Tâm Sinh

Chương 24: Chương 24




Editor: Sakura Trang

Y hôn một cái cái trán tiểu Mạc, “Ngươi biết không, lúc ấy ta vừa vào nhà, trong tích tắc thấy ngươi quỳ dưới giường, quay đầu nhìn ta, ta lúc ấy thật sự cảm thấy, giống như toàn bộ tâm đều xé rách, ta cũng lại không muốn trải qua một lần tâm tình này, thật sự, thật sự không muốn! Cảm giác tựa như thoáng một phát tiến vào nước sôi lửa bỏng trong địa ngục, ta thậm chí không dám tưởng tượng, nếu như ta lúc ấy trở về chậm thêm một đoạn thời gian...”

Lạc Huỳnh Tâm nghẹn ngào, câu nói kế tiếp rút cuộc nói không được, chậm hơn nửa ngày mới lại tiếp tục nói, “Vì cái gì lại muốn một hài tử như vậy?” Y nâng mặt tiểu Mạc lên… lên đến trước mặt đối với chính mình, nhìn xem ánh mắt đỏ rực của tiểu Mạc, tâm thương yêu không dứt.

Tiểu Mạc rủ xuống mí mắt, mím môi, đem nguyện vọng trong lòng đối với Lạc Huỳnh Tâm từng cái nói tới.

“Huỳnh Tâm, ta là con trai độc nhất, từ nhỏ đến lớn đều là tự mình một người, phụ thân và cha mặc dù đối với ta yêu thương bảo vệ, tìm phu tử tốt nhất cho ta, sư phụ kinh thương tốt nhất, nhưng mà ta như trước cảm thấy rất cô độc.

Sau trong nhà gặp rủi ro, nếu không phải gặp được ngươi đã cứu ta, có thể ta giờ phút này cũng cùng phụ thân và cha đi xuống suối vàng. Nhưng mà trươ skhi được ngươi cứu, ta tự mình một người trên đời này du đãng, đã có bữa nay không có bữa sau, ngoại trù biết chữ, hiểu một chút kinh thương, còn lại cái gì cũng không biết, lại ở đâu có nơi nguyện ý muốn một cái hài tử hầu như cái gì cũng đều không hiểu. Ta khi đó thật sự cảm thấy không có dũng khí sống sót.

Khi đó vẫn suy nghĩ, nếu như ta có cái huynh đệ nên có bao nhiêu tốt, nếu có cái ca ca lớn hơn ta, nhất định có thể làm cho ta dựa vào, có thể chăm sóc ta, ta không phải là một người, nếu có cái đệ đệ, chúng ta sống nương tựa lẫn nhau, ta dùng tòa bộ năng lực lớn nhất của ta lại để cho hắn ăn no mặc ấm. Thế nhưng... Thế nhưng... Ta không có cái gì, trên đời này giống như liền thừa ta một người, có một đoạn thời gian, thật sự là thống khổ muốn chết, thậm chí muốn kết thúc chính mình!”

“Về sau và ngươi thành thân sau đó ta vẫn suy nghĩ, ta nhất định phải sinh thật nhiều hài tử, dù là hai người chúng ta già rồi, giá hạc quy thiên, mấy người hài tử cùng một chỗ, mới có thể chăm sóc lẫn nhau, sẽ không giống như ta cô đơn một mình, thật là tốt bao nhiêu!”

Một đoạn nói chuyện thật dài lại để cho Lạc Huỳnh Tâm khiếp sợ, ở rốt cuộc biết ý tưởng của tiểu Mạc, Lạc Huỳnh Tâm trầm mặc, y kéo tiểu Mạc vào trong ngực, khàn khàn thanh âm lẩm bẩm nói: “Ta đã biết, tiểu Mạc, ta đã biết, để cho ta suy nghĩ cẩn thận một chút chút được không?”

Tiểu Mạc ở trong ngực Lạc Huỳnh Tâm gật gật đầu, cuối cùng không nói gì nữa.

*

Ngoài cửa sổ gió bắc gào thét, tuyết nhỏ rơi, đây là trận tuyết đầu tiên trong mùa đông năm nay, thời tiết còn chưa đủ rét lạnh, tuyết không lớn, rơi xuống đất liền tan ra, nhưng mà cũng chứng minh mùa đông đến.

Lạc Huỳnh Tâm gần như là đứng một canh giờ phía trước cửa sổ, nhìn không chuyển mắt, buổi chiều y quán không có gì người bệnh đến xem bệnh, một ít bệnh thông thường đại phu trong y quán cũng không có tới hô Lạc Huỳnh Tâm, mọi người đều biết mấy ngày nay Lạc đại phu có tâm sự, cũng không dám hỏi đến.

