói Tiêu Tín nên đế ta tự minh thông báo cho thỏa đáng.’’

Trần Tử Tô nói:

” Gần đây tâm tinh Thái tử không vui, đi đến Yên quốc thả lỏng tâm tinh cùng tốt. Mặc du giao chiến giừa Tần quốc và Đông Ho đã đến lúc gấp rút nhưng đôi vói chúng ta lại là một cơ hội rất lỏn. Hoàn Nhan tướng quân trân giừ Tần quốc, trên thực tế mười ba vạn tinh binh của Đại Khang đã nắm trong tay hậu phương rộng lớn của Tần quốc. Tần Thái hậu vẫn chưa biết sông chết, cục diện chính trị của Tần quốc lúc này đã loạn thành một đoàn, bất kế là quan lại hay hoàng tộc cùng không có người nào có đủ năng lực đế xoay chuyến tinh thê' kết cục thất bại của Tần quốc đã định sẵn. Đông Ho phát động cuộc chiến này CUÔ1 cùng chắc chắn sẽ kết thúc vói kết quả lường bại câu thương. Thực lực của hai bên sẽ khó gượng dậy nối. Bắc Ho và Đại Khang có thế ngồi không thu lọi. Nhưng là..."

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.