Buổi tối lúc y quán đóng cửa, Lạc Huỳnh Tâm chậm rãi từ trong quán đi ra, rồi lại thấy tiểu Mạc dẫn Đại bảo Nhị bảo, đang tại đất trống trước y quán vui đùa, nhìn thấy Lạc Huỳnh Tâm đi ra, hai cái hài tử hưng phấn phốc tới đây.

“Phụ thân!” “Phụ thân!”

Lạc Huỳnh Tâm cười ôm lấy hai bé vào trong ngực, ngửi hương sữa trên người bọn chúng, thật sự là cảm thấy thoải mái từ trong nội tâm.

“Được rồi được rồi, đừng làm ồn, Cẩn thúc nhất định đã làm tốt cơm chờ chúng ta về nhà, các con không đói bụng sao?”

Tiểu Mạc tới đây giải cứu Lạc Huỳnh Tâm, hai cái hài tử nghe xong, rốt cuộc không hề làm ầm ĩ Lạc Huỳnh Tâm, hai người lớn mỗi người dắt tay một đứa, dạo bước về nhà.

Mặt trời chiều ngã về tây, để lại một bóng dài xinh đẹp hạnh phúc.

Buổi tối, tiểu Mạc dỗ bọn nhỏ đều ngủ trở lại nhà chính, Lạc Huỳnh Tâm đang ngồi ở trên giường khoác trên vai bộ y phục đọc sách, tiểu Mạc lắc đầu, “Lạnh như vậy ngươi cứ như vậy tùy tiện khoác trên vai bộ y phục, không lạnh a.”

Lạc Huỳnh Tâm cười cười, để sách xuống, xê ra vị trí đến lại để cho tiểu Mạc ngồi vào bên cạnh, một bên nghe tiểu Mạc nói: “Cũng đúng á…, ngươi luyện võ đấy, không giống ta! Ai nha lạnh quá!”

Cảm thán một câu, còn không có kịp phản ứng, Lạc Huỳnh Tâm liền áp người đi qua.

Tiểu Mạc ngốc chỉ chốc lát.

Lạc Huỳnh Tâm lúc nào chủ động như vậy chứ, hiếm có a, mỗi lần đều là tiểu Mạc nhích tới nhích lui động đến động đi làm ầm ĩ y không chịu được.

“Tiểu Mạc, ta nghĩ kỹ.” Lạc Huỳnh Tâm nhìn xem tiểu Mạc dưới thân, ánh mắt nhìn chằm chằm vào ánh mắt của hắn.

“Cái gì nghĩ kỹ?” Tiểu Mạc nháy nháy mắt to, vẻ mặt không hiểu rõ.

“Hài tử.”

“...”

Trong phòng có trong nháy mắt đặc biệt yên tĩnh, yên tĩnh đến chỉ có thể nghe tiếng gió vù vù bên ngoài, nhưng mà lập tức tiểu Mạc giống như nổ tung.

“Ngươi nghĩ kỹ?! Thật vậy chăng thật vậy chăng?” Tiểu Mạc mặt mũi tràn đầy kinh hỉ, quả thực không thể tin được tai của mình, hắn vẫn luôn cho rằng Huỳnh Tâm sẽ không đồng ý, không nghĩ tới sự tình cách không có hai ngày, Huỳnh Tâm đột nhiên nói cho hắn biết, y đồng ý!

“Ân.” Trong mắt Lạc Huỳnh Tâm tràn đầy vui vẻ, thấy tiểu Mạc vui vẻ như vậy, hắn cảm thấy, bất luận cái gì quyết định đều là đáng giá đấy.

Tiểu Mạc hưng phấn trực tiếp hôn vào Lạc Huỳnh Tâm, nhưng mà không có mấy cái hiệp khiến cho Lạc Huỳnh Tâm chiếm được thượng phong, rất nhanh liền tiến nhập cao trào.

Vẻ mặt tiểu Mạc ửng hồng, không biết là hưng phấn, hay vẫn là động tình đến cực điểm.

Lạc Huỳnh Tâm lấy tay sờ lên tiểu tiểu Mạc đang phấn khởi, tiểu Mạc của chúng ta vẫn còn hưởng thụ nhắm chặt hai mắt, rồi lại từ từ ngồi xuống.

“Ồ, Huỳnh Tâm, ngươi!” Tiểu Mạc cả kinh, mở to mắt, cũng tại còn không có kịp phản ứng, Lạc Huỳnh Tâm liền nhu hòa bắt đầu chuyển động. Y không ngừng vuốt ve thân thể tiểu Mạc, không ngừng hôn hít lấy hắn, cũng không lâu lắm tiểu Mạc liền quên mất điều muốn hỏi liền lọt vào trong sương mù rồi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.